54. Chương 54: Hẹn Hò

[ABO] Chết Thật! Bùi Trợ Lý Lạnh Lùng Cấm Dục, Lại Bị Sếp Nhìn Lén! thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bùi Vụ vừa đẩy cửa ra, liền thấy dáng người cao lớn của Lộ Tịch Văn đứng chôn chân ngay lối vào.
Ngay sau đó, Lộ Tịch Văn cúi đầu, ngửi ngửi vài cái rồi tiến lại gần.
Động tác này mang rõ ý tứ chất vấn — bởi vì cấp bậc cao thật sự chẳng cần phải ngửi, họ có thể nhận biết tin tức tố chỉ trong nháy mắt.
"Tin tức tố trên người cậu là từ đâu ra?" Giọng Lộ Tịch Văn khẽ khịt mũi, không nổi giận, nhưng rõ ràng khó chịu. Hắn vừa bực bội vừa cảm thấy một thứ quen thuộc kỳ lạ.
Bùi Vụ như thể nhìn thấy cái đuôi mèo sau lưng Lộ Tịch Văn đang vung vẩy mạnh mẽ.
Bỗng nhiên, cái đuôi ấy khựng lại. Lộ Tịch Văn cũng im bặt.
Alpha nguy hiểm nheo mắt: "Đây chẳng phải là mùi hoa thạch nam trộn với chuối thối sao?"
"Đúng vậy." Bùi Vụ cúi người thay giày, giọng mệt mỏi, "Lộ tổng, rảnh thì pha cho tôi ly trà đi."
Miệng thì gọi "Lộ tổng", nhưng lại mang theo nụ cười nho nhỏ và chút dịu dàng mơ hồ. Tất nhiên, phần dịu dàng ấy chỉ là do Lộ Tịch Văn tự tưởng tượng thêm.
Lộ Tịch Văn trước tiên dùng tin tức tố của mình để quét sạch mùi lạ trên người Bùi Vụ, rồi mới bước vào bếp.
Bùi Vụ cảm thấy tinh thần lập tức sảng khoái.
Cậu cởi áo khoác, ngồi xuống, nhấp vài ngụm trà, rồi bắt đầu kể lại mọi chuyện cho Lộ Tịch Văn nghe.
Khi nhắc đến việc tổng giám đốc Trương gọi người phụ trách của Hoa Viên đến, Lộ Tịch Văn vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Nhưng vừa nghe thấy cái tên Nguyễn Hàn Ngạn, sắc mặt hắn lập tức tối sầm.
Bùi Vụ nhìn bộ dạng đó mà muốn cười.
Cậu nhịn không nổi, bật cười thành tiếng, ngả người ra sau tựa vào ghế sofa.
Lộ Tịch Văn: "..."
Bùi Vụ vẫy tay, đổi giọng kể tiếp: "Hắn ta ra chặn xe tôi ở đoạn đường bạch đàn trên quốc lộ Thanh."
Lộ Tịch Văn lạnh mặt.
Bùi Vụ khẽ hỏi: "Anh có phải đã sớm phát hiện ra rồi không?"
Lộ Tịch Văn: "Phát hiện cái gì?"
"Nguyễn Hàn Ngạn... với tôi..." Bùi Vụ ngập ngừng, thật sự khó nói hết.
Lộ Tịch Văn nhíu mày bực bội: "Không trách nhà họ Nguyễn gần đây lung lay sắp đổ, đối mặt nguy cơ phá sản, ngay cả con trai cũng chẳng dạy nổi. Cái này chẳng khác nào trả thù xã hội cả."
Bùi Vụ gật gù đồng tình. Tính cách Nguyễn Hàn Ngạn sớm muộn cũng gây họa. Còn về phá sản nhà họ Nguyễn… dù có tin đồn thâm hụt tài chính, nhưng vẫn chưa tới mức ấy. Lời của ai đó chỉ là để trút giận mà thôi.
"Đừng nghĩ nữa." Bùi Vụ đưa tay xoa nhẹ đầu gối Lộ Tịch Văn, "Hắn ta chẳng làm gì được tôi đâu."
