44. Chương 44: Sao anh biết chắc tôi thích con trai?

Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em

Chương 44: Sao anh biết chắc tôi thích con trai?

Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuông điện thoại vang lên. Màn hình hiển thị số lạ. Thời Dẫn nhấc máy: “Alo, ai vậy?”
“Tôi là Chu Đình Ngộ.” Đầu dây bên kia vang lên, “Thời Dẫn, bây giờ cậu rảnh không?”
“Thầy Chu? Em rảnh, có chuyện gì ạ?”
“Cậu sang phòng tôi một chuyến được không? Làm phiền rồi, sang luôn nhé.”
“Được, em đến ngay.”
Phòng của Chu Đình Ngộ và Thời Dẫn cùng tầng, không xa mấy. Thời Dẫn không biết Chu Đình Ngộ có việc gì gấp thế. Cậu thay quần áo vội vàng sang ngay.
Thời Dẫn gõ cửa phòng Chu Đình Ngộ. Tiếng Chu Đình Ngộ vọng từ bên trong: “Cửa không khoá, cậu vào đi.”
Thời Dẫn mở cửa, thấy cảnh tượng bên trong khiến cậu giật mình. Chu Đình Ngộ mặc chiếc áo choàng tắm trắng đứng cạnh giường, tay ôm lấy một cậu trai. Thời Dẫn nhìn thân hình và dáng nghiêng, đoán ngay đó là Thừa Nam. Cậu tưởng tượng ra cảnh Chu Đình Ngộ ôm Thừa Nam, nhưng thực tế là Thừa Nam mềm nhũn như không xương, toàn thân dựa hẳn vào người Chu Đình Ngộ.
Hai tay Thừa Nam quấn chặt lấy cổ Chu Đình Ngộ, má đỏ hây hây, trông như người không có xương, toàn thân vô lực. Chu Đình Ngộ chỉ có thể ôm eo cậu để tránh cậu trượt ngã.
Dường như Chu Đình Ngộ vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, mặt hơi mất kiên nhẫn. Anh không đeo kính nên phải híp mắt nhìn sang Thời Dẫn.
Thời Dẫn ngạc nhiên nhưng vẫn giữ bình tĩnh.
“Qua đây giúp tôi một tay.” Chu Đình Ngộ mở lời.
Thời Dẫn ngây người một giây, rồi vội vàng “dạ” rồi tiến tới giúp.
“Thầy Chu…” Thừa Nam lèm bèm gọi, “Em thích anh thật đấy.”
Thời Dẫn đứng sững tại chỗ.
“Cậu vẫn chưa xong à?” Chu Đình Ngộ ôm eo Thừa Nam xốc người lên, rồi quay sang lấy kính trên tủ đầu giường, “Bây giờ về phòng.”
“Em không về.”
“Tuỳ cậu.” Chu Đình Ngộ nói, “Mai tôi đi.”
Thân thể Thừa Nam cứng đờ, đẩy Chu Đình Ngộ ra, đôi mắt lờ đờ nhìn anh: “Anh đừng đi.”
Mắt Thừa Nam mờ đục, thân thể run rẩy. Chu Đình Ngộ ấn vai cậu xuống giường, quay sang bảo Thời Dẫn: “Phiền cậu đưa cậu ta về phòng không?”
Chu Đình Ngộ muốn tránh nghi ngờ, Thời Dẫn hiểu, nhưng cậu không ngờ Thừa Nam và Chu Đình Ngộ đã tiến xa đến thế. Những suy đoán trước đây của cậu về tình cảm của Thừa Nam với Chu Đình Ngộ hóa ra là sự thật.
Thực ra Chu Đình Ngộ và Thừa Nam chưa tiến xa như Thời Dẫn nghĩ. Chỉ vì Thừa Nam là người thẳng thắn, không giấu được cảm xúc. Hai hôm trước, Thừa Nam tỏ tình với Chu Đình Ngộ nhưng bị từ chối. Hôm nay, không biết có ai dắt cậu đi uống rượu. Vì tửu lượng kém, Thừa Nam sau khi uống chút đã chạy đến phòng Chu Đình Ngộ giãi bày tâm sự.
Thừa Nam đờ người nhìn Thời Dẫn, nói chậm rãi: “…Thời Dẫn, cậu cũng ở đây…”
Thời Dẫn bước tới cạnh cậu, khom người xuống bảo: “Em đưa anh về.”
Thừa Nam cúi đầu: “Không về được không.”
“Không được.” Chu Đình Ngộ đáp lại.
Chu Đình Ngộ ngồi xuống đất, mở vali, lấy ra một chiếc mũ lưỡi trai và thêm một chiếc khẩu trang dùng một lần. Anh đội mũ lên đầu Thừa Nam, ngồi xuống bên cạnh đeo khẩu trang giúp cậu.
