Ai Mới Là Ông Chủ?
Ranh giới công tư
Ai Mới Là Ông Chủ? thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau một thời gian rèn luyện để chuẩn bị thi đấu, Trần Tễ và Lương Văn Kiêu đã thành công hoàn thành một giải marathon do Dược Dương tài trợ. Cả hai đều nhận được huy chương chứng nhận đã vượt qua chặng đua.
Trần Tễ ngày càng say mê tham gia các sự kiện thể thao do công ty tài trợ. Lần này, cậu lại để mắt tới một giải đấu thể thao mạo hiểm sẽ diễn ra vài tháng tới. Cậu lôi chiếc ván trượt đã bỏ xó bấy lâu ra tập luyện. Vì lâu không chơi, động tác còn vụng về, chỉ sau vài ngày, đầu gối và bắp chân đã thâm tím, cánh tay cũng trầy xước một mảng lớn.
Với Trần Tễ, chuyện chấn thương khi chơi ván trượt vốn là chuyện thường tình, chẳng đáng để tâm. Nhưng trong mắt Lương Văn Kiêu thì lại rất nghiêm trọng: anh hết bôi thuốc lại băng bó, còn khuyên cậu đừng cố gắng liều lĩnh với những động tác quá nguy hiểm.
Chỉ là, trong khi anh cho rằng đó là quá nguy hiểm, thì theo góc nhìn chuyên môn, đó chỉ mới là trình độ nhập môn của dân chơi ván trượt thực thụ. Nghe vậy, Trần Tễ lại nổi tính phản kháng, không phải nhắm vào anh mà là nhắm vào chính chiếc ván trượt. Cậu không tin nổi, động tác nine-stair big spin mà năm mười tám tuổi đã làm được, chẳng lẽ đến năm hai mươi tám tuổi lại không làm được?
Thấy Trần Tễ say mê đến mức ngày đêm không rời ván trượt, ngay cả ngủ cũng chẳng yên, Lương Văn Kiêu ngừng khuyên nhủ. Anh trực tiếp gửi một email cho Trần Tễ, đồng thời gửi kèm bản sao cho thư ký hội đồng quản trị. Với tư cách nhà đầu tư, anh nghiêm túc nhấn mạnh rằng tổng giám đốc gần đây quá say mê trượt ván, có thể gây hại cho sức khỏe, từ đó ảnh hưởng đến lợi ích của công ty, yêu cầu cậu phải chú trọng an toàn cá nhân.
Trần Tễ nhận được mail, giận đến mức không biết trút vào đâu, vì nội dung còn dẫn cả điều khoản nhân sự chủ chốt trong thỏa thuận cổ đông. Ừ thì chính cậu ngày trước đã ký vào cái điều khoản oái oăm ấy, nên Lương Văn Kiêu thật sự có quyền yêu cầu như vậy.
Dưới sức ép từ phía nhà đầu tư, tổng giám đốc đành ngậm ngùi từ bỏ thử thách chín bậc thang kia.
Nhưng việc Lương Văn Kiêu dùng cả thỏa thuận cổ đông để chèn ép cậu khiến Trần Tễ thấy rất không thoải mái. Thế là trong suốt tuần sau đó, cậu lấy lý do đau đầu gối mà từ chối chuyện thân mật trên giường, coi như để chứng tỏ mình biết ghi hận.
Nào ngờ chiêu này lại có vẻ hơi quá đà.
Sau ba ngày liên tiếp bị từ chối, Lương Văn Kiêu liền không nhắc lại chuyện đó nữa. Năm ngày trôi qua, hai người chỉ cùng nằm trên một chiếc giường, ngoan ngoãn đi ngủ. Ngay cả nụ hôn chúc ngủ ngon cũng biến thành một cái chạm khẽ lên trán Trần Tễ.
Thế… thế có đúng không?
Tình nhân nào lại như vậy?
Cứ tiếp tục thế này chẳng phải sẽ biến thành anh em cùng giường hay sao?
Trần Tễ chịu không nổi, nằm trên giường đá anh một cái, hỏi thẳng có phải chạy marathon xong thì bị bất lực rồi sao.
Lương Văn Kiêu mở mắt, dùng hành động thực tế để trả lời.
