0 And 1
Tranh Cãi Gia Tộc Và Linh Cảm Bất An
0 And 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 150 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lowell bước vào chi nhánh Học viện của Thương hội Mont Blanc. Sáng sớm đã có người tìm cậu, đến mức người hầu phải gọi dậy, khiến cậu chẳng kịp rửa mặt đã phải vội vàng ra ngoài.
“Mặt mũi đệ ra cái thể thống gì thế kia, giữa ban ngày ban mặt?”
Người đang chờ trong phòng làm việc là huynh cả của cậu.
Burt Mont Blanc, con trai trưởng của gia tộc, chênh lệch tuổi tác khá nhiều so với Lowell, người con thứ năm. Đứa con đầu của Burt đã mười tuổi rồi.
Hồi nhỏ, có lẽ Burt từng chơi với Lowell. Nhưng cậu chẳng có chút ký ức nào về điều đó.
Lowell không tài nào ưa nổi người huynh trưởng này, cũng chính vì cái thái độ đó.
Cạch.
Burt ném xấp tài liệu xuống bàn trước mặt Lowell. Cậu không động vào mà chỉ nhìn chằm chằm.
“Cái gì đây?”
“Kế hoạch hỗ trợ kinh doanh.”
“Ai làm? Huynh à?”
“Đệ phải thuyết phục Điện hạ.”
“Ăn uống no say xong lại đến đây nói nhảm à? Dạo này ai cũng rảnh rỗi thế nhỉ? Chẳng có việc gì để làm sao? Cha có biết huynh đang ở đây không?”
“Nếu không làm được thì để đó. Đệ nghĩ mình độc chiếm được Điện hạ là sẽ có lợi sao? Dù đệ có làm gì thì cha cũng không giao chi nhánh cho đệ đâu.”
“A, lại bắt đầu rồi.”
Lowell lẩm bẩm như thể đang chóng mặt. Cậu đảo mắt một vòng, Burt liền quát lớn.
“Đệ nghĩ ta không biết đệ giở trò gì sao? Cũng như đã từng hạ bệ thằng thứ hai, giờ lại định chôn sống ta phải không? Đệ nên biết ơn vì ta vẫn còn để yên cho đệ!”
“Để yên sao, nếu không thì huynh định làm gì nào….”
Lowell bật cười, nhặt xấp tài liệu lên. Cậu lật từng trang, định xem qua phần tổng quan, rồi liền quay sang nhìn Burt đầy vẻ khó tin.
“Huynh, huynh bị điên rồi à? Dạo này có dùng thuốc gì không thế?”
“Thằng nhãi ranh này!”
“Ta thật sự không hiểu nổi mấy huynh nữa. Trước khi ta thừa kế gia sản, huynh định khiến cái nhà này sụp đổ chắc? Chẳng lẽ có thương hội nào khác bỏ tiền thuê huynh làm nội gián sao? Ta thấy có vẻ giống lắm đấy.”
Lowell mỉa mai, rồi tiện tay ném xấp tài liệu lên bàn. Burt đập mạnh xuống bàn, mặt đỏ gay.
“Còn dám nói chuyện gia sản! Đừng hòng ta để đệ nhận được dù chỉ một đồng!”
“Vậy thì đi mà nói thẳng với cha ấy. Nếu đệ tuyên bố bỏ việc, quay về sống an nhàn, chắc cha sẽ tức đến mức đổ bệnh đấy. Dù sao đệ cũng có ích hơn huynh cả trăm lần mà. Đệ cũng thích nhàn nhã lắm, nhưng huynh bất tài quá thì biết làm sao giờ.”
“Đệ nghĩ đệ chỉ giỏi ăn nói thôi sao! Nếu ngay từ đầu đệ giới thiệu ta với Điện hạ, thì bây giờ…!”
“Nếu hợp tác với huynh, thì dự án đó cũng sập thôi chứ gì. Không chừng, Điện hạ còn thấy vui nữa ấy chứ.”
Lowell thở dài trong lòng, rồi nhìn Burt bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Chắc chắn Burt không thể nào đoán được suy tính của Hoàng tử.
“Sao huynh không xin cha phê duyệt trước đi. Đối phó với thằng huynh thứ hai cũng đủ phiền lắm rồi.”
“Nó mà dám nhắm đến Điện hạ à? Đến bây giờ mà vẫn chưa biết thân biết phận sao? Ngay cả sàn đấu giá cha giao cho nó trông coi cũng chẳng quản lý nổi, thế mà còn đòi…!”
Burt cũng chẳng phải người giỏi điều hành công việc. Nhưng Lowell cũng không lạ gì. Huynh đệ nhà này ai cũng tự coi mình là trung tâm vũ trụ, nếu thất bại thì đổ lỗi cho người khác, nếu thành công thì tự nhận hết công lao.
