Alaska Của Anh – Tạp Liễu Năng Toa
Cái Giá Của Lời Thô Tục
Alaska Của Anh – Tạp Liễu Năng Toa thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một giờ sau, cửa phòng chờ VIP bất ngờ bị đẩy mạnh, Khương Nhất Nguyên chạy vào như một cơn lốc, chống gối thở dốc: “Trời ơi, anh…”
Thẩm Thư Lâm không ngẩng đầu, chỉ gấp tạp chí lại đặt sang một bên: “Vội gì chứ.”
Khương Nhất Nguyên lấy lại nhịp thở, cười đáp: “Sợ anh chạy mất thôi.”
Cậu cười hì hì bước tới, đặt tay lên vai Thẩm Thư Lâm rồi hôn cái chụt lên trán anh, để lại một dấu nước bọt rõ ràng: “Nhớ cục cưng chết đi được!”
Thẩm Thư Lâm nhíu mày lau vết nước trên trán: “Không có phép tắc gì cả.”
Khương Nhất Nguyên ngồi xuống bên cạnh, tay chân bắt đầu táy máy. Đầu tiên nắm lấy cổ tay đối phương, vuốt ve lòng bàn tay và các ngón tay: “Chúng mình không gặp nhau những 2 tuần rồi, thế mà cưng cũng keo kiệt một nụ hôn với em. Anh bận quá, sắp sửa thành yêu xa mất rồi…”
Thẩm Thư Lâm không rút tay về, chỉ lặng lẽ nhìn cậu: “Em cũng bận.”
“Thì đúng thế… nhưng dạo này đỡ hơn. Sáng nay em đã chốt xong báo cáo đề tài, từ giờ nhẹ bớt rồi.” Khương Nhất Nguyên dùng đầu ngón tay vẽ theo đường chỉ tay của đối phương, lại hỏi tiếp: “Anh uống hoa sắn dây* em gửi chưa?”
(Chú thích: 葛花 là hoa của cây Kư (Pueraria lobata), còn được biết đến với tên gọi khác là hoa sắn dây. Cây Kư là một loại dây leo, có nguồn gốc từ Đông Á. Hoa có màu tím nhạt hoặc hồng, mọc thành chùm. Trong y học cổ truyền Trung Quốc, nó là một vị thuốc có tác dụng giải độc, giải rượu và hỗ trợ điều trị một số bệnh.)
“Đó là em gửi sao?”
Nửa tháng trước, có một bưu kiện gửi đến công ty, người gửi chỉ điền tên của cửa hàng, bên trong là một loại hoa khô có hương thảo dược thoang thoảng. Người đàn ông không đặt hàng online, cũng không biết ai gửi nên chỉ để sang một bên.
“Đúng vậy.” Khương Nhất Nguyên gãi đầu. “Em thấy trên mạng nói hoa sắn dây giúp giải rượu, đầu óc tỉnh táo, khá tốt cho dạ dày. Dạo này anh phải đi xã giao nhiều, thiết nghĩ lót dạ một cốc ấy trước khi uống rượu thì tốt hơn nên em đã đặt online rồi gửi thẳng đến công ty anh.”
“Em không nói với tôi.” Anh cũng không biết đó là hoa sắn dây, cứ nghĩ là ai đó gửi nhầm.
“Mấy lần định nhắc mà bận quá quên mất, giờ gặp nhau mới nhớ ra.” Khương Nhất Nguyên nhìn đối phương, đoạn than phiền: “Khó khăn lắm hai đứa mới rảnh rỗi, anh đi chơi mà chẳng dẫn em theo. Anh à, anh ác quá.”
Thẩm Thư Lâm khép tay lại, nắm lấy những ngón tay đang nghịch ngợm của thanh niên. Khương Nhất Nguyên cong ngón tay, tiếp tục gãi gãi trong lòng bàn tay anh. Hai người mắt chạm mắt, không quá phô trương nhưng đầy tình tứ.
“Anh Thẩm.” Giọng nói của nhân viên tiếp tân VIP cắt ngang bầu không khí tình tứ. “Chuyến bay sẽ cất cánh sau 20 phút nữa, mời anh theo tôi đến cổng VIP.”
