0 And 1
Nỗi Chán Ghét Mang Tên Idella
0 And 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ôi trời, chẳng phải đây là tiểu thư Idella Éclair tài giỏi hay sao?”
Idella phớt lờ hắn.
“Brûlée đâu rồi?”
“Hắn đi giải sầu sau khi bị tiểu thư Éclair trêu đùa rồi.”
“Hắn đi đâu cơ?”
“Một nơi như thiên đường ấy mà.”
“Đừng nói bậy. Đó là nơi một tiểu thư như cô không cần biết đến.”
Bạn bè của Brûlée cười khúc khích, đưa mắt ra hiệu cho nhau.
Idella chau mày. Một nơi dơ bẩn như thế thì rốt cuộc ở đâu?
Cô không ngốc, cũng đã từng làm việc giữa những người dân thường, không phải cô không biết đến những nơi “tiểu thư không nên biết” như vậy. Leon Brûlée, cái tên khốn này!
Ngay khoảnh khắc đó, cô nhận ra mình suýt mắc sai lầm lớn vì quá nóng vội. Nhưng cơn giận trong đầu vẫn chưa nguôi, và cô lập tức tìm đến người tiếp theo.
“Điện hạ Edward có ở đây không ạ?”
“Ôi trời ơi. Tiểu thư Idella Éclair đáng kính… Cuối cùng cũng lộ bản chất rồi nhỉ.”
Đám bạn của Brûlée mỉa mai. Sắc mặt Idella biến đổi. Họ tưởng cô giận dữ vì bị xúc phạm, nhưng không phải thế.
Từ cầu thang, Edward bước xuống.
“Cô tìm tôi à?”
“Điện hạ Edward!”
Đám bạn của Leon Brûlée lập tức dạt ra hai bên. Vị hoàng tử tóc vàng lướt qua họ, tiến đến trước mặt Idella.
Idella trừng mắt nhìn thẳng vào Edward. Hành động ngạo mạn ấy khiến bạn bè của Brûlée hít vào một hơi khí lạnh, nhưng vị hoàng tử không hề trách phạt cô.
Chỉ đơn giản mở cửa ký túc xá và nói: “Ra ngoài nói chuyện đi.”
Idella chần chừ một lát rồi khẽ gật đầu, bước ra ngoài trước.
Edward theo sau.
Những kẻ còn lại chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Tình yêu quả là một điều kỳ diệu! Ngay cả một người lạnh lùng như Hoàng tử Edward cũng có thể bị tan chảy.
Maurice Sanson đang ngồi trong một căn phòng nhỏ. Dù nhỏ, nhưng vẫn đầy đủ tiện nghi với ghế sofa và giá sách, có thể coi là phòng nghiên cứu thứ hai hoặc thư phòng riêng của một thiếu chủ trong dinh thự.
Tại hoàng cung, tiệc sinh nhật đang diễn ra. Một bữa tiệc hoành tráng được tổ chức cho Edward – người thậm chí còn không có mặt ở đó.
Nhiều quý tộc thủ đô được mời, quy mô khá lớn, đến mức một người ngoài như Maurice cũng biết đến.
Nhà vua đã ngỏ lời mời ông tham dự. Việc ngài công nhận một người con không phải do hoàng hậu sinh ra là trưởng tử đã cho thấy ngài yêu quý Edward đến mức nào.
Dù vậy, Maurice vẫn cảm thấy kỳ lạ khi mình – một quý tộc từ Sherbet – lại được mời đến sinh nhật của hoàng tử. Ông vốn là một quý tộc đến từ quê nhà của hoàng hậu.
Ông cố gắng tìm hiểu xem nhà vua có ẩn ý gì không, nhưng trong ánh mắt ngài chỉ có niềm tự hào thuần khiết dành cho Hoàng tử Edward.
Nếu ngay cả Maurice còn cảm nhận được điều đó, thì Công tước Pie chắc chắn không thể vắng mặt tại buổi tiệc đó.
“Tại sao ngài không ở hoàng cung, thưa Công tước?”
“Chủ nhân nào lại ra ngoài khi có khách trong nhà chứ?”
Công tước Pie bình thản trả lời.
“Nhưng tôi không phải khách của ngài.”
“Đúng. Không phải người tôi mong đợi, mà là ngài tự đến. Thành thật mà nói, điều đó khiến tôi khá khó xử. Được tiếp đón một nhân vật tầm cỡ như ngài, tôi thật sự lấy làm tiếc.”
Lấy làm tiếc ư? Maurice bắt đầu cảm thấy bất an.
Công tước Pie tiếp tục.
“Ngài đã từng dạy thơ và âm nhạc cho Hoàng hậu sao?”
