28. Thẳng Thắn, Tin Tưởng và Khao Khát

Ai Mới Là Ông Chủ?

Thẳng Thắn, Tin Tưởng và Khao Khát

Ai Mới Là Ông Chủ? thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm cuối cùng trước khi kết thúc chuyến công tác và trở về Bắc Kinh, ngoài việc cùng nhau uống trà sữa và ăn cá nướng, giữa hai người không có chuyện gì khác xảy ra.
Họ gặp lại nhau sau khi về Bắc Kinh. Lúc này, Dược Dương sắp công bố báo cáo bán niên, và nơi Trần Tễ cùng Lương Văn Kiêu thường xuyên gặp mặt nhất chính là phòng họp. Cả hai cùng lắng nghe các lãnh đạo cấp cao từ tập đoàn mẹ và các công ty con báo cáo tình hình nửa năm, đồng thời bàn bạc phương hướng cũng như kế hoạch tiếp theo.
Thượng Phong đã gia nhập Dược Dương hơn nửa năm. Nhìn vào báo cáo bán niên, tốc độ tăng trưởng doanh thu rất ấn tượng, biên lợi nhuận gộp và vòng quay hàng tồn kho đều cho thấy tín hiệu khả quan. Các hạng mục chủ lực tăng trưởng tốt, những sản phẩm nổi bật trên thương mại điện tử cũng đạt thành tích đáng ghi nhận. Duy chỉ có một số chỉ tiêu liên quan đến việc tối ưu kênh phân phối là chưa đạt kỳ vọng.
Mà vấn đề kênh phân phối này lại liên quan đến những lợi ích chằng chịt giữa các phe phái lãnh đạo và cổ đông, vốn là căn bệnh lâu năm của Dược Dương. Khi công cuộc cải cách đi vào giai đoạn sâu, Thượng Phong và nhóm của anh bắt đầu chạm đến phần cốt lõi, đây cũng là trọng điểm hiện nay mà Lương Văn Kiêu cùng đội ngũ đang đặc biệt chú ý.
Thật ra, Trần Tễ hiểu rõ những vấn đề nội bộ này như lòng bàn tay. Nhưng thời gian cậu nắm quyền còn quá ngắn, chưa đủ tiếng nói, thời cơ để mạnh tay vẫn chưa chín muồi. Giải quyết những chuyện này chẳng khác nào gỡ bom hẹn giờ hay phẫu thuật tinh vi, một khi sơ sẩy có thể gây ra rắc rối lớn hơn.
Chính vì vậy, ngay từ khi Thượng Phong mới vào công ty, Trần Tễ đã định sẵn kế hoạch của riêng mình. Trước hết, cậu muốn quan sát đội ngũ chuyên gia ngoại lai này một thời gian. Nếu thấy họ đáng tin, cậu sẽ mượn sức họ như một lưỡi dao sắc bén, giao cho họ lần lượt xử lý những vấn đề nan giải, dễ đắc tội người khác.
Kế hoạch đó xem ra rất khôn khéo, đến nay cũng là thời điểm thích hợp để triển khai. Cậu liền nhân cơ hội đó tỏ ra tin tưởng và dựa dẫm vào Lương Văn Kiêu, kỳ vọng anh cùng đội ngũ sẽ phát huy tinh thần hiệp sĩ, dùng trí tuệ và dũng khí để mở đường cho vị vua trẻ tuổi.
Không lâu sau, Lương Văn Kiêu liền nhận ra phong cách của Trần Tễ trong các cuộc họp khác hẳn mọi khi.
Ban đầu, anh tưởng Trần Tễ đang cố gắng lấy lòng mình, còn thấy lạ là sao đột nhiên chỉ số EQ tăng mà IQ lại giảm. Nhưng chẳng mấy chốc, từ những chi tiết nhỏ khó ai nhận ra, anh đã lờ mờ đoán được chút ý đồ của đối phương.
Vị CEO trẻ tuổi này rất có chủ kiến, cũng rất thông minh, chỉ là kỹ năng diễn xuất còn non. Cậu ấy cố gắng đóng vai một ông chủ nhún nhường, việc gì cũng hỏi ý kiến cố vấn vì thiếu chính kiến, thật sự quá gượng gạo.
Một buổi chiều gần giờ tan ca, sau khi kết thúc cuộc họp về tính khả thi của cơ chế đại lý góp vốn vào kênh bán hàng trực tiếp (DTC), Lương Văn Kiêu mời Trần Tễ sang văn phòng mình uống cà phê.
Gần đây, Trần Tễ ít khi đến văn phòng anh. Một là vì quá bận, hai là mỗi lần uống cà phê buổi chiều ở đây, buổi tối thế nào cũng mất ngủ. Cậu nghi ngờ mình đã trở thành người không dung nạp caffeine, tốt nhất nên kiêng sau hai giờ chiều.
