Ván Cờ Định Mệnh

A Kiều Sống Lại - Dương Quan Đại Đạo thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào ngày hẹn đó, ta vào cung như thường lệ. Kiệu công chúa vẫn dừng ở cửa đông như mọi khi. Ta đi thỉnh an Đậu Thái hậu trước, sau đó dạo một vòng thư viện. Tiểu Lưu Trệ chưa tới, ta nhân tiện mượn một quyển sách, rồi cùng Sở Phục rời thư viện đi dạo loanh quanh.
Đến Ngự Hoa Viên, lại đi dạo đến tiền điện. Cứ thế, chúng ta đã rời khỏi hoàng cung qua cửa tây.
Mặc dù kiệu công chúa dừng tại cửa đông, nhưng Sở Phục đã chuẩn bị ngựa ở cửa tây. Chúng ta cưỡi ngựa một đoạn, nhanh chóng đến chợ. Thấy xung quanh không có người, Sở Phục khoác áo choàng và đội liêm mạo* đã chuẩn bị sẵn cho ta. Từ con đường lớn dẫn vào chợ, chúng ta lặng lẽ đi vào gian phòng đã đặt trước tại khách điếm, thay đổi sang y phục nữ tử bình thường, lúc này mới chính thức xuất phát.
*liêm mạo: nón cổ trang có mành che
Tới ven hồ, Sở Phục dắt ta lên chiếc thuyền rồng đã thuê từ trước, nhanh nhẹn chèo ra giữa hồ. Mặt hồ yên ả như một chiếc gương sáng, những chiếc thuyền hoa neo đậu phía xa xa đang gảy đàn ca hát, mang âm thanh ngân nga truyền vào tai ta...
Nhưng mặt hồ dù tĩnh lặng, lòng ta lúc này lại bất ổn. Sự nôn nóng, chờ đợi, và hy vọng cứ thế đan xen, không ngừng quấy nhiễu tâm trí ta.
Ở đằng xa, ta nhìn thấy một cảnh tượng tuyệt đẹp trên mặt nước phẳng lặng, một con thuyền nhỏ với một mái chèo đơn sơ. Nó đến gần thuyền rồng, chẳng bao lâu đã cập sát bên. Sở Phục trải tấm ván gỗ để người đó bước lên thuyền rồng. Từ trên thuyền nhỏ, một giọng hỏi vọng tới: "Xin hỏi vị nào là tiểu thư nhà ngươi?".
Sở Phục không đáp lời, chỉ đưa mắt ra hiệu về phía ta. Thư sinh kia vừa thấy ta, lại bật cười: "Bức thư tình cảm nồng nàn, nói rằng vừa gặp đã không thể quên, khiến tại hạ còn tưởng là một cô nương đa tình nào đó, không ngờ lại là một tiểu cô nương...".
Ta không đáp lời... Chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Vì giọng nói, nét mặt của hắn ta, ta đều quá đỗi quen thuộc. Hai người họ thật sự giống nhau như đúc... Chỉ là tiến sĩ Lưu vốn không có vẻ ngả ngớn như vậy. Ta chỉ vào bàn cờ đã bày sẵn trước mặt, nói: "Đánh cờ với ta đi".
"Cô nương thật có nhã hứng. Nếu cô nương đã cho mời, Đổng mỗ cung kính không bằng tuân lệnh". Nói rồi, hắn ta hất vạt áo, ngồi xuống đối diện ta.
Ta còn nhớ rõ, hồi đó có lần lên lớp, không biết sợi dây thần kinh nào bị nối sai mà ta như bị ma xui quỷ khiến, cứ nhìn chằm chằm tiến sĩ Lưu suốt một tiết học. Lúc còn trên lớp, anh ấy không hề nói chuyện với ta, nhưng khi ta trở về phòng ngủ thì anh ấy ở dưới lầu lớn tiếng gọi tên ta. Ta vội ghé vào bệ cửa sổ nhìn anh, thấy trong tay anh ấy phe phẩy một bộ bàn cờ vây. Thấy ta thò đầu ra, anh ấy cười, để lộ hàm răng trắng: "Trần Kiêu, xuống đánh cờ không?". Ta hớn hở, quần áo còn chưa kịp thay, đã vội vàng chạy xuống lầu... Ngày hôm đó, chúng ta đánh cờ trong công viên nhỏ của trường đến tận đêm khuya. Kết thúc ván cờ, anh ấy thắng, rồi nói: "Tiểu Kiều, anh thấy chúng ta khá hợp nhau, hay là mình hẹn hò đi".
Ta đáp, "Được".
Đến nay, mỗi nước cờ trong ván cờ đó, ta đều nhớ rất rõ.
Nhìn thư sinh trước mắt, ta đưa tay hạ cờ, y hệt như lúc trước.
