Ai Mới Là Ông Chủ?
Dự án Y-FLY+ tái khởi động: Tham vọng và thực tế
Ai Mới Là Ông Chủ? thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi cha còn sống, Trần Tễ không quá chú tâm đến Dược Dương. Điều duy nhất cậu dốc hết tâm huyết là xây dựng kế hoạch hợp tác với các nhà thiết kế, mang tên 「Y-FLY+」. Theo đó, mỗi quý, Dược Dương sẽ bắt tay với một nhà thiết kế trẻ trong nước để ra mắt dòng sản phẩm hợp tác, nhằm mang đến cho thương hiệu một luồng gió thời trang mới mẻ.
Đối với bộ sưu tập hợp tác đầu tiên, từ việc chọn lựa nhà thiết kế, thương thảo hợp tác, thiết kế sản phẩm cho đến khâu phát hành chính thức, tất cả đều do Trần Tễ trực tiếp tham gia. Cậu đặt tên cho bộ sưu tập ấy là “Con thuyền của Theseus” và mạnh dạn hứa với cha rằng nó chắc chắn sẽ tạo nên tiếng vang lớn trên thị trường.
Cái tên “Con thuyền của Theseus” mang ý nghĩa triết lý nghịch lý, ẩn dụ cho quyết tâm đổi mới. Khi vừa công bố, nó thực sự gây được sự chú ý và nhiều lời bàn tán, cũng nhận được một số đánh giá tích cực từ giới thời trang. Thế nhưng cuối cùng chỉ dừng lại ở mức gây tiếng vang mà không mang lại doanh số đáng kể, lượng bán ra quá đỗi bình thường, không đủ để thay đổi hình ảnh cũ kỹ, lỗi thời của Dược Dương trong mắt người tiêu dùng.
Dù ngoài miệng không phục, cậu cũng chưa từng thừa nhận thất bại của mình. Nhưng theo thời gian, cùng với việc tìm hiểu sâu hơn về ngành, thật ra Trần Tễ đã lặng lẽ nhận ra nguyên nhân thất bại của bản thân.
Điều khiển một con thuyền lớn để quay đầu vốn dĩ chẳng dễ dàng, muốn khiến một thương hiệu lâu đời vực dậy sức sống mới lại càng không phải là chuyện đơn giản. Đằng sau mỗi ví dụ thành công được viết trong giáo trình thương mại đều ẩn chứa vô số lần thử nghiệm nhỏ, những phản hồi âm thầm từ thị trường, và đôi khi còn cần một chút may mắn đúng thời điểm. Nếu bỏ qua nền tảng thương hiệu, chỉ mải mê chạy theo cái gọi là tinh thần tiên phong thì quả thực quá tự phụ và ngây thơ.
Sau khi nếm trải thất bại, Trần Tễ vẫn quyết định tiếp tục thực hiện kế hoạch hợp tác này. Chỉ là cậu không còn ôm ấp tham vọng viển vông, mà xem nó như một mảnh đất thử nghiệm của riêng mình: không ngừng thử nghiệm, kiên trì gieo hạt, chờ ngày nở hoa kết trái.
Đến mùa thứ sáu của dự án ấy, cha cậu qua đời. Sự ra đi của nhà sáng lập khiến giá cổ phiếu lao dốc, chuỗi cung ứng chao đảo, ngân hàng rút vốn, đẩy tình hình tài chính của Dược Dương vào cảnh tồi tệ hơn. Trần Tễ vội vàng tiếp quản công ty, chẳng còn tâm trí lo cho dự án thử nghiệm kia. Cậu cũng không yên tâm giao cho người khác, đành dứt khoát tạm ngừng dòng sản phẩm hợp tác, thà không làm còn hơn để dở dang.
Điều cậu không ngờ tới là Thượng Phong lại nhìn thấy tiềm năng trong kế hoạch này, cho rằng nó có thể trở thành một phần quan trọng trong công cuộc tái tạo thương hiệu và ủng hộ cậu khởi động lại dự án.
Dù không phải người chuyên về thiết kế sản phẩm, nhưng với tư cách đại diện nhà đầu tư kiêm cố vấn chiến lược cho Dược Dương, Lương Văn Kiêu luôn chủ trương người tài nên làm đúng chuyên môn của mình. Việc chuyên môn thì giao cho người có chuyên môn, còn bản thân chỉ đưa ra định hướng ban đầu, hỗ trợ khi cần thiết và kiểm tra kết quả ở những thời điểm then chốt.
Lần này anh đưa ra hai định hướng lớn.
1. Đặt marketing lên trước, phân tích thị trường rồi mới nghiên cứu sản phẩm.
