Ta dùng tiền mua về một người mẹ từ thuyền hoa. Dáng nàng gầy guộc, đôi mắt đẹp như hồ thu mùa thu phẳng lặng, không chút gợn sóng.
Nghe kể, người chồng đã cưới người khác, con trai cũng từ chối nhận nàng. Thậm chí, tờ hôn thư năm xưa cũng chỉ là giả. Gảy đi bảy năm trời, không danh không phận, cuối cùng còn bị nhà chồng bán như một món hàng.
Thật đáng thương thay số phận nàng.
Ta nghĩ, nàng và ta đều là những kẻ bị bỏ rơi, có lẽ nàng cũng khao khát có một đứa con. Thế là ta ôm chặt tiền tuất của cha trong ngực, quyết định mua cho mình một người mẹ.
Truyện Đề Cử






