Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em
Chương 47: "Thiếu đức thiếu tài, anh Dụ kia đã mù mắt rồi"
Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa về tới nơi, Dụ Duy Giang liền hỏi Thời Dẫn muốn quà gì. Thời Dẫn lắc đầu: "Anh mua bánh cho em rồi mà."
"Còn cái khác thì sao?"
"Em không cần đâu." Cậu cong môi, "Em thích cái bánh lần trước lắm."
Dụ Duy Giang thở dài, chỉ gật đầu "ừm" rồi không hỏi thêm.
Một hồi lâu sau, Dụ Duy Giang mới hỏi: "Năm nay sinh nhật em bao nhiêu tuổi?"
"Hai mốt."
Dụ Duy Giang thầm nghĩ tuổi còn trẻ thế. Anh nói: "Sinh nhật vui vẻ nhé."
Thời Dẫn đáp: "Cảm ơn anh."
Tối đó, Dụ Duy Giang tan việc muộn hơn Thời Dẫn một chút. Thời Dẫn đến phòng khách sạn do mẹ cậu đặt trước. Nguyên Dập cũng ở Khánh Thị nên Thời Dẫn gọi y qua cùng, nhưng không hề nhắc đến chuyện sinh nhật, khiến Nguyên Dập đến tay không. Y trách Thời Dẫn không báo sớm, rồi lập tức đưa cho cậu một phong bao lì xì.
Nguyên Dập bỏ thân phận nhân viên, trông như một chàng trai thành phố lịch lãm, rạng rỡ. Y đeo kính áp tròng, vuốt tóc gọn gàng, quần áo cũng chỉnh chu. Dù đã ngoài ba mươi nhưng vẫn trẻ trung, đúng kiểu nam tính càng nhìn càng thấy hợp mắt.
Chẳng bao lâu, Dụ Duy Giang cũng đến. Thời Dẫn mở cửa cho anh.
Dụ Duy Giang đứng ngoài, quanh thân như bị bao phủ bởi lớp khí nóng cùng hơi thở mệt mỏi của người từng trải. Anh vừa tan việc ở phim trường nên quần áo vẫn chưa kịp thay.
Phòng đã bật điều hòa, mát rượi. Thời Dẫn vội tránh đường cho anh vào.
Nhà bếp mở, mẹ Thời ngẩng đầu thấy Dụ Duy Giang liền gác việc, bước ra ngoài: "Sao trông mệt mỏi thế, đi tắm đi. Cô có mang quần áo mới cho Thời Dẫn. Nếu cháu không để ý thì mặc của nó đi nhé?"
"Mẹ, anh ấy mặc quần áo của con làm gì."
Mẹ Thời quay về hướng phòng ngủ: "Có một bộ rộng lắm, chắc vừa."
Thực ra, chiếc áo phông rộng rãi của Thời Dẫn mặc lên người Dụ Duy Giang bỗng trở nên bó sát. Vải vóc ôm sát người anh, phác họa rõ nét đường nét cơ bắp.
Dù áo mới nhưng vẫn còn thoang thoảng mùi mật ong ấm áp. Mùi trên người Thời Dẫn cũng vậy.
Dụ Duy Giang đoán chắc tủ quần áo của Thời Dẫn toàn mùi mật ong.
Đồ của Thời Dẫn nghiêng về phong cách học sinh, sinh viên, lại không đúng size nên mặc lên người Dụ Duy Giang trông không hợp. Thời Dẫn không khỏi nhớ đến mấy tấm ảnh Dụ Duy Giang thời đại học trong điện thoại Chu Đình Ngộ. Lúc ấy anh gầy gầy, mắt lạnh nhạt nhưng trong trẻo, dáng người cũng không đầy đặn như bây giờ. Nếu là anh hồi ấy chắc chắn sẽ hợp.
Nhân lúc Dụ Duy Giang không để ý, Thời Dẫn liếc nhìn anh vài lần.
Dụ Duy Giang vào bếp giúp mẹ Thời. Bà cười: "Cháu mặc bộ này đẹp lắm."
Anh nói thẳng: "Hơi chật một chút."
Anh giúp bà sơ chế nguyên liệu, động tác nhanh nhẹn. Mẹ Thời khen anh biết việc, còn bảo Thời Dẫn là đứa trẻ chỉ giỏi chuyện láu táu.
"Mẹ," Thời Dẫn ngồi trên ghế sofa nghịch điện thoại, nghe thấy bác gái nói liền cất lời, "Xin đừng nói xấu nhau, cảm ơn."
Mẹ Thời cười toe toét.
Món ăn bày lên bàn, bốn người ngồi xuống. Thời Dẫn hỏi mẹ: "Sao anh nhỏ chưa đến?"
Nguyên Dập sặc: "Anh ta cũng đến?"
"Đúng vậy."
Nguyên Dập có chút ngượng ngùng. Thành tích của y với Thời Tri Liên đã chôn xuống từ đêm hội từ thiện KNOCON. Gần đây, nguyên Dập phụ trách chương trình giải trí, Thời Tri Liên là nhà tài trợ lớn nhất. Hai người thường xuyên đụng độ, lần nào cũng là đấu khẩu.
