Ai Mới Là Ông Chủ?
Trước thềm đại chiến: Giải quyết lùm xùm và hé lộ bí mật
Ai Mới Là Ông Chủ? thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Còn ba ngày nữa mới đến hội nghị đặt hàng, phía cảnh sát đã truy tìm thành công địa chỉ IP của người đăng tải bản gốc bài viết “Bộ mặt thật của CEO Dược Dương – Trần Tễ”, và tiến hành tạm giữ hình sự.
Điều khiến mọi người đều bất ngờ là kẻ công phu dựng chuyện này không phải người quen của Trần Tễ, cũng không phải đối thủ cạnh tranh, mà lại là con trai của một vị lãnh đạo cấp cao họ Liêu trong công ty Dược Dương, chỉ mới hai mươi tuổi.
Trần Tễ hoàn toàn không hề quen biết cậu ta.
Dưới sự thẩm vấn của cảnh sát, thiếu niên gầy gò, tính cách kỳ quái này chưa trụ được một ngày đã khai hết động cơ gây án và những suy nghĩ chất chứa trong lòng mình.
Năm mười ba tuổi, Tiểu Liêu từng theo cha tham dự tiệc thường niên của Tập đoàn Dược Dương. Ở đó, lần đầu cậu ta gặp nhị thiếu gia Trần Tễ, liền bị vẻ ngoài tuấn tú cùng vẻ tự nhiên cuốn hút của Trần Tễ hấp dẫn, từ đó trở thành một người hâm mộ cuồng nhiệt và trung thành.
Tiểu Liêu không dám chủ động bắt chuyện, nhưng điều đó không cản được sự chú ý của cậu ta dành cho thần tượng. Về nhà, cậu ta tìm được tài khoản Instagram của Trần Tễ, theo dõi cậu cùng toàn bộ bạn bè từng tương tác, lưu giữ mọi hình ảnh, mọi dấu vết trên mạng xã hội, đối với tất cả mọi thứ của Trần Tễ đều tò mò khôn xiết.
Cậu ta chỉ dám ngước nhìn từ xa, không dám lại gần, năm tháng dần trôi, sự dõi theo lặng lẽ biến thành chấp niệm. Khi ấy Trần Tễ vẫn luôn du học ở Mỹ, thế nên cậu ta cũng ấp ủ giấc mơ một ngày nào đó sẽ sang Mỹ du học, có thể gia nhập cùng một giới xã hội.
Năm mười lăm tuổi, ước mơ thành hiện thực, Tiểu Liêu vào học một trường trung học tại Mỹ. Tuy không ở cùng thành phố nhưng ít ra cũng chung một châu lục. Cậu ta vẫn không ngừng dõi theo trên mạng xã hội, thậm chí điên cuồng tham gia đủ loại nhóm du học sinh ở thành phố nơi Trần Tễ sống, giả vờ tình cờ nhắc tới cậu thiếu gia nhà họ Trần, gom góp từng mẩu tin nhỏ để tự thêu dệt nên một hình ảnh hoàn chỉnh về Trần Tễ trong tâm trí mình.
Nhưng không lâu sau, Trần Tễ lại về nước, gia nhập Dược Dương, một lần nữa khiến khoảng cách xa nửa vòng trái đất lại được nới rộng, Tiểu Liêu cảm thấy như bị số phận trêu đùa. Mất hết động lực học hành ở Mỹ, tốt nghiệp trung học xong cậu ta liền tìm cớ không thích nghi được cuộc sống, trở về nước. Sau khi nghỉ học một năm, nhờ gia đình bỏ tiền lo lót, cậu ta vào học tạm ở một trường đại học bình thường.
Trớ trêu thay, mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.
Năm Tiểu Liêu về nước cũng là lúc Trần Tễ tiếp quản Dược Dương đang trong cơn khủng hoảng, chỉ một năm sau, có sự hậu thuẫn của Thượng Phong, Trần Tễ bắt đầu mạnh mẽ thúc đẩy cải cách chiến lược của công ty. Cha của Tiểu Liêu trở thành “nạn nhân” của sự cải tổ này, áp lực công việc ngày càng lớn, ông ta đem về nhà trút giận lên con trai, tiền sinh hoạt phí của Tiểu Liêu từ một trăm nghìn mỗi tháng giảm thẳng xuống chỉ còn mười nghìn.
