Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em
Chương 37: Vết thương và bí mật
Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có những lúc, chỉ một cử chỉ quá mức cũng đủ làm lộ ra tất cả.
Edit + Beta: Chan + Yan
Thời Dẫn nhìn thấu nội tâm mình trong nháy mắt. Nhưng đối diện với nó lại là chuyện chẳng dễ dàng chút nào. Lúc này, trong khoảnh khắc quay trở lại quá khứ, Thời Dẫn lại định nghĩa lại ý nghĩa của Dụ Duy Giang đối với mình. Tình cảm dành cho anh, trước đây cứ như bị ép buộc nhấn phím xóa, xóa sạch toàn bộ.
Nguyên nhân cho những lần né tránh và sự bối rối vô cớ của Thời Dẫn giờ đây đã trở nên quá rõ ràng.
Chiếc xe dã ngoại nhỏ hẹp và kín đáo. Tình cảm của Thời Dẫn dành cho Dụ Duy Giang cũng là một bí mật. Một bí mật mà ngay chính bản thân cậu cũng chưa từng nhận ra.
Cánh cửa xe vừa mở, Thời Dẫn cảm giác như cánh cửa trái tim mình vừa hé mở, phơi bày tất cả. Cậu sợ người khác nhìn thấy trái tim mình, cũng như sợ người qua đường nhìn thấy hai người trong xe.
Rõ ràng hai người chẳng làm gì cả, nhưng sự bối rối chỉ đến từ một phía.
Thời Dẫn đột nhiên mất hết tinh thần, rồi chuyển chủ đề một cách vụng về: "Anh ngủ đến giờ à? Chắc chưa ăn tối chứ? Balo em để ở đây, em lấy."
"Lấy balo thì lấy, làm gì mà lén lút như trộm cắp vậy?" Dụ Duy Giang lẩm bẩm trong lòng. Anh nhìn vết sưng trên trán Thời Dẫn, thật sự không biết phải nói gì. Vừa nãy va phải mạnh lắm, anh sợ thằng nhỏ này bị đập choáng mất.
Thời Dẫn đi qua Dụ Duy Giang, tới trước chiếc xe lấy balo của mình. Chỗ trán bị đập đau nhói. Cậu không khỏi sờ lên, rồi chạm vào vết sưng, đau đến mức phải thốt lên một tiếng.
Cậu hơi cúi người. Áo rộng thùng thình, dáng người mảnh khảnh, khớp xương nhô ra nơi vai, bóng lưng toát lên vẻ cô đơn khó tả.
"Đập đau lắm à?"
Dụ Duy Giang chẳng biết từ bao giờ đã đứng phía sau Thời Dẫn. Toàn bộ thân hình cậu run lên, siết chặt chiếc balo.
Yết hầu cậu cuộn một vòng, nhưng cố gắng thả lỏng để bình tĩnh trở lại.
Thời Dẫn vẫn quay lưng về phía Dụ Duy Giang, gật đầu.
Trong lúc trò chuyện, bên ngoài xe vang lên tiếng của Hình Kiêu: "Anh Dụ, dậy chưa? Đi ăn tối." Hình Kiêu vịn cửa xe bước lên, "Ô? Cả hai đều ở đây à?"
Thời Dẫn quay lại, Hình Kiêu nhìn thấy vết sưng trên đầu cậu, ngạc nhiên: "Trời, đầu em sao thế? Va vào đâu à?"
Cô trợ lý Tiểu Đường đứng sau Hình Kiêu nghe thấy liền vòng qua nhìn Thời Dẫn. Cô giật mình khi thấy cậu.
"Nãy em không để ý va phải cửa xe." Thời Dẫn nói.
"Em có thể nói anh nghe em va vào cửa như thế nào không?" Hình Kiêu hỏi, chân thành.
Thời Dẫn không có tâm trạng để kể lể. Cậu rầu rĩ: "Lúc quay người không để ý."
Thời Dẫn không có trợ lý, cũng chẳng có quản lý, mọi chuyện xảy ra đều phải tự mình xử lý. Hình Kiêu nhìn thấy vẻ đáng thương của cậu, lòng tốt trào dâng. Anh gọi Tiểu Đường phía sau: "Tiểu Đường, tìm hộp thuốc đi, mau bôi cho cậu ấy một ít. Cục sưng sắp biến thành cái bánh bao rồi."
"Vâng!" Tiểu Đường lập tức lên xe.
Thời Dẫn lẩm bẩm: "Chẳng đến mức ấy đâu."
"Em tự soi gương đi. Xem có nói quá không. Cậu nên cảm tạ trời đất là không chảy máu. Nếu chảy máu là phá tướng rồi. Đến lúc đó đạo diễn Trương sẽ phun nước bọt giết cậu."
Diễn viên trong quá trình quay phim phải bảo đảm giữ gìn thân thể và hình tượng. Đó là sự chuyên nghiệp cơ bản.
Tiểu Đường tìm được hộp thuốc trong tủ đồ trên xe. Cô đỏ mặt gọi Thời Dẫn qua. Tiểu Đường ngồi trên ghế, Thời Dẫn ngồi cạnh cô.
"Thật sự sưng lắm à?" Thời Dẫn hỏi.
Tiểu Đường nhanh chóng quay sang nhìn cậu, gật đầu: "Sưng to thật. Tôi giúp cậu bôi thuốc."
"Phiền chị rồi."
Tiểu Đường lục ra rất nhiều loại thuốc hoạt huyết giảm đau bôi ngoài, rồi quay đầu rụt rè nhìn Thời Dẫn. Thời Dẫn không thấp, đứng trong dàn nam sinh đã cao, lúc ngồi xuống cũng cao hơn Tiểu Đường khá nhiều. Cô đẩy gọng kính, hơi căng thẳng nói: "Cậu có thể cúi xuống một chút không?"