Nhưng lần này Lương Văn Kiêu đích thân mời, cậu đành nể tình mà đến. Vừa ngồi xuống, cậu đã nói hôm nay không muốn uống cà phê, rồi hỏi có coca không.
Lương Văn Kiêu bảo Kelly xuống máy bán hàng tự động mua vài lon. Anh đưa một lon cho Trần Tễ, số còn lại cất vào tủ lạnh.
Trần Tễ cầm lấy, đặt trên bàn chờ cho bọt lắng xuống rồi mới mở nắp.
Lương Văn Kiêu vào thẳng vấn đề: “Trần tổng, trong việc cải cách kênh phân phối, nếu cần thiết, tôi không ngại thay cậu đắc tội với người khác. Cậu có thể nói thẳng với tôi, không cần cứ giả vờ do dự. Hổ thì cứ ra dáng hổ, sao cứ phải giả làm mèo ốm, không thấy mệt sao?”
Trần Tễ bật cười: “Câu này là khen tôi hay châm biếm tôi thế?”
Lương Văn Kiêu: “Cậu đoán xem.”
Trần Tễ: “Tôi không đoán, nếu muốn khen thì nói thẳng ra, tôi đâu có ngại nghe.”
Qua chiếc bàn làm việc rộng, Lương Văn Kiêu nhìn chằm chằm vào cậu, khóe môi cong lên: “Đúng rồi, đây mới là cậu.”
Nụ cười ấy khiến lòng Trần Tễ như sủi bọt.
Cậu tránh ánh mắt, giả bộ nhìn quanh: “Sao lần nào tôi cũng phải sang tìm anh, chưa bao giờ thấy anh sang văn phòng tôi cả. Rốt cuộc ai mới là ông chủ hả?”
Lương Văn Kiêu hơi hất nhẹ cằm, chỉ tay về phía giá sách: “Bởi vì ở đây có cái ly của cậu.”
Trần Tễ nhìn theo. Thứ cậu thấy đầu tiên không phải cái ly dùng riêng của mình, mà là tấm ảnh chụp chung trong sự kiện WildLegend.
Tấm ảnh đó đã để ở đó hơn hai tháng, nhưng hôm nay cậu cảm thấy Lương Văn Kiêu cố tình ám muội, chẳng có ý tốt lành gì.
Cậu ngay lập tức cảnh giác, ngồi thẳng lưng, sửa lại thái độ: “Khụ khụ, trong công ty chỉ bàn chuyện công việc, không được trộn lẫn chuyện riêng tư. Muốn mập mờ thì để sau giờ làm, tôi sẵn sàng chiều tới bến.”
Lương Văn Kiêu bình thản, còn ra vẻ vô tội: “Tôi không có ý ám muội, cậu nghĩ quá rồi.”
Trần Tễ nhướn mày: “Thế à, dạo này không muốn ‘lên thuyền’ nữa sao?”
Lương Văn Kiêu: “Trần tổng, cậu vừa nói chỉ bàn công việc.”
Trần Tễ lý lẽ hùng hồn: “Tôi chỉ đang quan tâm đến đối tác làm ăn thôi.”
Lương Văn Kiêu: “Cảm ơn Trần tổng đã quan tâm, tôi vẫn muốn ‘lên thuyền’. Không biết Trần tổng có cao kiến gì không?”
Trần Tễ: “Khuyên anh nên làm thuyền đi, thử cảm giác làm thuyền xem vui thế nào.”
Lương Văn Kiêu: “Vậy Trần tổng từng thử chưa? Cảm giác thế nào?”
Trần Tễ khẽ hừ một tiếng: “Chưa. Bisexual tuyệt đối không làm thuyền.”
Câu trả lời ấy lại khiến Lương Văn Kiêu bật cười.
Trần Tễ tỏ vẻ khinh khỉnh, che giấu đi chút bực bội vì trong lòng chột dạ.
Trong đầu cậu chợt thoáng qua hình bóng mờ ảo của chàng trai tóc bạch kim năm xưa. Gương mặt thì đã quên sạch, chỉ còn nhớ dáng người rất cao, da rất trắng, giọng nói lại vô cùng êm tai.
Người đàn ông trước mắt cũng cao, cũng trắng, giọng nói cũng dễ nghe. Trong một khoảnh khắc, Trần Tễ suýt nghi ngờ chẳng lẽ mình xui xẻo đến vậy, Lương Văn Kiêu chính là gã tóc bạch kim năm xưa trong khách sạn đã từng đánh gục lòng tự tôn thuần 1 của cậu?
Nhưng ngay sau đó, cậu lập tức phủ định suy nghĩ điên rồ này. Làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy, huống hồ thân phận hai người vốn chẳng liên quan gì đến nhau.
