Chương 9: Hắn đáng phải chịu như vậy

1122 - Diêu Diêu Thỏ

Chương 9: Hắn đáng phải chịu như vậy

1122 - Diêu Diêu Thỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Yến Nam Sâm đứng lặng ở cửa ra vào, nhìn Giang Nhất – người mà hắn yêu thương nhất – đang phá hủy mọi dấu vết ngọt ngào của những tháng ngày đã qua. Thật ra những thứ đó không quan trọng, bởi đồ hỏng thì có thể thay thế.
Nhưng khi thấy Giang Nhất đập vỡ tan tành mọi thứ, với khuôn mặt đẫm nước mắt nói với hắn: "Chia tay đi Puppy, giữ chút thể diện cho cả hai chúng ta, từ nay về sau đừng gặp lại nữa."
Hắn không thể chịu đựng nổi.
"...Em không muốn." Yến Nam Sâm khàn giọng nói, đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn hoảng loạn và cầu xin. Hắn bước từng bước nặng nề về phía Giang Nhất, đứng trước mặt anh, đôi tay run rẩy nâng khuôn mặt của anh lên: "...Cầu xin anh, đừng bỏ em mà."
Ở cửa ra vào, lời sám hối và khẩn cầu của Alpha vang vọng, lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ, chỉ sợ người trước mặt cứ thế bỏ hắn mà đi mất.
Năm tháng trước đó, vị thiên chi kiêu tử cao ngạo này là giám đốc mới nhậm chức của tập đoàn Ngân Hà.
Năm tháng sau đó, đứa con cưng của trời ấy buông bỏ mọi kiêu hãnh, hèn mọn cầu xin vì mối tình đã ăn sâu vào xương tủy.
Giang Nhất nhìn Yến Nam Sâm khóc nức nở, môi nở nụ cười nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống: "Cậu thấy mình có nực cười không? Cậu hẹn hò với tôi, nghe tôi chê bai còn phải đáp lời, phải hùa theo. Cậu không thấy mâu thuẫn, không thấy đau khổ ư?"
Yến Nam Sâm không trả lời, chỉ ôm lấy gương mặt Giang Nhất và khóc nấc lên. Lúc này, đối phương có mắng chửi thế nào cũng không còn quan trọng nữa, trong đầu hắn chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: không thể để Giang Nhất rời đi.
Nếu không giữ được anh, chắc chắn hắn sẽ đánh mất anh mãi mãi.
Đến lúc đó, hắn phải sống thế nào đây?
"Buông ra." Giang Nhất quay mặt đi, lạnh lùng nói.
Cảm nhận được pheromone hương hoa Violet của Alpha đang nhẹ nhàng bao phủ lấy anh, như muốn dùng pheromone để níu giữ anh lại. Nếu để Yến Nam Sâm đến gần hơn nữa, chắc anh sẽ thỏa hiệp theo bản năng mất.
Đây là bản năng chi phối, bọn họ là cặp đôi AO có độ phù hợp cực cao, sự mê luyến đối với pheromone của đối phương đã khắc sâu vào tận xương tủy. Chỉ cần dấu hiệu đánh dấu vẫn còn, anh sẽ không thể kiểm soát bản thân mà để Yến Nam Sâm tiếp cận.
Đây là quy luật tối cao của AO, mãi mãi cúi đầu trước người mình yêu.
Thế nên, nhất định anh phải rời khỏi Yến Nam Sâm, rời khỏi nơi này, đến một nơi không ai có thể tìm thấy.
"Em không buông." Yến Nam Sâm không nhịn được nữa, liền ôm chặt Giang Nhất vào lòng. Nhưng vì lo lắng anh đang mang thai nên cũng không dám dùng quá nhiều sức, chỉ có thể vùi mặt vào hõm cổ anh, si mê hít lấy mùi hương hoa nhài quen thuộc: "...Anh nói đi, phải làm sao anh mới tha thứ cho em? Anh muốn em làm gì cũng được."
"Tha thứ? Cậu nghĩ những việc cậu đã làm có thể được tha thứ ư?" Giang Nhất đẩy mạnh Yến Nam Sâm ra, rồi dứt khoát nói: "Tôi nói rồi, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu. Ngay bây giờ, hãy mau cút khỏi nhà tôi, biến khỏi tầm mắt tôi ngay!"
Nói xong, anh quay mặt đi, không muốn nhìn hắn thêm nữa.
Yến Nam Sâm bị đẩy lảo đảo lùi lại hai bước, sau khi đứng vững thì kinh ngạc nhìn Giang Nhất đang đứng trước mặt.
Căn hộ này đã bị đập phá tan hoang, mọi thứ vỡ vụn nằm rải rác trên sàn. Giang Nhất đứng giữa những hồi ức đã vỡ nát này, thân hình kể từ khi phân hóa thành Omega đã gầy đi rất nhiều. Thế nhưng, lưng anh vẫn thẳng tắp như một cây trúc kiên cường, mảnh mai yếu đuối nhưng ẩn chứa sự quật cường không bao giờ chịu khuất phục.
Chính sự dám yêu dám hận ấy đã khiến Yến Nam Sâm nhận ra, trong đoạn tình cảm này, người chìm đắm sâu nhất lại chính là hắn, và kẻ ngu ngốc nhất tự cho mình là đúng cũng chính là hắn.
Một bước sai, từng bước đều sai.
