Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em
Chương 26: "Chú nhỏ gửi tài khoản Alipay nhé"
Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 26: “Sau bảo chú nhỏ cậu gửi anh tài khoản alipay nhé.”
Edit + Beta: Chan + Yan
Phó Lâm không thể mở miệng phản bác, cũng chẳng nghĩ ra lý do gì để cãi. Thời Dẫn chờ ba giây, rồi tắt máy.
Phó Lâm gọi lại lần nữa, nhưng Thời Dẫn không nghe máy.
Dù cô không trực tiếp bày tỏ ý định quay lại, nhưng mọi hành động của Phó Lâm đều thể hiện rõ ràng điều đó.
Thời Dẫn không muốn dây dưa với Phó Lâm. Nếu cô không nói thẳng ra, cậu cũng sẽ giữ thể diện cho cô.
Đổi vàng lấy ngọc là chuyện bất khả thi, lại còn dễ bị nghi ngờ là hối lộ. Thời Dẫn thấy ý tưởng của mình thật nực cười. Cậu định gọi cho Hình Kiêu để bày tỏ mong muốn lấy lại ngọc bội và đưa ra lời giải thích hợp lý.
Hình Kiêu có vẻ đang bận, cuộc gọi không có người nhận. Thời Dẫn không gọi lại. Đến hơn mười hai giờ đêm, Hình Kiêu chủ động gọi lại.
Thời Dẫn bị đau vai, nằm trằn trọc suốt đêm không ngủ. Điện thoại vừa reo, cậu đã bắt máy.
Giờ làm việc của Hình Kiêu khác hẳn người bình thường. Khi người khác chuẩn bị đi ngủ, cậu ấy mới bắt đầu nghỉ ngơi. Lúc gọi lại cho Thời Dẫn, Hình Kiêu mới nhận ra mình gọi đúng vào giờ không hợp lý.
“À, xấu hổ quá, em ngủ rồi phải không?”
“Không, em đang chơi đây.”
“Sao thế? Có chuyện gì à?”
“Anh Hình, trong số quà hôm nay có phải có một miếng ngọc bội không?”
“Có đấy, không biết ai gửi mà lại tặng thứ quý giá thế, lại còn là ngọc Hòa Điền nữa. Anh thấy chất lượng và độ bóng láng lắm, chắc giá cũng không nhỏ.”
“Anh Hình, miếng ngọc đó… là của em.”
“Sao?”
“Chắc là lúc sáng em sơ ý làm rơi. Ngọc bội đó do mẹ tặng em, trên dây còn thêu tên em. Anh có thể nói với thầy Dụ giúp em không…”
“Được chứ.”
“Vậy khi nào em qua lấy nhé?”
“Dạo này hơi bận. Thứ bảy tuần sau có đêm hội từ thiện ở trung tâm hội nghị triển lãm Dự Thành. Nếu em qua được thì gọi anh, anh mang ngọc cho em.”
“Được.”
Đêm hội bắt đầu từ sáu giờ. Tan học, Thời Dẫn lên tàu điện ngầm đến trung tâm Dự Thành.
Trời chưa tối nhưng bên ngoài trung tâm đã đông nghịt người tụ tập. Khu vực đỗ xe đầy xe bảo mẫu. Khắp nơi là đoàn phóng viên của các tờ báo giải trí. Đây là một đêm hội trọng thể. Tất cả các ngôi sao đều diện những bộ quần áo sang trọng, trang điểm tinh tế.
Thời Dẫn lạc lõng đứng ngoài đám đông, một mình trong bộ quần áo đơn sơ như sinh viên, như chú thỏ lạc giữa đàn chim công, cô đơn và ngây thơ.
Ngây thơ là cảm giác chủ quan của một vài doanh nhân giàu có. Thời Dẫn bị rất nhiều người thượng lưu ăn mặc bảnh bao hỏi thăm tên tuổi, công ty giải trí.
Họ có phong thái của những người thành đạt, nhưng chẳng ai đẹp trai bằng chú nhỏ của cậu.
Thời Dẫn không thoải mái né tránh họ, lòng chỉ băn khoăn: “Biết bao nhiêu người ở đây, cậu biết tìm Hình Kiêu ở đâu?”
Bên ngoài cửa chính trung tâm, một chiếc xe Bentley đen chậm rãi dừng lại. Phóng viên như đàn thú đói xông tới. Thời Dẫn nheo mắt nhìn, nhận ra biển số xe quen thuộc.
Một lát sau, một người đàn ông phong thái sang trọng, mặc vest, đi giày da bước xuống xe. Khuôn mặt của anh ta giống hệt chú nhỏ của Thời Dẫn.
Thời Dẫn tròn mắt, thấy Thời Tri Liên quay sang nhìn mình.
Thời Tri Liên nghiêng đầu nói gì đó với trợ lý, rồi bước về phía Thời Dẫn. Sau đó, anh chỉnh lại măng-sét và một mình tiến vào hội trường.
Trợ lý nhanh chóng đến bên Thời Dẫn: “Cậu Thời, chủ tịch Thời hỏi sao cậu lại ở đây.”
“Em tới chơi.” Thời Dẫn đáp.
Trợ lý ngạc nhiên, không ngờ câu trả lời của cậu lại giống hệt suy đoán của Thời Tri Liên.
“Chủ tịch Thời bảo tôi dẫn cậu vào.”
“Em không có thư mời cũng được vào ạ?”
“Chủ tịch Thời là người tổ chức đêm hội hôm nay.”
Thời Dẫn lạnh người.
Thời Dẫn được trợ lý dẫn đến phòng nghỉ dành cho khách quý sau hội trường. Phòng nghỉ có trái cây và món tráng miệng. Thời Dẫn chưa ăn tối, đói nên nhón một miếng dưa Hami trên đĩa bỏ vào miệng.