Ngày hôm sau, Trần Tễ suýt nữa không bò nổi khỏi giường.
Cậu nghiêm túc phản kháng trước kẻ đầu tư gian ác: “Cái này mới là hoạt động nguy hiểm ảnh hưởng đến sức khỏe CEO và lợi ích công ty đấy!”
Kẻ gian ác vừa xoa lưng cho cậu vừa nghiêm túc nói: “Bình thường thì không sao, chỉ tại anh dồn nén lâu ngày rồi đột ngột trút hết một lần.”
Cầm thú, đúng là cầm thú!
Trần Tễ cảm thấy mình vẫn quá văn minh, nói lý lẽ với loài hoang dã như Lương Văn Kiêu quả thật vô ích.
Lần sau… thà kẹp gãy anh ta luôn cho xong.
Đầu tháng 4, tập đoàn Dược Dương chính thức công bố báo cáo tài chính năm, với kết quả kinh doanh rực rỡ.
Doanh thu và lợi nhuận đều vượt mức kỷ lục, thể hiện đà tăng trưởng mạnh mẽ. Các chỉ số chủ chốt như số ngày tồn kho, cơ cấu dòng tiền, tỷ lệ nợ… đều cho thấy xu hướng tích cực, sức khỏe tài chính cải thiện rõ rệt.
Ngay trong ngày công bố, công ty tổ chức tiệc trà mừng tại văn phòng. Uống cạn một ly champagne, Lương Văn Kiêu liền rời đi, nói phải về Thượng Hải họp.
Ba ngày sau, anh từ Thượng Hải trở lại Bắc Kinh, mang theo một bản kế hoạch kinh doanh đặt trên bàn CEO, đưa ra một đề nghị quan trọng.
Thượng Phong sẽ tăng vốn, cùng Dược Dương thành lập liên doanh, bắt đầu chiến lược thâu tóm các thương hiệu quốc tế và triển khai nội địa hóa sản phẩm.
Nghe kế hoạch này, phản ứng đầu tiên của Trần Tễ là sốc.
Thu mua thương hiệu quốc tế không phải chuyện nhỏ, mà là vấn đề chiến lược ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai tập đoàn mẹ. Dù bản kế hoạch chỉ mười mấy trang sơ bộ, nhưng rõ ràng công đoạn suy nghĩ và nghiên cứu trước đó chắc chắn đã tiêu tốn không ít thời gian và công sức của Lương Văn Kiêu cùng đội ngũ.
Đây không phải là ý tưởng bộc phát nhất thời, mà là một kế hoạch đã ấp ủ rất lâu. Thế nhưng, suốt thời gian qua, Lương Văn Kiêu lại không hề hé răng nửa lời.
Sống chung một nhà, ban đêm cùng nằm chung một chiếc giường, vậy mà đối với một kế hoạch có ý nghĩa trọng đại với cả hai bên, Lương Văn Kiêu lại giữ kín như bưng?!
Điều này khiến Trần Tễ hết sức khó chịu.
Lương Văn Kiêu giải thích: “Phương án này liên quan đến việc tính toán tài chính và xây dựng danh mục các mục tiêu. Anh cần thông qua trong cuộc họp nội bộ, trước hết phải có sự ủng hộ của Ủy ban Đầu tư mới có thể đưa ra cho em. Mà để thuyết phục Ủy ban Đầu tư thì phải dùng đến số liệu trong báo cáo năm của Dược Dương, vì thế ngay trong ngày công bố báo cáo anh đã quay về Thượng Hải, chỉ để sớm đẩy nhanh việc này.”
Về lý thì đúng là như vậy, nhưng Trần Tễ vẫn thấy khó chịu: “Anh không thể báo trước cho em một tiếng sao? Ít ra để em chuẩn bị tâm lý một chút. Đùng một cái ném cho em phương án này, đến nỗi em nghi ngờ mỗi tối anh nằm trên giường đều đang tính toán trong đầu đấy.”
Lương Văn Kiêu nhắc nhở: “Trần tổng, chẳng phải chúng ta luôn công tư rạch ròi sao?”
Trần Tễ hừ một tiếng: “Đúng là Lương tổng có ý thức ranh giới rõ ràng thật.”
