Ai Mới Là Ông Chủ?
Mặt Nạ Lạnh Lùng
Ai Mới Là Ông Chủ? thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Trần Tễ bị đói đến mức tỉnh dậy.
Hóa ra chuyện tình ái rất hao tốn calo, mà giận dữ cũng vậy. Sau một đêm, bụng cậu trống rỗng, đầu óc quay cuồng, cậu cần nạp năng lượng ngay lập tức.
Trần Tễ lay nhẹ người bên cạnh: “Anh Kiêu, em đói rồi.”
Lương Văn Kiêu khẽ động mí mắt, từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt anh là đôi mắt sưng húp như hai chiếc bánh bao nhỏ của Trần Tễ.
Vừa thấy buồn cười vừa xót xa, anh ôm cậu vào lòng hôn một cái rồi hỏi: “Đói rồi à? Vậy mình dậy đi ăn sáng nhé?”
Trần Tễ lười biếng đáp: “Không muốn dậy đâu, gọi dịch vụ phòng đi.”
Không những lười dậy, mà ngay cả gọi điện thoại cậu cũng chẳng muốn.
Lương Văn Kiêu cười bất lực, đứng dậy nhấc điện thoại bàn gọi dịch vụ phòng. Trước tiên, anh báo tối qua lỡ làm vỡ vài món đồ và nhờ họ cử người lên dọn dẹp. Sau đó, anh gọi thêm phần ăn sáng cho hai người, kèm theo yêu cầu đá lạnh.
Lúc này Trần Tễ mới nhớ đến chuyện mình đập đồ đêm qua, cảm thấy có chút xấu hổ, quyết định tự bỏ tiền bồi thường, kẻo hành vi mất kiểm soát của mình bị lộ ra khi công ty thanh toán hóa đơn khách sạn.
Lương Văn Kiêu gọi điện thoại xong liền định đứng dậy, nhưng bị Trần Tễ ôm chặt eo không cho đi, còn làm nũng: “Anh Kiêu, anh tốt quá. Sau này em cũng phải đối xử thật tốt với anh, cưng chiều anh đến tận trời luôn.”
Lương Văn Kiêu kéo chăn ra, chỉ cho cậu xem vết bầm tím trên chân anh: “Cưng chiều kiểu này hả?”
Trần Tễ nhìn qua liền hít một hơi: “Ơ… sao lại thế này?”
“Không nhớ à? Hỏi đầu gối em thì biết.”
Trần Tễ ngẫm lại, môi mím chặt đầy ngượng ngùng, chậm rãi lên tiếng: “Cái đó… có đau lắm không?”
“Em nghĩ sao?” Lương Văn Kiêu cố tình tỏ vẻ ấm ức.
Trần Tễ chột dạ, vội ghé lại xoa xoa, còn mặt dày biện hộ: “Cũng may là xương không gãy, em đã kiềm chế lắm rồi mà.”
Lương Văn Kiêu nhướn mày: “Thôi đi, hôm qua em hung dữ thế nào anh vẫn chưa quên đâu, còn nói muốn đi bar tìm đàn ông nữa chứ.”
Trần Tễ cúi xuống hôn nhẹ lên vết bầm, ngẩng đầu chớp chớp mắt: “Người đàn ông em tìm trong quán bar chính là anh đó.”
Vốn định truy cứu chuyện tối qua, nào ngờ hôm nay hổ con lại ngọt ngào đến thế, khiến anh muốn giả vờ tức giận cũng không nổi.
Anh chỉ có thể vò vò mái tóc cậu, mỉm cười tha thứ.
Đương nhiên, anh có thể tha thứ, nhưng khách sạn thì không.
Thống kê lại, tối qua trong phòng đã vỡ một bình hoa thủy tinh, một chân nến pha lê, hai bộ tách trà sứ và hai ly rượu pha lê. Tổng cộng là 1.500 euro.
Trần Tễ rút thẻ thanh toán, còn dặn quản lý phòng đừng gộp khoản này vào hóa đơn của công ty. Sau đó, cậu cố tình quay sang dùng tiếng Pháp nói với Lương Văn Kiêu một câu “Xem anh gây họa này”, khéo léo đẩy hết trách nhiệm cho bạn trai.
À, câu đó cậu vốn không biết, vừa mới tra vội đấy.
