Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảnh tượng này đúng là giấu đầu lòi đuôi.
Edit + Beta: Chan + Yan
Thời Dẫn không hiểu nổi sự kỳ quái trong lời Dụ Duy Giang, chỉ nhìn ánh mắt anh ấy mà biết mình không được lòng. Cậu bấm bấm ngón tay, cảm thấy hơi bơ vơ.
Phòng chờ sân bay xuất hiện một thanh niên tiến thẳng về phía Thời Dẫn.
“Cậu Thời.” Người đó gọi.
Thời Dẫn ngẩng lên, hoang mang nhìn anh ta.
Người đó gật đầu, lịch sự nói: “Chủ tịch Thời nhờ tôi đến đây. Từ giờ tôi sẽ phụ trách sinh hoạt thường ngày của cậu. Tôi họ Chương, cậu cứ gọi tôi Tiểu Chương.”
Thời Dẫn đứng dậy, ánh mắt của mọi người xung quanh đều đổ dồn về phía họ.
Ba Thời sắp xếp cho Thời Dẫn một trợ lý nhưng cậu không hề hay biết. Lúc mẹ Thời đề nghị cậu từ chối, nhưng cuối cùng vẫn lén cử người đến.
Tiểu Chương tận tình muốn giúp Thời Dẫn cầm đồ, nhưng cậu ngăn lại: “Không cần đâu. Anh… về đi.”
Tiểu Chương hơi ngập ngừng: “Chuyện là, chủ tịch Thời…”
“Em không cần trợ lý.” Thời Dẫn cảm thấy ba mình chuyện bé xé ra to, lòng không khỏi khó chịu, “Anh cứ bảo ba em là em bảo anh về, anh nhớ đòi ba em tiền đi lại.”
Thời Dẫn không để ý nữa, ngồi xuống sô pha nhưng cảm thấy như vậy thiếu phong độ, khiến Tiểu Chương ngượng nghịu. Cậu trầm ngâm giây lát, rồi cùng Tiểu Chương rời khỏi phòng chờ.
“Anh về đi. Sau em sẽ gọi lại cho ba em. Vất vả anh đi một chuyến.”
Tiểu Chương vội vẫy tay: “Không sao, nếu vậy thì… tôi về trước.”
Khi quay lại, đã đến giờ lên máy bay. Thời Dẫn không có cơ hội nói chuyện với Dụ Duy Giang. Mãi sau tâm trạng vẫn chẳng vui lên được. Dụ Duy Giang lạnh nhạt khiến cả người cậu héo hắt.
Sau khi đến Khánh Thị, đoàn phim “Ẩn Phong” sắp xếp chỗ ở tại khách sạn.
Trước đây nghe nói đoàn phim nghèo lắm. Cát-xê diễn viên không cao, phần lớn kinh phí đều dành cho quay phim nên điều kiện sinh hoạt của diễn viên tương đối vất vả.
Thời Dẫn mới biết đoàn phim quả thật nghèo.
Khách sạn khác xa so với nơi Thời Dẫn từng ở khi đi du lịch. Cũng tạm được nhưng lần đầu ở phòng đơn sơ thế này, cậu chưa kịp thích nghi.
Đội ngũ làm phim đi trước khảo sát. Trương Tiệp giao nhiệm vụ cho Thời Dẫn: Có thời gian thì đến nhờ Dụ Duy Giang dạy diễn.
“Quan hệ của hai người tốt vậy còn gì. Lúc nào quay nhớ nhờ cậu ta chỉ giáo, bảo cậu ta hướng dẫn. Không thì sau này cậu khổ.”
“Em,” Thời Dẫn nhíu mày, tức giận nói: “Quan hệ của em với anh ấy có tốt bao giờ?”
“Không tốt mà khuyên bảo cậu chẳng khác nào ba cậu.” Hôm diễn thử, Trương Tiệp thoáng nghe được đôi lời giữa Dụ Duy Giang và Thời Dẫn.
Đội ngũ làm phim đi tìm bối cảnh. Các diễn viên ở lại khách sạn nghỉ ngơi.
Thời Dẫn bối rối hồi lâu. Sau đó cậu lấy điện thoại mở nhóm wechat đoàn phim tìm tài khoản Dụ Duy Giang, nhưng phát hiện anh ấy không có trong nhóm.