Tiểu Liêu vốn không có nhiều sở thích, ngoài việc sưu tầm mọi thông tin về Trần Tễ thì chỉ mê xem livestream và tặng quà cho các nữ streamer gợi cảm. Cậu ta từng là “đại gia trên bảng xếp hạng” của vài người, nhưng sau khi túi tiền eo hẹp, không còn khả năng tặng quà, tên tài khoản liền biến mất khỏi bảng. Tệ hơn nữa, tài khoản Instagram của Trần Tễ gần như trống rỗng, những bài đăng mới trên mạng xã hội trong nước cũng không còn giống phong cách thật của Trần Tễ trước đây, chẳng khác nào bị người khác “chiếm xác”!
Đòn giáng kép này khiến tinh thần Tiểu Liêu sụp đổ hoàn toàn, cậu ta đổ hết oán hận lên công ty Dược Dương, từ người hâm mộ cuồng nhiệt biến thành kẻ thù.
Mang theo thù hận, cậu ta biên soạn và tạo ra bài viết “Bộ mặt thật của CEO Dược Dương – Trần Tễ”, lấy thông tin đã tích cóp nhiều năm, thêm thắt trí tưởng tượng để xào nấu thêm lần nữa, sau đó dùng VPN gửi hàng loạt vào hộp thư của nhân viên các công ty đối thủ, cuối cùng khiến tin đồn lan truyền khắp mạng xã hội.
Tiểu Liêu giống như đang nặn từng giọt kem đánh răng ra vậy, lần lượt khai hết mọi chuyện, nhưng lại không hề nhận ra mình sai. Cuối cùng cậu ta còn tìm kiếm sự đồng cảm từ phía cảnh sát trong phòng thẩm vấn: “Tôi chỉ muốn cho mọi người thấy một Trần Tễ thật sự, anh ta không thể vì không chấp nhận được con người thật của mình mà kiện tội phỉ báng tôi!”
Viên cảnh sát phản bác: “Cậu lấy ảnh người ta đi dự tiệc bể bơi rồi bịa đặt thành tiệc thác loạn, cậu bảo ai chụp hình chung với anh ta cũng là có quan hệ mờ ám. Như vậy mà còn nói không phải phỉ báng? Không chỉ gây hại cho một mình anh ta, mà tất cả những người xuất hiện trong tài liệu kia đều trở thành nạn nhân của những tin đồn do cậu dựng lên!”
Tiểu Liêu tức tối, cảm thấy cả thế giới không ai hiểu mình cả: “Anh ta chính là như vậy! Sao mọi người không tin? Anh ta thật sự chính là như vậy mà!”
Khi nghe luật sư đại diện kể lại chuyện kẻ tung tin đã theo dõi mình nhiều năm, Trần Tễ sởn gai ốc, buột miệng chửi: “Biến thái vãi.”
Lương Văn Kiêu lại thấy may mắn, may mà tên biến thái này chỉ làm loạn trên mạng, chứ nếu làm liều ngoài đời thì e là sự an toàn của Trần Tễ khó mà đảm bảo được.
Dù sao đi nữa, việc vụ án được phá là một tin tốt cho Dược Dương lúc này, Lương Văn Kiêu lập tức sắp xếp để phòng công chúng phối hợp với phòng pháp chế soạn thảo một bản tuyên bố, đợi sau khi cảnh sát công bố thông tin sẽ lập tức công bố, đồng thời triển khai xử lý dư luận, lấy lại danh dự cho Trần Tễ và Dược Dương.
Vị lãnh đạo họ Liêu vì muốn cứu con trai đã tìm cách cầu xin Trần Tễ, chặn cậu ngay trong thang máy, nhắc đến tình nghĩa mấy chục năm cống hiến cho công ty, lại đem sự ám ảnh bệnh hoạn của con trai mình giải thích thành từ nhỏ đầu óc đã không được bình thường, có vấn đề về tinh thần.
Nhìn mái tóc đã bạc trắng của vị lãnh đạo suýt chút nữa quỳ xuống, Trần Tễ thoáng mềm lòng, may mà bên cạnh có Lương Văn Kiêu, nhà tư bản máu lạnh không chút nhân nhượng, chỉ một câu liền khiến đối phương cứng họng.
“Ông Liêu, ông đã làm việc ở Dược Dương hơn hai mươi năm, công ty cũng không bạc đãi gì ông. Tôi nghe nói tiền sinh hoạt của con trai ông mỗi tháng là một trăm nghìn?”
Câu nói này lập tức nhắc Trần Tễ nhớ ra, vị Liêu tổng này chỉ là trưởng bộ phận sở hữu trí tuệ, chưa hẳn thuộc hàng ngũ lãnh đạo cấp cao, tổng thu nhập hàng năm chắc khoảng một triệu, vậy mà tiền tiêu vặt của con trai ông ta lại ngang ngửa với thu nhập của ông?
