Chương 21: Người liên hệ khẩn cấp

1122 - Diêu Diêu Thỏ

Chương 21: Người liên hệ khẩn cấp

1122 - Diêu Diêu Thỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có lẽ do cơ thể không được khỏe, sau khi lên xe anh vẫn luôn im lặng.
Cảnh vật ngoài cửa xe lướt qua trước mắt, so với năm năm trước cũng có chút thay đổi, nhưng vẫn không khác biệt quá nhiều. Ánh mắt Giang Nhất nhìn về phía quán cà phê sắp chạy ngang qua, dừng lại vài giây như thể nhớ đến điều gì đó, không nỡ rời mắt.
Nói đến cũng lạ, đã lâu rồi anh không uống cà phê. Từ sau khi mắc bệnh cao huyết áp, chế độ ăn uống của anh bị kiểm soát nghiêm ngặt. Trước đây anh từng lén uống vài lần ở nhà, nhưng đều bị cái tên Sở Bắc Hành mũi thính kia đánh hơi ra. Cuối cùng anh ta còn mách Kiều Kiều việc anh lén uống đồ cấm.
Thế là, một lớn một nhỏ liền bắt thóp anh, nhân cơ hội mà chỉ trích, phê bình anh một trận.
——Anh không biết là uống cà phê xong anh sẽ bị đau đầu và tim đập nhanh sao?!
"Quán cà phê anh thích vẫn còn đấy, có muốn uống một cốc không?"
Giang Nhất: "Không uống."
Bàn tay đang nắm vô lăng của Yến Nam Sâm khẽ siết chặt lại. Giao lộ phía trước vừa lúc gặp đèn đỏ, hắn giảm tốc độ dừng xe, nghiêng đầu nhìn về phía Giang Nhất, thấy anh vẫn chăm chú nhìn quán cà phê kia, trông có vẻ rất thèm.
"Em xuống xe mua cho anh."
Giang Nhất nghe vậy, khẽ bật cười: "Bạn trai cũ à, đừng phí công lấy lòng một người đã có chồng như tôi nữa, nếu để chồng tôi hiểu lầm thì không hay đâu." Nói rồi, nụ cười trên môi anh nhạt dần, cúi đầu liếc nhìn cổ tay mình.
Vẫn còn đỏ.
Vốn định bình tĩnh nói chuyện về đứa trẻ, nhưng nếu hắn đã muốn chơi trò 'cường thủ hào đoạt', vậy thì anh cũng không ngại đâm hắn một nhát thật đau.
Khóe mắt liếc sang Yến Nam Sâm. Sắc mặt hắn đã tối sầm lại.
Giang Nhất nhướng mày, cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn nhiều, thậm chí tâm trạng còn hơi vui vui.
Khách sạn quốc tế Tôn Đoạn.
Giang Nhất lạnh nhạt nói cảm ơn rồi xuống xe, Yến Nam Sâm cũng lập tức mở cửa bước xuống. Hắn vịn vào cánh cửa, ánh mắt dõi theo qua mui xe, chăm chú nhìn Giang Nhất: "Nhất Nhất, để em đưa anh lên."
Nghe thấy cách gọi này, Giang Nhất mỉm cười, ngước mắt nhìn hắn: "Yến tổng, bây giờ chúng ta là đối tác làm ăn, tốt nhất không nên gọi như vậy, nếu để chồng tôi biết thì không hay đâu."
Hai chữ "chồng tôi" lại một lần nữa đâm thẳng vào tim Yến Nam Sâm, đau quặn thắt. Tay hắn siết chặt cánh cửa xe, cố gắng giữ bình tĩnh, không để lộ vẻ chật vật, hắn cười nói: "Đối tác làm ăn cũng có thể có quan hệ tốt mà phải không?"
Giang Nhất đóng cửa xe, khi đi ngang qua phần đầu xe thì dừng bước, nghiêng đầu nhìn Yến Nam Sâm: "Yến tổng, tôi đã bước ra khỏi chuyện năm năm trước rồi. Còn cậu vẫn cứ chìm đắm trong quá khứ sao? Chúng ta đều là người trưởng thành rồi."
"Anh chưa từng quên." Yến Nam Sâm đáp chắc như đinh đóng cột: "Vừa rồi anh vẫn rất đau lòng, không thể quên được những ấm ức mà em đã gây ra. Nếu không, tại sao anh lại đồng ý quay về? Là vì muốn khiển trách em, đúng không?"
Nói xong hắn phát hiện Giang Nhất cứ nhìn hắn, không nói lời nào. Bỗng chốc hắn có chút sợ hãi, căng thẳng nuốt nước miếng.