Đấu tranh tâm lý một lúc, cuối cùng Thời Dẫn quyết định trực tiếp tìm Dụ Duy Giang.
Ngay cửa phòng anh, Thời Dẫn gặp trợ lý của Dụ Duy Giang. Cô trợ lý trẻ thấy cậu bỗng đỏ mặt, cúi đầu vội chỉnh kính.
Thời Dẫn hỏi cô Dụ Duy Giang có trong phòng không. Cô gật đầu, chào tạm biệt rồi vội vã rời đi.
Từ nhỏ đến giờ, nhiều bạn gái đỏ mặt khi thấy Thời Dẫn, nhưng phần lớn cậu không nhớ rõ. Chỉ nhớ cô trợ lý này vì cô có quan hệ với Dụ Duy Giang.
Mọi thứ liên quan đến Dụ Duy Giang đều khó quên.
Thời Dẫn gõ cửa phòng Dụ Duy Giang.
Trong phòng im lặng. Lát sau, Thời Dẫn gõ thêm mấy tiếng, vẫn không ai đáp. Cậu vỗ cửa gọi một tiếng “Thầy Dụ”, ngập ngừng giây lát, rồi ngoan ngoãn sửa miệng: “Dụ Duy Giang.”
Giây lát sau, cửa mở, Dụ Duy Giang đang cầm khăn lau tóc. Người tỏa hơi nóng, lẫn mùi sữa tắm thoang thoảng. Cằm anh còn vương vệt nước, chảy dọc xuống cổ áo.
Trong phòng tắm, Dụ Duy Giang nghe tiếng gọi nhưng không rõ là giọng Thời Dẫn nên khi thấy người mới, anh thoáng giật mình.
Dụ Duy Giang tạm dừng động tác. Tay đang lau tóc buông xuống, chiếc khăn ẩm nắm trong tay. Tóc anh vẫn còn ướt. Anh hỏi Thời Dẫn: “Sao vậy.”
Giọng nói của anh luôn bình tĩnh khiến người nghe khó phân biệt câu hỏi hay câu trần thuật.
Thời Dẫn đeo ba lô. Phong cách ăn mặc cậu tràn đầy hơi thở tuổi trẻ, kiểu dáng thời trang nhưng không thoát khỏi khí chất sinh viên.
“Em, em đến xin học.” Ngón tay Thời Dẫn siết chặt quai ba lô. Ánh mắt tránh né, “Giờ anh đang bận ạ?”
“Xin học gì?”
“Đạo diễn Trương bảo em đến nhờ anh chỉ dạy, em… không biết có làm phiền anh không?”
Dụ Duy Giang không nói gì, nghiêng người sang bên. Thời Dẫn nhìn anh, hiểu ra anh đồng ý nên đeo ba lô vào phòng. Lúc cậu bước vào, gần như chạm vào người Dụ Duy Giang, bị hơi nước nóng quanh người anh dính vào. Cậu còn ngửi được mùi bạc hà thoang thoảng, rất hợp với mùa hè.
Phòng đang mở điều hòa. Tiếng khí vù vù của điều hòa trong không gian yên tĩnh trở nên rõ ràng.
“Muốn học gì?” Dụ Duy Giang ngồi xuống mép giường.
“À… gì cũng được ạ.” Thời Dẫn trả lời rất yếu ớt. Cậu chưa từng làm bao giờ nên không biết bắt đầu từ đâu. Cậu bắt chước cách nói của Trương Tiệp: “Anh có thể dạy diễn cho em không?”
Thời Dẫn rõ ràng là kẻ ngoài ngành, kinh nghiệm chẳng có. Phạm vi cần dạy quá rộng, có thể nói một phần, cũng có thể nói toàn bộ kịch bản. Cậu thuận miệng nói vậy quả thật làm khó Dụ Duy Giang.
Thời Dẫn đeo ba lô, ngoan ngoãn ngồi im, trông như học sinh xin học thật sự.
“Hiểu rõ quan hệ nhân vật chưa?” Dụ Duy Giang lấy máy tính bảng ra khỏi vali.