“Say như thế này, mai cậu còn muốn đóng phim nữa không?” Chu Đình Ngộ làm động tác khá thô lỗ, ấn mạnh mũ xuống đầu Thừa Nam.
Thời Dẫn lo lắng hỏi: “Quản lý của anh ấy thấy thì phải làm sao?”
“Lúc về cậu tránh người một chút,” Chu Đình Ngộ nhíu mày, “Biết thì biết thôi, dù sao cũng chỉ là say rượu, có phải lên giường với tôi đâu.”
Thời Dẫn rùng mình nhìn Chu Đình Ngộ.
Một tay Chu Đình Ngộ xốc nách Thừa Nam, một tay ôm eo kéo người dậy. Thời Dẫn thấy vậy bèn tiến đến đỡ cánh tay Thừa Nam.
Thừa Nam nửa tỉnh nửa say ngẩng đầu nhìn Chu Đình Ngộ.
Chu Đình Ngộ đẩy Thừa Nam cho Thời Dẫn, bảo: “Làm phiền rồi, chuyện hôm nay xin giữ bí mật.”
Thời Dẫn gật đầu: “Em biết rồi.”
Thừa Nam túm lấy tay Chu Đình Ngộ, biểu cảm phần nào mang theo sự sốt sắng: “Anh đừng đi mà.”
“Cậu nghe lời thì tôi không đi nữa.” Chu Đình Ngộ không có cảm xúc dỗ dành cậu chàng, “Bây giờ về phòng nghỉ ngơi.”
“Em biết rồi.” Thừa Nam ỉu xìu.
Thời Dẫn đưa Thừa Nam về phòng. Trên đường đi, Thừa Nam ngoan ngoãn nhưng hành động hơi chậm chạp, lúc đi hơi loạng choạng. Thời Dẫn đỡ vai cậu cả đoạn đường.
Sợ gặp người quen, hai người đi lối thoát hiểm.
Thời Dẫn đưa Thừa Nam về đến phòng, ý thức cậu chàng vẫn chưa tỉnh táo, mê man ngã xuống giường. Dù là chàng trai cao ráo, mạnh mẽ, nhưng khi say lại yếu đuối như cọng bún, nhất là lúc dựa vào người Chu Đình Ngộ, thân hình cao nhưng rất biết làm nũng.
Chu Đình Ngộ gọi điện tới.
“Thầy Chu.”
“Thời Dẫn, cậu gọi cho trợ lý của cậu ấy đi, bảo trợ lý tới chăm sóc cậu ta.”
“Có khi nào sẽ bị quản lý của anh ấy biết không?”
Chu Đình Ngộ im lặng giây lát, rồi bảo: “Biết thì biết, mắng một trận là tốt nhất, cho cậu ta nhớ lâu.”
Thời Dẫn nhìn Thừa Nam say bất tỉnh trên giường, không nhịn được hỏi: “Thầy Chu, anh từ chối Thừa Nam rồi à?”
“Ừ.”
“Không thích anh ấy?”
“Sao cậu kết luận chắc chắn là tôi thích con trai?”
Thời Dẫn không thể trả lời.
Thực ra, đôi bên rất khó gặp nhau, không phải mọi nỗi nhung nhớ đều có thể được đáp lại.
Cuộc trò chuyện gián đoạn giây lát, tiếng Chu Đình Ngộ đột nhiên truyền qua điện thoại: “Cậu ta và tôi không giống nhau.”
Cũng đúng, không giống nhau. Trong lúc suy nghĩ về mối quan hệ với Dụ Duy Giang, Thời Dẫn cũng nghĩ vậy.
Thời Dẫn muốn nói gì để phản bác lại Chu Đình Ngộ nhưng chẳng có chút tự tin và lập trường.
Chu Đình Ngộ ngắt cuộc gọi, mấy giây sau gửi số điện thoại trợ lý của Thừa Nam cho Thời Dẫn.
Biết phải tránh nghi ngờ với Thừa Nam, biết nhược điểm của Thừa Nam, thậm chí biết cả số điện thoại trợ lý của Thừa Nam, Thời Dẫn nghĩ, lời Chu Đình Ngộ nói hơn nửa là không đáng tin.
Thời Dẫn đợi trong phòng Thừa Nam một lúc. Trợ lý hối hả chạy đến. Thừa Nam là thần tượng có thực lực đích thực. Mặc dù xuất thân diễn viên chính quy, nhưng fan nữ chiếm nửa giang sơn. Tình cảm riêng tư quả thật sẽ bị hạn chế nhất định. Công ty sắp xếp trợ lý cho cậu chàng cũng là nam.
Trợ lý đến rồi, Thời Dẫn rời đi. Phòng Dụ Duy Giang đối diện phòng Thừa Nam. Thời Dẫn đứng ngẩn người trước cửa phòng anh mãi mà không nghe được động tĩnh gì bên trong.