Cậu mở điện thoại gọi Hình Kiêu, vừa cắn dưa, nhai nhồm nhoàm.
“Alo?” Giọng Hình Kiêu ồn ào, tiếng nói lộn xộn, như thể vừa chạy ngược gió mới dứt được.
“Anh Hình, anh ở đâu? Em tới rồi.”
Hình Kiêu ngẩn người vài giây, “Ôi”, vỗ trán: “Xin lỗi nhé, anh quên mất chuyện của em. Hôm đó anh bảo anh Dụ, anh ấy bảo sẽ tự mình đưa cho em, nhưng anh quên không báo lại.”
“Không sao.” Thời Dẫn bỏ một quả cà chua bi vào miệng, má phồng lên, “Anh bận đi, em không vội gì đâu.”
Hình Kiêu không có thời gian quan tâm đến Thời Dẫn. Anh nói mấy câu “xin lỗi” rồi cúp máy.
“Nết ăn chẳng ra làm sao.”
Từ phía sau vọng lại giọng Thời Tri Liên. Thời Dẫn ngừng nhai, quay lại.
Thời Tri Liên cầm ly sâm banh, đặt xuống bàn bên cạnh. Thời Dẫn nhìn hắn hai giây, rồi lại cúi xuống nhai cà chua.
“Cháu đói chết.” Thời Dẫn nhồm nhoàm nói, “Chưa ăn tối đây này.”
“Đã đến đây chơi rồi còn ăn mặc nghèo thế kia.” Thời Tri Liên chê trang phục sinh viên của Thời Dẫn.
“Cháu tới tìm người, mấy chỗ kiểu này cháu vào làm sao được.” Thời Dẫn ngước nhìn hắn, bất chợt gọi: “Chú nhỏ”, bảo: “Sao chú thấy cháu được thế?”
“Vừa đến đã thấy rồi.”
Thời Tri Liên bảo trợ lý tìm cho Thời Dẫn một bộ com-lê. Thời Dẫn cau mày: “Làm gì ạ?”
“Không phải tới chơi à.” Thời Tri Liên mở laptop trên bàn.
Thời Dẫn nhận ra cơ hội: “Cháu có thể mời bạn đến góp vui không?”
Thời Tri Liên ngẩng lên nhìn cậu.
Thời Dẫn chỉ thẳng ngón tay: “Chỉ một người thôi, người rất hiểu chuyện, chắc chắn không gây phiền nhiễu.”
Thời Tri Liên gật đầu.
Mười lăm phút sau, trợ lý Thời Tri Liên dẫn bạn Thời Dẫn đến hiện trường.
Nguyên Dập tan làm xong, vừa được trợ lý đến công ty đón đi, quần áo chưa kịp thay. Y đeo kính đen, trông không lớn hơn Thời Dẫn là bao.
Thời Tri Liên đang cúi đầu nhìn máy tính, nghe tiếng liền ngẩng lên liếc qua Nguyên Dập.
Nguyên Dập ngơ ngác. Y đến gần Thời Dẫn hỏi nhỏ: “Chuyện gì đấy?”
“Tìm anh qua chơi cùng đấy. Ở đây có đêm hội từ thiện, anh không biết à? Dụ Duy Giang cũng tới.”
“Biết.” Nguyên Dập liếc qua Thời Tri Liên, đối diện ánh mắt hắn rồi bỏ đi, nói nhỏ: “Ý là không nghĩ có thể vào được.”
Thời Dẫn và Nguyên Dập thay bộ com-lê do trợ lý chuẩn bị. Thời Dẫn nhận đồ của chú nhỏ rất thoải mái, còn Nguyên Dập hoảng loạn: “Bộ này bằng cả tháng lương của anh, sau bảo chú nhỏ cậu gửi anh tài khoản alipay nhé.”
Thời Dẫn không nhịn được cười.
Đêm hội từ thiện diễn ra theo đúng lịch trình. Thời Tri Liên vẫn ở trong phòng nghỉ xử lý công việc, chắc phải một lúc nữa mới ra.
Thời Tri Liên bước chân vào giới giải trí gần hai năm nay. Phần lớn người được mời đến đêm hội đều là người trong ngành. Họ từng quyên góp cho quỹ từ thiện do công ty Thời Tri Liên lập ra. Với sự hiện diện của truyền thông đông đảo, họ sẽ được lên top tìm kiếm. Họ lợi dụng cơ hội này để tăng độ nhận diện.
Về bản chất, đó là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi: ba bên đều được lợi—người quyên góp, người nhận quyên góp và Thời Tri Liên.
“Này.” Nguyên Dập vỗ Thời Dẫn, “Thấy chàng tiên Dụ rồi.”
Thời Dẫn nhìn theo ngón tay Nguyên Dập. Hôm nay Dụ Duy Giang mặc bộ com-lê khác hẳn phong cách thường ngày, rất trang trọng. Tóc anh được chải chuốt cẩn thận, tay nâng ly rượu, ánh mắt sắc bén, toát ra hơi thở xã hội nồng nặc.
Nhìn vậy, trông anh chẳng giống một minh tinh chút nào.
Phía trước Dụ Duy Giang là một phụ nữ ăn mặc sang trọng, phong thái đoan trang, ngũ quan sắc sảo, dung nhan đã có dấu hiệu của tuổi tác. Khuôn mặt vốn hiền hòa giờ lại lạnh nhạt. Bà ngước mắt, thái độ bình thản nhìn Dụ Duy Giang.
Biểu cảm của Dụ Duy Giang cũng lạnh không kém. Môi anh khẽ mấp máy, ít khi mở miệng.
Hai người đang trao đổi một vấn đề trông không thoải mái.