**Tên truyện:** Khi Phụ Tiểu Ách Ba Đích Nhất Bách Linh Bát Thức (108 Chiêu Trò "Bắt Nạt" Nhóc Câm)
**Tác giả:** Giang Tương Tây Ngạn
**Thể loại:** Bách hợp, Hiện đại, HE, Tình cảm, Vườn trường, Học bá, Chữa lành, Cứu rỗi
**Thị giác:** Chủ công
**Độ dài:** 119 chương
**Nhân vật chính:** Ngụy Tầm (Công), Văn Tiêu Tiêu (Thụ)
***
Từ đỉnh cao quyền lực ở trường danh giá, Ngụy Tầm – đại tiểu thư nổi loạn, ngang ngược, chuyên hô mưa gọi gió – bỗng chốc bị lão cha "đày ải" về một ngôi trường cấp ba tồi tàn ở thị trấn nhỏ hẻo lánh. Giữa khung cảnh tiêu điều, nhà cửa xập xệ và những ánh mắt thờ ơ, cô không ngờ lại vô tình gặp được "định mệnh" của đời mình.
Trên đường về nhà, chứng kiến một cô bé yếu ớt bị đám côn đồ trêu ghẹo, Ngụy Tầm không chút chần chừ tung một cú đá dứt khoát. Cú đá ấy không chỉ giải cứu người gặp nạn, mà còn bất ngờ "đá" trúng trái tim cô một "tiểu mỹ nhân" mong manh, dễ dàng "đẩy ngã".
Ngày đầu tiên khai giảng, Ngụy Tầm giật mình khi cô bạn cùng bàn lại chính là "lão bà" mà cô vừa "cứu" hôm trước. Nàng là Văn Tiêu Tiêu, một học bá trầm lặng với đôi mắt trong veo, và cũng là một nhóc câm. Điều đó không khiến Ngụy Tầm nản lòng, mà ngược lại, càng kích thích bản năng "trêu chọc" và chiếm hữu trong cô. Từ giấu cục tẩy, chọc ghẹo khi nàng đang tập trung giải đề, đến thổi nhẹ hơi vào vành tai khi nàng chăm chú nghe giảng... Ngụy Tầm dường như tìm thấy niềm vui bất tận trong việc khiến Văn Tiêu Tiêu đỏ mặt.
Lên đại học, sự "sủng ái" độc quyền của Ngụy Tầm càng trở nên trắng trợn và công khai. Cô không ngừng gọi "vợ ơi, vợ à" mọi lúc mọi nơi, mặc kệ vẻ ngại ngùng của Văn Tiêu Tiêu. Khi thấy nàng say sưa viết luận văn, Ngụy Tầm không kìm được lòng, ghé sát hôn chụt một cái. Dù Văn Tiêu Tiêu đẩy cô ra với ánh mắt hạnh trong veo, Ngụy Tầm vẫn không ngừng động tâm tư.
Một ngày nọ, với chiếc nội y "bí mật" đã chuẩn bị sẵn, Ngụy Tầm lân la đến gần, nũng nịu: "Vợ à, hôm nay mặc cái này cho tớ xem được không ~" Văn Tiêu Tiêu cúi đầu, mặt đỏ lựng như cua hấp, xấu hổ lắc đầu. Ngụy Tầm liền ôm nàng lên đùi, cười gian xảo: "Vợ không nói lời nào coi như là đồng ý nhé."
Đêm đó, dưới ánh đèn mờ, nhóc câm không chỉ bị "ép" khoác lên mình món đồ "táo bạo" ấy, mà còn bị giam giữ trong vòng tay cuồng nhiệt của Ngụy Tầm. Đôi môi sưng đỏ, khuôn mặt ửng hồng đầy mê hoặc. Nàng ngước đôi mắt hạnh cầu xin, nhưng chỉ nhận lại nụ cười xấu xa cùng lời thì thầm bên vành tai: "Bảo bối, thêm một lần nữa có được không?" Dù Văn Tiêu Tiêu lắc đầu lia lịa, Ngụy Tầm vẫn dịu dàng cắn lên vành tai đỏ ửng, thủ thỉ: "Không nói lời nào coi như là đồng ý nhé."
Đây là câu chuyện về 108 chiêu trò "bắt nạt" độc quyền của Ngụy Tầm dành cho Văn Tiêu Tiêu – một tình yêu nảy nở từ sự trêu chọc, sự chiếm hữu ngọt ngào, và hành trình chữa lành, cứu rỗi giữa hai tâm hồn tưởng chừng đối lập. Bởi lẽ, trong thế giới của Ngụy Tầm, chỉ có cô mới được phép "bắt nạt" nhóc câm của mình mà thôi.
**Thông điệp:** Câu chuyện phản đối bạo lực học đường và kỳ thị thân thể, đề cao tình yêu thương và sự thấu hiểu.
Truyện Đề Cử