Ánh mắt Thời Dẫn dõi theo anh, “Em đọc hết kịch bản lẫn tiểu thuyết rồi. Quan hệ nhân vật… chắc là vẫn nhớ rõ.”
“Trước phải nắm được quan hệ nhân vật, phải hiểu thật rõ các nhân vật quan trọng.” Dụ Duy Giang ngồi trên giường, vuốt vuốt máy tính bảng, mở một tài liệu.
Thời Dẫn vô thức ngồi xuống cạnh anh, thò đầu lại gần: “Việc này quan trọng lắm ạ?”
Thời Dẫn không phải kẻ ngốc, biết câu này hỏi thừa nhưng cậu vẫn hỏi, cứ như muốn dụ Dụ Duy Giang nói thêm vài câu.
Dụ Duy Giang nhìn cậu. Thời Dẫn ngước lên, mắt tròn xoe nhìn anh. Trên mặt là biểu cảm vô tội, không biết gì.
“Nắm được quan hệ nhân vật, hiểu được tính cách riêng của mỗi vai diễn, tin tưởng câu chuyện này là một sự tồn tại chân thật. Đóng phim không phải chuyện một người. Cậu cần phải đặt mình vào mạng lưới quan hệ trong câu chuyện.”
Dụ Duy Giang hơi cúi đầu. Tầm mắt dừng tại màn hình máy tính bảng. Ánh sáng nhu hòa từ màn hình chiếu lên sống mũi, xương mày anh, làm bớt cảm giác góc cạnh trên gương mặt.
Tóc anh còn ẩm. Thái dương còn lấm tấm nước. Hương sữa tắm quanh quẩn quanh thân, thơm tho mát lành.
Dụ Duy Giang bỗng quay sang, bắt quả tang cái nhìn tr*n tr** của Thời Dẫn.
“Có đang nghe không đó?”
Để che giấu sự xấu hổ, Thời Dẫn lấy sổ trong ba lô ra, gật đầu như bổ củi: “Có nghe có nghe ạ.”
“Cậu biết hết các diễn viên chủ chốt chưa?” Dụ Duy Giang hỏi cậu.
“Biết nhưng kiểu không biết sâu ấy.”
Dụ Duy Giang mở tài liệu điện tử “Tư liệu diễn viên”, giới thiệu ngắn gọn cụ thể từng diễn viên chủ chốt, nhân tiện giải thích thêm về thiết lập và quan hệ từng nhân vật quan trọng trong “Gió ngầm”.
Thời Dẫn ghi chú vào sổ.
Lương Việt: Dụ Duy Giang diễn. Con trai bà trùm ma túy Lý Xu Mạn. Thân phận chưa rõ.
Lương Việt ra đời đúng thời điểm Lý Xu Mạn bị lực lượng phòng chống ma túy truy quét. Anh bị vứt lại hiện trường, sau đó được tổng chỉ huy chuyên án Đoạn Gia Nhất nhận nuôi. Năm Lương Việt mười ba tuổi, nhà Đoạn Gia Nhất gặp một trận hỏa hoạn lớn (sự thật do Lý Xu Mạn trả thù). Trừ cậu con trai Đoạn Phi Vũ của Đoạn Gia Nhất ra, cả nhà không ai sống sót.
Lương Việt biến mất trong trận hỏa hoạn (được Lý Xu Mạn mang về băng đảng ma túy nuôi nấng), sau này thi vào lực lượng công an, một đường thăng tiến thành đội phó đội phòng chống ma túy. Anh nằm vùng trong lực lượng công an nhiều năm, thực tế sắp đặt một ván cờ, ý đồ muốn triệt phá băng đảng này. Sau vì bị cuốn vào một vụ án giết người mà bị nghi ngờ, bại lộ thân phận nằm vùng. Cuối cùng chết vì cứu Đoạn Phi Vũ.
Lương Việt là hình tượng anh hùng bi kịch điển hình, cô độc, âm trầm, quyết đoán. Anh ta mắc kẹt trong ngục tù, thương tích đầy mình nhưng vẫn ôm một niềm tin vững chãi.
Lúc Thời Dẫn đọc tác phẩm gốc đã khóc khá nhiều cho nhân vật Lương Việt.
Quá khổ.
