Ai Mới Là Ông Chủ?
Huy chương bùn lầy
Ai Mới Là Ông Chủ? thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lương Văn Kiêu giao chiếc vòng tay bấm giờ chuyên dụng cho nhân viên ở chướng ngại vật thứ mười bảy, đăng ký thông tin rút lui, rồi chuyển sang chế độ đồng hành để tiếp tục đi cùng Trần Tễ.
Sợ anh buồn vì bỏ cuộc giữa chừng, Trần Tễ bèn kể mấy câu chuyện linh tinh để chọc anh cười. Nào ngờ Lương Văn Kiêu chẳng hề nể nang, còn chê cậu không có khiếu kể chuyện cười, điểm hài hước cũng kỳ quái, bắt cậu tập trung vào thi đấu, đừng cứ nhìn mặt mình mãi.
Bây giờ Trần Tễ mới nhận ra từ nãy đến giờ mình cứ nhìn anh chằm chằm, bị nói thế lại thấy hơi ngượng. Đang định chối thì thấy Lương Văn Kiêu lôi điện thoại từ ba lô leo núi ra, giơ lên chĩa ống kính về phía mình.
“Anh làm gì đấy?” Trần Tễ bỗng thấy ngại.
“Chụp cậu.” Lương Văn Kiêu thản nhiên trả lời, giống như việc này là đương nhiên, khỏi cần giải thích.
“Chụp tôi làm gì?” Trần Tễ hơi kiêu ngạo, giơ tay định che ống kính.
“Dù sao tôi cũng không còn thi đấu nữa, chụp nhiều ảnh chút sau này còn dùng để tuyên truyền, đừng che ống kính của tôi.”
Thấy anh thoải mái như vậy, dường như việc rút lui không hề ảnh hưởng đến tâm trạng, Trần Tễ cũng vui lây, hào phóng nói: “Được thôi, chụp đi, nhớ chụp cho tôi đẹp trai vào đấy nhé!”
Cơn mưa giữa chừng chưa rơi được bao lâu đã tạnh, bầu trời cũng không hẳn quang đãng, chỉ còn nhiều mây.
Không phải chịu cái nắng gay gắt thì dĩ nhiên là tốt cho các thí sinh, nhưng độ ẩm không khí cao lại khiến việc hít thở trở nên nặng nề hơn.
Trần Tễ liên tiếp vượt qua mấy chướng ngại vật leo tường và mang vác, mệt rã rời, quay sang nhìn Lương Văn Kiêu vẫn đứng bên cạnh thảnh thơi chụp ảnh cho mình mà thấy ghen tỵ.
Lương Văn Kiêu chụp vài tấm ảnh, sau đó chuyển sang chế độ quay phim, định ghi lại thêm vài đoạn video để lát nữa có thể chèn vào vlog chuẩn bị thi đấu và đăng lên.
Vào giai đoạn sau của đường đua, Trần Tễ càng thêm hưng phấn, bắt đầu bung xõa hết mình trước ống kính.
“Lão Lương, anh tốt bụng quá, lát nữa tôi nhất định phải mời anh một bữa. Anh xem, hai đứa mình có ăn hết một con dê nướng không nhỉ?”
“Gói gel năng lượng này khó nuốt quá, lão Lương, anh có mệt không? Chân anh còn đau không? Giờ tôi tràn đầy sức lực, hay là tôi cõng anh một đoạn nhé?”
“Lão Lương, anh cứ yên tâm, tôi sẽ không phụ lòng anh đã đồng hành cùng tôi, nhất định sẽ cố gắng hết sức. Nào, tặng fan chút phúc lợi, moa moa moa~!”
“Này, lão Lương, nghe nói mập mờ một chút sẽ tăng tương tác, hay là tôi khoe cơ bụng chút cho nóng nhé?”
“Có phải còn phải khoe tài nghệ nữa không? À đúng rồi, tôi biết nhảy tango, nhưng một mình thì không nhảy được, lão Lương, hay là hai ta nhảy một khúc đi?”
Lương Văn Kiêu bất lực: “Cứ để dành sức mà thi đấu đi, nói nhảm nhiều thế làm gì. Với lại, đừng gọi tôi là lão Lương.”
Trần Tễ: “Gọi lão Lương thì sao, nghe hay mà, yên tâm, tôi không chê anh già đâu, tôi còn có sở thích yêu quý người lớn tuổi ấy chứ. Đàn ông hơn ba tuổi là vàng, anh chính là thần tài của tôi đấy.”
