Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 13: Gieo Nhân Nào Gặt Quả Nấy
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Di Vụ mệt mỏi rã rời, trên người vẫn còn đầy những thứ trắng dính nhớp chưa kịp rửa thì đã nằm sấp trên người Tống Hung ngủ thiếp đi. Tống Hung xả nước đầy bồn tắm, nhẹ nhàng bế Lâm Di Vụ đặt vào trong.
Khi nước nóng chạm vào làn da ửng đỏ, Lâm Di Vụ đang ngủ say khẽ rên lên một tiếng, cựa quậy trong làn nước.
Tống Hung đỡ cổ Lâm Di Vụ bằng một tay, tay kia dội nước lên người hắn, từ từ rửa sạch những thứ dính nhớp kia.
Da Lâm Di Vụ rất nhạy cảm, nước nóng vừa dội lên là hắn liền rùng mình, vai cũng run lên, còn phát ra những tiếng rên khe khẽ từ lỗ mũi, khiến cổ họng Tống Hung thắt lại.
Khó khăn lắm mới tắm sạch cho Lâm Di Vụ và bế hắn trở lại giường, hắn lại bắt đầu gãi tay gãi chân liên tục. Tống Hung biết đó là do bị tê mỏi nên đặt giao một ít thuốc mỡ trị bỏng lạnh.
Lão thầy thuốc trên núi chữa bỏng lạnh cho Lâm Di Vụ trước kia đã qua đời từ hai năm trước. Tống Hung nghe nói con trai của lão thầy thuốc giờ cũng là bác sĩ, có mở phòng khám ở quê nhà, anh đang tính khi nào đó sẽ đến đó một chuyến, hỏi xem có còn loại thuốc mỡ trị bỏng lạnh đó không.
Sau khi bôi thuốc xong, Lâm Di Vụ đã ngủ ngon hơn một chút.
Nhưng Tống Hung không dám ngủ quá say, anh sợ Lâm Di Vụ sẽ mộng du giữa đêm nên ôm chặt lấy hắn, chỉ cần Lâm Di Vụ nhúc nhích là anh sẽ cảm nhận được ngay.
Đêm đó Lâm Di Vụ không mộng du, ngủ cho đến khi Tống Hung gọi hắn dậy ăn sáng, sau đó còn nằm nướng trên giường một lúc lâu mới chịu lề mề dậy.
Trên đường đến bệnh viện, Lâm Di Vụ vẫn ngáp dài trên xe. Trời vừa hửng nắng được hai ngày đã âm u trở lại, những sắc màu tươi sáng hiếm hoi của mùa đông đã phai nhạt hoàn toàn, những tòa nhà lướt qua ngoài cửa sổ đều trở thành những bóng đen xám xịt.
Trong xe được sưởi ấm rất tốt nhưng cái lạnh lúc này dường như có thể thấm qua thị giác. Lâm Di Vụ ôm cánh tay: “Lạnh quá à.”
“Lạnh hả?” Tống Hung chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên.
“Lạnh ở trong lòng.” Lâm Di Vụ nói.
“Hết Tết là mùa xuân đến rồi, đến lúc đó sẽ khá hơn thôi.”
Bệnh viện Tâm thần Thụy Ninh nằm ở ngoại ô quận phía Đông thành phố, lúc lái xe sẽ đi ngang qua ngọn núi hoang ma quái kia. Lâm Di Vụ bám lên cửa sổ xe, nghiêng đầu nhìn ra ngoài.
Vào một ngày âm u, ngọn núi hoang ma quái đó trông mờ mịt, đường nét thân núi vẩn đục, thân cây trơ trụi của những cây cổ thụ cong queo trông xiêu vẹo. Giữa núi rừng, từng đàn quạ kêu quang quác loạn xạ, ở một nơi thế này, không có ma quỷ mới là chuyện bất thường.
Một khoảng thời gian trước, Lâm Di Vụ còn đọc được một bài báo lá cải địa phương, nói rằng hai năm nay ngọn núi ma này ngày càng trở nên kỳ quặc hơn.
Có những người đi phượt không tin vào tà ma nên định buổi tối sẽ leo ngọn núi này, kết quả là nửa đêm đã quay được video bóng ma, còn ghi lại được âm thanh không xác định, nghe như tiếng khóc. Mấy người đi phượt kia trở về ngay trong đêm, một người trong số đó sau khi về nhà thì bắt đầu sốt cao, đi khám nhiều bác sĩ nhưng không có tác dụng, sau này gia đình tìm một thầy thuốc làm lễ cho mới khỏi được.
