Đêm Hỗn Loạn Tuổi Mười Tám

Ai Mới Là Ông Chủ?

Đêm Hỗn Loạn Tuổi Mười Tám

Ai Mới Là Ông Chủ? thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dược Dương, giống như nhiều thương hiệu thể thao lớn khác, sở hữu nhiều dòng sản phẩm, thương hiệu con và các mảng kinh doanh phụ trợ liên quan đến ngành may mặc. Sau khi nhậm chức, Trần Tễ dồn toàn lực vào nghiên cứu, thiết kế sản phẩm và đẩy mạnh doanh số.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, cậu quyết đoán cắt bỏ hai dòng sản phẩm kém hiệu quả, đình chỉ một kế hoạch thâu tóm chưa rõ ràng về triển vọng, đồng thời sáp nhập một chi nhánh nhỏ với một thương hiệu con. Mọi nguồn lực đều được tập trung vào ba dòng sản phẩm chủ lực và ba thương hiệu trọng điểm có tính cạnh tranh cao nhất.
Mặc dù không hài lòng với những cải cách cứng rắn của Thượng Phong, nhưng thực tế bản thân cậu cũng không hề nương tay.
Dưới sự dẫn dắt của Trần Tễ, Dược Dương đã chiêu mộ và bồi dưỡng một thế hệ nhà thiết kế trẻ, vừa giữ gìn những yếu tố kinh điển của thương hiệu, vừa tạo ra những đột phá phù hợp với thị hiếu hiện đại. Hai năm sau, họ đã đưa thương hiệu thời trang đường phố 「Y-FLY:EGO」 trở lại sàn diễn Tuần lễ Thời trang Thượng Hải.
Song song với đó, kế hoạch xây dựng hình ảnh doanh nhân cá nhân của Trần Tễ, do Lương Văn Kiêu sắp xếp, vẫn tiếp tục được triển khai. Đội ngũ PR đã chuẩn bị hàng loạt hoạt động như vlog hậu trường, phỏng vấn truyền thông, các buổi dạ tiệc thời trang… Ngay từ khi đặt chân đến Thượng Hải, cậu đã bận tối mặt tối mũi. Vừa là ông chủ, vừa đóng vai người của công chúng, nhóm stylist cũng luôn theo sát để đảm bảo mỗi lần xuất hiện cậu đều ở trạng thái hoàn hảo nhất.
Vào ngày thứ hai của lịch trình Tuần lễ Thời trang, đội ngũ dự định quay vlog với chủ đề “ông chủ đến hậu trường”. Lương Văn Kiêu vốn bận việc khác nên không có ý định đi theo, nhưng không chịu nổi cảnh ông chủ to xác mà cứ như trẻ con, từ sáng sớm đã gọi điện liên hồi, đành phải dành chút thời gian đến trấn an chứng bệnh đòi hỏi đầy lo lắng của người kia.
Đó là cách nói đùa mà hai quản lý trẻ trong công ty từng dùng để trêu chọc sau lưng Trần Tễ, ám chỉ rằng hễ cậu đã muốn thứ gì mà không được đáp ứng, cậu sẽ nghĩ ra đủ trò oái oăm, khiến mọi người xung quanh đều phải lo sốt vó.
Khi gặp Trần Tễ ở hậu trường, Lương Văn Kiêu thấy hôm nay cậu trông rất có tinh thần, còn dành lời khen ngợi, đặc biệt nhấn mạnh rằng bộ trang phục thử nghiệm chưa ra mắt của thương hiệu gia đình mà cậu đang mặc chẳng kém gì người mẫu chuyên nghiệp.
Được khen, Trần Tễ lộ rõ vẻ vui mừng, nhanh chóng nhập vai làm việc, tự tin đứng giữa một nhóm người mẫu trò chuyện trước ống kính cùng nhà thiết kế của dòng Y-FLY:EGO.
Lương Văn Kiêu chọn một vị trí khuất tầm máy quay, chăm chú quan sát. Anh chợt phát hiện hôm nay Trần Tễ có gì đó khác thường. Nhìn kỹ, anh mới nhận ra cậu mang một đôi giày độn đế khá cao, nhờ vậy mà chiều cao gần như ngang bằng anh.
Trần Tễ không để ý có người đang nhìn, chỉ đang tận hưởng cảm giác tự tin khi cao thêm được hẳn năm phân.
Không lạ khi nhiều nam minh tinh thích đi giày độn, cảm giác bỗng cao thêm một đoạn thật sự rất tuyệt. Giờ đây, đứng cạnh đám người mẫu nam cũng không còn thấy lép vế, cuối cùng cậu không cần tự ti về chiều cao 1m82 nữa!
Thật ra, Trần Tễ vốn không hề mặc cảm về chiều cao của mình, chỉ là trong thâm tâm, cậu luôn cảm thấy những người cao hơn mình… đúng là “quá vô lễ”.
Khách quan mà nói, 1m82 là một chiều cao chuẩn đẹp, với dáng người cân đối và khí chất nổi bật. Người cao hơn thì không thông minh bằng, người thông minh hơn thì chẳng đẹp trai bằng, người đẹp trai hơn lại không giàu bằng. Thế nên, xét theo bất kỳ tiêu chí nào, cậu cũng vẫn ở chiếu trên.