Dù đã quên mất dung mạo của tóc bạch kim, Trần Tễ vẫn nhớ đoạn trò chuyện cùng anh ta ở quán bar – một người Hải Nam nói tiếng phổ thông rất chuẩn, làm thợ cắt tóc Tony, vì không biết tiếng Anh nên bị một tên ngoại quốc lưu manh quấy rối.
Còn Lương Văn Kiêu là người Bắc Kinh, mười năm trước vẫn còn đang học đại học, lại là sinh viên xuất sắc ngành tài chính, tiếng Anh chắc chắn không tệ.
Trần Tễ bèn cầm lon coca trên bàn, bật nắp uống một ngụm, quẳng hết những suy nghĩ vớ vẩn ấy ra khỏi đầu, nghiêm túc bàn công việc với Lương Văn Kiêu.
Lương Văn Kiêu thể hiện rõ thái độ, khẳng định sẽ hết sức giúp cậu tháo gỡ mâu thuẫn giữa hệ thống đại lý và mô hình DTC, đồng thời giúp cậu củng cố vị thế của người đứng đầu tập đoàn. Trần Tễ mong cả hai có thể thẳng thắn chia sẻ, tin tưởng nhau nhiều hơn, đừng để tâm sức bị phân tán bởi những sự dò xét hay toan tính địa vị.
Niềm tin trên thương trường là một thứ xa xỉ. Sử dụng sai thời điểm hoặc đặt nhầm chỗ, cái giá phải trả có thể rất lớn. Ngay cả những người thân cận giữ chức vụ quan trọng trong tập đoàn, Trần Tễ còn không thể tin tưởng hoàn toàn, thì với một tay cao thủ am hiểu luật chơi của thị trường vốn như Lương Văn Kiêu, cậu càng khó lòng buông lỏng cảnh giác.
Nhưng ít nhất trong chuyện này, cậu lựa chọn tin vào lời hứa ấy, cũng đồng ý làm theo lời khuyên của Lương Văn Kiêu, cung cấp thêm thông tin từ góc nhìn nội bộ cho đội ngũ Thượng Phong để hai bên phối hợp ăn ý.
Khi công việc bàn xong thì trời đã quá giờ tan ca, Lương Văn Kiêu chủ động mời Trần Tễ đi ăn tối.
Sáng nay ra khỏi nhà, Trần Tễ đã dặn chú Ngô chuẩn bị món bánh gạo xào cua và tôm say rượu. Bây giờ vừa luyến tiếc món ngon ở nhà, vừa không nỡ rời xa mỹ nam trước mắt, thế là cậu dứt khoát mời luôn mỹ nam về nhà cùng nhau thưởng thức đồ ăn ngon – vẹn cả đôi đường.
Cho nên đây là lần thứ hai Lương Văn Kiêu đến nhà Trần Tễ.
Có lần đầu làm quen, lần sau đã thành ra thân thuộc. Người nhà họ Trần đón tiếp Lương tổng cũng nhiệt tình hơn hẳn, coi anh như bạn của nhị thiếu gia.
Hai người cùng nhau thưởng thức cua đồng chắc thịt, tôm say rượu ngọt bùi. Đang ăn, chú Ngô lại mang ra một chai rượu, mở nút gỗ, hương men thơm nồng lan tỏa khắp phòng.
Chú Ngô hồ hởi mời Lương Văn Kiêu: “Đây là rượu gạo nhà tôi tự nấu, bên ngoài không thể mua được đâu. Dù gì cậu cũng ăn tôm say rượu rồi, không lái xe được nữa, thà rằng uống vài chén, lát nữa có tài xế đưa cậu về.”
Trần Tễ cũng chen vào: “Đúng rồi, rượu này thật sự rất thơm. Lão Lương, anh nếm thử đi, lúc về mang thêm hai chai cho chú và dì.”
Thấy chú Ngô chỉ lấy một chiếc ly đặt trước mặt mình, Lương Văn Kiêu bèn hỏi: “Cậu không uống sao?”
Trần Tễ đáp: “Sáng nay tôi đau đầu, uống thuốc giảm đau rồi, không được uống rượu.”
Lương Văn Kiêu: “……”
Sao tự dưng anh lại thấy mình như lên nhầm thuyền giặc.
Những món đặc sản tháng trước ở Chiết Giang chưa kịp ăn, tối nay lại được thưởng thức trọn vẹn tại nhà Trần Tễ. Hương vị còn vô cùng chuẩn vị, hai người ăn uống no nê, lòng cũng thỏa mãn.
Lương Văn Kiêu uống nửa chai rượu gạo, cùng Trần Tễ nâng ly – một bên là rượu gạo, một bên là nước chanh mật ong.