Đứng khá lâu rồi, ngay cả bản thân Thời Dẫn cũng thấy ngại. Cậu cúi đầu quay người đi.
Thang máy đi tới tầng sáu, cửa từ từ mở ra. Chu Đình Ngộ từ ngoài bước vào. Thấy anh ăn mặc chỉnh tề, Thời Dẫn hỏi: “Thầy Chu? Anh định ra ngoài à?”
“Tôi đi tìm Dụ Duy Giang.” Chu Đình Ngộ bấm nút tầng một.
Bước chân Thời Dẫn vừa mới bước khỏi thang máy, nghe vậy quay đầu lại: “Anh ấy vẫn chưa về?”
“Chưa.” Chu Đình Ngộ nhìn điện thoại, “Hôm nay cậu ta ăn cơm với một nhà đầu tư, đáng ra phải xong rồi mà giờ vẫn chưa thấy về.”
Thời Dẫn cảm thấy lời Chu Đình Ngộ có ẩn ý. Cậu lại trở về cạnh anh, cửa thang máy từ từ khép lại.
“Sao thế?” Thời Dẫn hỏi Chu Đình Ngộ.
Thang máy từ từ đi xuống. Chu Đình Ngộ hỏi: “Cậu phải đi cùng tôi à?”
“…Ừm.” Thời Dẫn không chắc chắn lắm nhưng vẫn gật đầu, “Có chuyện gì xảy ra à?”
“Không biết.” Chu Đình Ngộ vuốt tóc ướt trên trán, “Gửi tin nhắn cho cậu ta mà không thấy trả lời. Nhà đầu tư đó lúc trước tính bao cậu ta đấy.”
Thời Dẫn sững người.
Chu Đình Ngộ nghiêng đầu ngó cậu một cái, “Yên tâm, không sao.”
Trước khi Dụ Duy Giang tới cuộc hẹn, tổ sáng tạo nội dung đã gặp qua nhà đầu tư kia rồi. Chu Đình Ngộ nhìn một cái đã nhận ra người. Chu Minh là ông chủ công ty Tiết Thịnh. Tiết Thịnh là nghệ sĩ mới của công ty, là sếp. Tất nhiên Chu Minh phải cố gắng tranh thủ tài nguyên cho cậu ta rồi.
Ngoài mặt là sếp công ty ưu ái người mới nhưng Chu Đình Ngộ nghi ngờ rằng Tiết Thịnh đi cửa sau.
Tiết Thịnh có nét giống Dụ Duy Giang. Không chỉ Thời Dẫn, Chu Đình Ngộ cũng nhìn ra.
Thời Dẫn im lặng hồi lâu, cho tới khi thang máy xuống đến tầng một.
“Dụ Duy Giang vì anh ta mới bị chèn ép à?” Thời Dẫn nhớ tới những gì Phó Lâm nói với cậu lúc trước, hỏi Chu Đình Ngộ.
“Không phải, trước tôi kể cho cậu rồi đấy, Dụ Duy Giang là bị mẹ cậu ta làm.” Chu Đình Ngộ cười lạnh một tiếng, “Người bình thường đúng là không làm nổi cậu ta.”
Bữa cơm kết thúc hơi muộn. Trước khi về, Dụ Duy Giang vào phòng vệ sinh. Lúc ra thấy điện thoại có mấy tin nhắn của Chu Đình Ngộ hỏi anh ăn xong chưa.
Dụ Duy Giang nhắn lại, xem giờ, đã mười rưỡi rồi.
“Duy Giang,” Trương Tiệp chờ Dụ Duy Giang ngoài cửa quán, vẫy tay, “Nhanh lên một chút.”
Dụ Duy Giang đi tới: “Đạo diễn Trương, anh về trước đi, tôi đi có việc đã.”
“Muộn thế này rồi còn việc gì nữa?”
“Tôi đi mua món đồ.”
“Vậy à, vậy tôi và Lục Vũ Nghiên đi trước.”
Dụ Duy Giang ra khỏi nhà hàng, cầm điện thoại chuẩn bị gọi xe. Một chiếc Maybach màu đen từ cửa nhà hàng chạy tới, dừng trước mặt anh.
Chu Minh kéo kính xe xuống: “Cậu Dụ còn chưa đi à.”
Dụ Duy Giang không đáp, đi thẳng sang hướng khác.
Chu Minh lái xe chầm chậm theo sau anh: “Cậu đi đâu, tôi đưa đi.”
“Không cần.”
“Cậu biết tôi có thể ngừng rót vốn bất cứ lúc nào.” Chu Minh uy hiếp bằng một giọng rất ôn hòa.