Nhìn vẻ mặt vi diệu của quản lý, Lương Văn Kiêu đoán chắc chẳng phải lời hay ý đẹp gì đâu, bèn nhéo má Trần Tễ: “Vừa nói gì với anh thế?”
“Em nói: Cưng ơi, thơm một cái.” Trần Tễ chu môi làm động tác xin hôn.
Lương Văn Kiêu biết thừa câu kia không phải nghĩa đó, nhưng vẫn cúi xuống hôn cậu một cái ngay trước mặt người quản lý.
Phòng được dọn sạch, hai người ngồi xuống ăn sáng.
Trong lúc ăn, Lương Văn Kiêu kể lại kết quả buổi nói chuyện với Phong Trọng Lễ hôm qua, nhấn mạnh ba điểm: viết báo cáo tự kiểm điểm, không trực tiếp tham gia đàm phán thoái vốn và tiếp nhận dự án mới.
Nghe xong, Trần Tễ vừa mừng vừa lo.
Mừng vì sự nóng nảy của mình không làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của Lương Văn Kiêu. Người đàn ông cậu chọn quả nhiên rất tài giỏi, có thể dễ dàng hóa nguy thành an. Nhưng cậu lo là lão hồ ly Phong Trọng Lễ lại nhân cơ hội nhét thêm việc vào tay anh, khiến quỹ thời gian vốn đã ít ỏi dành cho Dược Dương càng bị thu hẹp.
Còn việc anh không tham gia đàm phán thoái vốn, Trần Tễ ngược lại thấy điều đó cũng tốt.
Dù sao đó cũng sẽ là một trận đấu khó nhằn, hai bên đấu đá nhau vì lập trường, khó tránh khỏi mất kiểm soát. So với việc phải cãi vã trực diện với Lương Văn Kiêu, đổi một đối thủ khác còn dễ xử lý hơn nhiều.
Dù biết Lương Văn Kiêu vẫn là người phụ trách chính, không trực tiếp ngồi vào bàn đàm phán nhưng cũng âm thầm điều khiển, điều đó chẳng sao cả. Chỉ cần không cãi nhau trước mặt là được, đấu ngầm thậm chí còn thú vị hơn.
Nói đến chuyện đàm phán thoái vốn, Lương Văn Kiêu tiện thể nhắc Trần Tễ có thể bắt đầu cân nhắc đến vấn đề thu hồi cổ phần.
Theo thỏa thuận đối cược, nếu thành tích của Dược Dương đạt chuẩn, khi Thượng Phong rút lui, với tư cách là thành viên gia tộc sáng lập và cũng là cổ đông lớn nhất, Trần Tễ sẽ có quyền ưu tiên mua lại cổ phần.
Trần Tễ nheo mắt, giơ con dao phết mứt trong tay chỉ vào Lương Văn Kiêu: “Ý anh là định rút sớm? Lại âm thầm tính toán sau lưng em nữa chứ gì!”
Những màn cãi vã mặt nặng mày nhẹ vì công việc đã thành thói quen thường nhật của Trần Tễ. Lương Văn Kiêu biết cậu không hề tức giận, chỉ đang cố tỏ ra ngầu, nên anh ung dung nói tiếp.
“Nếu không có gì bất ngờ, sau Thế vận hội, tốc độ tăng trưởng của Dược Dương sẽ còn bùng nổ thêm một đợt nữa. Thượng Phong rút bằng giao dịch thỏa thuận, giá cổ phiếu của Dược Dương sẽ không bị ảnh hưởng quá lớn. Em còn có thể lấy lại ít nhất một ghế trong hội đồng quản trị. Đây là cục diện đôi bên cùng có lợi.”
“Hừ, nói thì dễ lắm.” Trần Tễ thu dao lại, tiếp tục phết mứt dâu lên lát bánh mì nướng. “Anh rút sớm, em lại phải chuẩn bị lên bàn đàm phán, còn phải cầm cổ phiếu đi thế chấp gom tiền. Anh có biết áp lực dòng tiền của em lớn đến mức nào không? Riêng tiền ký quỹ thôi cũng đã phải bỏ ra 400 triệu.”
Lương Văn Kiêu nghe ra trọng điểm: “Chẳng phải em đã tính toán trước cả rồi sao? Ngay cả số cổ phần định mua lại cũng đã nghĩ xong xuôi.”