May mắn là rượu này nồng độ không cao, uống mãi cũng không say là bao.
Ăn xong, Trần Tễ nói muốn bàn thêm chuyện công việc, liền đưa anh vào phòng làm việc.
Cửa đóng lại, cách âm kín đáo. Cậu xoay người, một tay chống tường đẩy người kia vào góc.
Lương Văn Kiêu đã sớm đoán trước, chẳng lấy làm lạ. Ngược lại, nơi khóe mắt khóe môi anh còn thoáng hiện nụ cười ngầm hiểu.
Trong mắt Trần Tễ, đó chẳng khác nào lời mời gọi thẳng thắn, vừa quyến rũ vừa nuông chiều.
Hai người hôn nhau ngay trong tư thế ấy.
Nụ hôn này khác hẳn hai lần trước, dài lâu và sâu lắng hơn. Dưới sự dẫn dắt của Lương Văn Kiêu, Trần Tễ dần chậm lại, không còn vội vàng chiếm đoạt, cũng chẳng ôm tâm trạng nôn nóng nào khác mà lao vào, chỉ đơn thuần dốc lòng tận hưởng từng khoảnh khắc.
Đêm nay họ sẽ không đi xa hơn, có lẽ lần sau cũng thế. Nhưng điều đó không ngăn cản cả hai, bằng cách thức cả hai đều chấp nhận, tìm ở đối phương thứ mà chỉ người này mới có thể mang lại, giải tỏa những khao khát không thể được thỏa mãn.
Trong hương vị hòa quyện, Lương Văn Kiêu từ đôi môi Trần Tễ nếm được vị chua ngọt của chanh mật ong, còn Trần Tễ lại từ hơi thở của anh cảm nhận mùi rượu gạo nồng nàn.
Họ thậm chí còn chưa kịp bật đèn, cứ thế hôn nhau thật lâu trong căn phòng mờ tối, cho đến khi cả hai đều bị đối phương “chĩa súng” vào. Mãi đến lúc Trần Tễ chợt ý thức được việc ở trong phòng làm việc mà lại không bật đèn, thật sự quá đáng ngờ. Trong cơn rối loạn vừa ngọt ngào vừa mê đắm ấy, cậu mới vội vã đưa tay mò mẫm tìm công tắc trên tường.
Đèn sáng lên, cả hai đồng thời nhắm mắt lại. Phải chờ đến khi quen với ánh sáng chói lòa mới chậm rãi mở ra.
Lương Văn Kiêu nhìn chằm chằm Trần Tễ. Trong mắt anh là khao khát chiếm hữu không hề che giấu, chắc chắn, sâu lắng, cuồn cuộn như sóng ngầm.
Tối nay, mối quan hệ giữa họ lại tiến thêm một bước. Cho dù còn phải đợi bao lâu nữa, anh cũng có đủ kiên nhẫn cùng Trần Tễ tiếp tục chơi ván này. Người này, anh đã nhận định, sớm muộn gì cũng sẽ là của anh.
Còn Trần Tễ lại theo bản năng né tránh ánh mắt đó.
Sự ham muốn dành cho người trước mặt đã vượt ngoài tầm kiểm soát của chính cậu, như một quả pháo sáng bất ngờ xé toang màn đêm tĩnh lặng, khiến cậu vừa xa lạ vừa hoảng hốt.
Lương Văn Kiêu không định dừng lại ở đây, đêm nay anh muốn nhiều hơn thế.
Anh lại cúi xuống hôn Trần Tễ. Dưới ánh đèn sáng rực, anh ép cậu lùi về phía chiếc bàn làm việc rộng lớn, sau đó nắm lấy cổ tay cậu dẫn dắt từng động tác.
Trong lòng Trần Tễ dâng lên một cơn phấn khích khó tả.
Lương Văn Kiêu buông tay cậu ra, trả lại sự phục vụ tương xứng.
Từ cổ họng Trần Tễ bật ra một tiếng thở dài đầy thỏa mãn.
Cả hai cứ thế “trao đổi công việc” trong phòng làm việc suốt một khoảng thời gian dài. Mãi đến tận khuya, Trần Tễ mới luyến tiếc để Lương Văn Kiêu rời đi.
Chú Ngô gói sẵn hai chai rượu gạo để biếu khách, còn sắp xếp tài xế trong nhà đưa khách về tận nơi.
Chiều nay Trần Tễ không uống cà phê, buổi tối lại được ăn bánh gạo xào cua và tôm say rượu mà cậu thích. Thêm vào đó là những nụ hôn dài miên man cùng sự “chăm sóc thủ công” từ Lương Văn Kiêu, nên đêm ấy cậu ngủ một giấc thật ngon lành, không mộng mị.