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Liêu tổng, ông ta ấp úng giải thích rằng vợ mình có làm ăn kinh doanh riêng, toàn bộ tiền sinh hoạt của con trai đều do vợ ông ấy chu cấp, tính cách con trai cũng vì được mẹ nuông chiều mà trở nên hư hỏng. Ông ta còn liên tục thề sẽ nghiêm khắc quản lý con cái, thậm chí còn quỳ xuống cầu xin Trần Tễ đừng kiện.
Trần Tễ không thèm để ý nữa, chỉ rút điện thoại ra kiểm tra lịch trình.
Bảo vệ tòa nhà nhanh chóng chạy tới, một trái một phải “mời” ông ta rời đi.
Trần Tễ quay sang dặn thư ký: “Báo Triệu tổng bên phòng nhân sự, Quản tổng bên phòng pháp chế, năm rưỡi vào văn phòng tôi họp.”
Một vụ bôi nhọ ác ý lại bất ngờ hé lộ chuyện thu nhập mờ ám của lãnh đạo trong công ty, được Lương Văn Kiêu nhắc nhở, Trần Tễ quyết định điều tra triệt để. Ủy ban kiểm toán của hội đồng quản trị lập tức mở cuộc điều tra về Liêu tổng, sau đó đúng như dự đoán, đã phanh phui một đường dây sản xuất hàng giả khổng lồ, số tiền liên quan lên đến hàng trăm triệu.
Quả thật vợ Liêu tổng có làm ăn, nhưng lại là kiểu ăn trong nồi, ngồi trong chạn, ông ta lợi dụng chức vụ làm lộ thiết kế tem giày gắn chip chống giả của Dược Dương cho nhiều xưởng sản xuất hàng nhái. Vợ ông ta thì lập công ty ma, phụ trách giao dịch bên ngoài và rửa tiền.
Mãi đến khi Thượng Phong đầu tư vào Dược Dương, tăng cường chi cho nghiên cứu và phát triển, trong đó có một biện pháp nâng cấp công nghệ chip chống giả, dùng kỹ thuật để triệt đường sống của hàng nhái. Liêu tổng hết đường trục lợi, thu nhập gia đình sụt giảm thảm hại, con trai vì thiếu tiền mà hóa ra điên rồ, từ đó mới gây ra rắc rối lớn cho Trần Tễ và Dược Dương.
Một nhà ba người, đúng nghĩa rắn chuột một ổ, khiến phòng pháp chế Dược Dương phải vất vả xử lý suốt một thời gian dài.
Tất nhiên, đó là chuyện xảy ra về sau, lúc này, việc quan trọng nhất vẫn là hội nghị đặt hàng quý 4.
Ngay khi cảnh sát công bố kết quả điều tra, Trần Tễ được xác định là nạn nhân của vụ phỉ báng này.
Đúng lúc dư luận đang dành cho cậu sự đồng cảm, dự án truyền thông “câu chuyện về gia tộc của lãnh đạo” vốn đã được chuẩn bị từ trước lập tức khởi động, kéo theo một làn sóng tin tức mới trên mạng xã hội.
Hóa ra Trần Tễ là con trai thứ hai của nhà sáng lập Dược Dương, bên trên còn có một người anh trai hơn cậu sáu tuổi.
Người anh ấy là ai? Tại sao rất hiếm khi xuất hiện trước công chúng? Vì sao người ngồi ghế chủ tịch không phải là người anh trầm lặng mà lại là cậu em tính cách bộc trực, dễ bị soi mói hơn?
Đáp án đã có, anh cả Trần Bái vốn không kinh doanh, cũng không giữ chức vụ gì ở Dược Dương. Anh là một nhà khoa học trẻ có thành tựu nổi bật, hiện là nghiên cứu viên tại Viện Vật lý Năng lượng Cao, kiêm nhiệm giáo sư thỉnh giảng ngành Thiên văn học ở một trường đại học.
Tuy hai anh em một người ngẩng đầu ngắm sao, một người cúi đầu lo việc nhà, nhưng đều nghiêm túc theo đuổi sự nghiệp riêng của mình.
Mục đích của làn sóng tiết lộ này chính là mượn thân phận học giả của Trần Bái để nâng cao thiện cảm của công chúng dành cho nhà họ Trần, từ đó chuyển sự thiện cảm ấy sang Trần Tễ, tái dựng hình tượng cậu em trai vững vàng kế thừa và bảo vệ sự nghiệp gia tộc.
