Mây Tím Và Sự Đeo Bám

Alaska Của Anh – Tạp Liễu Năng Toa thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối thứ Sáu, tại tầng cao nhất của tập đoàn Thẩm thị.
Trước bàn làm việc rộng lớn, Thẩm Thư Lâm ký nốt những tài liệu cuối cùng, mệt mỏi tháo chiếc kính gọng vàng xuống, xoa xoa sống mũi, sau đó gọi điện nội bộ: “Qua đây một chút.”
Rất nhanh, có tiếng gõ cửa vang lên.
“Mời vào.”
Thư ký Lâm Tây Tuân mang theo một tập tài liệu bước vào, hỏi: “Giám đốc, đây là lịch trình tuần sau.”
Anh nhận lấy, xem qua rồi cầm bút gạch bỏ một mục: “Chiều nay bên Khải Minh đã gọi điện, đã gần như thỏa thuận xong, hủy cuộc gặp vào thứ Ba tuần sau.”
“Được.”
“Dự án công viên phía Tây thành phố cần được đưa vào lịch trình sớm hơn, mấy ngày tới, hãy hẹn với sở quy hoạch, tuần sau chọn một buổi trưa để ăn cơm.”
“Vâng, giám đốc.”
Thẩm Thư Lâm chỉnh lại một vài chi tiết nhỏ, Lâm Tây Tuân nhận tài liệu đã sửa, rồi chỉ trong năm phút đã trở lại với bản mới tinh.
“Không vấn đề gì nữa.”
Lâm Tây Tuân đặt tài liệu vào phòng thư ký bên cạnh, khi trở lại, giọng điệu đã vui vẻ hơn hẳn: “Giám đốc Thẩm có đói không? Đi ăn khuya không?”
Thẩm Thư Lâm đứng trước cửa sổ lớn, nơi ánh đèn thành phố rực sáng, kéo tấm rèm dày lại, cười nói: “Tan làm rồi, còn gọi giám đốc cái gì.”
Lâm Tây Tuân cười phá lên, bước tới vỗ vai anh: “Đi thôi, anh mời cậu đi ăn xiên nướng.”
Hai người là bạn học từ khi du học, đã từng cùng nhau quậy phá không ít lần. Lâm Tây Tuân ghét phải đưa ra quyết định lớn, nhưng lại cực kỳ thích làm những công việc tỉ mỉ, mọi việc được giao đều được hắn sắp xếp đâu ra đấy, và hắn cũng rất tận hưởng điều đó. Hồi đó, hắn từng nói với Thẩm Thư Lâm rằng: “Đợi về nước, cậu tiếp quản công ty của ba cậu đi, tôi sẽ làm thư ký cho cậu.”
Quả nhiên, vai trò thư ký được thực hiện rất tốt, giờ làm việc thì là quan hệ cấp trên cấp dưới, sau giờ làm thì lại là anh em thân thiết. Nhiều năm trôi qua, tình bạn giữa họ vẫn vững bền như thuở ban đầu.
Thẩm Thư Lâm khoác áo vest: “Đi thôi.”
Hai người lái xe đến quán ăn vỉa hè ở phía Tây thành phố.
Trong lúc chờ đồ ăn, Lâm Tây Tuân hỏi: “Ngày mai cậu rảnh không? Đi dạo phòng tranh với tôi, tôi muốn mua vài bức tranh treo ở nhà mới.”
“Mấy giờ?” Thẩm Thư Lâm cảm thấy mặt bàn không được sạch sẽ, cầm khăn giấy lau đi lau lại nhiều lần. “Buổi sáng tôi phải đi chơi cờ với ba.”
Lâm Tây Tuân nói: “3 giờ chiều.”
Anh gật đầu: “Được, đón tôi ở biệt thự ngoại ô nhé.”
“Ok!” Lâm Tây Tuân nghe Thẩm Thư Lâm nhắc đến ba, bèn hỏi: “Cậu với bác trai… ổn rồi à?”
“Ừm.”
Lâm Tây Tuân cảm thán: “Thật chẳng dễ dàng gì đâu nhỉ, hai cha con đã vì chuyện này mà cãi vã suốt hai năm trời, đúng không? Ba tháng trước còn cãi to một trận, cậu thậm chí còn mượn cớ đi công tác để tránh mặt… Giờ bác trai đã đồng ý rồi, cậu không định tìm một người để ổn định sao?”