Lương Văn Kiêu cười khẽ một cách bất đắc dĩ, trên gương mặt thoáng hiện nét tự giễu: “Nếu không giữ được ranh giới này thì quan hệ của chúng ta sẽ trở nên quá nguy hiểm.”
Câu nói đó khiến tim Trần Tễ bỗng chốc có cảm giác rơi tự do.
Cậu chợt nhận ra, thì ra Lương Văn Kiêu cũng giống mình, ngoài mặt không nói nhưng trong lòng đều rất rõ, mối quan hệ này bị quá nhiều yếu tố ràng buộc, không phải cứ giữ kín bí mật, làm tình nhân trong bóng tối là xong.
Phần lớn thời gian, trong công việc cả hai là cùng chung lợi ích. Vì thế, Lương Văn Kiêu luôn dốc sức giúp đỡ, ủng hộ cậu, còn cậu thì không ngừng tiếp nhận và hưởng thụ sự săn sóc ấy, đồng thời phải giả vờ tỉnh táo, giả vờ công tư rạch ròi.
Thế nhưng một khi chạm đến xung đột lợi ích, cả hai phải đứng về phía mình. Khi ấy, Lương Văn Kiêu sẽ tuân thủ đạo đức nghề nghiệp, rạch ròi ranh giới giữa công và tư, còn cậu… lại không tránh khỏi cảm giác như bị phản bội.
Đây không phải lỗi của Lương Văn Kiêu, anh đã làm rất tốt rồi.
Nhưng, cảm giác này thực sự rất tệ.
Trần Tễ cầm tập tài liệu Lương Văn Kiêu đặt trên bàn, cúi đầu lật xem, mượn động tác ấy để che giấu dòng cảm xúc phức tạp chợt dâng lên.
Bản kế hoạch này phân tích xu hướng ngành và hiện trạng phát triển của Dược Dương, chỉ ra rằng việc khởi động thu mua và vận hành đa thương hiệu sẽ là bước then chốt giúp Dược Dương mở rộng chiến lược và nâng tầm thương hiệu, và hiện tại chính là thời cơ thích hợp nhất để thực hiện điều này.
Một mặt, dòng tiền của Dược Dương đã hồi phục ở mức khỏe mạnh, có thể ươm mầm mảng kinh doanh mới, từ đó tăng trưởng thương hiệu hiện tại và tạo ra đường cong tăng trưởng mới. Mặt khác, hệ thống kênh phân phối, đại lý sẵn có của Dược Dương có thể được tái sử dụng trong mảng mới, mang lại lợi thế về chi phí. Ngoài ra, hoạt động xuất khẩu của Dược Dương đang ở giai đoạn bế tắc, việc thu mua thương hiệu nước ngoài sẽ giúp tích lũy kinh nghiệm vận hành quốc tế.
Dựa trên những mục tiêu đó, bản kế hoạch đề xuất Thượng Phong rót thêm 300 triệu đồng, cùng Dược Dương lập công ty liên doanh dành riêng cho việc thử nghiệm thu mua ở quy mô nhỏ. Thượng Phong đã bước đầu xây dựng danh mục mục tiêu và mở quyền truy cập vào tài nguyên thẩm định. Khoản đầu tư 21,5 tỷ đồng trước đây vẫn thực hiện theo thỏa thuận cũ, điều khoản thoái vốn 2 năm không thay đổi, không có liên hệ tài chính với kế hoạch này. Công ty liên doanh có thể hạch toán độc lập, đội ngũ đầu tư ban đầu vẫn sẽ hỗ trợ mảng mới.
Nếu trong vòng 18 tháng công ty liên doanh đạt lợi nhuận dương, Thượng Phong sẽ cân nhắc bơm thêm 200 - 500 triệu đồng tùy theo nhu cầu phát triển. Nếu mục tiêu không đạt, Dược Dương có quyền mua lại cổ phần của Thượng Phong với giá 85% vốn đầu tư ban đầu, hoặc để Thượng Phong mời nhà đầu tư chiến lược khác tham gia để rút vốn.
