1122 - Diêu Diêu Thỏ
Khởi Đầu Rắc Rối
1122 - Diêu Diêu Thỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Anh đại diện cho hình ảnh của Tập đoàn công nghệ Neptune, với vai trò Trợ lý giám đốc mà anh còn không thắt nổi cà vạt đàng hoàng. Tôi thật sự lo ngại về năng lực làm việc của anh đấy."
Mới vừa bước vào phòng họp, Giang Nhất bỗng cảm thấy mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình. Anh đứng đối diện Alpha mặc âu phục màu xám bạc đang ngồi ở vị trí trung tâm bàn hội nghị, ánh mắt sâu thẳm đầy uy quyền kia như muốn nuốt chửng anh.
Alpha này tên Yến Nam Sâm, là giám đốc mới nhậm chức của Tập đoàn Ngân Hà. Mặc dù còn trẻ, nhưng khí chất lại vô cùng nghiêm nghị và mạnh mẽ, khiến những người trong phòng họp cảm thấy như bị áp bức.
Anh ngẩn người, tự hỏi có phải đang nói mình không?
Sau đó anh thấy Yến Nam Sâm đứng lên, đi về phía mình.
Giữa hai Alpha tồn tại cảm giác bài xích bẩm sinh do gen quyết định, vậy nên khi Yến Nam Sâm đến gần, anh theo bản năng lùi lại.
Nhưng một bàn tay khác còn nhanh hơn hành động của anh, những đốt ngón tay thon dài chạm vào cà vạt của anh, đứng trước mặt anh tháo cà vạt ra, sau đó thắt lại từ đầu, động tác nhanh nhẹn, dứt khoát.
"Tôi không nghĩ là anh không biết đeo cà vạt."
"Yến tổng, tôi..." Giang Nhất ngạc nhiên nhìn tay của Yến Nam Sâm. Người này thắt cà vạt cho anh ư?! Sắp đến giờ họp rồi.
...Người này thật kỳ lạ.
Anh là Trợ lý giám đốc của công ty đối tác đấy trời.
Yến Nam Sâm thờ ơ rũ mắt, cẩn thận thắt lại cà vạt cho Giang Nhất, dùng lòng bàn tay vuốt phẳng nếp nhăn rồi lùi ra sau quan sát, sau đó nhìn về phía anh.
"Tôi không chấp nhận bất cứ thứ gì cẩu thả, kể cả anh, Giang Nhất. Đừng để anh làm hỏng hợp tác lần này."
Ngay lập tức, Giang Nhất cảm thấy mình bị sỉ nhục.
Sỉ nhục anh trước mọi người chỉ vì không thắt kỹ cà vạt, có bị thần kinh không? Với lại, cà vạt của anh có vấn đề gì đâu?!
Thật khó hiểu.
Giang Nhất cố nén cơn giận, dù sao anh cũng chỉ là Trợ lý giám đốc, Đoạn tổng nhà mình còn ở đây, không thể để mất mặt hắn. Anh nở một nụ cười xã giao: "Được, Yến tổng. Lần sau tôi sẽ chú ý."
"Không biết cười thì đừng cười." Yến Nam Sâm thản nhiên liếc nhìn anh, sau đó trở về vị trí trung tâm của mình, ngồi xuống nhìn tất cả mọi người: "Hội nghị bắt đầu."
Giang Nhất khẽ siết chặt tay thành nắm đấm, lần đầu tiên anh muốn đánh người đến vậy. Người thừa kế mới của Tập đoàn Ngân Hà kiêu ngạo đến thế sao?!
Vừa nghĩ tới tương lai phải thường xuyên làm việc với Yến Nam Sâm, anh cứ cảm giác như tuổi thọ của mình sẽ bị rút ngắn.
Sự thật chứng minh, anh thật sự phát điên rồi.
Mỗi lần đến Tập đoàn Ngân Hà, chỉ cần nhìn thấy anh, Yến Nam Sâm sẽ bới móc đủ tật xấu. Vì chuyện lần trước nên anh không đeo cà vạt nữa, thành ra hắn chuyển sang săm soi áo sơ mi và giày da của anh.
"Trợ lý Giang, tôi không thích anh mặc áo sơ mi màu xanh, lần sau mặc màu trắng nhé."
"Trợ lý Giang, tôi nghĩ tuổi của anh không hợp với kiểu giày da này. Nếu anh không biết phối đồ, tôi có thể cho anh một số ý kiến."
Ngay cả cây bút của anh cũng muốn soi mói.
Giang Nhất đang làm việc cùng Trợ lý của Tập đoàn Ngân Hà thì nghe thấy tiếng bước chân phía sau lưng, sau đó cây bút trong tay anh bị lấy đi. Anh ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
Ai ngờ đúng lúc đối diện ánh mắt của Yến Nam Sâm, anh bèn kìm nén sự bực bội, cười lễ phép: "Chào Yến tổng, là anh đấy à."
...Hình như hôm nay đâu có chuyện gì cần bàn bạc với Yến Nam Sâm?