Trần Tễ phết xong, khẽ đưa đầu lưỡi liếm dao: “Đó gọi là lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng, đối phó với người như anh tuyệt đối không thể lơi lỏng cảnh giác, kẻo một sơ suất lại bị đem bán đi mất.”
Cậu tự thấy động tác này rất ngầu, có cảm giác như một sát thủ lạnh lùng liếm máu trên lưỡi dao. Không ngờ Lương Văn Kiêu lại nhếch môi, giả vờ nghiêm túc: “Đang bàn chính sự thì không được quyến rũ anh.”
Trần Tễ sững người, rồi xù lông: “Con mắt nào của anh thấy em quyến rũ anh hả?!”
Lương Văn Kiêu: “Cả hai mắt đều thấy.”
Trần Tễ: “Em là đang làm mặt ngầu, chứ không phải quyến rũ! Là anh bị em làm cho xao động, chứ không phải em quyến rũ anh! Nói cho rõ ràng từ ngữ vào!”
Lương Văn Kiêu nhướng mày, từ ghế đơn đối diện bước sang ngồi cạnh cậu, kéo vai cậu lại rồi ép xuống một nụ hôn sâu kiểu Pháp. Hôn xong, anh còn gật gù mãn nguyện: “Ừm, vừa ngọt vừa ngầu.”
Đôi mắt Trần Tễ tròn xoe, vị ngọt còn sót lại của mứt dâu nơi đầu lưỡi cùng hơi thở của Lương Văn Kiêu quấn lấy nhau, làm cậu quên sạch những gì mình định nói.
Rốt cuộc là ai quyến rũ ai đấy hả! Rõ ràng là Lương Văn Kiêu đang quyến rũ cậu thì có chứ!
Khoan đã… mình vừa định nói gì ấy nhỉ?
Đúng rồi! Cậu biết chắc Lương Văn Kiêu đã đoán ra mình sẽ không mua lại toàn bộ cổ phần của Thượng Phong, thế nên nhất định anh ta đã bắt đầu tiếp xúc với các nhà đầu tư tiềm năng. Vừa rồi cậu định khéo léo lái câu chuyện sang hướng đó để moi chút tin tức từ miệng anh!
Nào ngờ vừa mới mở lời đã bị Lương Văn Kiêu cắt ngang như vậy!
Trần Tễ bỗng hoài nghi, chẳng lẽ gã họ Lương này chính là gián điệp thương mại mà Thượng Phong phái đến, mục tiêu là quyến rũ CEO! Cưỡng hôn CEO! Còn cướp mứt dâu từ miệng CEO nữa chứ!
Cậu nuốt nước bọt, ngồi thẳng lưng, hắng giọng lấy lại khí thế: “Không thể hôn chùa được đâu, anh phải tiết lộ cho em chút tin nội bộ chứ, anh đã tìm những nhà đầu tư nào rồi?”
Lương Văn Kiêu: “Giờ thì chưa thể nói.”
Trần Tễ: “Anh có thể chỉ nói từ viết tắt thôi mà.”
Lương Văn Kiêu: “Đợi bên mua bắt đầu thẩm định là em sẽ biết thôi.”
Trần Tễ: “Nhưng em muốn biết ngay bây giờ.”
Lương Văn Kiêu: “Để bạn trai mình gánh trách nhiệm vi phạm hợp đồng à?”
Trần Tễ: “Anh lén cho em biết một chút cũng giúp em tiết kiệm được khối tiền. Tiền phạt bao nhiêu? Em trả cho anh!”
Lương Văn Kiêu: “Yên tâm, chuyện tiết kiệm anh sẽ tính giúp em. Anh sẽ cố gắng ép được thêm từ nhà đầu tư chiến lược, để em phải bỏ ra ít hơn.”
Trần Tễ: “Thế tức là trong danh sách của anh có nhà đầu tư chiến lược? Loại hình gì vậy? Đừng có đưa sói vào nhà đấy nhé! Em không chấp nhận đối thủ cùng ngành nhảy vào đâu!”
Lương Văn Kiêu: “Không có đối thủ cạnh tranh.”
Trần Tễ: “Thế còn ai? Phong Trì Sport? Đằng Tước? Hay Atlantic International?”