"Bây giờ tôi có một gia đình hạnh phúc, còn có gì để ấm ức nữa? Tôi trở về chỉ vì công việc. Cậu cũng đừng tự lừa dối bản thân nữa, nếu một lời xin lỗi có thể giải quyết được tất cả, thì năm đó tôi đã không rời đi. Bây giờ quay lại, nghĩa là tôi đã có thể bình thản đối mặt với cậu."
"Còn về tâm tư đó của cậu, tôi mong cậu đừng thể hiện ra mặt, nếu để chồng tôi biết thì không hay đâu."
Sắc mặt Yến Nam Sâm tối sầm lại. Hắn đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng Giang Nhất bước vào khách sạn. Bàn tay buông thõng bên hông siết chặt đến trắng bệch, trái tim đau tê dại từng cơn, đường nét quai hàm căng cứng, hắn cắn chặt răng.
Ba câu "Nếu để chồng tôi biết thì không hay đâu", mỗi một câu đều ngập tràn tình yêu dành cho người đàn ông kia.
Rốt cuộc người đó là ai?
Là ai có thể cướp mất Giang Nhất của hắn?
Khoan đã...
Như chợt nghĩ ra điều gì, ánh mắt Yến Nam Sâm đột nhiên tối sầm lại. Giang Nhất nói rằng mình có chồng, có Alpha rồi? Nhưng tại sao trên người anh lại không có bất kỳ mùi pheromone nào của Alpha?
Tiếng 'Tít' vang lên, cửa phòng khách sạn khẽ mở. Thẻ phòng còn chưa kịp cắm vào khe cắm điện để bật đèn, rèm cửa dày nặng đã che khuất ánh sáng bên ngoài, khiến cả căn phòng tối om. Chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp vang lên ở lối vào.
Ngay sau đó, là tiếng loạng choạng vấp ngã.
Khi bước vào phòng, Giang Nhất mới dám thả lỏng. Nhưng chính vào khoảnh khắc buông lỏng ấy, anh lập tức cảm thấy cả người mất hết sức lực. Sau khi đóng cửa lại, anh dựa nặng nề vào cánh cửa, cố gắng hít thở từng chút một.
Quần áo bên trong âu phục đã ướt đẫm.
Ngay cả bàn tay cũng đang run rẩy.
Không khí thoang thoảng mùi hương hoa nhài nồng đậm nhưng yếu ớt trong không khí về đêm, tố cáo sự bất ổn của một Omega đã hoàn toàn buông bỏ phòng bị. Giống như cánh hoa nhài bị ai đó ác ý nghiền nát, từng tấc da thịt nóng rực, nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng cao.
Giang Nhất đau đến mức không đứng vững, theo bản năng trượt dần rồi ngã ngồi xuống sàn. Khoảnh khắc phần thân dưới tiếp xúc với nền gạch lạnh lẽo, Giang Nhất cắn chặt môi, khẽ rên lên một tiếng đau đớn, gương mặt tái nhợt đến đáng sợ.
Thế nhưng, cơn đau ấy rất nhanh đã bị nỗi đau do mất cân bằng nồng độ pheromone lấn át.
Mấy năm nay, nồng độ pheromone của anh luôn trong trạng thái cực kỳ bất ổn dẫn đến thường xuyên sốt cao. Hơn nữa vì không có Alpha ở bên cạnh nên triệu chứng càng lúc càng nghiêm trọng. Nhưng may mà anh vẫn còn có con gái bên mình. Trong huyết quản của đứa bé có chảy dòng máu của Yến Nam Sâm, trên người có mùi pheromone của hắn, ít nhiều cũng có thể giúp anh ổn định lại phần nào.
Vừa rồi, anh đã gặp Yến Nam Sâm.
Chỉ một lần chạm mặt, toàn bộ lớp phòng bị tâm lý mà anh cất công xây dựng ở nước M đã hoàn toàn sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc. Tất cả sự tiếp xúc thân thể, mọi phản ứng, anh đều đã cố nhịn, cố gắng không để lộ ra bất kỳ sơ hở nào.
Dù có cố chấp không muốn chấp nhận thế nào đi nữa, nhưng cơ thể vẫn đang trung thực nói cho anh biết sự thật. Chỉ là một cái chạm nhẹ, một cái ôm, một hơi thở gần trong gang tấc, đối với anh mà nói có ý nghĩa đến nhường nào.
Nó có nghĩa là, tất cả những bất an suốt năm năm qua của anh đều được xoa dịu chỉ trong khoảnh khắc đó.
Anh không muốn thừa nhận, nhưng không thể không chấp nhận sự thật rằng, bây giờ anh khó chịu như vậy, chính là bởi anh đã rời xa Yến Nam Sâm.
Rõ ràng đã mất năm năm dài đằng đẵng để cai nghiện mùi pheromone của hắn. Nhưng một thứ đã ăn sâu vào máu thịt, làm sao có thể nói bỏ là bỏ được?