Thoạt nhìn, đây là một đề nghị rất hợp lý, đặc biệt là điều khoản đội ngũ đầu tư ban đầu có thể tiếp tục hỗ trợ mảng mới thể hiện thành ý rõ rệt, cực kỳ hấp dẫn.
Thế nhưng, trên cương vị CEO của Dược Dương, Trần Tễ buộc phải cân nhắc và cảnh giác trước ý đồ của dòng vốn ngoại.
Kỳ hạn thoái vốn chỉ còn lại bảy tháng. Lương Văn Kiêu đại diện Thượng Phong đưa ra kế hoạch mở rộng chiến lược vào lúc này, gói gọn trong “điểm tăng trưởng mới” và “đa dạng hóa kinh doanh”. Liệu có khả năng nào chỉ nhằm nâng cao định giá ngắn hạn, thu hút bên mua lại tiềm năng sẵn sàng trả giá cao để sang nhượng cổ phần của Thượng Phong?
Trần Tễ biết Lương Văn Kiêu rất tốt với mình, tốt đến mức cậu không muốn nghi ngờ động cơ của người đàn ông này, thậm chí còn chối bỏ ngay khi ý nghĩ mơ hồ ấy vừa nảy ra.
Nhưng, Lương Văn Kiêu luôn giữ ranh giới công - tư rõ ràng, và trong công việc lại đặc biệt nguyên tắc. Nếu đứng trên lập trường công việc, sự phát triển lâu dài của Dược Dương vốn không phải nghĩa vụ của anh, còn lợi nhuận đầu tư ngắn hạn của Thượng Phong mới là trách nhiệm của anh.
Với đầu óc và năng lực ấy, Trần Tễ buộc phải đề phòng.
Cậu lướt qua tập tài liệu một lượt, thản nhiên đặt lại lên bàn, ngẩng đầu nói: “Năm giờ em còn có cuộc họp khác, cái này để em xem sau.”
Lương Văn Kiêu gật đầu: “Được, có gì cứ tìm anh.”
Trong lòng Trần Tễ lúc này đã có một dấu hỏi lớn, nhưng lại khó mở miệng.
Nếu là một năm trước, có lẽ cậu sẽ ngẩng cao đầu chất vấn thẳng thừng: kế hoạch này rốt cuộc là vì Dược Dương hay vì Thượng Phong? Rồi nhận lại câu trả lời chuẩn mực kiểu “đôi bên cùng có lợi”. Sau đó, cậu sẽ dựa vào tranh luận và suy xét của mình để cân nhắc xem trong câu trả lời ấy bao nhiêu là thật, bao nhiêu là giả.
Thế nhưng suốt một năm qua, Lương Văn Kiêu đã cùng cậu vượt qua sóng gió, trong lúc khó khăn nhất vẫn kiên định đứng cạnh cậu, giúp cậu vực dậy công ty, giành lại sức sống. Hai người không chỉ là đối tác và bạn bè, mà còn trở thành tình nhân sống chung trong bí mật, thậm chí tình cờ gặp gỡ phụ huynh hai bên, lặng lẽ vun đắp mối quan hệ ngày càng sâu sắc.
Dù trong công việc hay cuộc sống vẫn có tranh cãi, nhưng hầu hết chỉ là va chạm nhỏ không đáng kể. Cho đến hôm nay, khi đối diện một vấn đề nghiêm túc, cậu mới phát hiện mình không thể thẳng thắn ra mặt như trước.
Trần Tễ ghét sự do dự, ghét thói dây dưa, nên càng không hiểu, cậu càng thất vọng về chính mình.
Lương Văn Kiêu nhận ra sự ngần ngại của cậu, liền chủ động hỏi: “Sao vậy? Có gì cứ nói thẳng, không sao đâu.”
Trần Tễ cắn nhẹ răng hàm, vô thức mím môi. Sau một hồi giằng co, cậu quyết định giết chết con người do dự trong mình.
Cậu dứt khoát nêu thẳng mối nghi ngờ: “Khởi động một mảng kinh doanh hoàn toàn mới, khâu chuẩn bị ít nhất cũng cần năm tháng. Công ty liên doanh thành lập, mảng mới bắt đầu, định giá Dược Dương bị đẩy lên, Thượng Phong thoái vốn ở điểm cao, để lại một cái đuôi thử nước. Lời nói thì đôi bên cùng có lợi, nhưng nếu lỗ thì Dược Dương phải mua lại. Thời điểm này chuẩn xác đến mức đáng ngờ, Lương tổng, em không thể không nghi ngờ động cơ của bản đề xuất này.”