Đôi môi Yến Nam Sâm khẽ run, cuối cùng hắn cũng hỏi ra điều mình muốn biết nhất: "Nhất Nhất, nếu người theo đuổi anh khi ấy không phải là Sở Bắc Hành, không phải là Puppy, mà là... Yến Nam Sâm, vậy anh có yêu em không?"
Giang Nhất lặng nhìn những mảnh thủy tinh vỡ vụn trên sàn, ánh mắt dừng lại trên bức ảnh chụp chung của hai người, nền ảnh chính là ô cửa sổ sát đất của khách sạn hướng ra biển. Là trong một lần anh đi công tác cùng Đoạn tổng, Puppy bất ngờ xuất hiện trước mặt, mang đến cho anh một niềm vui bất ngờ.
Nhưng không chỉ có lần đó. Puppy đã mang đến cho anh vô số bất ngờ và niềm vui, dù là tinh thần hay vật chất, bất cứ thứ gì anh muốn đều có đủ. Trong mắt người ấy, dường như Giang Nhất chính là cả thế giới. Anh có thể cảm nhận rõ ràng mình được yêu thương, được một tình yêu mãnh liệt bao bọc lấy.
Trong mối quan hệ này, anh hoàn toàn là người tận hưởng.
Mà người khiến anh mê luyến đến vậy không phải Sở Bắc Hành, mà là Puppy, tên thật của hắn là Yến Nam Sâm. Cho nên anh mới không thể phủ nhận một sự thật rằng, mọi thứ mà anh có được đều do người tên Yến Nam Sâm tạo ra.
Anh yêu Puppy.
"Sẽ không." Giang Nhất lạnh lùng trả lời. Nói xong, anh lại bổ sung thêm một câu: "Nhưng ít nhất tôi sẽ không hận cậu như bây giờ. Ghét và hận là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau."
Yến Nam Sâm sững sờ tại chỗ, cả người như rơi vào hầm băng, không thể cử động. Hắn chăm chú nhìn Giang Nhất, những ký ức ngọt ngào trong quá khứ lại ùa về, hiện lên rõ ràng trước mắt hắn. Nhưng bây giờ, sao lại có thể bắt hắn quên đi tất cả?
Tại sao hắn lại nhu nhược đến vậy?
Nếu như ngày đó hắn có thể dũng cảm hơn, liệu có thể biến sự ghét bỏ thành bình thường ư? Ít nhất sẽ không đến mức thê thảm như bây giờ.
Giang Nhất thấy Yến Nam Sâm vẫn còn đứng đó, anh không muốn tiếp tục ở lại không gian tràn ngập mùi hương hoa Violet này nữa. Nếu ở lâu hơn nữa, e rằng sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của anh mất.
Không hề suy nghĩ thêm, Giang Nhất lập tức xoay người rời đi.
Nhưng ngay khi lướt qua Yến Nam Sâm, Giang Nhất lại bị hắn nắm lấy tay.
"Anh định đi đâu?" Yến Nam Sâm thấy anh muốn rời đi, lập tức nhanh tay giữ anh lại, nghiêng mặt nhìn anh chằm chằm.
Giang Nhất không nhìn hắn, chỉ thản nhiên nói: "Cậu không đi thì tôi sẽ đi, đừng bám theo tôi, nếu dám bám theo, đừng trách tôi báo cảnh sát."
Nói xong, anh giật mạnh tay ra rồi rời đi.
Yến Nam Sâm nhìn bàn tay đối phương rời khỏi lòng bàn tay hắn, cảm nhận hơi ấm từ từ tan biến. Hắn ngước mắt dõi theo bóng lưng Giang Nhất dần xa, cho đến khi anh biến mất khỏi tầm mắt.
Khoảnh khắc đó, cuối cùng hắn cũng hiểu được cảm giác trái tim bị khoét rỗng chính là như thế này, hắn sắp không thở nổi rồi.
Đau quá...
Đồng tử hắn co lại, sắc mặt tái nhợt, đột nhiên ôm lấy ngực. Trái tim đau tê dại khiến hắn phải nắm chặt lấy ngực áo, siết mạnh đến mức làm vải nhăn nhúm. Cuối cùng, cơn đau quật ngã hắn, Yến Nam Sâm nặng nề quỳ sụp xuống sàn.
Ngay cả đầu gối đâm vào những mảnh thủy tinh vỡ cũng chẳng còn cảm giác đau đớn.
—Yến tổng, bây giờ tình trạng của ngài không lạc quan chút nào. Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, ngài đã từ trầm cảm cấp 2 tiến triển thành trầm cảm nặng rồi đấy. Tôi khuyên ngài nên áp dụng liệu pháp MECT, liệu pháp sốc điện này có thể giúp ngài tạm thời xóa bỏ ký ức gần đây, ít nhất sẽ không để ngài chìm đắm trong đau khổ và dằn vặt. Như vậy ngài sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
—Tôi không cần, cứ tiếp tục uống thuốc đi.
Sao hắn có thể quên Giang Nhất được chứ? Hắn không thể quên Giang Nhất.
Hắn không có tư cách để quên.
Hắn phải tiếp tục chịu đau đớn. Đau đớn trong sự tỉnh táo. Khắc cốt ghi tâm rằng đoạn tình cảm này là do chính tay hắn phá vỡ. Kẻ có tội thì lấy tư cách gì để trốn chạy?
Chuyện đến nước này, tất cả đều là do hắn tự chuốc lấy.
Hắn đáng phải chịu như vậy.
[Lời tác giả]
Không dám giấu nữa, hai năm trước tôi đã rửa tay gác bút, không viết truyện ngược nữa, ai ngờ lại tái xuất giang hồ.
Hu hu...
Nhưng đây vẫn chưa phải nỗi đau lớn nhất đâu nhé...