"Ưm..."
Tiếng rên rỉ đầy đau đớn lại lần nữa vang lên nơi lối vào.
Giang Nhất đau đến không thể ngồi thẳng dậy. Chỉ trong một thoáng, cảm giác như bị ném vào lò lửa nóng bỏng, cơn đau quét qua toàn thân khiến cả người anh run lên bần bật, không thể thở nổi, cuối cùng cả người đổ vật sang một bên.
"Bịch" một tiếng, đầu vô tình đập mạnh vào góc tủ giày, cùng lúc đó, vai và cánh tay va xuống nền nhà, phát ra tiếng động chói tai. Thế nhưng, cơn đau thể xác này chẳng thấm vào đâu. So với nỗi giày vò do nồng độ pheromone mất kiểm soát, nó chỉ như một vết xước nhỏ.
Giang Nhất cuộn tròn trên sàn nhà. Khoảnh khắc ngã xuống đồng tử anh co rút lại, đôi môi hé ra như muốn nói gì đó nhưng không thể phát ra âm thanh, nước mắt lặng lẽ lăn dài từ khóe mắt.
Chưa bao giờ đau đến vậy.
Đau quá.
...Thế là hết rồi.
Không biết bao lâu trôi qua, khi cơn đau dịu đi một chút, Giang Nhất mới cố gắng đưa tay mò tìm chiếc điện thoại trong túi. Nhưng cả người hoàn toàn mất hết sức lực, tay run dữ dội, dù túi quần ở ngay gần trong gang tấc, nhưng đầu óc mơ hồ, cứ mò được một chút lại mệt mỏi nhắm mắt lại.
Sau đó lại bừng tỉnh. Lần này anh cắn mạnh đầu lưỡi, ép bản thân tỉnh táo hơn, cuối cùng cũng lấy được điện thoại.
Nhưng vừa cầm lên, vì tay run quá dữ dội, điện thoại lại rơi xuống ngay bên cạnh mặt anh.
Có lẽ do tình trạng rối loạn nồng độ pheromone liên tục kích thích, não bộ dần tê dại vì cơn đau. Khiến anh không thể nhấc nổi điện thoại, đừng nói chi đến việc mở khóa gọi trợ lý.
Hoặc có lẽ là trong khoảnh khắc bất lực tuyệt vọng nhất, đầu ngón tay anh run rẩy, dồn hết sức siết chặt lấy chiếc điện thoại, nhấn giữ nút nguồn. Đến khi màn hình hiện lên dòng chữ SOS cuộc gọi khẩn cấp, anh liền ấn luôn mà không kịp suy nghĩ.
Cuộc gọi khẩn cấp nhanh chóng được kết nối, tên của người liên hệ hiển thị trên màn hình là:[Puppy].
Cũng chính vào khoảnh khắc này, tiếng chuông điện thoại đồng thời vang lên cả trong phòng lẫn ngoài cửa.
"Nhất Nhất?"
Tiếng gọi này khiến toàn thân Giang Nhất tê dại, tầm mắt anh nhòa đi vì nước mắt, cả người đau đến mức không thể phát ra âm thanh, môi khẽ mở, vẻ mặt ngơ ngác như không thể tin nổi chính mình đã gọi cuộc gọi đó.
Khi nhìn thấy tên trong danh bạ khẩn cấp, khi nghe thấy giọng của người đó vang lên ngay ngoài cửa, bức tường phòng bị mà suốt năm năm qua anh đã dựng lên trong lòng ngay lập tức sụp đổ.
Giống như vô số lần anh đã giả vờ nhẹ nhàng nhắc đến Yến Nam Sâm trước mặt Sở Bắc Hành và Kiều Kiều. Chỉ có quỷ mới biết có bao nhiêu đêm khuya anh cuộn mình trong chăn lặng lẽ đau khổ.
Không yêu nữa thì không yêu...
Anh nói quá nhẹ nhàng.
Nhưng nếu không yêu tại sao lại đau khổ như vậy? Nếu không yêu thì sao lại hận? Nếu không yêu thì sao lại thấy uất ức đến thế?
Tất cả sự giả vờ, đến giờ phút này không thể duy trì thêm được nữa.
"Nhất Nhất!! Anh có ở trong đó không?!!"
Tiếng đập cửa dồn dập vang lên giống hệt như giọng nói của Yến Nam Sâm vậy, mang theo lo lắng khôn cùng.
Cơn đau rối loạn pheromone lại một lần nữa ập tới, như những tia điện xuyên thấu từng tấc da thịt anh khiến anh không nhịn được mà bật ra tiếng rên nghẹn ngào. Giang Nhất gắng sức cắn chặt môi dưới, trong khoang mũi dường như có một dòng ấm nóng chảy xuống, tràn qua môi, mang theo vị ngọt nhàn nhạt.