Lương Văn Kiêu múc một thìa trứng xào tiêu đút cho cậu: “Tối qua em vừa đá anh vừa đập đồ, chắc mệt lắm rồi, ăn nhiều chút đi.”
Trần Tễ nuốt trọn miếng trứng, má phồng lên vẫn cố gắng hỏi: “Ba nhà đó anh chắc chắn đã tiếp xúc rồi phải không?”
Lương Văn Kiêu chỉ cong môi cười, không phủ nhận cũng chẳng khẳng định.
Trần Tễ nuốt xong mới hỏi tiếp: “Còn nhà nào khác không? Có vốn ngoại không? Ai trả giá cao nhất?”
Lương Văn Kiêu lại đưa tách cà phê đến trước mặt cậu: “Uống đi kẻo nghẹn.”
Trần Tễ nhận lấy cà phê, thấy anh giữ kín như bưng, biết chẳng moi được gì thêm, chỉ đành thở dài tiếc nuối: “Haiz, một người đàn ông tốt thế này mà miệng kín quá.”
Lương Văn Kiêu: “Chẳng lẽ em thích loại ba hoa?”
Trần Tễ: “Kín miệng thì thôi đi, đằng này lại còn thông minh nữa.”
Lương Văn Kiêu mỉm cười: “Không thông minh thì sao cưa được thiếu gia nhà ta, Thụy Thụy?”
Trần Tễ: “……”
Không muốn thừa nhận, nhưng đúng là vậy thật.
Đêm qua vừa uống rượu vừa khóc, sáng nay mắt Trần Tễ sưng húp. Ăn sáng xong, Lương Văn Kiêu còn chườm đá cho cậu khá lâu mà vẫn chưa xẹp hẳn.
Hôm nay họ còn phải đi xem một trận đấu, không thể trốn trong khách sạn mãi được. Trần Tễ đành đeo kính râm ra ngoài, quyết tâm cả ngày không tháo.
Đến sân, vào cùng phòng có Vạn Lý và Amber. Hai người chào hỏi, Trần Tễ chỉ khẽ gật đầu qua kính râm, trông lạnh lùng đến mức hơi đáng sợ.
Hôm qua Vạn Lý còn hăng hái đấu rượu với sếp, nay bị đối xử lạnh nhạt, nhất thời không hiểu ra sao, liền thì thầm hỏi Amber: “Hôm qua tôi có lỡ chọc giận sếp Trần không?”
Amber trấn an: “Chắc không đâu, chỉ đùa thôi mà, sếp Trần đâu phải người nhỏ nhen đến thế.”
Vạn Lý: “Nhưng lúc anh ấy trả lời sai, tôi cười rất to…”
Amber: “Anh trả lời sai, anh ấy cũng cười rất to mà.”
Vạn Lý: “Tôi còn lén cho thêm nước chanh vào rượu của anh ấy…”
Amber: “Anh ấy cũng đâu có nương tay, bỏ cả tiêu vào rượu của anh cơ mà.”
Vạn Lý: “Ờ… thế chắc không đến nỗi giận, nhưng sao lại đeo kính râm, bày bộ mặt lạnh tanh thế kia?”
Amber: “Có khi là đau đầu vì say rượu, tâm trạng không tốt thôi?”
Vạn Lý: “Vậy chúng ta có nên quan tâm hỏi han không?”
Hai người còn đang thì thầm, bỗng nghe tiếng cười quen thuộc vang lên cạnh đó.
Quay đầu nhìn, chẳng rõ hai người kia nói gì, chỉ thấy Trần Tễ đang cười nghiêng ngả với Lương Văn Kiêu, cười đến mức lộ cả hàm răng trắng đều tăm tắp.
Kính râm vẫn dính chặt trên mặt, nhưng vẻ lạnh lùng vừa nãy đã biến mất sạch.
Vạn Lý thở phào nhẹ nhõm.
May quá, vẫn là ông sếp ngầu lòi, bất cần nhưng rạng rỡ của bọn họ.
Anh ta lại len lén liếc hai người kia mấy lần, rồi nhỏ giọng hỏi Amber: “Cô có cảm thấy… hai người họ hình như có gì đó…”
Amber mím môi, lắc đầu: “Không cảm thấy. Tôi hoàn toàn không cảm thấy. Tôi là người có đạo đức nghề nghiệp, tôi tuyệt đối không cảm thấy gì cả.”