8 triệu NDT tiền bồi thường giải tỏa — tôi không đưa cho nhà chồng một đồng nào. Tiếng mẹ chồng sắc lạnh như lưỡi dao, cắt đứt không gian im lặng: "Tám triệu. Sáu triệu cho thằng Hạo mua nhà, hai triệu để hai thân già này dưỡng lão. Thế là xong." Phòng khách đông người, hơn hai mươi cái mắt nhìn chỗ khác, không một ai thèm chạm vào tôi. Chồng tôi ngồi bên cạnh, gằm mặt xuống tách trà. Mấy cọng trà nổi chìm, chao đảo như chính cuộc đời anh. Tôi mỉm cười đứng dậy: "Được. Để em về tính toán lại." Những người họ hàng kia thở phào, như tôi vừa ký bán rẻ cả tương lai vậy. Đêm khuya, chồng tôi trằn trọc mãi mới thốt lên: "Hay... em út nhận năm triệu thôi cũng được?" Tôi không đáp. Đèn đường hắt lên trần nhà một màu trắng toát. Tay tôi luồn xuống gối, sờ vào bản sao sổ đỏ — căn nhà cũ tôi có từ trước khi về làm dâu, trên giấy bồi thường giải tỏa ghi rành rành tên tôi. Những món nợ này, ngày mai bắt đầu phải tính toán.