Thẩm Thư Lâm nhấp một ngụm trà, thấy vị nhạt nhẽo liền đặt sang một bên: “Chuyện này không vội được.”
“Cũng đúng. Trước khi gặp Tiểu Linh, tôi còn định cả đời không kết hôn kia mà. Chuyện tình cảm, vẫn phải chờ duyên phận thôi.”
Anh cười đáp: “Người sắp kết hôn rồi mà sao lại than thở nhiều thế?”
“Thì tôi lo cho cậu chứ sao.” Lâm Tây Tuân làm bộ làm tịch thở dài như ông cụ non. “Tôi cũng coi như là người chứng kiến cậu lớn lên…”
Thẩm Thư Lâm giơ tay ra hiệu dừng lại: “Thôi đi, càng nói càng lố bịch đấy.”
Lâm Tây Tuân giả vờ ho một tiếng, đổi giọng: “Tôi cũng coi như là người chứng kiến từng bước cậu công khai giới tính với gia đình, cậu thì…”
“Ăn thôi.” Thẩm Thư Lâm đưa một xiên mực nướng sang, “Tôi không tin đồ ăn không bịt được miệng cậu đâu.”
Quả nhiên, Lâm Tây Tuân không nói gì nữa, cắm cúi ăn ngấu nghiến.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Thư Lâm lái xe đến biệt thự ngoại ô. Ba Thẩm đang ngồi trong vườn hút thuốc lào.
“Trời đã vào thu, ba đừng ngồi ngoài trời sớm thế này, cẩn thận cảm lạnh.” Thẩm Thư Lâm xách theo giỏ trái cây đi tới, khuyên nhủ. “Vào nhà nhé.”
Ba Thẩm hừ một tiếng: “Con nghĩ ba ngồi đây đợi con à? Đừng có mà tự mình đa tình.” Dù nói vậy, ông vẫn ngậm điếu thuốc, từ từ đi vào trong nhà.
Mẹ Thẩm nghe thấy tiếng, đi ra đón: “Con xem kìa, về nhà rồi còn mua sắm làm gì, mau vào đi.”
Thẩm Thư Lâm cười nói: “Mùa thu cần bổ sung nhiều vitamin C, nên ăn nhiều trái cây ạ.”
Sau khi đánh vài ván cờ, ăn cơm xong và ngồi thêm một lúc, Thẩm Thư Lâm nhìn đồng hồ thấy đã gần đến giờ hẹn, nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy xe của Lâm Tây Tuân từ từ dừng lại.
Ba Thẩm tiễn anh ra ngoài: “Đi xem triển lãm tranh cũng tốt, con nên đi nhiều để nâng cao thẩm mỹ, đừng giống ba suốt ngày bị mẹ chê người nồng nặc mùi tiền.” Ông thở dài thườn thượt, tỏ vẻ buồn bã.
Bà là giáo sư đại học, có thẩm mỹ nghệ thuật rất cao, còn ông Thẩm lại là doanh nhân thực thụ, thường xuyên bị vợ chê là “phàm tục”. Sau khi nghỉ hưu, ông bắt đầu trồng hoa nuôi cây, thỉnh thoảng còn đọc vài cuốn sách khó hiểu, nhưng vẫn bị bà chê là giả vờ, làm màu.
Thẩm Thư Lâm không nhịn được bật cười.
Khi lên xe, Lâm Tây Tuân mở định vị, nhập bằng giọng nói: “Đến phòng tranh Tri Ngộ, khu trung tâm.”
Hệ thống nhanh chóng đưa ra lộ trình tốt nhất, xe bắt đầu lăn bánh.
Nghe thấy cái tên “phòng tranh Tri Ngộ”, Thẩm Thư Lâm khẽ nhíu mày tựa hồ đã từng nghe thấy ở đâu đó rồi. Chẳng mấy chốc, anh nhớ lại cuộc trò chuyện với Thẩm Thư Lan tối hôm trước.
“Tuần sau một nhân vật tài năng của học viện mỹ thuật cũng mở triển lãm, còn là ở phòng tranh nổi tiếng nhất Tri Ngộ, người ta cũng rất muốn đi xem…”
Thẩm Thư Lâm thở dài một tiếng, thế giới thật nhỏ bé. Nhưng anh cũng không định tránh né gì, chẳng cần thiết mà cũng chẳng có ý nghĩa gì. Dù sao anh và người đó chỉ là hai người xa lạ từng có chút cảm tình với nhau mà thôi, thậm chí còn không phải là một mối quan hệ xã giao. Huống chi, chút cảm tình đó đã tan biến cùng với mẩu giấy bị đốt cháy đêm đó rồi.