Sau đó anh thấy bút của mình nằm trong tay Yến Nam Sâm, hắn còn nghiêm túc quan sát chiếc bút cứ như đang nghiên cứu một thứ gì đó cực kỳ quan trọng.
"?" Giang Nhất nghi hoặc: "Cây bút này có vấn đề gì à, Yến tổng?"
"Cây bút này xấu quá." Yến Nam Sâm trả bút lại cho Giang Nhất, xoay người rời đi: "Vứt đi, không hợp với anh."
Giang Nhất: "......" Có mỗi cây bút mà cũng săm soi, thật muốn đánh cho hắn một trận, nhưng Đoạn tổng nhà mình đã dặn không thể xúc động, xúc động là mất khôn.
"Này, Giang Nhất."
Nghe thấy Trợ lý của Yến Nam Sâm gọi, Giang Nhất quay đầu lại: "Sao thế?"
"Tôi phát hiện Yến tổng đối xử với anh lạ lắm." Trợ lý nhỏ giọng thì thầm: "Yến tổng bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD), nhưng trước giờ hắn chỉ gò bó bản thân hắn thôi, rất ít khi yêu cầu người khác theo ý muốn của mình, dù có thì cũng không săm soi như với anh."
Giang Nhất nghĩ thầm, vậy nên mới nói Yến Nam Sâm bị thần kinh, rảnh rỗi không có việc gì làm là lại kiếm chuyện với anh. Anh cúi đầu tiếp tục ký tên: "Không đâu."
Thiên chi kiêu tử thì sao chứ, có tiền thì sao, không biết tôn trọng người khác thì ai thèm quan tâm.
"Tôi cảm giác Yến tổng yêu cầu anh như hắn yêu cầu bản thân mình ấy, kiểu như muốn anh trở thành hắn, muốn anh đạt đến mức độ hoàn hảo mà hắn mong muốn nhất."
Giang Nhất ký xong, anh cười đưa tài liệu cho Trợ lý Yến Nam Sâm rồi cất bút đứng lên: "Được ưu ái đến thế cơ à, cảm ơn nhé."
Nói xong, anh cầm đồ của mình rồi rời đi.
.
Buổi tối tan làm, bạn Giang Nhất mời anh đi quán Pub uống rượu và nghe nhạc.
"Giang Nhất, dạo này cậu tăng ca nhiều vậy?"
Không gian quán Pub này khá ổn, mọi người nói chuyện văn minh, tiếng nhạc R&B trên sân khấu cũng thư giãn, tạo cảm giác vô cùng thoải mái.
Giang Nhất và bạn anh nhẹ nhàng chạm cốc, anh mệt mỏi tựa lưng vào ghế: "Đừng nhắc đến nữa, dạo này đang hợp tác một dự án với Tập đoàn Ngân Hà, có người suýt nữa khiến tôi phát điên."
Thà là sai sót về nguyên tắc, hoặc về dự án anh phụ trách thì anh còn chấp nhận được, nhưng không, ngay cả những điều nhỏ nhặt không quan trọng cũng bị hắn săm soi, bắt bẻ.
"Không hiểu nổi." Giang Nhất thở dài, đặt cốc xuống: "Tôi đi vệ sinh chút, chờ tôi nhé."
"Được."
Giang Nhất đi vào nhà vệ sinh, chắc giờ này quán Pub chưa đông khách nên nhà vệ sinh cũng rất yên tĩnh. Khi anh vừa bước ra khỏi một buồng, liền nghe thấy tiếng rên rỉ từ buồng bên cạnh, như đang đau khổ chịu đựng.
Anh bèn tiến tới gõ cửa hỏi thăm: "Thưa anh? Anh sao vậy? Có cần tôi giúp gì không?"
Ngay khi anh vừa dứt lời, cánh cửa buồng bật mở, bất ngờ đối diện với một đôi mắt đỏ bừng, khiến anh có cảm giác như bị ăn tươi nuốt sống.
Mà người này chính là kẻ anh vừa mới nói xấu xong, Yến Nam Sâm.
Hình như Yến Nam Sâm trông hơi lạ, khuôn mặt ửng hồng nhưng toàn thân lại tỏa ra khí lạnh, chỉ thấy hắn dựa vào cửa buồng, nới lỏng cà vạt, trông vừa nóng nảy vừa sốt ruột.
Lúc này anh chỉ muốn quay đầu bỏ đi ngay, anh hỏi thăm đơn thuần vì bản tính con người chứ không phải vì anh tốt bụng.
Vì thế, anh tử tế hỏi thêm một câu: "Yến tổng, có cần tôi giúp gì không?"
Nói xong anh định đỡ hắn dậy.
Nhưng ngay khi vừa giơ tay ra thì bất ngờ bị kéo phịch vào trong, cánh cửa buồng đóng sập lại, anh bị vòng tay rắn chắc, mạnh mẽ của Yến Nam Sâm ép chặt vào tường.
Giang Nhất ngạc nhiên nhìn đôi mắt đỏ bừng tàn nhẫn của Yến Nam Sâm, chần chừ nuốt nước bọt: "Ừm... Hình như tôi không giúp được gì rồi." Nói xong định đẩy tay Yến Nam Sâm ra.