2. Tin tưởng Trần Tễ, nâng tầm quyết định của cậu thành chiến lược thương hiệu.
Để linh hồn của Dược Dương trực tiếp dẫn dắt và dám mạo hiểm một phen, đó chính là con đường tất yếu để tái tạo giá trị thương hiệu.
Trước kia, vòng đời từ thiết kế sản phẩm mới đến khi bày bán thường mất khoảng chín tháng, còn đối với dòng hợp tác thì cần lâu hơn nữa. Sau khi Thượng Phong tham gia, họ mang theo các chuyên gia chuỗi cung ứng, đề ra hàng loạt phương án cải tiến hiệu suất. Lương Văn Kiêu luôn thúc giục Trần Tễ triển khai triệt để các phương án này, và dự án hợp tác lần này chính là dịp để kiểm chứng kết quả cải cách: dự định chỉ trong nửa năm sẽ hoàn tất toàn bộ quy trình từ lúc tiếp xúc với nhà thiết kế đến khi sản phẩm lên kệ.
Bộ phận thị trường định vị nhóm khách hàng mục tiêu cho dòng sản phẩm hợp tác tái khởi động là giới trẻ thuộc thế hệ Z mở rộng, thời điểm ra mắt được ấn định vào tháng chín. Sau khi đọc báo cáo nghiên cứu thị trường, Trần Tễ đã chốt hạ lựa chọn một thương hiệu streetwear mới nổi mà bản thân cậu rất yêu thích.
Vice Cupid – Thần Tình Yêu Sa Đoạ
Đây là một thương hiệu chuyên về phụ kiện trang sức được giới trẻ ưa chuộng, hiện chưa lấn sân sang mảng thời trang may mặc, vì thế có thể bổ sung hoàn hảo cho thế mạnh của Dược Dương.
Người sáng lập cũng chính là nhà thiết kế Khâu Duy, một cô gái cực ngầu với mái tóc đỏ rực nổi bật, trên người đầy hình xăm và khuyên, sở hữu hàng triệu người theo dõi trên mạng xã hội. Cô và Trần Tễ là bạn từ thời du học Mỹ, hiện vẫn giữ liên lạc và theo dõi nhau trên mạng xã hội.
Dù Lương Văn Kiêu vốn không có ý định tham gia sâu vào dự án này, nhưng khi Trần Tễ mời Khâu Duy đến trụ sở Dược Dương tham quan, anh vẫn đồng ý góp mặt với tư cách cố vấn, theo yêu cầu của Trần Tễ.
Vừa gặp, Khâu Duy đã cho Lương Văn Kiêu một cái ôm nồng nhiệt kiểu Mỹ, rồi tặng luôn cho bạn cũ Trần Tễ một chiếc vòng tay của thương hiệu mình. Chiếc vòng bạc được xâu chuỗi, treo lủng lẳng nào cung, nào tên, nào đôi cánh nhỏ, cả sừng quỷ cùng một tấm bảng nhỏ khắc chữ T.
Trần Tễ đeo ngay vào tay trái, khẽ vung cổ tay. Tiếng leng keng vang lên khi những mặt dây cá tính va vào chiếc đồng hồ cao cấp trên tay cậu.
Cuộc gặp gỡ đầu tiên của hai bên diễn ra rất vui vẻ. Khâu Duy là một nhà thiết kế dồi dào ý tưởng, vừa tham quan phòng trưng bày mẫu đã nảy ra cảm hứng, lập tức trao đổi với đội thiết kế của Dược Dương, còn chủ động đòi Trần Tễ tặng quần áo và giày sneaker.
Trần Tễ hào phóng phẩy tay: “Cứ chọn thoải mái, thích cái nào thì mang đi.”
Cả nhóm vừa đứng giữa những dãy giá treo vừa trò chuyện, từ chi tiết thiết kế cho bộ sưu tập hợp tác bàn sang nghệ thuật của Kusama Yayoi, từ xu hướng mùa sau lại chuyển sang bài hát mới của Billie Eilish, càng nói càng lan man, càng nói càng hứng khởi.
Lương Văn Kiêu chẳng hứng thú gì với kiểu nói chuyện miên man, không đầu không cuối ấy. Anh xoay người ngồi xuống chiếc sofa ở góc phòng, vừa lướt điện thoại trả lời tin nhắn công việc, vừa tiện thể mở trang cá nhân của Khâu Duy để tìm hiểu thêm về đối tác.
Trong khi đó, cuộc trò chuyện của hai người hướng ngoại biết cách tán gẫu kia vẫn tiếp tục. Lương Văn Kiêu nghe thấy Trần Tễ gọi Khâu Duy là VC. Lúc đầu Khâu Duy còn gọi Trần tổng, nói một hồi liền đổi sang gọi Terry. Hai người còn đùa rằng mùa hợp tác này đặt tên luôn là TVC cho gọn. Họ còn tán chuyện về hình xăm và khuyên trên người Khâu Duy, thậm chí Trần Tễ còn biết cả hình xăm sau lưng và trên đùi cô là gì.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Lương Văn Kiêu dần mất kiên nhẫn.