Lương Văn Kiêu: “……”
Trần Tễ: “Họ Lương của anh cũng hay, thêm chữ lão vào nghe càng có cảm giác như một cột trụ thành tinh, cực kỳ đáng tin cậy. Không như tôi, lão Trần, nghe y như một ông già về hưu ấy.”
Lương Văn Kiêu: “……”
Trần Tễ: “Không cho gọi lão Lương thì gọi gì? Văn Kiêu? Văn Kiêu kiêu hề d*ch th** hàn, Tiểu Hàn, Hàn bảo bối, Hamburger, lão Lương, anh chính là một cái hamburger.”
Lương Văn Kiêu: “……”
Thế nhưng Trần Tễ không hề vì những biểu cảm bất lực kia mà chán nản. Ngược lại, cậu còn thấy nói nhăng nói cuội vừa giúp xả stress, vừa tiếp thêm động lực, lại còn có thể tranh thủ trêu chọc Lương Văn Kiêu, quá đỗi thú vị.
Nhìn anh rõ ràng nghe hiểu mà cứ làm bộ lạnh lùng, thật sự khiến người ta ngứa ngáy tay chân. Nếu không phải giữa ban ngày ban mặt mà một gã trai đi hôn một gã trai khác có hơi mất mặt, chắc Trần Tễ đã sớm “ra tay” rồi.
Ai da, làm người vốn đã khó, làm một CEO muốn cưa cẩm sếp phụ trách đầu tư của công ty mình lại càng khó gấp bội.
Cứ thế, Trần Tễ tha hồ bung xõa hết mình trong sự đồng hành, dù bề ngoài thì chê bai nhưng thực chất luôn sát cánh, của Lương Văn Kiêu, từng bước từng bước vượt qua chướng ngại vật, cuối cùng cũng đến được chướng ngại vật thứ 29 của giải WildLegend cấp Dã Thú – “Bên kia sông Hồng”
Đó là một con sông nhân tạo đầy bùn đỏ đặc quánh, bên trong bố trí dây thừng, xích sắt cùng nhiều chướng ngại vật bơm hơi. Vì bùn lỏng đặc hơn nước rất nhiều nên lực cản cũng lớn hơn hẳn. Thí sinh không thể bơi qua mà phải chạm chân xuống đáy, dựa vào dây hay xích vừa lội vừa bò, lại còn phải vòng qua hoặc trèo qua chướng ngại vật giữa dòng bùn, cuối cùng bò lê lên bờ.
Nhìn mấy “người bùn” đã lội xuống sông phía trước, khóe miệng Trần Tễ khẽ giật giật, quay sang Lương Văn Kiêu: “Đã đến đây rồi, anh có muốn xuống chơi cùng tôi một vòng không?”
Lương Văn Kiêu mỉm cười, không giấu nổi vẻ hả hê: “Mắt cá chân tôi chưa lành, giẫm trong bùn dễ trượt lắm.”
“Thôi được, nhưng không thể để mình tôi dính bẩn một mình. Lát nữa lên bờ tôi sẽ chà bùn sang người anh đấy.”
“… Đằng trước có chỗ tắm rửa.”
“Thế thì càng hay, bám bẩn xong mình cùng đi tắm.”
“Đừng nhiều lời nữa, tranh thủ thời gian đi.”
Trần Tễ không dây dưa nữa, ném cho anh một nụ cười sáng rỡ, rồi quay lại đeo kính bảo hộ, hít sâu một hơi, bước lên và “ùm” một tiếng nhảy thẳng xuống bùn.
“Cố lên! Nhớ cẩn thận!” Lương Văn Kiêu đứng trên bờ gọi theo.
Trần Tễ không quay đầu lại, giơ tay trái làm dấu chữ V rồi nắm lấy một sợi xích bên cạnh, dồn sức sải bước trong bùn, toàn lực lao về phía trước.
Lương Văn Kiêu đứng trên bờ quan sát một lát, thấy động tác của cậu khá ổn định, anh mới quay người đi vòng qua cầu sang bờ bên kia đợi.
Lội trong bùn còn khó hơn tưởng tượng. Thứ bùn nhão ghê rợn len lỏi khắp nơi, chui vào quần áo, giày dép, dính nhớp nháp khắp người. Mỗi bước đi đều như bị kéo lùi, mất thêm một phần sức lực.