Phòng tranh đại học A.
Khương Nhất Nguyên vừa tô xong nét màu cuối cùng, đặt cọ vẽ xuống. Cậu khoanh tay lùi lại hai bước, ngắm nhìn bức tranh từ trái sang phải, khẽ gật đầu rồi đợi lớp sơn dầu khô.
“Mày giỏi thật đấy, còn hai tiếng nữa là triển lãm bắt đầu mà vẫn còn đang vẽ nốt.” Chu Hách ghé lại nhìn bức tranh kia, “Sao là mây màu tím vậy?”
Khương Nhất Nguyên mở điện thoại, không biết đã mở mục tin nhắn và cuộc gọi lần thứ bao nhiêu rồi nhưng vẫn chẳng có tin nhắn hay cuộc gọi mới nào cả.
“Cái đó gọi là xanh cobalt. Hoặc màu gần giống nó — mày có thể gọi là xanh chàm, xanh biếc, xanh lam, xanh nước biển, hoặc cùng lắm là xanh ngọc bích cũng được, nhưng tuyệt đối không phải màu tím.” Khương Nhất Nguyên tắt màn hình điện thoại, trong mắt hiện lên vẻ phiền muộn.
“Được rồi được rồi…” Chu Hách nhăn mặt. “Tuần này mày bị sao thế? Ngày nào cũng ôm khư khư điện thoại. Thôi không nói chuyện này nữa, đến xem giúp tao đi, cứ thấy bức này thiếu thiếu gì đó mà không ra.”
Khương Nhất Nguyên đi tới trước bức tranh của Chu Hách. Đó là một cánh đồng nơi các loài hoa đua nhau khoe sắc, tông màu tươi sáng, rực rỡ nhưng lại khiến người xem có cảm giác hơi chán mắt. Cậu ngẫm nghĩ một chút, chấm vào màu vàng đất, phác họa vài nét thành một chiếc cửa sổ cũ đang mở hé. Những nét vẽ không tỉ mỉ, thậm chí còn tùy ý, nhưng bức tranh ngay lập tức thay đổi.
Chu Hách kinh ngạc reo lên: “Tuyệt vời! Sao tao không nghĩ ra nhỉ! Bố cục tự nhiên trở nên đẹp hơn hẳn!”
Cánh đồng hoa rộng lớn vô tận, giờ được khung cửa sổ cũ giới hạn lại, giống như mở cửa sổ ra nhìn thấy một mảnh xuân sắc mới lạ, tươi tắn.
“Đúng là cao thủ.” Chu Hách không tiếc lời khen ngợi.
Khương Nhất Nguyên chẳng mấy bận tâm, nhìn lại điện thoại lần nữa rồi thu dọn bức tranh đã khô rồi rời khỏi đó.
Ba giờ chiều, phòng tranh Tri Ngộ chật kín người.
Buổi triển lãm này được tổ chức bởi Alex – nhà phê bình nghệ thuật nổi tiếng trong giới, cùng với chủ phòng tranh. Sau khi chiêm ngưỡng tranh của Khương Nhất Nguyên, Alex đã chủ động đề nghị làm đại diện và tổ chức triển lãm này cho cậu. Mỗi bức bán ra, Alex sẽ lấy 20% hoa hồng, còn toàn bộ chi phí tổ chức triển lãm sẽ do ông ta chi trả.
Lúc đó, tài khoản ngân hàng của Khương Nhất Nguyên đang bị phong tỏa, mỗi ngày đều phải sống nhờ vào việc nhận vẽ theo yêu cầu. Sau khi đắn đo rất lâu, cậu đã đồng ý thỏa thuận này.
Nhưng nhìn dòng người qua lại lúc bấy giờ, Khương Nhất Nguyên lại cảm thấy trống rỗng, chẳng có hứng thú, cũng chẳng rõ lý do vì sao.
Lấy một ly champagne từ khay của một nhân viên phục vụ, Khương Nhất Nguyên nhấp một ngụm, bắt đầu lang thang không mục đích trong phòng tranh.