Lowell chẳng hứng thú tranh cãi với Burt. Nhưng đột nhiên, Burt cười nham hiểm.
“Vậy, nếu cha phê duyệt là được chứ gì? Đệ nghĩ ta đến đây mà không có sự cho phép của cha sao?”
“Gì cơ?”
Cha lại bị thuyết phục rồi sao?
Lowell thấy thật phiền phức.
Cha cậu là một thương nhân vĩ đại, có nhiều điểm đáng kính. Nhưng cách ông quản lý con cái thì lại quá kém cỏi.
Chỉ cần nhìn cách ông đối xử với Lowell đã thấy. Huống chi, thái độ với những người huynh trưởng của cậu còn thảm hại hơn.
Dù là người ngoài nhìn vào cũng biết Burt vô dụng thế nào, nhưng ông vẫn khăng khăng muốn giao thương hội lại cho hắn, chỉ vì nguyên tắc trưởng nam kế vị của giới quý tộc. Chuyện này đến mức Lowell chẳng còn thấy bực bội nữa.
Việc ông ép cậu học kinh doanh, chẳng phải cũng là để sau này giúp Burt thu dọn hậu quả sao?
“Dạo này Điện hạ dính vào mấy chuyện không hay thì phải? Đột nhiên lại đi hưởng lạc, nghe nói còn làm chủ cả những chốn ăn chơi về đêm nữa. Cha đã linh cảm ngay. Chuyện đó chắc chắn có liên quan đến đệ. Này, dạo này đệ với Điện hạ vui vẻ thế nào đấy? Mấy tin đồn đó là thật à?”
Burt cười đểu. Lowell cầm xấp tài liệu trên bàn ném thẳng vào hắn. Burt giật bắn mình.
“Đệ làm cái trò gì vậy!”
“Biến đi!”
“Này! Đệ chuốc say Điện hạ hay kéo ngài ấy vào chuyện vui chơi gì cũng được, ta thấy đó là cách hay đấy! Nhưng lần này cha thực sự đang giận đấy!”
“Cút đi!”
Burt co rúm lại. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Lowell hét lên giận dữ.
“Chuyện giới thiệu kinh doanh với Điện hạ….”
“CÂM MIỆNG!”
Cái thằng mất dạy này! Burt lầm bầm, tức đến nỗi muốn chửi rủa. Đúng là đồ ngạo mạn!
Burt thở hồng hộc rồi đi ra ngoài, nhưng vẫn liếc nhìn Lowell.
Lowell vò rối tóc.
Burt lại ló đầu vào phòng làm việc.
“Nếu lần này đệ không giải thích được, cha sẽ đích thân đến đấy.”
“Burt.”
“Gì?”
“Cha nghe được tin đồn đó từ đâu?”
Chủ nhân của Thương hội Mont Blanc vừa trở về từ chuyến công cán gần đây.
“Có lẽ ai đó gửi thư tố cáo chăng? Không biết đệ sống thế nào mà lại có mấy chuyện đó đấy.”
Lowell không trả lời. Khuôn mặt cậu dần cau lại.
-----
Có gì đó không ổn.
Lowell đang đi giữa con hẻm thì đột nhiên dừng bước, chìm vào suy nghĩ.
Hoàng tử gần đây vô cùng bận rộn—bận rộn phá hủy danh tiếng lẫy lừng của chính mình.
Điều đó có nghĩa là tin đồn về những cuộc vui thâu đêm của Điện hạ cũng không hẳn là bịa đặt.
Nhưng tin tức ấy lại truyền đến tận tai cha cậu, người đang ở nước ngoài, thì thật kỳ lạ.
Dù có ai đó gửi thư tố cáo nói rằng cậu có liên quan đến trò tiêu khiển của Hoàng tử, thì thương hội cũng chẳng làm gì được cậu cả. Cùng lắm chỉ là thay người phụ trách Điện hạ mà thôi. Ngoài ra, chuyện này cũng chẳng gây tổn hại gì đến thương hội.
Trừ khi hoàng thất nhúng tay vào trấn áp…
Lowell đang tựa vào bức tường của con hẻm thì một người đàn ông cao lớn đi ngang qua—Alex Baumkuchen. Theo phản xạ, cậu quét mắt tìm Hoàng tử, nhưng khi xác nhận rằng Alex đi một mình, cậu mới tiến lại gần.
“Một mình đi đâu thế? Hiếm có thật.”
Lowell chợt dừng bước. Một mùi tanh tưởi thoáng qua cánh mũi. Cậu vốn là người có khả năng quan sát rất tốt, nên lập tức nhận ra Alex có gì đó khác với mọi khi.
“Gặp lại một người quen cũ.”
“Rồi sao?”
“Hắn nói ta phản bội vì đi theo Điện hạ.”