Lương Văn Kiêu hiển nhiên đã lường trước, không hề bị thái độ lạnh lùng ấy làm phật ý: “Biết ngay em sẽ lo như thế, nên anh mới bổ sung thêm điều khoản sau. Từ nhân sự đến nguồn vốn, đều cho Dược Dương sự bảo đảm đầy đủ hơn.”
Trần Tễ: “Vì anh biết rõ, điều kiện đội ngũ đầu tư ban đầu có thể tiếp tục hỗ trợ mảng kinh doanh mới với em mà nói rất hấp dẫn.”
Lương Văn Kiêu khẽ cười: “Vậy là Trần tổng đã động lòng rồi sao?”
Dĩ nhiên là Trần Tễ động lòng, nhưng càng dễ dàng động lòng, cậu lại càng phải cảnh giác xem liệu đề án này có phải là cái bẫy Lương Văn Kiêu cố ý đặt ra cho mình hay không.
Giống như việc cậu càng không muốn nghi ngờ người đàn ông này, cậu lại càng phải tự hỏi liệu bản thân có đang bị tình cảm chi phối, từ đó càng phải ép mình bình tĩnh lại, thử một lần nghi ngờ anh ta.
Trong thương trường, cuộc đấu trí không chỉ tồn tại giữa đối thủ với nhau, mà nhiều khi diễn ra trong chính nội tâm của người ra quyết định.
“Em chưa xem kỹ, để xong việc, em sẽ xem lại lần nữa rồi nói,” Trần Tễ đáp. “Hơn nữa, em cũng không thể quyết định một mình, chuyện này chắc chắn phải thông qua ủy ban chiến lược và hội đồng quản trị.”
Lương Văn Kiêu gật đầu: “Anh biết, nhưng em là CEO nên anh phải nói với em trước.”
Trần Tễ ngả người ra sau ghế, gương mặt lạnh lùng như bài poker, kiềm chế gật nhẹ: “Ừ, mai nói tiếp.”
“Vậy em làm việc đi.” Lương Văn Kiêu đứng dậy.
Lương Văn Kiêu vừa từ sân bay về, chỉ để kịp ghé công ty trước giờ tan tầm, đưa bản đề án này cho Trần Tễ. Dù tối nay họ vẫn sẽ gặp nhau, nhưng những cuộc trao đổi quan trọng thế này, đặt trong phạm vi công việc vẫn thích hợp hơn.
Trần Tễ nhìn bóng lưng anh rời đi – bóng lưng mà chỉ mới ba ngày không gặp đã khiến cậu đặc biệt nhớ nhung – bỗng cảm thấy có lẽ hai người cần giữ một chút khoảng cách.
Quá gần nhau thì còn tính toán được gì nữa.
“Đúng rồi, tối nay em về nhà mình.” Trần Tễ bỗng lên tiếng.
Bàn tay Lương Văn Kiêu vừa chạm vào tay nắm cửa khựng lại, quay đầu nhìn cậu.
Ánh mắt chạm nhau, anh có thể cảm nhận Trần Tễ không vui, nhưng lại không biết phải an ủi thế nào mới tránh được chuyện lẫn lộn công tư.
Thấy chân mày Lương Văn Kiêu hơi nhíu lại như muốn nói gì đó rồi lại thôi, Trần Tễ bỗng lo anh sẽ không vui, liền vội vàng bổ sung: “Chú Ngô hầm súp gà tiềm vi cá, mẹ em gọi về ăn cơm.”
Lương Văn Kiêu biết rõ đây chỉ là một cái cớ, nhưng Trần Tễ chịu cho mình một cái cớ vẫn dễ chịu hơn nhiều so với việc lạnh nhạt cắt đứt câu chuyện.
Vì thế anh giãn đôi mày, nặn ra một nụ cười nhạt: “Được, vậy mai gặp.”
Trần Tễ khẽ gật: “Ừ, mai gặp.”