Vì lẽ đó, thông tin cá nhân về Trần Bái chỉ dừng ở mức gợi mở, không bị tiết lộ quá nhiều. Những lời đề nghị phỏng vấn thêm từ phía truyền thông đều được phòng công chúng của Dược Dương khéo léo từ chối. Chỉ có một vài đồng nghiệp và sinh viên của Trần Bái lên tiếng xác nhận trên mạng, chứng thực tin đồn là thật, đồng thời càng làm nổi bật sự khiêm tốn, kín tiếng của anh, để lại nhiều khoảng trống cho trí tưởng tượng của cư dân mạng.
Chiều hôm trước ngày hội nghị đặt hàng, công tác chuẩn bị tại hội trường diễn ra khẩn trương và dồn dập.
Trần Tễ đích thân có mặt động viên tinh thần cho đội ngũ nhân viên tham gia dự án, còn hứa rằng nếu hoàn thành được chỉ tiêu đơn hàng cao nhất, năm nay mỗi người sẽ được cộng thêm hai mươi nghìn vào tiền thưởng cuối năm.
Con số ấy đối với cấp quản lý chưa hẳn đã hấp dẫn, vì nếu KPI đạt đỉnh thì tiền thưởng vốn đã rất hậu hĩnh. Nhưng với đông đảo nhân viên tuyến dưới, một ông chủ dám dùng tiền tươi thóc thật để cam kết mới đủ sức khích lệ họ dốc hết sức mình, cùng nhau hướng tới mục tiêu cao nhất.
Quả nhiên, sau lời hứa của sếp, toàn bộ nhân viên đồng loạt reo hò phấn khích ngay tại chỗ.
Hiệu quả mà Trần Tễ muốn chính là như vậy, cậu muốn xây dựng một Dược Dương mới, từ dưới lên trên đều tràn đầy sức sống và nhiệt huyết, muốn để lớp nhân viên trẻ nhìn thấy hy vọng thăng tiến, cũng muốn khiến những kẻ ngồi mát ăn bát vàng trong tầng lớp quản lý trung – cao cảm nhận rõ sự cấp bách.
Nếu còn dám qua loa đối phó, sớm muộn gì các người cũng sẽ bị thay thế.
Kết thúc buổi động viên, trở về công ty, coi như công việc cuối cùng trên cương vị CEO trong hôm nay đã xong. Tuy trong lòng vẫn thấp thỏm về trận chiến cuối cùng ngày mai, nhưng Trần Tễ thấy những nỗ lực suốt thời gian qua của mình xứng đáng được “thưởng” một chút.
Cậu lấy cớ bàn chuyện công việc, gọi điện bảo Lương Văn Kiêu đến văn phòng mình, cửa vừa khóa lại, cậu liền vòng tay ôm lấy cổ người đàn ông kia: “Lương tổng, tối nay huynh có kế hoạch gì không?”
Lương Văn Kiêu ôm eo cậu, hơi nghiêng đầu làm bộ suy nghĩ: “Tối nay à, cuối cùng cũng có thể tan ca sớm, huynh định đi tập một chút, sau đó về nhà ăn cơm, tắm rửa, đi ngủ.”
Trần Tễ chớp mắt nhìn huynh: “Không tính đến chút tiết mục đặc biệt nào sao?”
Lương Văn Kiêu phối hợp cười: “Tiết mục đặc biệt gì cơ chứ?”
Trần Tễ: “Huynh nói xem?”
Lương Văn Kiêu: “Dạo này có phim gì hay không?”
Mặt Trần Tễ xụ xuống chỉ trong một giây: “… Huynh thật sự không được nữa rồi sao? Đệ gợi ý rõ rành rành như thế mà huynh còn giả vờ không hiểu?”
Bàn tay phải của Lương Văn Kiêu trượt xuống, vỗ nhẹ lên mông cậu: “Huynh thấy là đệ quá được ấy chứ, gặp thời cơ là lại đòi quyến rũ huynh.”
Trần Tễ hừ một tiếng, hất huynh ra, xoay người mở tủ lạnh lấy đồ uống: “Nhân lúc đệ đang áp lực, huynh muốn làm thì làm nhanh đi. Ngày mai hội nghị đặt hàng vừa kết thúc, đệ sẽ bận đếm tiền, không còn hơi đâu quan tâm huynh nữa.”
Giọng của Lương Văn Kiêu vang lên từ phía sau: “Áp lực lớn à? Vậy thì chơi chút gì kích thích đi, đi theo huynh.”
Trần Tễ: “Đi đâu?”
Lương Văn Kiêu mỉm cười bí ẩn: “Đến lúc đó đệ sẽ biết, trước tiên thay đồ đã.”