Thời Tri Liên thích soi mói, yêu cầu đủ điều. Nguyên Dập là tổng biên kịch kiêm đạo diễn, lúc nào cũng là đích nhắm của mọi phiền nhiễu. Hơn nữa, Thời Tri Liên còn tỏ ra vô cùng hứng thú châm chọc y. Nguyên Dập dám mắng hắn sau lưng nhưng không thể phản kháng.
Mắng thì mắng nhưng Nguyên Dập không thể phủ nhận nhan sắc của Thời Tri Liên. Hắn ngạo mạn, lạnh lùng nhưng đúng là tuấn tú, thậm chí còn hợp gu của y hơn cả Dụ Duy Giang.
Đó chính là nỗi khổ của kẻ mê sắc.
Họ vừa ăn được nửa chừng thì Thời Tri Liên tới. Tháng tám, hắn mặc bộ vest, vừa vào đã cởi ngay áo khoác, để lại chiếc sơ mi trắng.
Thời Tri Liên xắn tay áo, ném một bao lì xì dày cộp lên bàn trước mặt Thời Dẫn, rồi thoáng nhìn Dụ Duy Giang đang ngồi ngay ngắn, liền quay sang Nguyên Dập.
"Nhiều người quá nhỉ." Thời Tri Liên nói một câu, ngồi xuống bên cạnh mẹ Thời.
"Anh Dụ còn nhớ tôi không?" Thời Tri Liên nhìn về phía Dụ Duy Giang.
"Vẫn nhớ."
"Không ngờ lại gặp anh ở đây. Anh và cháu tôi… hình như thân lắm?"
"Đúng vậy."
Thời Tri Liên cười khách sáo, quay sang châm chọc cháu trai: "Nó có gì giỏi đâu."
Nguyên Dập bật cười, cúi đầu không chịu được.
Thời Tri Liên nói chuyện theo phong cách cổ, vừa nghiêm túc vừa quái dị. Thời Dẫn không biết nói gì, cũng bắt chước theo: "Thiếu đức thiếu tài, anh Dụ kia đã mù mắt rồi."
Nguyên Dập bật cười.
"Nói gì đó." Mẹ Thời cười nhìn Thời Dẫn.
Thời Dẫn nhét lì xì vào túi, thương lượng với Thời Tri Liên: "Lần sau chuyển khoản nhé, tiền mặt bất tiện quá."
Thời Tri Liên liếc cậu: "Lần sau tiền mặt cũng không có đâu."
Thời Dẫn chậc một tiếng.
Mẹ Thời rót đồ uống cho Thời Tri Liên. Hắn giơ tay ngăn: "Em uống rượu."
"Không mua rượu đâu," mẹ Thời nói, "Mai Tiểu Dẫn còn phải đóng phim, uống say không tốt."
"Nó uống rượu gì, một chén đã ngất," Thời Tri Liên nhạo báng, "Em mang rượu, lát trợ lý mang tới."
"Được," mẹ Thời cười, "Vậy chị uống với chú."
Rượu Thời Tri Liên mang đến là loại ngon có đánh số riêng*, Nguyên Dập nhìn mà thèm, muốn uống nhưng không muốn nói chuyện với hắn. Từ khi Thời Tri Liên vào cửa đến giờ, y chưa nói với hắn một lời, dù hòa đồng nhưng không hề chào hỏi. Dù vậy, y vẫn giữ vững phong độ của kẻ mê sắc, mắt không rời khỏi hắn.
*Loại rượu ngon có đánh số riêng (có thể là số năm tuổi rượu – ND).
Y che giấu rất tốt, không lộ chút gì.
Dù vậy, khi Thời Tri Liên đột nhiên nhìn sang, lòng Nguyên Dập vẫn chột dạ, mất tự nhiên quay đi.
Thời Tri Liên cầm chai rượu, nhìn y không tỏ chút cảm xúc.
"Tiểu Nguyên cũng uống chút đi," mẹ Thời bảo.
Nguyên Dập cười "vâng" rồi đưa ly. Mũi Thời Tri Liên phẩy một tiếng hừ lạnh. Nguyên Dập nhíu mày, không thoải mái. Y nhìn hắn rót rượu cho mình nửa ly.
Bữa cơm kết thúc, đã khá muộn. Địa điểm ghi hình ở xã nhỏ, nơi này thuộc thành phố nhưng đường xa. Mẹ Thời đặt phòng lớn, đủ chỗ nên bảo Dụ Duy Giang và Thời Dẫn ở lại, sáng mai về.
Nguyên Dập uống rượu, mẹ Thời lo y về một mình nên cũng bảo y ở lại.
"Tri Liên, lát em về không? Trợ lý đâu?" mẹ Thời hỏi.
"Em bảo cậu ta về trước, hôm nay em ở đây, phòng đủ không?"
"Đủ chứ, Tiểu Dụ và Thời Dẫn có thể ở chung, phòng đó có hai giường."
Thời Dẫn thấy ngượng: "Mẹ, con không xứng có phòng riêng sao?"
"Vậy con cũng không thể để chú nhỏ con và Tiểu Nguyên ở cùng phòng được chứ." Mẹ Thời vỗ đầu cậu, nhìn sang Dụ Duy Giang, "Tiểu Dụ, cháu có ý kiến gì không?"
Dụ Duy Giang đáp: "Không sao."