Thẩm Thư Lâm khẽ gật đầu rồi từ tốn buông tay ra, nhưng Khương Nhất Nguyên lại không chịu. Ngón tay chen vào giữa các kẽ tay, mười ngón đan chặt vào nhau.
Người đàn ông liếc cậu một cái, không nắm chặt cũng không buông lỏng để mặc cậu nắm tay. Hai người cùng bước về phía lối lên máy bay. Nhân viên tiếp tân đi phía trước, ánh mắt không lộ ra bất cứ biểu cảm nào.
Trong khoang thương gia chỉ có hai người, tiếp viên trưởng hỏi qua nhu cầu rồi lặng lẽ rút lui, khép cửa cabin lại.
“Anh ơi.” Khương Nhất Nguyên lục tìm trong túi áo một lúc lâu, cuối cùng lôi ra một thứ, đặt vào tay người bên cạnh. “Tặng anh.”
Đó là một nắm cánh hoa dạ lý hương trắng muốt, có vài cánh bị nát trông như vừa được bứt ra từ một cành hoa.
“Con đường trước nhà anh đầy dạ lý hương, loài hoa này còn gọi là thiên lý hương, đặc biệt đậm mùi vào ban đêm. Mỗi tối anh lái xe về nhà đều đi qua đó có chú ý không, có ngửi thấy mùi không?”
“Vậy à?”
Khương Nhất Nguyên cười: “Hoa nở đẹp nhất vào ban đêm, cũng là lúc thơm nhất, như thể chào đón anh về nhà vậy. Nhưng đừng ngửi nhiều quá, dễ bị ngán đó.”
Thẩm Thư Lâm nhớ lại những cành dạ lý hương xanh tốt phía sau hàng rào trắng ngọc. Qua khe hở của hàng rào có thể thấy phía hiên nhà anh, đèn ở cửa trước đã không còn sáng nữa.
Máy bay cất cánh, khi bay qua tầng đối lưu có chút rung lắc nhưng rất nhanh đã ổn định trong tầng bình lưu. Thời tiết hôm nay rất đẹp, ngoài cửa sổ là bầu trời xanh thẳm và mây trắng. Máy bay di chuyển êm đềm như thể đang đứng yên.
Họ đang ở độ cao 10,000 mét trên không trung, khung cảnh này quá lãng mạn.
Khương Nhất Nguyên quay đầu, nhìn chằm chằm gương mặt điển trai của người yêu, liếm môi: “Anh à, anh có muốn…”
“Không muốn.” Thẩm Thư Lâm chẳng cần đoán cũng biết tỏng cậu ta định nói gì, lập tức ngắt lời.
Khương Nhất Nguyên không cam lòng, đưa chân ra cọ cọ đầu gối của đối phương. “Lâu lắm rồi chúng mình chưa ngủ cùng nhau, đêm qua em còn mơ thấy anh đấy. Anh xem, thời tiết hôm nay đẹp thế này…”
Người đàn ông hờ hững liếc cậu một cái: “Dẹp ngay mấy cái suy nghĩ vớ vẩn đó đi.”
Khương Nhất Nguyên bĩu môi, đành chịu thua: “Vậy sau khi xuống máy bay, chúng mình sẽ ở lại qua đêm trước đúng không? Đừng nói anh định chạy thẳng lên núi giữa đêm nhé? Chưa bị gấu ăn thịt hay rắn cắn đã là may rồi.” Kế đó, cậu tiếp tục nũng nịu: “Anh ơi anh à, người ta nhớ anh lắm, đừng hành hạ em nữa mà.”
Thẩm Thư Lâm nhớ lại. Tầm 3 giờ chiều nay, đối phương đã gọi điện rồi hét lên một tràng dài những lời lẽ thô tục. Trong lòng anh đã có quyết định, bèn cười đáp lại. “Được thôi, vậy thì ở lại một đêm.”