Ban đầu Trần Tễ nghĩ mình có thể lấy đà xông thẳng tới bờ, ai ngờ lúc đầu dùng sức quá nhiều, về sau thành ra thiếu oxy, mỗi bước đi đều khó nhọc. Còn phải vượt thêm ba chướng ngại vật độ khó tăng dần, quãng đường chỉ ba mươi mét mà dài lê thê như một thế giới bùn lầy vô tận.
Cuối cùng cũng chật vật đến đích, cậu giơ tay định xem mất bao lâu, ai ngờ đồng hồ đã cạn pin.
Lương Văn Kiêu đã đợi ở đó một lúc. Thấy cậu mệt rã rời, anh định chìa tay kéo lên, nhưng vừa vươn ra đã bị nhân viên nhắc nhở: “Không được giúp, thí sinh phải tự mình leo lên.”
Trần Tễ ngẩng đầu cười với anh, hai tay bám mép bờ, dồn lực vào lưng và eo, vừa dùng tay vừa dùng chân leo ra khỏi bùn.
Lên bờ, cậu tháo kính bảo hộ, gạt đám tóc bị bùn dính bết trên da đầu, phì phì nhổ mấy miếng bùn trong miệng, cảm thấy đời mình chưa bao giờ nhơ nhuốc đến vậy.
Vậy mà Lương Văn Kiêu lại mở rộng vòng tay chờ đón.
Trần Tễ ngẩn người, không biết nên phản ứng ra sao.
Lương Văn Kiêu nhắc: “Không phải cậu bảo sẽ chà bùn sang tôi sao?”
Trần Tễ nuốt khan, lắc đầu đầy vẻ tiếc nuối: “Thôi, không hại anh nữa đâu.”
Lương Văn Kiêu bật cười, chủ động bước tới ôm lấy cậu.
Trần Tễ lập tức ngây người, đầu óc trống rỗng, người cứng đờ như một cái bù nhìn mới lôi từ ruộng bùn lên.
Mặc cho lớp bùn dày, cậu vẫn cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Lương Văn Kiêu. Anh khẽ nói bên tai: “Mệt lắm rồi phải không? Còn một chướng ngại nữa là đến đích rồi.”
A a a! Trong lòng Trần Tễ như có một nhóc con lao ra gào thét – Hôn anh ấy đi! Mau hôn anh ấy đi! Dùng cái miệng vừa lỡ cắn phải bùn của cậu mà hôn thật mạnh vào!
Nhóc con sốt ruột vung tay như tóe lửa, còn Trần Tễ ngoài đời vẫn đứng im, sợ chỉ cần nhúc nhích sẽ làm bẩn áo anh thêm mất.
Lương Văn Kiêu vỗ vỗ lưng cậu rồi buông ra, cúi nhìn áo mình, giơ bàn tay lấm bùn lên lắc lắc trước mặt Trần Tễ: “Đi thôi, đi rửa sạch sẽ.”
Trần Tễ: “…”
Chưa ôm đã đủ, còn muốn ôm thêm chút nữa.
Ngay cạnh bãi bùn có khu chụp ảnh kỷ niệm để các thí sinh lưu lại khoảnh khắc nhếch nhác này trước khi đi tắm.
Trần Tễ chụp một tấm riêng, rồi lại kéo Lương Văn Kiêu sạch sẽ hơn hẳn chụp chung một tấm.
Nhiếp ảnh gia chính thức còn tập hợp mọi người lại chụp ảnh tập thể để dùng làm hình cho bản tin cuộc thi. Theo nguyên tắc ai đẹp đứng giữa thì cả nhóm đều đẹp, Trần Tễ bị xếp đứng chính giữa đám người bùn, lưu lại một tấm ảnh kỷ niệm đáng nhớ.
Hai người đến khu tắm nước lạnh ngoài trời, mặc nguyên quần áo xối qua loa, rồi men theo đường núi chạy thẳng đến chướng ngại vật cuối cùng.
Đây lại là sở trường của Trần Tễ – leo núi. Bộ đồ trên người cậu gần như khô hẳn, chỉ còn ngọn tóc nhỏ giọt nước. Đối diện bức tường đá dốc đứng, cậu hất đầu, lấy đà, chạy, bật nhảy, liền mạch vọt lên dốc, chụp lấy sợi dây thừng treo lơ lửng.