Lâm Di Vụ cũng không biết đây là thật hay giả, chỉ vào ngọn núi ma qua cửa sổ xe: “Anh còn nhớ không? Chúng ta từng làm chuyện vợ chồng một lần trên ngọn núi ma đó, anh còn vứt tóc giả của em đi nữa.”
Tống Hung cũng liếc nhìn một cái rồi nói: “Nhớ.”
“Em cũng nghĩ chỗ đó chắc chắn là có ma.” Lâm Di Vụ liếm khóe môi, cố gắng hồi tưởng lại: “Chiều hôm đó anh cứ như bị ma nhập, suýt nữa thì giết chết em, chân em cũng suýt chút nữa bị anh bẻ gãy.”
Tống Hung: “…Đừng có nói nhảm.”
“Em không có nói nhảm, lần đó anh cắn em đến nỗi chẳng còn chỗ nào lành lặn, những vết răng xanh tím đó phải mất mấy ngày mới mờ đi, đặc biệt là ở eo và mông, còn in hằn dấu bàn tay anh nữa.”
Vừa nói vừa giỡn rồi cũng đến Bệnh viện Tâm thần Thụy Ninh. Lâm Di Vụ chỉ cần nhìn thấy biển hiệu bệnh viện thôi đã bắt đầu hối hận.
Lần trước xuất viện, hắn còn ngẩng đầu lên trời thề rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Diệp Hướng Minh đã đợi họ sẵn trong phòng khám. Trước khi đi vào, Lâm Di Vụ níu tay Tống Hung xác nhận: “Thật sự không cần nhập viện nhỉ?”
“Không cần, anh đảm bảo, cho dù có phải nhập viện thì cũng sẽ sắp xếp sau Tết nhé, thế nào? Lần này chỉ bảo bác sĩ Diệp khám cho em, kê một ít thuốc hỗ trợ giấc ngủ, hiệu quả điều trị trước đó rất tốt, bao nhiêu năm qua cũng đâu bị mộng du đâu.”
Sau khi nghe Tống Hung đảm bảo, Lâm Di Vụ mới đi theo anh vào trong.
Mấy năm qua Tống Hung vẫn giữ liên lạc với Diệp Hướng Minh. Diệp Hướng Minh thỉnh thoảng cũng sẽ hỏi thăm về tình hình mộng du của Lâm Di Vụ, anh ta cũng cho rằng Lâm Di Vụ đã khỏi hoàn toàn.
Ba người hàn huyên vài câu, sau đó Diệp Hướng Minh bắt đầu tìm hiểu tình hình của họ.
“Cậu Lâm, lần này cậu bắt đầu mộng du từ khi nào?”
“Hôm kia.” Tống Hung nói.
“Hôm qua.” Lâm Di Vụ nói.
Lâm Di Vụ và Tống Hung nói cùng lúc nhưng lại khác thời điểm.
Tống Hung rất chắc chắn: “Bắt đầu từ tối hôm kia.”
Sáng nay Tống Hung đã gọi điện cho lão Tùng, nhờ ông xem lại đoạn phim giám sát tối hôm kia. Trong đoạn phim, Lâm Di Vụ mặc đồ ngủ rời khỏi ký túc xá, 9 giờ tối lái xe ra khỏi trường, đến hơn 12 giờ đêm mới về. Ông bác bảo vệ đã không nhìn nhầm.
Nghe vậy, Diệp Hướng Minh cũng hơi ngạc nhiên: “Vậy thì nguy hiểm quá, một mình lái xe ra ngoài sao? Lại còn ở bên ngoài gần ba tiếng đồng hồ? Vậy cậu Lâm, cậu có còn nhớ mình đã lái xe đi đâu, gặp ai hay làm gì không?”
Lâm Di Vụ lắc đầu, nếu không phải Tống Hung nói thì hắn hoàn toàn không biết chuyện này. Hắn chỉ nhớ tối hôm kia bị lão Tùng đuổi về ký túc xá ngủ, sau đó nằm trên giường ngủ thiếp đi.
Trước tiên, Diệp Hướng Minh yêu cầu làm một số xét nghiệm, lấy máu và chụp X-quang, đến khi mọi kết quả được đưa ra thì cũng đến giữa trưa.
Sau khi xem xong phiếu khám sức khỏe, Diệp Hướng Minh nói: “Kết quả xét nghiệm cho thấy tất cả các chỉ số đều bình thường, có thể loại trừ tổn thương thực tế ở não và cơ thể, nhưng lần này cậu Lâm bị mộng du khác với trước đây, trước kia chưa từng ra khỏi nhà đúng không?”