Anh đâu phải nhân viên của Dược Dương, không cần thiết phải ngồi đây cùng Trần Tễ xã giao, phí hoài thời gian quý giá của bản thân.
Xem giờ trên điện thoại, anh đứng dậy đi thẳng đến trước mặt Trần Tễ: “Tôi đi trước, bốn giờ có cuộc họp.”
Trần Tễ đang nói chuyện hăng say, nghe vậy lập tức không vui: “Đừng mà, tôi còn muốn nghe thêm ý kiến của anh. Họp gì mà quan trọng thế? Không quan trọng thì dời lại đi.”
Lương Văn Kiêu đáp gọn: “Quan trọng.”
Trần Tễ cau mày: “Quan trọng thế nào? Sao tôi không biết?”
Lương Văn Kiêu: “Không liên quan đến Dược Dương.”
Ngoài Dược Dương là trọng tâm hiện tại, anh còn hai dự án khác từ trước, giờ đã vào giai đoạn ổn định và chuyển giao cho đội hậu kiểm. Anh chỉ tham gia những cuộc họp và quyết định quan trọng, không can thiệp vào vận hành thường nhật.
Thực ra hôm nay không có cuộc họp nào quan trọng cả, chỉ là anh lấy cớ để đi sớm.
Biết Lương Văn Kiêu đi họp cho công ty khác, Trần Tễ hơi bực nhưng không tiện thể hiện ra ở chỗ này nên đành để anh đi.
Lương Văn Kiêu cũng lịch sự chào Khâu Duy một tiếng rồi rời khỏi.
Chiều hôm đó, hơn năm giờ, sau khi tiễn Khâu Duy, Trần Tễ chuẩn bị về văn phòng.
Bước vào thang máy, cậu theo thói quen đứng ở trong cùng của cabin, thư ký bấm tầng giúp cậu.
Trần Tễ nhìn chằm chằm vào màn hình trên bảng điều khiển, trong đầu tính toán điều gì đó. Trước khi thang máy tới tầng của mình, cậu bất chợt bước lên hai bước, đưa tay bấm thêm tầng mà Lương Văn Kiêu đang làm việc.
Chiều nay hiếm khi không bận, Lương Văn Kiêu đang đọc sách nhàn nhã. Tiếng gõ cửa vừa vang lên, anh còn chưa kịp đáp thì đã thấy Trần Tễ đẩy cửa bước vào, trên tay vẫn đeo chiếc vòng không mấy hợp với thân phận của mình.
Lương Văn Kiêu khép sách đặt sang một bên, cau mày tỏ rõ sự khó chịu với vị khách không mời mà đến: “Trần tổng, có việc gì sao?”
Trần Tễ kéo ghế trước bàn làm việc ra, ngồi phịch xuống một cách ngang nhiên: “Không có gì, chỉ muốn xem Lương tổng còn ở đây không, tôi tưởng anh đã đi rồi.”
Lương Văn Kiêu: “Họp trực tuyến, vừa kết thúc.”
Trần Tễ nghiêng người nhìn cuốn sách đặt cạnh anh, bật cười đọc tên sách: “‘Sự kiêu ngạo của giới tinh hoa: Một xã hội tốt đẹp nên định nghĩa thành công như thế nào?’ Lương tổng, anh định viết tự truyện đấy à?”
Lương Văn Kiêu ngả lưng ra sau, nghiêm túc đáp: “Tự truyện là một cách hiệu quả để xây dựng hình tượng doanh nhân, tôi đang cân nhắc xem có nên giúp cậu xuất bản một cuốn hay không.”
Trần Tễ vắt chân, cười hờ hững: “Giờ thì hơi sớm, chờ tôi công thành danh toại đã.”
Lương Văn Kiêu: “Vậy hôm nay cậu tìm tôi để tám chuyện à? Cả buổi chiều còn chưa đủ sao?”
Trần Tễ đặt hai tay lên tay vịn ghế, ra dáng ông chủ: “Tôi đến tất nhiên là nói việc chính. Hợp tác với VC là trận mở màn cho kế hoạch hợp tác, trước đó anh từng khẳng định sẽ ủng hộ, còn nói sẽ đầu tư lượng lớn tài nguyên marketing vào dòng sản phẩm này. Thế mà hôm nay anh không tham gia bàn bạc, giữa chừng còn bỏ đi, Lương tổng, đây gọi là thái độ ủng hộ sao?”
Lương Văn Kiêu nhướng mày: “Cậu gọi tán gẫu là bàn bạc à?”