Bỗng cậu dừng bước, ánh mắt chăm chú dõi theo phía trước phòng tranh. Ở đó, một người đàn ông đeo kính gọng vàng, mặc vest chỉnh tề, hai tay đút túi quần đang đứng trước một bức tranh trên tường.
Mới bước vào phòng tranh, Lâm Tây Tuân vừa ngắm nhìn vừa trầm trồ. Khi Thẩm Thư Lâm xem xong một bức tranh và chuyển sang bức khác thì đã không thấy bạn mình đâu nữa, xung quanh toàn là những người xa lạ.
Anh bước chậm rãi từng bước xem từng tác phẩm một, cho đến khi dừng lại trước một bức tranh có tên là “Khe Hở”. Nó được vẽ từ góc nhìn ngước lên, mô tả một mảng trời nhỏ nằm giữa hai tòa nhà. Hai tòa nhà cũ kỹ với lớp tường đen xám loang lổ, nhưng mảng trời nhỏ kia lại có màu tím rực rỡ, làm sáng bừng cả khung cảnh ảm đạm xung quanh. Đây cũng là điểm sáng duy nhất trong toàn bộ bức tranh.
Ánh mắt Thẩm Thư Lâm hạ xuống, nhìn vào chữ ký của họa sĩ.
A Nguyên.
“Ngài Thẩm thích bức tranh này sao?” Một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau.
Người đàn ông nhanh chóng giật mình, vô thức nhíu mày.
Khương Nhất Nguyên liếc bức tranh, lớp sơn dầu vừa khô chưa lâu, mới được đóng khung và treo lên vỏn vẹn nửa giờ trước khi triển lãm khai mạc, nằm ở một góc không mấy nổi bật.
Thẩm Thư Lâm lạnh lùng gật đầu, chuẩn bị bước đi thì đối phương đã nhanh chóng bám theo, cười tủm tỉm nói: “Ngài thích bức nào? Tôi tặng.”
Đêm đó, cậu đã để lại cách liên lạc ở KTV nhưng anh ta chẳng hề liên hệ suốt cả tuần trời. Dù có ngốc đến đâu, Khương Nhất Nguyên cũng tự hiểu rằng lời nói của mình hôm đó đã khiến anh không vui.
Giám đốc Thẩm dừng bước, giọng lạnh nhạt: “Cậu Khương, chúng ta hình như không thân thiết đến vậy.”
“Sao lại không thân được? Tôi và anh đều quen ba tôi, vậy thì chẳng phải chúng ta cũng quen nhau sao?” Khương Nhất Nguyên mặt dày chen ngang, nói vớ vẩn không hề chớp mắt.
Đêm đó ở Echo, khi được Thẩm Thư Lâm mời rượu, chẳng những cậu từ chối mà còn nói vài lời châm chọc đối phương. Ban đầu cậu đợi Thẩm Thư Lâm phản ứng lại, nào ngờ anh chỉ nghe điện thoại rồi rời đi. Cảm giác như thể đấm một cú vào bông gòn khiến bản thân vô cớ hụt hẫng.
Sau đó, tại Tùng Đào Viên, tuy Thẩm Thư Lâm lạnh lùng nhưng lại mang theo chút thân mật kín đáo khó tả, cái cảm giác khi gần khi xa đó thành công khơi dậy sự tò mò trong cậu. Và thế là tại KTV, Khương Nhất Nguyên mới hành động hơi quá trớn một chút.
Thẩm Thư Lâm không từ chối.
Một tuần không liên lạc, cậu tự an ủi rằng đó chỉ là một cuộc gặp gỡ thoáng qua, chẳng có gì to tát. Nhưng khi thấy Thẩm Thư Lâm đứng trước bức tranh bản thân yêu thích nhất, trên sống mũi cao lại đeo thêm một chiếc kính gọng vàng, lòng Khương Nhất Nguyên lại bắt đầu rộn ràng.
Đúng là mặt người dạ thú.
Thẩm Thư Lâm khó chịu trước sự càn quấy của tên nhóc này. Anh khẽ nhíu mày, đẩy gọng kính lên: “Cậu Khương, rốt cuộc cậu muốn gì?”
Thấy anh đưa tay chỉnh kính, trong lòng Khương Nhất Nguyên lại rộn ràng. “Tôi sai rồi. Đêm đó là tôi không phải, miệng tôi tệ, anh đừng giận nhé.”