“Phải, trước kia chưa từng rời khỏi nhà.” Tống Hung có thể chắc chắn điều này.
Diệp Hướng Minh suy nghĩ một lát rồi nói: “Tình hình lần này hơi khác một chút, hơn nữa lúc mộng du không có người nhà nào ở đó để đồng hành và ghi chép lại, kế hoạch điều trị cần phải dựa vào tình hình cụ thể lúc mộng du để xem xét, còn phải xem xem lúc mộng du có phát sinh hành vi bạo lực hoặc tự hại không. Tôi vẫn đề xuất nên nhập viện trước, đo đa ký giấc ngủ* giống như trước đây, thực hiện trong phòng thí nghiệm giấc ngủ chuyên nghiệp của bệnh viện chúng tôi, đến lúc đó chúng ta sẽ dựa trên tình hình theo dõi giấc ngủ để lập kế hoạch điều trị.”
*Đo đa ký giấc ngủ (polysomnography) là một kỹ thuật chẩn đoán được sử dụng để nghiên cứu và ghi lại một loạt các hoạt động sinh lý xảy ra trong lúc một người đang ngủ. Quy trình đo đa ký giấc ngủ này giúp các chuyên gia xác định có rối loạn giấc ngủ nào đang diễn ra hay không, nguyên nhân rối loạn giấc ngủ là gì và quyết định biện pháp điều trị phù hợp.
Vừa nghe nói phải nhập viện, Lâm Di Vụ lập tức ngẩng đầu nhìn Tống Hung bên cạnh với ánh mắt tha thiết, trong mắt như muốn nói “Anh vừa bảo đảm với em là sẽ không cần nhập viện mà”.
Tống Hung bóp vai Lâm Di Vụ: “Bác sĩ Diệp, sắp đến Tết rồi, bạn đời của tôi không muốn đón Tết ở bệnh viện. Nếu phải theo dõi thì có thể làm như trước đây, để người nhà theo dõi tình trạng giấc ngủ tại nhà được không?”
“Như vậy cũng được, nhưng nhất định phải đảm bảo rằng luôn có người bên cạnh chăm sóc cậu Lâm, lần mộng du này cậu ấy một mình lái xe ra ngoài, ở trong trạng thái ý thức không tỉnh táo lâu như vậy thật sự quá nguy hiểm, nhất là khi đang ngủ, bất kể là ngủ ngày hay ngủ vào ban đêm thì luôn phải có người bên cạnh.”
“Chuyện này thì được.” Tống Hung nói: “Tôi có thể theo dõi em ấy 24/24.”
“Vậy được, nếu lại xuất hiện tình trạng mộng du nữa, cậu Tống phải ghi lại nhật ký giấc ngủ, và nếu có thể quay video lại thì càng tốt, đến lúc đó đưa cho tôi xem, tôi sẽ kê thuốc an thần trước, sau khi về tối nào cũng phải uống một lần trước khi đi ngủ.”
Hiện tại không cần phải nhập viện, bước chân của Lâm Di Vụ cũng nhẹ nhàng hơn khi rời khỏi phòng khám.
“Em đã bảo là không có gì nghiêm trọng mà, chỉ là em bị gã Tôn Thành kia khiêu khích nên mới mộng du thôi, đúng rồi, thám tử tư anh thuê thế nào rồi?”
Sáng nay trợ lý Ngô Giai Duyệt đã báo cáo với Tống Hung, thám tử tư đã bắt đầu theo dõi Tôn Thành rồi. Tống Hung cũng đã thêm thông tin liên lạc của thám tử tư, còn gửi cả bao lì xì tăng ca trong dịp Tết, nếu có động tĩnh gì thì thám tử tư sẽ báo cáo cho anh ngay lập tức.
Sau chuyện tối qua, Tống Hung không muốn Lâm Di Vụ phải lo lắng về Tôn Thành nữa, nhưng anh biết hắn để tâm nên không giấu giếm.
“Đang theo dõi rồi, có tin tức gì anh sẽ nói em nghe.”
Hai người đến quầy thuốc lấy thuốc, vừa ra đến cổng bệnh viện, Tống Hung mới nhớ ra mình để quên áo khoác ở phòng khám của Diệp Hướng Minh.
Anh lấy chìa khóa xe ra, sau đó lại nhét túi thuốc vào tay Lâm Di Vụ, bảo hắn ra bãi đậu xe, lên xe đợi anh, còn anh sẽ lên lầu lấy áo khoác.