Khương Nhất Nguyên vui mừng khôn xiết, liên tục kéo Thẩm Thư Lâm để xác nhận lại. Sau khi bị cảnh cáo vài lần, cuối cùng cậu cũng chịu “tắt mic”, chỉ dám mừng thầm trong lòng. Tay chân cậu cứ ngứa ngáy, thỉnh thoảng lại không kìm được đi trêu chọc Thẩm Thư Lâm, rồi lại bị anh cảnh cáo lần thứ N.
Máy bay hạ cánh lúc hơn 7 giờ, hai người ăn tối qua quýt rồi đi đến khách sạn.
Khương Nhất Nguyên vội vàng đi tắm, xong xuôi thì quấn áo choàng tắm bước ra, giục Thẩm Thư Lâm nhanh chóng vào tắm. Đợi đối phương vào trong, cậu mở ba lô đổ ra một đống bao cao su đủ màu sắc, vừa hát nghêu ngao vừa chọn tầm chục cái như đi chợ rồi xếp từng chiếc lên gối.
Lúc Thẩm Thư Lâm tắm xong bước ra, Khương Nhất Nguyên lập tức nở nụ cười rạng rỡ giục anh lựa chọn: “Anh sắp xếp thứ tự đi, đêm nay chúng mình sẽ dùng từng cái một.”
Người đàn ông bước tới quỳ một gối xuống cạnh giường, cúi đầu nhìn qua, mỉm cười hờ hững: “Thế này là được rồi.”
Mái tóc rối bời chưa khô hẳn, chỉ được lau qua loa bằng khăn. Đúng lúc này, một giọt nước nhỏ xuống khéo léo rơi đúng lên mu bàn tay của Khương Nhất Nguyên.
Khương Nhất Nguyên khẽ kêu ‘shh’ một tiếng, ngẩng đầu, môi lướt nhẹ qua cằm dưới của anh.
Hai người dùng chung một loại sữa tắm mà Thẩm Thư Lâm mang từ nhà theo. Mùi muối biển trong lành lan tỏa quanh mũi, hương thơm trên cơ thể giống nhau y đúc, hòa quyện làm một.
Họ hôn nhau thật lâu.
Khương Nhất Nguyên cứ lặp đi lặp lại rằng nhớ anh quá chừng. Ánh mắt Thẩm Thư Lâm thoáng dao động, đáy lòng mềm nhũn trong chốc lát. Nhưng khi nhớ lại những lời lẽ thô tục đối phương đã nói trong cuộc điện thoại lúc trước, tim anh lại trở nên sắt đá.
“A Nguyên.” Thẩm Thư Lâm trầm giọng lên tiếng, “Những lời tôi nói, em có nghe không?”
“Đương nhiên rồi, anh hỏi thừa quá.” Khương Nhất Nguyên nhìn anh, miệng lưỡi ngọt xớt, không chút kiêng dè. “Anh nói gì em cũng nghe, lời anh như thánh chỉ, còn quyền lực hơn cả sắc lệnh của ba em nữa. Anh bảo em lên trời em tuyệt đối không xuống đất! Anh bảo em ăn cháo em tuyệt đối không ăn cơm, anh à…”
Cả hai sau khi tắm xong đều chỉ khoác áo choàng tắm, khi hôn nhau, áo choàng trượt xuống. Khương Nhất Nguyên vội chộp lấy bao cao su trên gối, vẻ mặt như thể “gấp lắm rồi, bố ai mà nhịn nổi”.
“Không vội.” Thẩm Thư Lâm nói.
Khương Nhất Nguyên nhìn anh bằng ánh mắt khẩn thiết, rồi buông tay ra.
Thẩm Thư Lâm cười khẽ, đoạn châm một điếu thuốc. Động tác rất thành thạo, dù cầm thuốc bằng một tay nhưng vẫn thành công khiến Khương Nhất Nguyên đỏ mặt tía tai. Kế đó, người đàn ông nghiêng người lấy gạt tàn trên đầu giường, điềm nhiên gẩy tàn thuốc.
Khương Nhất Nguyên gấp gáp đến chết đi được, lại với tay lấy thứ trên gối.
Người đàn ông chỉ dùng một ngón tay chặn cổ tay cậu lại, ánh mắt nhìn cậu chăm chú, hỏi thêm lần nữa: “Thế em có nghe lọt những gì tôi từng nói không?”
