Hạ nhân vẫn khẽ gọi tôi bằng hai tiếng "thiếu phu nhân", như thể thời gian chưa từng trôi, như thể tôi chưa từng rời đi. Trong viện, cây cỏ vẫn xanh nguyên vẹn, không chút xáo động. Tiểu nha hoàn đứng nép một bên, ánh mắt ánh lên niềm vui khẽ khàng, cố giấu mà không giấu nổi, thỉnh thoảng lại liếc trộm tôi với vẻ rụt rè mừng rỡ. Giang Thừa Ninh nắm chặt tay tôi, khóe môi cong nhẹ, giọng trầm ấm: "Mọi thứ trong nhà... vẫn đợi nàng về." Rồi hắn rút từ trong ngực ra một phong thư — chính là thư hòa ly năm xưa tôi từng đưa tận tay hắn, với đôi mắt đầy quyết tuyệt. Trước mặt tôi, hắn từ từ xé nát bức thư thành từng mảnh nhỏ, để những mảnh giấy trắng bay theo làn gió thu: "Ta có người quen ở phủ nha, nợ một ân tình. Thư hòa ly chưa từng được ghi sổ. Nàng và ta… vẫn là phu thê. Chẳng có gì thay đổi cả." Ánh mắt hắn sâu thẳm, chân thành đến nghẹn lòng: "Tễ Tuyết, nàng... luôn là thê tử duy nhất mà ta chọn. Dù trời đất có xoay vần, điều đó... sẽ không bao giờ thay đổi." Tôi nhìn những mảnh giấy vụn bay xa, lòng phẳng lặng như mặt hồ thu. Chỉ khẽ gật đầu — không vui, không giận, chỉ là một sự thừa nhận âm thầm cho một cuộc trở về mà số phận đã định sẵn.