Lộ Tịch Văn thừa cơ nắm lấy tay cậu, dùng lực kéo Bùi Vụ lại gần.
Lần này Bùi Vụ không khách sáo, ngồi phịch lên đùi Alpha, tựa người vào lòng hắn. Cằm cậu gác lên vai Lộ Tịch Văn, khẽ thì thầm: "Tin tức tố của anh thật sự rất mạnh." Rồi cố tình dùng môi cọ vào vành tai Lộ Tịch Văn, thấy tai hắn lập tức ửng đỏ, cậu cảm thấy vô cùng thích thú. "Nguyễn Hàn Ngạn từng dùng thuốc mê với tôi, nhưng vô dụng."
"Cái gì?"
Lộ Tịch Văn muốn đẩy cậu ra để kiểm tra, nhưng Bùi Vụ ôm chặt hơn.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hắn cảm giác như đang trôi giữa mây.
Bùi Vụ đã từng tiếp xúc với tin tức tố của nhiều Alpha khác, gần đây nhất là Lam Triết — một mùi biển cả, cũng dễ chịu, nhưng chỉ dừng ở mức đó. Cậu không hề nảy sinh cảm xúc mơ mộng nào.
"Anh chưa kiểm tra à?" Bùi Vụ thì thầm, giọng dịu dàng lạ thường. Lưng Lộ Tịch Văn đổ mồ hôi, nhưng vẫn cố giữ giọng nghiêm túc: "Kiểm tra cái gì?"
"Tin tức tố của anh." Bùi Vụ nói, "Tôi cảm thấy... có gì đó gây nghiện."
Lộ Tịch Văn: "???"
Câu này chẳng khác nào nói "Anh thơm quá"!
Quả nhiên, Bùi Vụ bây giờ thật sự thích mình! Các người thấy chưa? Trước tình yêu tuyệt đối, những cãi vã nhỏ nhặt kia có đáng là bao?
Túc Sâm? Thì sao?
Nguyễn Hàn Ngạn? Haha.
Những người này, kiếp này, kiếp sau, đừng mơ Bùi Vụ sẽ lưu luyến họ thêm một chút nào.
Bị cọ như vậy, Lộ Tịch Văn cảm thấy từng đợt tê dại chạy dọc sống lưng. Hắn chìm đắm, lạc lối, nhiệt độ cơ thể tăng vọt.
Bùi Vụ nhận ra, liền dừng động tác: "Anh sao vậy?"
"Trong mắt cậu, tôi không phải đàn ông bình thường sao?" Lộ Tịch Văn lau mồ hôi trên trán, vẫn cố giữ giọng điệu đĩnh đạc, "Dự án Đảo Cát Quang phải lập tức đưa vào lịch trình! Vài ngày nữa sẽ đến nông trường của Huống Tuấn Mông, gọi cả tổng giám đốc Trương đến. Tôi phải trực tiếp bàn bạc với ông ta về vị trí và cả phong cách thiết kế khách sạn."
Bùi Vụ chẳng hiểu Lộ Tịch Văn đang hào hứng cái gì, chỉ cảm thấy bàn chuyện công việc lúc này thật vô vị.
"Vì khách du lịch sao?"
"Không, hôn lễ sẽ được tổ chức ở Đảo Cát Quang." Lộ Tịch Văn nở nụ cười rạng rỡ.
Bùi Vụ: "... Hả?"
Hôn lễ? Hôn lễ gì cơ? Sao lại có hôn lễ?
Lộ Tịch Văn cúi đầu nhìn cậu, không nhịn được, cúi xuống hôn nhẹ, rồi nói tiếp: "Với tư thế của chúng ta bây giờ, theo cách nói phong kiến thì là vợ chồng rồi. Dù cậu chưa đồng ý với tôi, nhưng làm sao cậu có thể không thích tôi được?" Vừa nói, hắn vừa rung vai, lắc lư Bùi Vụ: "Cậu thích tôi, đúng không?"