Ai ngờ Yến Nam Sâm giữ chặt gáy Giang Nhất rồi hôn anh.
Nụ hôn này vội vàng, hỗn loạn, như điên cuồng cướp đoạt hơi thở của anh, muốn xé nát và nuốt chửng anh.
Giang Nhất nghĩ thầm dù gì anh cũng là Alpha, muốn tránh né nhưng hai tay đều bị Yến Nam Sâm giữ chặt ép lên đỉnh đầu nên không thể thoát, chỉ đành bị ép ngửa đầu, chịu đựng nụ hôn gần như điên cuồng này.
Cảm thấy thiếu oxy, cả người lâng lâng, cuối cùng không thể chịu đựng thêm, anh dùng sức đẩy Yến Nam Sâm ra.
"Cậu bị điên à?!"
Không biết có phải Yến Nam Sâm đang khó chịu hay không, bị anh đẩy lảo đảo hai bước, lưng va vào tường, mà bản thân hắn dường như cũng không tỉnh táo, chỉ thấy hắn sờ môi, dần đứng vững, ánh mắt sâu thẳm mê ly chăm chú nhìn Alpha trước mặt, rồi lại bước tới gần anh.
"Đêm nay đi với tôi, anh muốn gì tôi cũng chiều."
Trong gian phòng, giọng nói trầm khàn đầy ngạo mạn vang lên.
Giang Nhất sờ lên đôi môi đau rát vì bị hôn, cười gằn: "Yến Nam Sâm, cậu nghĩ ai cũng cam tâm chấp nhận thái độ ban ơn của cậu sao?" Nói rồi, anh mở cửa và rời đi.
Tên này xấu xa đến nỗi chó cũng chẳng thèm cứu, vậy mà anh còn ra tay giúp đỡ?
Nói xong, anh tự đánh vào bàn tay 'không chịu thua kém' của mình một cái.
Ai ngờ tay anh vừa đặt lên nắm cửa thì bị Yến Nam Sâm ôm từ phía sau, chỉ cảm thấy đầu Yến Nam Sâm nặng nề tựa lên vai anh, cùng lúc đó hắn nói:
"...Cho tôi đánh dấu anh đi, xin anh đấy."
Giọng điệu cao ngạo như ban ơn lúc nãy, bỗng trở nên nũng nịu.
Giang Nhất sửng sốt, anh ngập ngừng xoay đầu lại, vừa lúc chạm phải ánh mắt khác hẳn lúc nãy của Yến Nam Sâm, như một chú chó lớn đáng thương đang cầu xin: "...Cậu, cậu là Yến Nam Sâm thật à? Chắc không phải là anh trai sinh đôi của hắn chứ?"
Yến Nam Sâm cười khẽ, hôn lên cổ Giang Nhất: "Đúng vậy, tôi không phải Yến Nam Sâm, tôi tên Sở Bắc Hành, là anh trai của Yến Nam Sâm. Tôi bị người ta bỏ thuốc nên tiến vào kỳ dịch cảm, giờ đang rất khó chịu, anh có thể giúp tôi được không?"
Giang Nhất không ngờ mình lại đoán đúng, anh đã nói mà, cái tên Alpha lắm mồm Yến Nam Sâm sao có thể biết làm nũng: "Dù cậu là anh trai Yến tổng, nhưng hành động vừa rồi của cậu đã xúc phạm tôi."
"Được rồi, ban nãy là tôi sai, tôi rất xin lỗi anh. Vậy giờ anh có thể giúp tôi được không?"
Giang Nhất nhìn Sở Bắc Hành trước mặt, người này rất giống Yến Nam Sâm, trong lòng anh như bị kích thích: "Giúp bằng cách nào?"
Nếu anh giúp anh trai của Yến Nam Sâm, hoặc làm bạn tốt với hắn, thế thì Yến Nam Sâm cũng phải nhường anh một chút chứ nhỉ?
"Đến khách sạn đi, tôi sẽ bảo người mang thuốc dẫn dụ đến cho anh."
Đêm đó, Giang Nhất bắt đầu hối hận vì đã mềm lòng. Anh không nên tiêm chất dẫn dụ Omega, bởi tiêm vào đồng nghĩa với việc anh và Alpha này sẽ tiến hành đăng ký mã hóa pheromone.
Mà anh càng hối hận hơn vì hình như anh đã đụng phải một Alpha không nên trêu chọc.
Quá hung hãn.
Anh sắp phát điên mất.
Trong khách sạn, ngay lối ra vào, trước cửa sổ sát đất, trên sofa, trong phòng tắm, bồn rửa tay, khắp nơi đều vương mùi pheromone nồng nặc hòa quyện giữa hương Hoa Violet và hương Hoa Nhài.
Ngay trước khi sắp mất đi ý thức, bên tai Giang Nhất vang lên giọng nói trầm thấp đầy khen ngợi, giọng điệu tràn đầy thỏa mãn và vui mừng: "Nhất Nhất, anh là Alpha hoàn hảo nhất mà tôi từng gặp."