Cho đến khi cậu gặp Lương Văn Kiêu – một người vừa cao hơn, vừa thông minh hơn, nhan sắc cũng chẳng kém gì cậu. Tuy không chắc giàu hơn, nhưng anh lại mang theo hai mươi tỷ đến cứu Dược Dương. Khi ấy, lần đầu tiên trong đời Trần Tễ mới cảm thấy bất an, rồi bắt đầu khó chịu với chính chiều cao của mình.
Thực ra, từ lâu Trần Tễ đã không ưa những người đàn ông cao hơn mình. Sự cố chấp ngầm ấy bắt nguồn từ một đêm tuổi mười tám đầy hỗn loạn, mà cho đến giờ vẫn hằn sâu trong ký ức cậu.
Đó là mùa hè sau khi tốt nghiệp cấp ba, còn ba tháng nữa mới đến lễ trưởng thành. Cậu đã nôn nóng muốn làm người lớn, lên kế hoạch trước khi về Mỹ sẽ "giải quyết" chuyện trinh tiết của mình. Cậu thích gương mặt châu Á, lại đặc biệt coi trọng nhan sắc, nhưng ở trường cấp ba tại Mỹ, học sinh gốc Á ít ỏi đến mức không cho cậu cơ hội để "phạm sai lầm".
Về xu hướng tình cảm, Trần Tễ nhận ra khá sớm. Từ nhỏ đã xem đủ loại phim người lớn, cậu từ đó xác định mình có lẽ là bisexual. Khi phát hiện ra chuyện ấy, cậu đã thẳng thắn kể với anh trai lớn hơn sáu tuổi.
Anh trai cậu là Trần Bái, một học giả trẻ nghiên cứu vật lý thiên văn, với đầu óc khác người. Khi biết em trai mình là bisexual, anh không hề hoang mang hay cố gắng nắn thẳng, ngược lại còn tra cứu tài liệu rồi cho em trai một khóa giáo dục an toàn giới tính vô cùng chi tiết. Cuối cùng, anh còn soạn cả đề kiểm tra để kiểm chứng hiệu quả học tập.
Trần Tễ dễ dàng đạt trên chín mươi điểm, tự tin ngút trời, thề rằng trong mùa hè này nhất định sẽ biến lý thuyết thành thực hành, trở thành “1” văn võ song toàn.
Khi ấy, cậu đã có bằng lái ở Mỹ, chỉ là chưa đủ 18 tuổi để đổi bằng ở Trung Quốc. Cậu thấy không vấn đề gì, lén lái chiếc Porsche trong nhà, rủ vài người bạn thân đến một gay bar có tiếng và chất lượng cao. Họ bao một bàn ở tầng hai, vừa uống rượu vừa tìm kiếm mục tiêu.
Cậu nghĩ tìm một cuộc tình ngắn ngủi ở bar chắc dễ thôi, ai ngờ vì cậu quá đẹp nên mắt nhìn cũng cao. Ba ngày liền đến quán, người chủ động tiếp cận không ít, vậy mà chẳng ai lọt vào mắt xanh của cậu.
Đi cùng cậu là ba người bạn thẳng băng. Đến ngày thứ ba, bọn họ thật sự chịu hết nổi, bèn kéo cậu uống rượu liên tục, chỉ mong chuốc cậu say rồi gọi tài xế chở về, hôm sau sẽ khuyên cậu đừng tới nữa.
Trần Tễ uống đến lưng chừng say, bỗng vỗ bàn một cái rồi bật dậy, chỉ tay về phía quầy bar ở tầng một.
“Khỉ thật, có phải tên Tây ngu ngốc kia đang quấy rối người ta không?!”
Ba người bạn còn chưa kịp phản ứng đã thấy cậu xách ngay một chai bia, lao thẳng xuống quầy.
Bao nhiêu năm trôi qua, Trần Tễ đã không còn nhớ rõ cảnh tượng lúc ấy nữa. Cậu chỉ nhớ khoảnh khắc người con trai bị quấy rối quay đầu lại, cả người cậu như bị ánh sáng làm choáng ngợp.
Một gương mặt châu Á với mái tóc bạch kim trẻ trung, tuấn tú, và lạnh lùng. Trong ánh sáng mờ tối của quán bar, trông chẳng khác nào một vị thần bước ra từ truyện tranh.
Cậu còn nhớ mình cùng nam thần bước ra từ truyện tranh đó đã hợp sức đuổi tên Tây kia. Người này chẳng hề yếu ớt, đánh nhau còn khá giỏi, thậm chí khi đứng lên còn cao hơn cả cậu. Điểm này thì hơi dở, vì Trần Tễ vốn muốn tìm một cậu trai xinh xắn tầm một mét bảy lăm thôi, ai ngờ nam thần truyện tranh lại vượt chuẩn.
Nhưng khi ngồi xuống, đối phương lại toát ra vẻ thư sinh, chỉ nhìn gương mặt thôi cũng đã đúng gu của Trần Tễ. Huống chi mới gặp nhau đã cùng đánh người, cùng nhau uống rượu, chuyện này chẳng phải là duyên trời định sao?
