34. Chương 34: Chuyện bệnh viện đêm khuya

Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em

Chương 34: Chuyện bệnh viện đêm khuya

Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 34:
Không phạm pháp nhưng tính là lưu manh.
Edit + Beta: Chan + Yan
Thời Dẫn gọi xe tắc xi đi cùng Dụ Duy Giang tới bệnh viện. Dụ Duy Giang định chỉ mình đi truyền nước nên không gọi cả Hình Kiêu. Anh có thể từ chối sự giúp đỡ của Thời Dẫn. Nhưng kẻ ngốc mới làm thế.
Dụ Duy Giang không ngốc, anh muốn chết đi còn chưa được.
Đêm đã về khuya, bệnh viện chỉ còn khoa cấp cứu làm việc. Thời Dẫn ít khi tới đây nên không biết quy trình đăng ký, cứ chạy loanh quanh khắp nơi.
Bác sĩ kiểm tra nhiệt độ cho Dụ Duy Giang, thấy 38.3, đúng là sốt.
"Truyền nước," bác sĩ hỏi ý kiến Dụ Duy Giang, "hay uống thuốc?"
"Truyền nước." Dụ Duy Giang đáp.
Bác sĩ gật đầu, ghi vào bệnh án, "Lát nữa cầm đơn ra quầy thuốc thanh toán, rồi tới phòng truyền dịch truyền nước."
"Bác sĩ," Thời Dẫn gọi, "anh có thể xem qua lưng anh ấy không?"
"Lưng? Lưng sao thế?"
Thời Dẫn nhìn Dụ Duy Giang, bảo: "Hôm nay anh ấy bị va chạm, chắc là nặng hơn chút."
Đây là chuyện Thời Dẫn có quyền lên tiếng nhất, lúc trước cậu bị va vào lưng, đau suốt nửa tháng mới khỏi.
"Cởi áo lên xem nào." Bác sĩ bảo Dụ Duy Giang.
Dụ Duy Giang ngồi trên ghế, xoay người vén áo phông lên. Bác sĩ xem, Thời Dẫn cũng tiện ngó một cái.
Xem rồi không khỏi ngạc nhiên, những vết bầm tím trên người Dụ Duy Giang như thể rơi từ trên trời xuống.
Lưng Dụ Duy Giang đầy những mảng đỏ, chỗ đậm chỗ nhạt, có chỗ còn tím bầm lên. Không chỉ lưng, cánh tay cậu cũng có vết thương, đều là những vết trầy da nhẹ do ngã lúc quay phim.
Bác sĩ ấn xương bả vai Dụ Duy Giang, hỏi: "Chỗ này đau không?"
"Giống những chỗ khác, không có cảm giác gì đặc biệt."
Bác sĩ lại ấn vào vị trí khác, Dụ Duy Giang vẫn trả lời tương tự.
"Xương không sao, tôi kê ít thuốc bôi ngoài da."
Thời Dẫn đưa Dụ Duy Giang tới phòng truyền dịch. Phòng khá vắng vẻ, chỉ có hai thanh niên mặt mày mệt mỏi ngồi dựa ghế, một tay cắm kim truyền dịch, một tay lướt điện thoại, biểu cảm giống hệt nhau, đều là vẻ mặt tiều tụy vì sự tàn phá của cuộc đời.
Thời Dẫn ngồi cạnh Dụ Duy Giang. Tình cờ nhìn thấy mấy cô y tá ngoài cửa phòng truyền dịch đang dòm vào. Họ nhìn thẳng Dụ Duy Giang, có thể nhận ra anh, hoặc cũng có thể chỉ bị hút bởi nhan sắc của anh.
Thời Dẫn vô thức dịch về phía trước, lấy thân chắn trước Dụ Duy Giang.
Trong lúc mấy cô gái định bước vào phòng truyền dịch, y tá trưởng xuất hiện phía sau, nghiêm mặt nói vài câu. Mấy cô y tá trẻ liền lườm lườm rồi bỏ đi.
"Hình như mấy chị ấy nhận ra anh." Thời Dẫn quay sang nói Dụ Duy Giang. Cậu không ngờ Dụ Duy Giang cũng đang nhìn mình. Ánh mắt hai người chạm nhau, Thời Dẫn bất giác cúi xuống.
Không gian im lặng đến lạ, như thể có thể nghe thấy tiếng nước muối nhỏ giọt từ bình truyền dịch.
"Anh đói chưa?" Thời Dẫn hỏi, "Em đi mua bữa khuya cho anh nhé. Tối anh ăn cơm hộp của đoàn phim chắc chưa no."
Dụ Duy Giang gật đầu.
"Đợi em."
Gần mười một giờ. Phần lớn cửa hàng đã đóng cửa. Thời Dẫn mở điện thoại tìm quán còn mở gần bệnh viện, phát hiện chỉ còn một tiệm bán hoành thánh.
Thời Dẫn gọi một suất hoành thánh nhân tôm thịt.