Thấy Thẩm Thư Lâm nhìn mình một lúc vẫn chưa đáp lời, cậu lại nói: “Anh thích bức nào, tôi mua tặng anh.”
Giọng điệu tổng tài bá đạo khiến người ta không biết nên khóc hay cười, vị tổng tài hàng thật giá thật lạnh nhạt liếc Khương Nhất Nguyên một cái: “Không cần.”
“Anh bị cận à?” Khương Nhất Nguyên tự nhiên chuyển hướng cuộc hội thoại. “Sao trước giờ tôi không thấy anh đeo kính? Nặng không? Hay chỉ là phụ kiện thôi?”
Thẩm Thư Lâm không muốn đáp lại cái miệng lắm lời của cậu ta nữa, xoay người bước về phía cửa.
Khương Nhất Nguyên lon ton đi theo sau. Khi đi ngang qua bức “Khe Hở”, cậu hỏi: “Vừa nãy anh xem bức này à? Thích nó sao?”
Nghĩ đến bầu trời lộ ra giữa hai tòa nhà với lớp tường xám đen, Thẩm Thư Lâm dừng bước, nói: “Lần đầu tiên thấy mây tím, thấy có chút kỳ lạ.”
“Không phải…” Khương Nhất Nguyên nói được một nửa thì dừng lại, rồi lại cười tủm tỉm. “Đúng vậy, màu tím, màu tím đẹp mà.”
Ngay lúc này, phía sau có người gọi: “Cậu Khương.” Nhân viên phòng tranh nói: “Xin chào cậu, ngài Alex mời cậu qua đây một lát.”
Khương Nhất Nguyên ra hiệu đã hiểu, rồi lại chen đến bên cạnh Thẩm Thư Lâm. “Chiều thứ Ba anh rảnh không? Đại học A có trận chung kết bóng rổ, đến xem nhé? Ba tôi nói anh thích xem bóng rổ.”
Thẩm Thư Lâm đáp: “Xin lỗi, tôi không rảnh.”
Nhân viên lại thúc giục, Khương Nhất Nguyên đành rời đi. Khi đến văn phòng, Alex chỉ vào người đàn ông ngoại quốc đứng cạnh ông ta, giới thiệu với cậu: “Chúc mừng, Mr. Dave rất thích bức tranh ‘Khe Hở’. Ông ấy cho rằng nó khiến ông ấy nhìn thấy hy vọng trong nghịch cảnh, và sẵn lòng mua nó với giá 50.000 USD.”
Người đàn ông tóc vàng mắt xanh với bộ râu rậm mỉm cười thân thiện với Khương Nhất Nguyên, nhưng cậu lại từ chối. “Xin lỗi, bức tranh đó đã có người muốn mua.”
Alex mở to mắt: “Ai vậy? Có thể thương lượng với vị khách đó không? Mr. Dave có thể trả giá cao hơn.”
“Không phải vấn đề tiền bạc. Tôi không muốn bán bức tranh này nữa.”
Alex lo lắng: “Nhưng Mr. Dave…”
“Alex, xin lỗi.” Khương Nhất Nguyên ngắt lời đối phương. “Nếu ông thấy tiếc, tôi sẽ chuyển 50.000 USD vào thẻ, coi như tôi tự mua lại.” Dứt lời, cậu gật đầu với người đàn ông râu rậm rồi nhanh chóng rời đi.
Sau khi triển lãm kết thúc, Thẩm Thư Lâm trở lại công ty xử lý một số tài liệu khẩn cấp.
“Giám đốc, bưu kiện của anh.” Cô lễ tân mang một gói hàng hình vuông vào văn phòng tổng giám đốc.
Đây là hàng chuyển phát nhanh nội thành. Lúc mở ra, bên trong là hai bức tranh đã được đóng khung.
Một bức là “Khe Hở”.
Bức còn lại vẽ một bó hồng rực rỡ có tên là “Sắc Xuân”.
Trong gói hàng đính kèm một tấm vé vào cửa trận chung kết bóng rổ của Đại học A. Ngoài ra còn có một mảnh giấy nhỏ, rộng chừng một ngón tay, viết rằng: “Đến xem trận đấu, tôi sẽ trả lại bình giữ nhiệt cho anh.”
Thẩm Thư Lâm nhìn chằm chằm những bông hồng trong tranh, ánh mắt trở nên thâm sâu. Anh muốn xem rốt cuộc đối phương muốn chơi trò gì.