“Gì cơ ạ…” Khương Nhất Nguyên chẳng hiểu tại sao đối phương cứ bám riết lấy chuyện này mãi, nhưng ánh mắt không kìm được vẫn cứ lướt nhìn cơ thể anh. Bình thường, Thẩm Thư Lâm luôn mặc vest lịch sự chỉn chu, cà vạt chỉnh tề trên cổ, cả người lúc nào cũng đứng đắn nghiêm túc. Chỉ có khi ở trên giường, anh mới lộ ra chút nghịch ngợm.
Khương Nhất Nguyên mỗi lần đều bị nét nghịch ngợm ẩn giấu ấy làm cho mê mẩn đến chết đi sống lại. Ánh mắt đối phương tràn đầy vẻ châm chọc và đùa cợt khiến cậu càng không thể chịu nổi, đành phải thuận theo: “Anh à… có câu nào anh nói mà em không nghe đâu? Hoặc là… để mai nói được không?”
Thẩm Thư Lâm không vội, từ tốn nhắc nhở. “Trước Tết, tại triển lãm nghệ thuật Bác Nghệ ở thành phố C, em đã hứa sẽ không nói một câu nào đó nữa.”
“À…” Một giọt nước từ mái đầu ướt lại nhỏ xuống cổ Khương Nhất Nguyên. Cậu rùng mình, cố gắng hồi tưởng. “Triển lãm…không nói nữa… Câu gì nhỉ…” Nhưng bấy giờ cậu làm gì còn tâm trí mà nghĩ ngợi. “Anh à, để mai nói được không? Đừng hành hạ em nữa, em xin anh đấy.”
“Không được.” Thẩm Thư Lâm dụi tắt điếu thuốc, giọng anh khàn khàn vì vừa hút thuốc, nghe có phần khô khốc. “A Nguyên, ngẫm nghĩ cho kỹ.”
Khương Nhất Nguyên muốn khóc mà không khóc được, ngước mắt nhìn lên trần nhà, chợt nhớ ra: “À, mặc quần xong…”
Cậu lập tức nhận lỗi: “Anh ơi, em sai rồi, em nói sai. Chiều nay em nóng nảy quá nên nhất thời không kiềm chế được. Em đảm bảo sau này không nói nữa, được không? Anh yêu, anh tha thứ cho em lần này nhé, anh ơi, xin anh đấy!”
Cậu lại với tay lấy thứ trên gối, rồi một lần nữa bị ngón tay Thẩm Thư Lâm chặn lại.
“Lần trước em cũng hứa.”
“Con người đâu phải thánh nhân, ai mà chẳng có lúc mắc lỗi… Anh à, nửa tháng rồi chúng mình chưa gặp nhau, tha lỗi cho em lần này được không? Đừng để mấy chuyện nhỏ nhặt này làm hỏng đêm xuân tốt đẹp…” Nói xong, cậu lại định tiến lại gần.
“Chuyện nhỏ?” Sắc mặt Thẩm Thư Lâm đột nhiên lạnh đi, hờ hững nhìn cậu: “Không chỉ chuyện này. Hình như tôi đã nói rồi. Những lúc khác tôi không quản, nhưng trước mặt tôi, tôi không muốn nghe mấy lời thô tục.”
Bấy giờ Khương Nhất Nguyên mới nhận ra mình đã gây họa, đêm nay coi như hỏng bét hoàn toàn. Cậu vò đầu bứt tai ngồi dậy, vừa hối hận vừa khổ sở: “Anh à…”
Thẩm Thư Lâm vẫn đang chờ một câu giải thích.
“Em chỉ là… quá nóng vội.” Khương Nhất Nguyên mở miệng, nhưng rồi lại chẳng biết nói gì. Cậu thấy mất mặt, khó xử, trái tim cũng nguội lạnh theo. Tất cả phấn khích của chuyến đi Vân Nam cũng tiêu tan đi một nửa.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên. Khương Nhất Nguyên xoa mặt, nhặt áo choàng tắm dưới đất lên mặc vào rồi ra mở cửa.