Quay lại phòng truyền dịch, chỉ còn lại Dụ Duy Giang và một cô gái. Thời Dẫn hỏi y tá xin một cốc nước nóng, rồi tới bên Dụ Duy Giang, "Uống miếng nước trước."
Nước muối trong bình truyền dịch đã vơi đi một nửa. Lúc Thời Dẫn đi vắng, Dụ Duy Giang xem điện thoại suốt buổi.
Dụ Duy Giang giơ tay nhận cốc nước. Bụng ngón cái vô tình chạm vào đầu ngón tay Thời Dẫn. Tay Thời Dẫn run lên, nước trong cốc sóng sánh ra ngoài một chút.
Cốc suýt rơi, may mà Dụ Duy Giang giữ chắc.
Thời Dẫn lập tức buông tay, cúi đầu mở hộp, nói hơi mất tự nhiên: "Em mua hoành thánh nhân tôm thịt cho anh, không biết anh có thích không?"
"Thích ăn." Dụ Duy Giang đáp.
Thời Dẫn mím môi cười. Cảm giác căng thẳng dường như bớt đi chút. Cậu đứng ngẩn ngơ một lúc, nhìn hoành thánh trong hộp rồi lại nhìn tay không cắm kim truyền dịch của Dụ Duy Giang.
Thời Dẫn xoắn xuýt giây lát, thấy ăn hoành thánh một tay cũng không đến nỗi bất tiện, liền đưa thìa cho Dụ Duy Giang, "Em cầm hộp cho anh."
Dụ Duy Giang cầm thìa nhựa mỏng múc một cái hoành thánh. Hoành thánh gói cũng được, vỏ mỏng nhân nhiều, một cái rất to, thìa nhựa hơi mỏng.
Dụ Duy Giang cúi đầu cắn một miếng. Hoành thánh hơi nóng. Thìa nhựa chao qua chao lại, "bõm" nhẹ rơi xuống nước. Nước canh văng lên tay Thời Dẫn.
Dụ Duy Giang ngẩng lên nhìn cậu, lại múc một cái nữa, to như lần trước, chưa cắn đã rơi.
Thời Dẫn không nhìn được nữa, cầm chiếc thìa vô dụng trong tay Dụ Duy Giang, "Thôi để em đút anh nhé..." Cậu dừng lại, nhìn Dụ Duy Giang. Ánh mắt ngập ngừng, như đang chờ anh đồng ý.
Dụ Duy Giang không nói gì nhưng người ngả ra sau, thái độ rất rõ ràng.
Thời Dẫn thấy buồn cười: "Anh phải qua đây một chút, nước canh rơi xuống người anh thì phải làm sao."
Dụ Duy Giang nghe lời nhích lại gần. Thời Dẫn đặt hộp tới gần miệng anh, cầm thìa múc một cái hoành thánh, để nguội rồi đưa tới.
Dụ Duy Giang ăn hoành thánh vẫn rất nhã nhặn, từ tốn.
Còn Thời Dẫn biểu cảm mất tự nhiên, động tác cũng có vẻ gượng gạo.
Trong phòng truyền dịch ngoài họ ra còn một cô gái khác đang nhìn họ bằng ánh mắt đánh giá.
Trong đầu Thời Dẫn toàn là hình ảnh Dụ Duy Giang, ngồi ngốc bên cạnh một lúc, chẳng mấy chốc bắt đầu buồn ngủ.
Phòng truyền dịch bây giờ chỉ còn hai người.
Thời Dẫn nhắm mắt ngủ. Tay thả trên đùi, đầu ngoẹo sang một bên, hô hấp đều đặn.
Đầu nghiêng về hướng xa Dụ Duy Giang. Nửa sườn mặt đối diện với Dụ Duy Giang. Dụ Duy Giang nhìn thấy tai cậu có vết bẩn đen xì. Anh giơ tay lên, ngón cái nhẹ nhàng lau tai cậu.
Tai Thời Dẫn rất mềm, còn mỏng nữa.
Dụ Duy Giang không nhịn được, nhéo nhẹ một cái.
Môi Thời Dẫn hơi nhếch, có vẻ rất mềm.
Bên tai vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng. Tay Dụ Duy Giang còn trên tai Thời Dẫn. Anh quay đầu sang.
Người tới là y tá trưởng. Dụ Duy Giang và chị nhìn nhau giây lát.
Chị có vẻ ngạc nhiên, môi giật giật, ánh mắt chuyển sang Thời Dẫn.
Chị nhìn khá lâu, dáng vẻ như đang phán xét Dụ Duy Giang.
Dụ Duy Giang bình tĩnh hỏi: "Sao vậy, tôi phạm pháp à?"
Y tá trưởng như bị câu hỏi nghiêm túc chọc cười. Chị bước tới kiểm tra nước muối còn lại trong bình, điều chỉnh tốc độ truyền, rồi nói nhỏ đầy trêu chọc:
"Không phạm pháp nhưng tính là lưu manh nhỉ?"