Lâm Di Vụ cầm chìa khóa xe, tay xách túi thuốc, đi ra cổng hướng về phía bãi đậu xe.
Hắn vừa đi vừa sắp xếp lại những việc cần làm trong vài ngày tới, lát nữa bọn họ cần đi siêu thị mua đồ Tết, còn phải mua thêm quần áo và giày dép mới cho bọn trẻ.
Trước đây khi chỉ có hắn và Tống Hung, hai người họ luôn đón Tết ở nhà. Sau này khi mở trường học, bọn họ đều đón Tết ở trường với bọn trẻ, với lão Tùng và một vài nhân viên cũng như tình nguyện viên không thể về nhà đón Tết.
Năm nay Lâm Di Vụ còn định rủ cả bạn thân là Kim Bảo Nhi. Mấy tháng trước, bạn đời của Kim Bảo Nhi vừa qua đời, không thể để cậu ấy đón Tết một mình cô đơn ở nhà được.
Lâm Di Vụ còn chưa kịp ra đến xe, một người phụ nữ đột nhiên xông lên từ phía sau.
“Cậu là… Lâm Di Vụ sao?” Giọng người phụ nữ khàn khàn, như thể có vật gì đó cắn đứt cổ họng, nghe như tiếng ống bễ vỡ bị lọt khí.
Giọng nói này rất xa lạ, Lâm Di Vụ không nghĩ ra là ai, hắn quay người lại nhìn một lúc lâu mới nhận ra người đang nói chuyện lại là mẹ nuôi của hắn, Trương Nhàn Tĩnh.
Trương Nhàn Tĩnh chỉ vào mũi Lâm Di Vụ: “Đúng là mày rồi, Lâm Di Vụ, cái thứ đĩ điếm nhà mày, mày hại bọn tao khổ sở quá!”
Hơn mười mấy năm không gặp, Trương Nhàn Tĩnh đã hoàn toàn mất đi vẻ đầy đặn và tao nhã của một quý bà trước đây. Mái tóc đã bạc trắng phân nửa, trên mặt không còn những sản phẩm chăm sóc da đắt tiền, làn da khô nhăn nheo đã chảy xệ, sắc mặt vàng vọt, không còn chút phong thái nào của quá khứ.
“Sao nào?” Trương Nhàn Tĩnh cười khẩy hai tiếng, tiếng cười cũng khàn khàn như ống bễ vỡ: “Con trai út của mẹ, con không nhận ra mẹ nữa hả?”
“Bà im đi, đừng có gọi tôi là con trai út nữa.” Vừa nghe thấy chữ ‘con trai út’, dạ dày Lâm Di Vụ liền đau quặn, đau đến mức muốn nôn, sắc mặt tái mét, vội dùng lòng bàn tay ôm lấy bụng: “Tôi không phải con trai út của bà, ghê tởm!”
“Thằng đĩ điếm, bọn tao đã nuôi mày từng ấy năm, ít nhiều gì cũng là bố mẹ nuôi của mày, mày đúng là thằng vô ơn.” Khuôn mặt tiều tụy và hốc hác của Trương Nhàn Tĩnh đột nhiên áp sát vào Lâm Di Vụ, cười toét miệng như ma quỷ.
Lâm Di Vụ giật mình sợ hãi, đẩy người phụ nữ suýt chạm vào mặt mình ra, loạng choạng lùi lại hai bước.
“Phải rồi, mày không phải con trai út của bọn tao.” Vẻ mặt Trương Nhàn Tĩnh trông vặn vẹo, điên cuồng: “Mày là thằng đĩ, thằng ôn dịch, khi ấy lẽ ra chúng tao không nên nhận nuôi mày. Nếu không phải vì mày thì làm sao mấy video đó của tao lại rơi vào tay bố của Tiểu Dương được? Nếu không phải vì mày thì bọn tao đã không ly hôn, nhà tao cũng sẽ không phá sản, bố của Tiểu Dương cũng sẽ không ngồi tù, còn cả Tiểu Dương của tao, Tiểu Dương của tao cũng đã không bị tàn phế, nếu như Tiểu Dương không… thành ra như vậy, nó cũng sẽ không phát điên.”
“Tôi không hiểu bà đang nói gì cả? Video nào? Phá sản gì? Ngồi tù gì nữa?” Lâm Di Vụ chỉ thừa nhận một điều: “Lâm Dương bị tàn phế và bị điên là do anh ta tự làm tự chịu, gieo nhân nào gặt quả nấy.”