Dụ Duy Giang dừng bước. Xe Chu Minh cũng chậm rãi dừng lại. Dụ Duy Giang đứng ngoài cửa xe, thân hình cao lớn. Chu Minh phải ngước lên nhìn anh.
“Xem ra cậu cũng biết đoàn phim thiếu tiền.” Chu Minh mỉm cười. Bằng xuất thân và quyền thế của Dụ Duy Giang, chuyện anh đầu tư cho “Gió ngầm” chỉ là chuyện một lời nói mà thôi. Nhưng Chu Minh biết, ba Dụ Duy Giang không xem trọng nghề diễn của anh, cũng biết Dụ Duy Giang là người tính cách rất mạnh, chắc chắn sẽ không dễ dàng xin trợ giúp từ ba mình. Nếu không không đến nỗi hai năm qua vẫn giãy giụa ở vị trí này.
Vậy nên uy hiếp của y hẳn là có hiệu quả.
“Lên xe đi.” Cách Chu Minh nói chuyện với Dụ Duy Giang có một loại ý tứ như là dẫn dắt, “Giờ này cũng khó gọi xe.”
Dụ Duy Giang đứng im tại chỗ vẻ như đang suy nghĩ. Chu Minh cười hỏi: “Cậu muốn đi đâu?”
Dụ Duy Giang cúi đầu nhìn đồng hồ. Quả thật không còn nhiều thời gian. Anh không muốn lãng phí thêm nên thẳng thừng yêu cầu Chu Minh: “Anh xuống, tôi lái.”
Chu Minh sửng sốt: “Sao cơ?”
Dụ Duy Giang nhìn y bằng vẻ vô cảm, chờ y xuống xe.
Lát sau, Chu Minh ra khỏi xe, đổi sang ghế cạnh tài xế.
Dụ Duy Giang khom lưng ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn.
Vừa nãy trong lúc Lục Vũ Nghiên miệng lưỡi trơn tru, hùng hồn khoác lác thì Dụ Duy Giang ngồi xem điện thoại một lúc lâu. Anh lướt Weibo thấy Weibo của Thời Dẫn có thông báo nhắc nhở sinh nhật, bình luận có một loạt fans chúc cậu sinh nhật vui vẻ.
Còn một tiếng rưỡi nữa là hết ngày hôm nay, Dụ Duy Giang muốn đi mua bánh sinh nhật.
Xe của Chu Đình Ngộ dừng ở chỗ cách cửa chính nhà hàng chừng hơn mười mét. Thời Dẫn ngồi trong xe, thấy Dụ Duy Giang lên xe một người đàn ông lạ, còn ngồi ghế lái.
Chu Đình Ngộ nhíu mày: “Cái quái gì.”
Trong lòng Thời Dẫn có linh cảm lạ. Cậu ngập ngừng hỏi: “Kia là… nhà đầu tư?”
Chu Đình Ngộ ừ một tiếng.
“Là nam?”
“Bất ngờ lắm à?” Dáng vẻ nhẹ tựa như mây của Chu Đình Ngộ chẳng hiểu sao làm Thời Dẫn cảm thấy buồn cười.
Quả thật không có gì bất ngờ.
Nhà đầu tư kia trông rất đẹp. Chắc là anh ta hơn tuổi Dụ Duy Giang nhưng vóc dáng và dung nhan được chăm sóc rất tốt, ăn mặc có gu, thần thái cử chỉ toát lên vẻ phong tình vừa tự nhiên vừa khiến người phát ghét, nhìn thêm mấy lần là có thể nhận ra gu của y là nam.
Thời Dẫn chẳng hiểu sao Dụ Duy Giang lại lên xe y, trong lòng khó chịu. Cậu nghe Chu Đình Ngộ hỏi “Bây giờ làm gì”. Thời Dẫn giật mình, mở điện thoại.
Dụ Duy Giang vừa đi không lâu, điện thoại trên khay để cốc đã reo. Dụ Duy Giang liếc sang. Chu Minh cũng cúi đầu nhìn.
“Thời Dẫn.” Chu Minh đọc tên hiển thị trên màn hình bằng một tốc độ rất chậm.
Dụ Duy Giang khẽ nhíu mày. Anh giơ tay bấm nghe, mở loa ngoài.
“… Alo?” Giọng Thời Dẫn trong điện thoại rất nhỏ, còn mang chút ngập ngừng.
“Sao vậy?” Dụ Duy Giang thoải mái hỏi cậu.
“Anh đang đâu đấy?”
“Đang lái xe.”
“Anh vẫn chưa về ạ?”
Dụ Duy Giang khựng lại hai giây, sau đó bảo cậu bằng chất giọng vỗ về dịu dàng: “Sắp rồi.”
Trẻ con đều rất mong chờ sinh nhật, chắc chắn Thời Dẫn cũng vậy. Dụ Duy Giang thầm nghĩ.
Anh muốn nhanh một chút.