Đặt vào hình tượng Dụ Duy Giang lại càng khó chịu.
Ghi chú ghi:
Đoạn Phi Vũ: Thừa Nam diễn. Cảnh sát hình sự. Con trai Đoạn Gia Nhất.
Đoạn Gia Nhất: Vương Đỉnh Kiên diễn. Cựu đội trưởng đội phòng chống ma túy. Ba Đoạn Phi Vũ. Ba nuôi Lương Việt. Chết trong trận hỏa hoạn.
Lý Xu Mạn: Tả Thấm diễn. Mẹ Lương Việt. Trùm buôn thuốc phiện. Trong thời gian chờ thụ án tử hình, bà nhận được tình trạng của một người đàn ông nào đó bên ngoài thông qua một con đường đặc biệt, thụ thai trong tù, được miễn án tử, sau khi ra tù sinh ra Lương Việt.
Lý Lạc: Thời Dẫn diễn. Con trai Lý Xu Mạn. Ba là người nước ngoài. Em trai cùng mẹ khác cha của Lương Việt. Người thừa kế trên danh nghĩa của băng đảng.
Thời Dẫn ghi nhiều, chợt phát hiện ra nhân vật cậu ghi nhiều nhất vẫn là Lương Việt. Dụ Duy Giang đã thêm một lớp lọc vào bộ lọc của Thời Dẫn về vai diễn này. Khi Thời Dẫn tìm hiểu về nhân vật Lương Việt đã vô thức thêm cả đặc điểm của Dụ Duy Giang vào.
“Tìm thời gian mà tiếp xúc thêm với các diễn viên khác nữa.” Ngón tay Dụ Duy Giang lướt nhẹ trên màn hình, bảo.
Thời Dẫn gật đầu.
“Giờ cũng không còn gì khác để nói với cậu nữa. Bao giờ bắt đầu quay tự cậu sẽ có cảm giác. Đến lúc ấy gặp vấn đề thì chúng ta nói tiếp.” Dụ Duy Giang từ tốn nói, “Trước cứ nắm được quan hệ nhân vật đã, khởi đầu vậy sẽ dễ hơn chút.”
“Cám ơn anh.” Thời Dẫn nói. Hai mắt nhìn Dụ Duy Giang đầy chân thành.
Dụ Duy Giang quay sang nhìn cậu. Trên mặt chẳng tỏ vẻ gì. Anh đáp lại: “Không có gì.”
Nhiệt độ điều hòa hơi thấp, Thời Dẫn hắt hơi một cái. Dụ Duy Giang đặt máy tính bảng xuống đứng dậy. Bàn tay buông bên người vô tình chạm cánh tay Thời Dẫn. Ngón tay anh khẽ chạm phải da Thời Dẫn, lạnh.
Anh cảm giác Thời Dẫn hơi rụt về sau.
Dụ Duy Giang chỉnh nhiệt độ điều hòa lên một chút.
“Dạo này anh không ăn được ạ?” Thời Dẫn còn đang lo lắng Dụ Duy Giang gầy đi.
“Vai diễn yêu cầu.” Dụ Duy Giang đáp ngắn gọn, “Giảm cân.”
Thời Dẫn “À” một tiếng, trông mặt ngu ngu.
Cộc cộc cộc… Bên ngoài có tiếng gõ cửa.
“Anh Dụ? Anh có đây không?” Là giọng Thừa Nam.
Dụ Duy Giang đi mở cửa. Thời Dẫn nghe Thừa Nam nói: “Lẩu đi, gọi Thời Dẫn nữa.”
“Những người khác đâu?” Dụ Duy Giang hỏi.
“Em hỏi rồi, mấy người chị Thấm bảo không ăn cay, dưỡng sinh.”
Dụ Duy Giang quay lại hỏi Thời Dẫn: “Cậu đi không?”
Thừa Nam ngây ngô. Cậu chàng nghiêng người ngó vào trong, thấy Thời Dẫn đang ở đó.
Thời Dẫn thật sự không ngờ Dụ Duy Giang sẽ lôi cậu ra luôn. Chẳng biết cậu nghĩ quẩn thế nào mà phản xạ trốn sau rèm cửa.
Cảnh tượng này đúng là giấu đầu lòi đuôi.