Trần Tễ: “Anh gọi thảo luận ý tưởng là tán gẫu à?”
Lương Văn Kiêu: “Thế bàn bạc ra kết quả gì chưa?”
Trần Tễ: “Anh chỉ nhìn vào kết quả thôi sao? Quá trình cũng rất quan trọng.”
Lương Văn Kiêu: “Tôi chỉ chọn để tâm đến những gì tôi cho là quan trọng.”
Trần Tễ: “Vậy anh thấy cái gì mới là quan trọng?”
Lương Văn Kiêu: “Trong chuyện này, là kết quả.”
Trần Tễ vốn đã khó chịu vì Lương Văn Kiêu bỏ mình để đi lo cho công ty khác, giờ lại thấy anh dùng cái thái độ kiêu ngạo tinh anh đó đối diện với mình, lửa giận lập tức bùng lên.
Từ nhỏ cậu đã là con cưng trong nhà, lớn lên đi đến đâu cũng được nâng niu như sao sáng giữa trời. Ngay cả khi cha đột ngột qua đời, doanh nghiệp gia đình chao đảo giữa giông bão, cậu vẫn nhờ sức hút cá nhân xoay chuyển tình thế, không chỉ thu hút được khoản đầu tư khổng lồ từ Thượng Phong, mà còn để chính Lương Văn Kiêu thân chinh dẫn đội, bảo hộ con đường phục hưng của Dược Dương.
Rõ ràng dạo trước người này còn rất quan tâm mình, vậy mà hôm nay lại trở thành cái dáng vẻ hờ hững, chẳng thèm để ý?!
Thiếu gia Trần Tễ bực mình, trong lòng thấy ấm ức. Đầu nóng lên, cậu liền lật lại chuyện cũ: “Tuần trước còn tặng tôi mấy cái bánh quy ngon như thế, tuần này lại chọc giận tôi! Lương Văn Kiêu, sao anh khó chịu thế hả! Hoa hồng tôi tặng coi như uổng phí rồi à?”
Lương Văn Kiêu bị lời trách cứ bất ngờ này làm cho cạn lời.
Anh đâu có nói gì quá đáng, sao người này tự dưng lại giận dỗi?
Còn ngang ngược trách ngược lại anh?
Liên quan gì đến bánh quy chứ?
Hoa hồng gì nữa?
Anh im lặng vài giây rồi chậm rãi hỏi: “Hoa hồng gì cơ?”
Trần Tễ lườm anh: “Hoa hồng tôi tặng cho mẹ anh… à không, cho dì đó, mới mấy hôm trước thôi, chẳng lẽ anh quên rồi?”
Lương Văn Kiêu: “Đó chẳng phải cẩm chướng sao?”
Trần Tễ: “Một nửa cẩm chướng, một nửa hồng phấn, tôi còn nhờ người chọn kỹ càng đấy!”
Lương Văn Kiêu nhớ lại, chỉ còn ấn tượng là bó hoa ấy rất hồng, rất thơm, chứ không chắc trong đó có cả cẩm chướng lẫn hồng phấn.
Khoan đã… tặng hoa hồng phấn cho bậc trưởng bối chưa từng gặp mặt, thế có hợp không nhỉ?
Thấy Trần Tễ vẫn còn trừng mắt nhìn mình, Lương Văn Kiêu bèn ấn nút gọi trên bàn: “Kelly, mang vào một ly cà phê, đúng hương vị mà Trần tổng thích.”
Trần Tễ hừ lạnh một tiếng, tỏ ý khinh khỉnh.
Cà phê nhanh chóng được mang vào, hạt Malabar Monsoon, vị chua thấp, hương hạt và gỗ, thêm chút caramel muối biển pha chế vừa vặn, không đắt đỏ, rất đời thường, nhưng đúng là loại Trần Tễ thích.
Cậu nhấp một ngụm, cà phê không có gì để chê, cậu liền quay sang chê ly tách: “Tôi uống cà phê ở đây bao nhiêu lần rồi, vậy mà chẳng có nổi một cái ly riêng, lần nào cũng dùng mấy cái cốc không biết đã qua tay bao nhiêu người.”
Lương Văn Kiêu: “Vậy lần sau cậu mang theo chiếc ly mình thích đến đây, uống xong thì để lại, sau này coi như ly riêng của cậu. Hài lòng chưa?”
Trần Tễ: “Còn bắt tôi tự mang ly nữa à? Anh không thể tỏ chút thành ý sao!”
Lương Văn Kiêu lại ấn nút gọi trên bàn: “Kelly, chuẩn bị cho Trần tổng một ly chuyên dụng cho cà phê. Tôi không rõ cậu ấy thích kiểu nào, lát nữa hỏi thư ký của cậu ấy.”
Kelly: “Vâng, Lương tổng.”