Hắn ta suy nghĩ một lát rồi hạ cờ, cũng y hệt như lần đó. Ta cố kìm nén cảm giác vui mừng trong lòng, tiếp tục đánh cờ với hắn ta. Hắn ta cau mày, vắt óc suy nghĩ từng nước cờ, nhưng không hề sai một chút nào... Cuối cùng ván cờ kết thúc. Ta nhìn thế cờ giống như sao chép toàn bộ quá trình lúc đó, lại nhìn người trước mắt quá đỗi quen thuộc, ta rốt cuộc không kìm được mà lệ rơi đầy mặt: "... Lưu... Lưu Ninh... Là anh sao?".
"... Cái... Cái gì?". Thư sinh kia giật mình, kỳ quái nhìn ta: "Cô nương nhìn lầm người rồi. Tại hạ họ Đổng, tên Trọng Thư, chưa từng quen biết Ninh nào cả...".
Tâm trạng ta như tàu lượn siêu tốc, từ trên cao chót vót rơi thẳng xuống vực sâu nhất, nước mắt gần như đóng băng trên mặt ta. Ta run rẩy hỏi: "Vậy... Vậy sao các hạ lại biết nước cờ này...".
"Tại hạ từ nhỏ đã biết chơi cờ vây..."
"Ngươi... Ngươi nói mình tên là gì?"
"Tại hạ là Đổng Trọng Thư, mở học đường, nhận đệ tử, dạy Nho thuật tại phía tây thành, được người ta xưng là Đổng tiến sĩ."
Thấy sắc mặt ta cứng đờ, hắn ta cười nói: "Nhận lầm cũng không sao. Cô nương, tại hạ thấy chúng ta khá là hợp nhau, hay là ngài cho biết gia môn ở đâu, tại hạ sẽ đến cầu hôn?".
Nụ cười này đã sớm hiện hữu ngàn vạn lần trong đầu ta.
"Tiểu Kiêu, anh thấy chúng ta khá là hợp nhau, hay là mình hẹn hò đi?"
Hai bóng người trùng khớp, hoàn toàn không có điểm nào khác biệt...
Ta che miệng, khóc không thành tiếng.
Đây quả thật là anh, nhưng lại không phải anh...
Thất hồn lạc phách trở về khách điếm, đổi lại y phục công chúa, rồi cùng Sở Phục đi vào từ cửa tây và ra bằng cửa đông hoàng cung. Kiệu công chúa vẫn đậu sẵn ở đó.
Cảm giác hy vọng tan vỡ thật chẳng dễ chịu chút nào. Ta im lặng không nói một lời. Vừa định bước lên Sở Phục đang quỳ để vào xe ngựa, một tên thái giám canh giữ từ cửa cung bước ra, có vẻ đã đợi ở đó từ lâu, cung kính nói với ta: "Tiểu Công chúa, Thái tử gia sai hỏi, sao hôm nay ngài không đến thư viện, Thái tử đã chờ ngài đến tận trưa rồi ạ."
Ta gần như không tìm thấy được giọng mình: "... Hắn đã phải chờ rồi."
Ta lên xe, suốt đoạn đường không nói một lời.
Về tới phủ Công chúa, Sở Phục theo ta vào phòng, đóng cửa sổ phòng ngủ. Khi ta ngửa đầu, ngả lưng xuống giường, Sở Phục tiến đến gần, khẽ hỏi:
"Tiểu Công chúa, nếu ngài không vừa ý, có muốn thần tiêu diệt hắn không?"
"...". Ta lấy lại tinh thần, hơi ngồi dậy nhìn Sở Phục.
"Tránh để hắn rêu rao khắp chốn, làm hỏng thanh danh của ngài". Trong mắt Sở Phục lóe lên vẻ tàn khốc.
Ta cười khổ và thở dài: "Hắn sẽ không làm vậy đâu".
"Làm sao ngài biết?". Sở Phục nhíu mày.
"Bởi vì...". Ta biết anh ấy đã rất nhiều năm, nên ta hiểu rõ anh ấy, "bởi vì ta biết hắn sẽ không. Ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ."
"Vâng, thần biết rồi". Sở Phục cụp mắt, che đi ánh nhìn của mình. Hồi lâu sau, nàng lại mở miệng, nhưng dường như đang châm chước từng lời, nàng cẩn thận hỏi: "... Nhưng nếu tiểu Công chúa thật sự có ý, vì sao lại không nói một lời mà lập tức rời đi?".
"... Bởi vì... Ta là Công chúa..." Nếu ta có thể tập hợp đủ chín bản sách kia để trở về hiện đại gặp lại Lưu Ninh, ta cần gì phải ở nơi đây quấy rầy cuộc sống kiếp trước của anh ấy?