Thời Dẫn nghe lời hơi cúi xuống.
"Để anh." Dụ Duy Giang đột nhiên bước tới.
"Hả?" Tiểu Đường cầm tuýp thuốc ngây ra.
Dụ Duy Giang đứng trước mặt Tiểu Đường. Thân hình cao lớn của anh tạo ra một loại áp lực vô hình. Anh nhìn Tiểu Đường, ánh mắt bình tĩnh, trên mặt chẳng biểu lộ cảm xúc gì. Nhưng dù vậy, Tiểu Đường vẫn bất giác đặt thuốc trong tay xuống, đứng lên, chủ động nhường chỗ cho Dụ Duy Giang.
Thời Dẫn đứng bên cạnh, toát mồ hôi tay.
"Trước khi bôi thuốc nên chườm nóng chút đã." Ngón tay Dụ Duy Giang gảy tìm thuốc trong hộp, "Tiểu Đường, nhờ em mang giúp anh một cái khăn tới."
"Dạ."
Trong xe dã ngoại có nhà vệ sinh, cũng có nước nóng. Tiểu Đường tìm một cái khăn, làm ướt rồi giao vào tay Dụ Duy Giang.
Cô giờ đây sợ phát khiếp, mọi thứ trở nên mù mịt.
Rốt cuộc ai mới là trợ lý đây?
Thời Dẫn đứng cứng tại chỗ rất lâu, không dám động, muốn giả vờ ra vẻ "Em không sao, em rất fine, chẳng bối rối chút nào."
Nhưng cơ thể không thể lừa dối người. Nửa thân trên Thời Dẫn rõ ràng nghiêng hẳn sang một bên, vô tình đã cách xa Dụ Duy Giang từ bao giờ.
"Qua đây." Dụ Duy Giang bảo.
Thời Dẫn chậm chạp nhích lại.
Dụ Duy Giang không cần Thời Dẫn cúi đầu. Anh gấp khăn nóng thành hình chữ nhật rồi úp lên trán Thời Dẫn.
Khăn nóng, cảm giác ấm áp xuyên qua da thịt truyền khắp toàn thân, thoáng chốc, má Thời Dẫn đỏ bừng, không biết là do nóng hay vì lý do nào khác.
Dụ Duy Giang áp khăn lên chỗ sưng, nhẹ nhàng xoa xoa. Thời Dẫn không nhịn được nhíu mày khẽ. Dụ Duy Giang không cần Thời Dẫn cúi đầu nhưng Thời Dẫn cứ vô thức cúi dần xuống. Hai hàng mi cũng hạ dần, bị ánh đèn rọi ra hai bóng đen mờ dưới mắt.
"Mấy chuyện này nhờ Tiểu Đường là được rồi mà." Hình Kiêu không hiểu hành động của Dụ Duy Giang lắm. Anh vốn thân thiết với Thời Dẫn như thế này từ bao giờ vậy?
Tiểu Đường nhớ tới vẻ mặt vô hồn của Dụ Duy Giang, lén lút nhìn sang anh.
Dụ Duy Giang không nói gì, tầm mắt vẫn đặt trên khăn. Cô lại nhìn theo hướng nhìn của anh, chuyển dần về phía Thời Dẫn. Thời Dẫn đang dè dặt ngồi một cách ngay ngắn, trông lạ lắm.
Một lát sau, cô thấy môi Thời Dẫn động đậy.
"Để em tự làm." Thời Dẫn lí nhí, giơ tay lên muốn giữ khăn, ai ngờ lại chạm vào tay Dụ Duy Giang, chạm vào gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
Cậu vội vàng rụt lại.
Cứ tiếp tục như thế, sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện. Toàn bộ đoàn phim sẽ biết được tâm tư của cậu dành cho Dụ Duy Giang.
Thời Dẫn chưa bao giờ trải qua cảnh trời đất này. Hóa ra việc lén thích một người trong khi chính bản thân còn chẳng nhận ra lại là cảm giác như thế này.
Tay Dụ Duy Giang rất to, chỉ lòng bàn tay thôi đã che hết trán cậu rồi. Nếu tim nằm gần trán hơn một chút, nhất định Dụ Duy Giang sẽ nghe được nhịp tim đang tăng tốc của cậu.
Dụ Duy Giang dừng động tác.
Thời Dẫn thử biểu hiện như bình thường: "Thôi thì anh cứ làm đi, em cảm ơn nha."
Hình Kiêu đứng cạnh cười lớn: "Em cũng biết sai người khác làm, không thấy khách sáo chút nào."
"Thời cơ đến là phải nắm lấy." Thời Dẫn cười nói, "Phúc lợi cho fan đấy."
Dụ Duy Giang khẽ nhíu mày.
Có những lúc, chỉ một cử chỉ quá mức cũng đủ làm lộ ra tất cả.
Dụ Duy Giang bỏ khăn ra, cầm một tuýp kem tan máu bầm. Anh bóp một ít ra ngón giữa, bảo Thời Dẫn: "Qua đây một chút."
Thời Dẫn nghe lời nhích qua. Dụ Duy Giang bỗng đặt tay sau gáy cậu, để đầu cậu hơi ngửa ra sau rồi bôi thuốc cho cậu.
Toàn thân Thời Dẫn cứng đờ một cách rõ ràng. Dụ Duy Giang vẫn cứ nhìn cậu không đổi sắc mặt, thực hiện động tác khiến cậu vừa lúng túng vừa rung rinh.