Ngay lúc đó, Trần Tễ liền quyết định: chính là người này.
Về phần những chuyện sau đó… Trần Tễ không muốn nhớ lại.
Thật ra cũng không thể nhớ nổi, vì sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu phát hiện mình bị mất trí nhớ tạm thời, trần truồng nằm trên chiếc giường lớn trong khách sạn.
Ga giường nhăn nhúm, nhưng quần áo của cậu lại được gấp gọn gàng đặt bên gối. Chiếc gối bên cạnh còn hằn dấu vết của người nằm, thế nhưng trong phòng chỉ có mình cậu.
Nam thần truyện tranh đã biến mất. Ký ức cuối cùng của Trần Tễ dừng lại trên chiếc taxi, còn sau đó đã xảy ra những gì, tất cả chỉ là những mảnh vỡ mơ hồ lộn xộn mà cậu không tài nào ghép lại được.
Nhưng cậu biết chắc chắn đã có chuyện không hay xảy ra. Bỏ qua cảm giác nhức mỏi toàn thân, một chỗ nào đó trên cơ thể còn truyền đến thứ đau đớn quái lạ, như vừa chịu qua một loại tra tấn không thể thốt thành lời.
Trần Tễ chống người xuống giường đi một vòng, sau đó bước vào nhà vệ sinh. Cậu xác nhận trong căn phòng này thật sự chỉ có mình, lại thấy trong thùng rác có vỏ bao cao su, trên gương phản chiếu vô số dấu vết đáng ngờ khắp người mình. Cậu tập tễnh quay lại giường, ngửa mặt nhìn trần nhà rất lâu, cho đến khi cơn say rượu rút sạch mới hoàn toàn tỉnh táo mà nhận ra một sự thật khủng khiếp.
Chết tiệt! Mình bị cái tên nam thần truyện tranh kia "chơi" rồi!!!
Trần Tễ tức điên, rõ ràng mình là người đi câu cá, thế mà lại biến thành con cá để người ta "xơi tái"!!!
Khi cậu phát hiện điện thoại đè lên một tờ giấy ghi dãy số, cơn giận bùng lên ngùn ngụt. Rõ ràng đây là sự trêu ngươi trắng trợn!
Ý gì đây???
Tên đó còn dám để lại số điện thoại???
Cậu lập tức bấm máy, định gọi sang mắng cho sập trời, tốt nhất là hẹn ra ngoài đánh nhau một trận, đem mười tám loại cực hình ra mà dùng, băm thành ngàn mảnh cũng chưa hả giận!
Thế nhưng còn chưa bấm hết mười một chữ số, ngón tay cậu đã dừng lại. Trong đầu lờ mờ lóe lên vài mảnh ký ức.
Người đàn ông kia đè lên người mình, còn bản thân cậu chẳng những không đẩy ra, mà còn nắm tóc đối phương hôn ngấu nghiến, lưỡi quấn chặt lấy lưỡi người xa lạ ấy.
Bàn tay anh ta nóng ấm, rắn chắc, di chuyển khắp cơ thể, còn ghé sát tai cậu thì thầm quyến rũ: “Ngoan nào, thả lỏng, để tôi vào.”
Cơn đau nóng rát nơi nào đó khiến Trần Tễ càng hoảng loạn. Cậu tuyệt đối không muốn thừa nhận cái sự thật tàn nhẫn rằng đêm qua mình thật sự bị “đi cửa sau”.
Thôi đi, cậu không gọi nữa.
Cậu chỉ mong cái gã phí hoài gương mặt đẹp trai kia biến mất khỏi thế giới này, còn mình sẽ coi như tất cả chưa từng xảy ra.
Biết đâu anh ta vốn không hề đẹp, chỉ là mình say rượu mờ mắt nên nhìn nhầm.
Trần Tễ, kẻ vừa mất trinh trong cơn say, ngậm đắng nuốt cay xé vụn mảnh giấy ghi số điện thoại kia, ném vào bồn cầu khách sạn rồi xả nước cho trôi tuột xuống cống.
Chiều hôm đó, ba người bạn nối khố đến nhà chơi, hỏi cậu tối qua thế nào. Cậu mặt dày khoác lác bảo mình làm đối phương khóc nức nở.
Đám bạn tin răm rắp, còn khen cậu lợi hại, chúc mừng cậu cuối cùng cũng có bạn trai. Cậu liền bĩu môi: “Tôi đâu có thích mấy thằng cao như cây sào, chán chết.”
Sau cái đêm hoang đường ấy, Trần Tễ không bao giờ để mình chịu thiệt thêm lần nào. Trải qua hết trận này đến trận khác, cậu đã dựng nên uy danh thuần công 24K của mình, tự tin tuyệt đối.
Vàng 24K vốn được gọi là vàng nguyên chất, nhưng hàm lượng thật sự chỉ có 99,998%. Trần Tễ tin rằng cái đêm mất trinh trong cơn say ấy chỉ chiếm 0,002% không đáng kể trong đời cậu, hoàn toàn có thể bỏ qua.