“Vâng. Khi người còn là công chúa, tôi có cơ duyên được chỉ giáo đôi chút… Nhưng tôi vẫn chưa hiểu vì sao sự hiện diện của tôi lại khiến ngài khó xử đến vậy. Nếu có vấn đề gì về ngoại giao, tôi sẵn lòng đảm nhận.”
“Không cần đâu. Ngài không cần phải bận tâm. Chỉ là, với danh tiếng của ngài, tôi tự hỏi liệu có phải một sự lựa chọn hơi quá mức chăng… Nhưng giờ thì chẳng còn cách nào khác.”
Công tước Pie chậm rãi nói. Maurice nhìn chằm chằm vào chiếc bàn trống không trước mặt. Từ lúc được dẫn đến đây, ông đã cảm thấy có gì đó không ổn. Có vẻ như ông đã thực sự rơi vào một tình huống cực kỳ rắc rối.
“Ngài sẽ phải ở lại căn phòng này. Cho đến khi chúng tôi cần ngài.”
“Ta…”
“Đây là một lời thỉnh cầu. Nhưng nếu ngài không hợp tác, chúng tôi buộc lòng phải có biện pháp khác.”
“…”
Chẳng phải đây là một lời đe dọa sao?
Công tước Pie là một học giả danh tiếng, tên tuổi của ông đã vang xa đến tận quê hương Maurice. Ông định dùng danh dự của mình để phản bác, nhưng khi nhìn vào biểu cảm của Công tước Pie, ông liền im lặng. Điều đó sẽ chẳng có tác dụng gì cả.
Rốt cuộc, ông đã vướng vào chuyện gì? Ông chợt nhớ lại lần đến gặp Hoàng hậu nhưng không thể trao đổi được gì với người.
Liệu Hoàng hậu có biết về tình cảnh này không?
Edward dẫn Idella Éclair ra khỏi Học viện, dù cô đã cất công đến tận ký túc xá để tìm gặp cậu. Cô lẩm bẩm không ngừng.
“Khoan đã, người đi nhanh quá. Chúng ta định đi đâu vậy?”
“Một nơi không có tai mắt nghe lén. Hay cô muốn ngày mai cả trường bàn tán về cuộc trò chuyện này?”
“…”
Idella lập tức im lặng, nhưng vẻ mặt vẫn đầy thắc mắc.
Nếu chỉ cần một nơi yên tĩnh, đâu nhất thiết phải ra ngoài Học viện chứ? Ý nghĩ ấy hiện rõ trên khuôn mặt cô.
Thông minh và tinh ý quá mức. Điều này khiến Edward không ưa cô.
Việc tách biệt Geoffrey rất dễ dàng. Ngay từ đầu, cậu ấy vốn đã không có nhiều bạn.
Người duy nhất thực sự duy trì quan hệ cá nhân với cậu ấy chỉ có hai người: Alex Baumkuchen và Lowell Mont Blanc.
Mỗi người đều bị tách khỏi Geoffrey theo những cách khác nhau, khiến họ không thể tiếp cận cậu ấy.
Bị bỏ lại một mình, Geoffrey Biscotti có thể dễ dàng bị Edward khống chế.
Những kẻ khác có thể lợi dụng cơ hội để lảng vảng bên cạnh Geoffrey cũng đã bị Grey xử lý.
Chỉ cần Edward tỏ ra quan tâm đến việc xây dựng phe phái, giới quý tộc liền quên bẵng sự tồn tại của một hoàng tử khác. Ngay cả ngày sinh nhật của Edward cũng trở thành một cái cớ hoàn hảo.
Những kẻ như thế… quá tầm thường.
Nhưng trong số họ, có một kẻ khiến Edward khó chịu. Idella Éclair.
Nói “khó chịu” là còn nhẹ. Cả hai đi ngang qua đài phun nước, hòa vào dòng người.
Edward đã gặp cô vào ngày mình bị tấn công. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã không ưa cô.
Gương mặt cô mang những dấu vết mà cậu có thể nhận ra. Kiểu biểu cảm của những kẻ đói khát, cố che giấu sự thiếu thốn của bản thân, giấu đi bản chất có thể gây hại cho bất kỳ ai.
Edward từng là một đứa trẻ đáng thương, Alex Baumkuchen cũng vậy. Dù lớn lên có vẻ ngoài bình thường, không có nghĩa là tâm hồn họ không bị tổn thương.
Idella Éclair trông hoàn toàn bình thường, nhưng ai biết được bên trong ra sao. Bộ váy sạch sẽ nhưng sờn cũ, bàn tay thô ráp của kẻ lao động, làn da rám nắng – tất cả đều cho thấy cách cô đã sống. Một quý tộc làm việc không đồng nghĩa với bất hạnh. Nhưng cô thì đúng là một kẻ bất hạnh. Và Geoffrey có sở trường nhận ra những người như vậy.