Bùi Vụ vẫn chưa hết choáng váng với từ "hôn lễ", ngơ ngác đáp: "Sẽ không ai không thích anh đâu."
Cái đuôi của Lộ Tịch Văn như muốn vút thẳng lên trời.
"Người khác tôi không quan tâm, tôi chỉ quan tâm cậu thôi." Lộ Tịch Văn lại lau mồ hôi, "Tôi là người rộng lượng, lúc đó sẽ mời cả Túc Sâm và Nguyễn Hàn Ngạn đến. Đặc biệt là Nguyễn Hàn Ngạn, tôi sẽ xếp hắn ngồi ngay hàng đầu."
Bùi Vụ không nhịn được bật cười.
Ngay sau đó, bàn tay cậu bị một bàn tay nóng rực khác nắm lấy, từ từ trượt xuống.
"Bùi Vụ, cậu giúp tôi đi." Lộ Tịch Văn thực sự đang làm nũng, gạt bỏ hoàn toàn dáng vẻ của một cấp trên. Giờ đây, hắn giống như một thanh niên đang say trong tình yêu, ánh mắt chân thành rực rỡ. Như thể sức sống tuổi trẻ từng bị che lấp bởi công việc và sự lạnh lùng, giờ đây đã quay trở lại. "Cậu giúp tôi đi."
Bùi Vụ không nói gì. Một lát sau, cậu cúi đầu vùi vào cổ Lộ Tịch Văn, nhưng không rút tay ra. Lộ Tịch Văn khẽ rên một tiếng, ngửa đầu tựa vào ghế sofa, tay siết chặt eo Bùi Vụ rồi lại buông ra. Không khí lúc ấy đặc quánh đến nghẹt thở.
... (thời gian để các cặp đôi tự tưởng tượng nhoaaa)
Bùi Vụ bước ra từ phòng vệ sinh, hai má vẫn còn ửng đỏ.
Lộ Tịch Văn đang tắm ở phòng bên cạnh.
Chuyện này...
Bùi Vụ ngồi xuống mép giường, lấy điện thoại nhắn tin cho bác sĩ Chu: [Bác sĩ Chu, chậm nhất tuần sau, có thể sắp xếp cho tôi một buổi kiểm tra toàn diện được không?]
Bác sĩ Chu: [Nghĩ kỹ rồi à?]
Bùi Vụ: [Vâng.]
Bác sĩ Chu: [OK, chờ tin tôi.]
Gió đêm lùa vào cửa sổ. Bùi Vụ khẽ ho hai tiếng, đứng dậy đóng cửa. Ngay lúc đó, cửa phòng tắm bị đẩy mạnh không chút kiêng dè. Lộ Tịch Văn bước vào, quấn áo choàng tắm, vừa lau tóc vừa đi, dáng vẻ ngạo nghễ.
"Tôi đã đặt lịch kiểm tra toàn thân rồi, ngày mai cậu đi cùng tôi." Hắn nói.
Lòng Bùi Vụ thắt lại: "Sao vậy?"
"Lỡ đâu trong người cậu còn sót lại thứ thuốc tệ hại của Nguyễn Hàn Ngạn thì sao?" Lộ Tịch Văn nói, "Tôi muốn yên tâm."
Nếu chỉ là kiểm tra sức khỏe thông thường thì sẽ không liên quan đến tin tức tố — dù sao cậu cũng là Beta. Bùi Vụ gật đầu đồng ý.
Lộ Tịch Văn ngồi xuống mép giường, ánh mắt không rời khỏi Bùi Vụ.
Bùi Vụ dịu dàng hỏi: "Nhìn gì thế?"
"Tôi hiểu rồi một chút." Lộ Tịch Văn nói, "Chúng ta chưa từng hẹn hò bao giờ, tôi lại cứ bảo cậu ở bên tôi thẳng thừng như vậy, đúng là bất lịch sự. Tôi đã tìm hiểu rồi, hẹn hò phải bắt đầu từ ăn cơm, xem phim. Hẹn hò nhé?"
Bùi Vụ: "... Hẹn."