Đế giày ma sát tạo ra tiếng “xoẹt” ngắn trên dốc. Cậu bám dây leo tiếp, ngón tay chuẩn xác bấu vào mấu đá thấp nhất, từng bước một mượn lực trèo lên. Sau đó, cậu lộn người qua khung sắt, dẫm lên chiếc thang dây ở mặt bên kia, cơ bắp căng chặt, thân thể giữ thăng bằng, bước từng bậc vững vàng xuống đất.
Toàn bộ động tác đẹp mắt ấy đều được Lương Văn Kiêu dùng điện thoại ghi lại không sót một giây nào. Trong lòng anh thầm tán thưởng, quả nhiên mình không nhìn lầm. Nhóc con này, một khi nghiêm túc thì khí thế không gì cản nổi.
Cậu chính là tài sản quý giá nhất của Dược Dương, là quân át chủ bài giúp thương hiệu đang trên đà xuống dốc này hồi sinh trở lại.
Một bảo vật quan trọng thế này, nhất định phải giữ thật chặt, không thể để lọt vào tay người khác.
Vượt qua thử thách cuối cùng, Trần Tễ lao về đích trong sự đồng hành của Lương Văn Kiêu, nhận lấy tấm huy chương hoàn thành WildLegend đầu tiên trong đời.
Nhân viên đeo huy chương cho cậu, rồi dẫn cậu đến khu check-in để chụp ảnh lưu niệm.
Lương Văn Kiêu nhìn thấy Trần Tễ vẫn giữ thói quen cũ: chụp một tấm ảnh riêng, rồi lại kéo anh chụp thêm một tấm chung, thậm chí còn chủ động ôm anh một cái thật chặt.
Sau đó cậu tháo tấm huy chương vừa được đeo chưa đầy ba phút khỏi cổ, hôn mạnh một cái rồi đưa ra trước mặt anh: “Đây, tặng anh này.”
Lương Văn Kiêu tưởng cậu nói đùa: “Thôi, đừng khoe nữa, tôi biết cậu có huy chương rồi mà.”
“Không phải khoe, là thật lòng muốn tặng anh.” Trần Tễ nghiêm túc hiếm thấy, nắm lấy tay anh nhét tấm huy chương còn nóng hổi vào: “Cầm đi, giữ cho kỹ nhé, đừng làm mất đấy.”
Nhìn dáng vẻ hiếm khi nghiêm túc của cậu, Lương Văn Kiêu mới ngẩn người, nhận ra hóa ra cậu nói thật lòng.
Trần Tễ vừa có vẻ chín chắn như người lớn, lại vừa thành thật như một học sinh tiểu học: “Nếu không có đề nghị của anh và cả việc anh đã gắng sức chịu đau để đi cùng tôi, tôi làm gì có được tấm huy chương này. Thật sự cảm ơn anh, anh Kiêu.”
Lương Văn Kiêu khẽ cười, trong lòng dâng lên sự ấm áp, thử đong đếm tấm huy chương trong tay – nặng trĩu.
Anh không từ chối tấm lòng ấy, dùng dải lụa của huy chương quấn mấy vòng rồi bỏ hẳn vào ba lô: “Được, tôi nhận. Đợi năm sau tôi lại tham gia, tự lấy thêm một tấm nữa, lúc đó tôi sẽ trả lại cho cậu.”
Trần Tễ nhìn phản ứng ấy thì hài lòng vô cùng, cảm giác giữa hai người như lập tức gần gũi thêm một bước lớn.
“Đi nào, tìm chỗ ăn thôi.” Cậu bá vai anh, chỉ tay về phía tấm biển chỉ dẫn phía trước.
Trước khi xuất phát họ đã xem bản đồ, ở gần điểm kết thúc có một thị trấn nghỉ dưỡng, chắc chắn sẽ có con phố thương mại.
Một tháng vừa rồi họ cùng tập luyện, cùng ăn cơm, hôm nay lại trải qua cả buổi sáng đầy thử thách, vừa cổ vũ vừa đồng hành cùng nhau. Nếu bỏ qua mối quan hệ công việc, thì họ gần như có thể coi là những người bạn rất thân rồi.
Lương Văn Kiêu mặc kệ Trần Tễ bá vai bá cổ mình như anh em tốt. Cả hai cùng lôi kéo cơ thể mệt mỏi nhưng tràn đầy hưng phấn đi tìm đồ ăn.