Cô ta là kiểu người mà Geoffrey sẵn sàng động lòng trắc ẩn.
Vụ tấn công đã được giải quyết một cách đơn giản và nhanh chóng. Edward không hề cảm thấy tính mạng mình bị đe dọa khi đối phó với đám thích khách.
Trong lúc đó, Idella chỉ biết dán chặt vào tường, thét lên kinh hãi.
Con người ai cũng xem bản thân là quan trọng nhất.
Cái gọi là “mang ơn, nhất định sẽ báo đáp” có nghĩa là, chỉ khi nào cuộc sống của họ dư dả đến mức thừa thãi, khi nào họ bất chợt nhớ đến món nợ ân tình ấy, thì họ mới có thể trả.
Edward cố tình khơi gợi tâm trạng cô ta.
‘Người đó là do Hoàng hậu cử đến đấy.’
‘Cô thực sự nghĩ Geoffrey không hề biết chuyện này sao? Không biết rằng cô sẽ gặp nguy hiểm ư?’
‘Làm thế nào mà đội cận vệ lại đến kịp lúc như vậy? Về hỏi Geoffrey đi. Cô nghĩ ai đã báo tin về vụ tấn công?’
Cậu quan sát gương mặt Idella biến đổi. Khi tính mạng bị đe dọa, khi kẻ từng hứa sẽ trả ơn bỗng khiến mình có cảm giác bị phản bội, rốt cuộc sẽ có biểu cảm như thế nào?
Thế nhưng, cô ta lại nghiêm túc hỏi:
‘Tại sao ngài lại nói vậy?’
Cô ta tin tưởng Geoffrey, và niềm tin đó chưa từng lay chuyển.
Edward càng cảm thấy chán ghét cô ta hơn.
Chỉ đơn giản vậy thôi. Cậu cũng ghét Alex Baumkuchen y như vậy. Như một mảnh da thừa vướng víu trong tầm mắt, nhưng cũng chẳng mang ý nghĩa gì đặc biệt.
Nhưng cái cảm giác không thể chịu đựng được ấy, chỉ mới xuất hiện không lâu trước đây.
Idella Éclair đã tặng quà sinh nhật cho Edward.
Không phải vào đúng ngày sinh nhật mà là trước đó vài hôm. Chính xác hơn, món quà đó không phải do Idella tặng.
Mà là của Geoffrey.
Vừa nhận lấy, Edward đã biết ngay. Vì quà của Geoffrey lúc nào cũng giống nhau.
Idella đang quan sát vẻ mặt của cậu. Giống như cách cậu từng quan sát cô ta.
‘Tôi nghe nói hôm nay là sinh nhật ngài. Chúc mừng sinh nhật.’
Nghe từ ai?
Trước khi kịp thắc mắc, câu trả lời đã tự vang lên trong đầu Edward.
Geoffrey. Chính Geoffrey đã nói cho Idella Éclair về sinh nhật của Edward và bảo cô ta tặng quà.
Cũng như bảo cô ta tiện thể đưa luôn món quà của mình.
‘Tôi đã suy nghĩ về những lời ngài nói hôm đó. Tôi tin tưởng Geoffrey điện hạ. Ngài ấy sẽ không phản bội tôi. Đó chẳng phải điều mà ngài muốn biết sao?’
Thấy Edward không trả lời, cô ta có vẻ bối rối.
‘Không đúng sao? Ngài thực sự nghi ngờ ngài ấy ư? Nhưng mà ngài ấy… vô cùng xem trọng Edward điện hạ mà.’
Cô ta dựa vào đâu mà nói mấy lời đó?
Grey Cracker từ lâu đã đóng vai trò như một sứ giả. Khi nhớ lại thời thơ ấu, những hình ảnh hiện lên trong tâm trí Edward đều là Geoffrey và Grey Cracker bên nhau.
Grey như một mảnh ghép của quá khứ. Việc cậu ta đi lại giữa Geoffrey và Edward đã trở thành một phần tự nhiên trong vai trò của cậu ta.
Nhưng bây giờ, vai trò ấy như thể đã chuyển sang Idella.
Cô ta như sợi dây kết nối giữa Edward và Geoffrey.
Cô ta đang dò xét nét mặt của cậu. Cô ta quan tâm đến mối quan hệ giữa cậu và Geoffrey. Cô ta để tâm đến phản ứng của cậu, không ngừng đặt câu hỏi, còn muốn vì Geoffrey mà cải thiện quan hệ giữa hai người bọn họ…
Lấy tư cách gì chứ?