Thấy nhân viên khách sạn mang đến một hộp thuốc nhỏ, cậu cũng không buồn nhìn xem đó là thứ gì, ném lên đầu giường rồi định đi tắm nước lạnh.
Bỗng, người đàn ông gọi cậu lại: “Qua đây.”
Khương Nhất Nguyên thoáng sững người, sau đó đi đến ngồi xuống. Trái tim cậu rối bời. Tám phần là tức giận với bản thân, hai phần là giận Thẩm Thư Lâm không giữ thể diện cho mình, nên chỉ cúi đầu không nói một lời.
Cậu liếc Thẩm Thư Lâm một cái, anh nói: “Đưa tay ra.”
Thanh niên chìa tay trái ra, đồng thời ngửa lòng bàn tay lên. Cậu nghĩ, nếu là bị đánh vào lòng bàn tay, thì cứ đánh đi.
“Tay phải.”
Cậu lại ngoan ngoãn đổi sang tay phải.
“Lật lại.”
Cuối cùng Khương Nhất Nguyên cũng ngẩng lên nhìn anh đầy oán trách. Ôi, đánh vào mu bàn tay thì đau lắm đấy. Nhưng cậu vẫn nghe lời, xoay tay để mu bàn tay hướng lên trên.
Tiếp theo, thanh niên cảm thấy tay mình bị nắm lấy, có thứ gì đó mát lạnh được bôi lên khớp ngón trỏ và ngón giữa. Cậu cúi đầu, thấy ngón trỏ và ngón giữa có một vết bầm tím không biết bị từ lúc nào. Cậu cau mày suy nghĩ, hình như là do cú đấm vào hàng rào tạo thành.
Người đàn ông không ngẩng đầu, nhẹ nhàng dùng ngón tay thoa thuốc trên khớp xương, chỉ hỏi: “Không phát hiện ra à?”
Đúng là Khương Nhất Nguyên không phát hiện thật. Cậu chớp chớp mắt, hóa ra anh không phải muốn đánh mà là bôi thuốc cho cậu. Cảm giác khó xử ban nãy lập tức được sự ngọt ngào thay thế. Cậu vui vẻ cúi xuống thơm thơm cằm dưới của Thẩm Thư Lâm, tự giác nhận lỗi: “Anh ơi, em biết mình sai rồi, là lỗi của em.”
Thẩm Thư Lâm ngẩng đầu, hờ hững liếc một cái: “Thật sao?”
Khương Nhất Nguyên lập tức giơ tay thề thốt: “Em thề sau này không nói lời thô tục nữa, càng không bao giờ nói câu đó. Nếu còn tái phạm, trời đánh–…”
“Trời không rảnh lo mấy chuyện này.” Thẩm Thư Lâm ngắt lời.
Khương Nhất Nguyên nghĩ ngợi một chút rồi nói tiếp: “Nếu em còn nói thì em là con chó, gâu gâu gâu.”
Khóe miệng Thẩm Thư Lâm khẽ cong lên: “Cũng không cần phải thế.”
“Cần chứ! Nếu không làm sao thể hiện quyết tâm hối cải của em được?” Khương Nhất Nguyên nhìn mu bàn tay đã được thoa thuốc, vui vẻ lại gần, bắt đầu rót mật vào tai: “Anh à, lần này thật sự là thật đấy. Sau này anh nói gì em cũng nghe, lời anh như thánh chỉ, anh–…”
Thẩm Thư Lâm đặt lọ thuốc lên đầu giường, cười khẩy: “Hôm nay thì không được.”
Khương Nhất Nguyên lập tức ỉu xìu: “Anh ơi, người ta đã thành tâm hối cải rồi mà.”
Thẩm Thư Lâm đẩy đống “bao cao su” đủ màu sắc trên gối sang một bên: “Chỉ nói suông thì không có tác dụng đâu. Ngủ sớm đi.”
Khương Nhất Nguyên biết đêm xuân tối nay đã thất bại thảm hại, chỉ đành thở dài leo lên giường. Cậu đặt bàn tay vừa được thoa thuốc lên mũi ngửi, có một mùi thuốc thoang thoảng.
Đêm nay tuy không phải là tuyệt nhất, nhưng cũng không tệ chút nào.