Tiếng rên đau đớn kéo dài mang theo âm sắc run rẩy, nghẹn ngào, là lời cầu cứu gần như sụp đổ vì không thể chịu đựng nổi.
"...Đau quá."
Chính vào lúc này, tay anh chạm phải một vật gì đó.
Là thẻ từ.
Ngoài cửa, Yến Nam Sâm cảm giác mình sắp phát điên rồi. Hắn cầm theo ly cà phê, vốn chỉ định đặt trước cửa rồi rời đi.
Nhưng khi đến nơi, hắn lờ mờ nghe thấy tiếng động vọng ra từ bên trong, nhưng cánh cửa này cách âm quá tốt nên hắn không nghe rõ lắm. Đột nhiên, cuộc gọi khẩn cấp được kết nối, cùng với tiếng động vọng ra sau cánh cửa, cộng thêm việc đây vốn là phòng của Giang Nhất. Điều này khiến hắn chắc chắn rằng Giang Nhất đang ở bên trong.
Giang Nhất xảy ra chuyện rồi.
Yến Nam Sâm sốt ruột đến mức hai mắt đỏ ngầu, hắn không dám cúp máy, cũng không dám rời đi, hoàn toàn trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, chỉ có thể đập cửa liên tục, mong Giang Nhất bên trong có thể cho hắn một chút phản ứng.
Yến Nam Sâm ghé sát điện thoại vào tai, chỉ sợ bỏ lỡ bất kỳ âm thanh nào từ anh: "Nhất Nhất, anh có thể nói chuyện không? Em đang nghe đây, nếu anh còn nói được thì gọi em một tiếng được không? Hay là để em xuống tìm người lên mở cửa? Anh đợi em một chút nhé?"
"...Đừng."
Yến Nam Sâm kinh ngạc khi nghe thấy giọng nói yếu ớt run rẩy mang chút nghẹn ngào từ đầu dây bên kia, sức lực như bị rút cạn hết, nói chuyện cũng trở nên vô cùng khó khăn. Không biết Giang Nhất rốt cuộc đang trong tình trạng thế nào, điều này khiến hắn vô cùng sợ hãi.
Hốc mắt Yến Nam Sâm đỏ hoe, bàn tay chống lên cửa siết chặt hơn: "Nhất Nhất, mở cửa được không? Anh làm sao vậy? Anh khó chịu ở đâu?"
"...Puppy, đau quá, tôi đau lắm..."
Giọng nói từ trong điện thoại yếu ớt, mỏng manh, thể hiện sự kiệt quệ, mệt mỏi đến tận cùng.
Mà chính một tiếng "Puppy" này khiến lý trí của Yến Nam Sâm hoàn toàn đứt phựt. Ngay lúc hắn chuẩn bị đá cửa xông vào, vô tình cúi đầu xuống thì, nhìn thấy dưới khe cửa có một tấm thẻ từ được đẩy ra.
Yến Nam Sâm lập tức cúi người nhặt lấy, quẹt thẻ vào đầu đọc. "Tít" một tiếng, cánh cửa được mở. Ngay khoảnh khắc hắn định đẩy cửa, lại cảm nhận được một lực cản từ bên trong như thể có vật gì đó đang chặn ngay lối vào.
Động tác đặt tay lên tay nắm cửa khẽ khựng lại, Yến Nam Sâm do dự gọi: "Nhất Nhất?" Đáp lại hắn chỉ là tiếng vọng trống rỗng từ điện thoại.
Như đã đoán ra điều gì, hắn cẩn thận đẩy hé cửa, ép sát người lách vào. Đến khi bước vào được, hắn nhìn thấy Giang Nhất ngã gục ngay lối vào bên trong.
Khoảnh khắc đó, hắn cứng đờ ngay tại chỗ.
"Nhất Nhất!!!"
Đôi mắt Yến Nam Sâm lập tức tối sầm lại, hắn lao đến bên cạnh Giang Nhất nâng anh lên, phát hiện anh đã nhắm mắt, hơi thở yếu ớt đến đáng sợ, cả cơ thể nóng rực như một cục than hồng.
Bên trong phòng không có đèn, không thể nhìn rõ tình trạng của Giang Nhất. Hắn đưa tay chạm lên khuôn mặt anh, nhưng lại cảm thấy một chất lỏng ấm nóng trên đầu ngón tay. Bàn tay hắn run rẩy mở ra, nương theo ánh sáng le lói từ ngoài cửa hắt vào, vừa rồi hắn vuốt hai má Giang Nhất, giờ đây trên tay hắn toàn là máu.
[Lời tác giả]
11 đã trở thành một mỹ nhân bệnh tật rồi, hu hu hu đau lòng quá~