“Hửm? Phản bội cái gì chứ? Hắn muốn huynh từ bỏ Hoàng tử sao?”
“Ta đã bắt hắn phải trả giá.”
Alex thản nhiên nói, như thể muốn bảo huynh đừng lo.
Dĩ nhiên, Lowell chẳng có lý do gì để lo cho hắn cả.
“Ta cũng vừa gặp người thừa kế của Mont Blanc. Hắn cũng bảo ta tránh xa Điện hạ.”
Lowell đảo mắt rồi liếc nhìn Alex.
“Huynh không thấy kỳ lạ sao?”
“Chắc hẳn hắn ta là người quan tâm đến Điện hạ đấy.”
…Không nói chuyện với tên này nữa.
“Ta có linh cảm xấu. Tốt nhất là quay lại với Điện hạ ngay đi.”
Lowell định nói thêm vài lý do, nhưng trước khi kịp mở miệng, Alex đã rảo bước đi mất ngay khi nghe hai chữ “linh cảm xấu.”
Lowell đưa tay day trán. Cảm giác bất an của cậu ngày càng lớn.
Bọn họ là những người thân cận nhất của Hoàng tử Geoffrey. Dù thực tế có ra sao, thì ít nhất trên bề mặt cũng là như vậy.
Vậy mà cả hai lại cùng lúc nhận được tín hiệu “tránh xa Hoàng tử”—đây có thực sự chỉ là trùng hợp?
***
Ngày diễn ra vũ hội của Học viện vô cùng nhộn nhịp. Từ sáng sớm, ký túc xá đã chộn rộn như một tổ kiến bị khuấy lên. Đến chiều tối thì đông nghịt như sắp vỡ tung. Từng phòng mở toang cửa, khiến việc đi lại trên hành lang trở nên khó khăn.
Lowell bảo có chuyện muốn nói với ta, nhưng rồi lại thay đổi ý định.
“Ta muốn bàn bạc sau. Khi nào chắc chắn hơn đã.”
Ta bảo cứ tùy cậu ta. Có lẽ chuyện này liên quan đến tin đồn kia.
Lowell và Alex đều ăn diện chỉnh tề. Cả hai vuốt tóc gọn gàng, mặc vest trang trọng, khiến ta liên tưởng đến hai con công dựng đuôi khoe sắc.
Trong khi ta đang nằm dài trên giường, Dot đứng phía sau sửa sang lại mái tóc của ta.
Có thể tùy tiện sai bảo hầu cận của học viện như thế này sao? Nhưng ta thấy ở những phòng khác, hầu cận cũng tấp nập ra vào. Tinh thần tự chăm sóc bản thân của học viện giờ đã đi đâu mất rồi?
“Hoàn hảo rồi, Điện hạ!”
Dot đặt lược xuống, đứng dậy. Lowell chống cằm quan sát một lúc rồi lên tiếng khen:
“Thật đấy, trông lóa cả mắt, Điện hạ.”
Dot có vẻ đang rất vui nên chẳng buồn gây sự với Lowell, và ta thấy chuyện này thật kỳ lạ.
Thực ra, vào thời điểm này, huynh ấy lẽ ra không nên vui vẻ mới đúng. Dạo này ta thường xuyên cùng Lowell và Alex tham dự các vũ hội đêm. Không thể nào chuyện này chưa lọt vào tai Dot được.
Sau khi giết thời gian đến tối, ta cùng hai người họ tiến vào vũ hội.
Vũ hội được tổ chức tại hội trường sinh viên. Trên những hàng cây dọc theo con đường dẫn vào, ánh đèn được treo lơ lửng, thắp sáng cả bầu trời đêm.
Khung cảnh thật tuyệt vời.
Ta thấy vài cặp đôi khoác tay nhau chầm chậm dạo bước. Các nữ sinh hoặc đặt tay lên tay đối phương, hoặc vòng tay qua eo người bạn nhảy của mình.
Ta vòng tay qua eo Lowell, đồng thời nắm lấy tay Alex. Cả ba người sánh bước đi cùng nhau, nhưng vì phải giữ tốc độ phù hợp với nhau, nhịp bước có chút kỳ quặc. Hình như tất cả mọi người đều ngoái nhìn chúng ta ít nhất một lần.
Nhìn cho kỹ vào đi.
Người hầu của học viện cất giọng thông báo sự xuất hiện của chúng ta.
“Điện hạ Geoffrey Biscotti, ngài Alex Baumkuchen, công tử Lowell Mont Blanc—quang lâm!”
Người hầu cúi đầu theo đúng nghi thức, nhưng vẫn không giấu được ánh mắt tò mò. Dù sao thì ta cũng chưa từng thấy một màn xuất hiện ba người đồng hành thế này bao giờ.
Và thế là, chúng ta bước vào vũ hội.