Alpha Của Tôi Không Phải Là Người
Chương 6: Tỉnh lại giữa trưa
Alpha Của Tôi Không Phải Là Người thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi tỉnh dậy vào trưa hôm đó, tôi đau đầu kinh hoàng. Di chứng của cơn say rượu khiến cơ thể tôi như bị xe bọc thép nghiền qua vậy. Tôi nằm trên giường, mệt mỏi rên rỉ.
Lúc này, cửa phòng tắm mở ra. Tôi và người đàn ông chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông ngước nhìn nhau. Gương mặt ấy, kết hợp với thân hình cơ bắp rắn chắc... Yết hầu của tôi khẽ chuyển động.
"Tỉnh rồi?"
Anh bước đến ngồi cạnh tôi, đưa tay lên xoa nhẹ thái dương tôi: "Đau lắm đúng không? Tôi nghe em rên rỉ từ trong phòng tắm rồi."
Tôi im lặng tận hưởng sự massage của anh. Nhưng mắt tôi lại dán chặt vào 'thứ đó' của anh...
Anh chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm, trong khi tôi lại nằm trên đùi anh. Cổ nhân nói không sai, bản năng con người luôn bị cái đẹp thu hút.
Tôi kéo tay anh xuống, nắm lấy ngón tay mà nghịch ngợm, sau đó ngước mắt nhìn thẳng vào anh, đưa ngón tay trỏ của anh vào miệng.
Tôi cảm nhận được cơ thể Lâm Sách khẽ run lên.
"Nếu em tiếp tục quyến rũ tôi như vậy, tôi không đảm bảo mình sẽ làm gì đâu. Hôm qua tôi đã cố gắng hết sức để kiềm chế."
Tôi ngậm ngón tay anh cười khẽ, nói lí nhí: "Anh là Alpha mà sợ gì? Hay là không dám?"
Lâm Sách như đang nén một cơn giận, rút ngón tay ra khỏi miệt tôi, rồi dứt khoát bế tôi lên: "Em đau đầu thì đừng có châm lửa."
Anh bế tôi vào phòng tắm, bước thẳng vào bồn tắm lớn. Tôi nằm sấp một nửa trên ngực anh ngoan ngoãn để anh tắm cho.
Anh ôm tôi vào lòng, vừa tưới nước lên người tôi vừa nói nhẹ nhàng: "Tôi cứ ngỡ sau khi kết hôn em vẫn giữ vẻ lạnh lùng như trước, không ngờ lại nhiệt tình như thế."
Tôi bật cười hì hì: "Tôi chỉ lạnh lùng với người ngoài thôi. Hai đứa mình đã kết hôn rồi, sau này anh là người nhà của tôi. Hơn nữa, anh còn là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi lấy thân đền đáp chẳng phải là bình thường sao? Anh không thích tôi thế này à?"
Cả hai chúng tôi đều hiểu ý nhau, không ai nhắc lại chuyện hợp đồng kết hôn nữa. Lâm Sách cũng không phủ nhận, thừa nhận anh chính là vị ân nhân năm xưa. Mùi đào ngày hôm qua đã đủ rõ ràng, anh muốn phủ nhận cũng không được.
Tôi khẽ trượt bàn tay xuống dưới làn nước.
Toàn thân Lâm Sách cứng đờ, anh vội giữ chặt tay tôi: "Đừng đùa nữa, em đang đau đầu."
Tôi xoay người lại, nằm sập lên người anh: "Anh có khó chịu không?"
Lâm Sách hoàn toàn bó tay, bất lực để mặc tôi: "Khó chịu chứ, sau này thì sao, em muốn làm gì?"
Tôi l**m l**m môi: "Omega chúng tôi trêu chọc Alpha chút thì sao?"
Lâm Sách đẹp trai như vậy, vóc dáng cực phẩm, tôi thèm thuồng từ lâu rồi. So với việc được hưởng thụ mỹ sắc thì chút đau đầu này đáng gì?
Được rồi, tôi thừa nhận, đau đầu vẫn đáng sợ nhất.
Cả buổi chiều, tôi không rời giường được. May mà Lâm Sách còn đại phát từ bi, giữa chừng có mang cơm vào đút cho tôi ăn. Nếu không, có lẽ tôi đã chết trên giường rồi. Hiện tại, tôi đau nhức từ sợi tóc đến tận gót chân.
Quả nhiên, say rượu nên nghỉ ngơi. Không nên dại dột khiêu khích một Alpha đang ở đỉnh cao. Tôi nằm bẹp ở đó mà hối hận.
Lâm Sách thay cả ga giường và vỏ gối, rồi cũng lên giường ôm chặt tôi, hôn nhẹ lên cổ tôi.
Tôi đã mệt đến mơ hồ, nhưng trước khi ngủ, tôi vẫn hỏi: "Tại sao anh không cắn vào tuyến thể của tôi để đánh dấu?"
Anh đưa tay lên sờ cánh tay tôi, rồi xoa vòng bụng: "Cơ thể em chưa chịu đựng được, để tôi bồi bổ cho em khỏe khoắn đã."
Xuyên, toàn nói bừa. Nói xong, tôi liền ngủ thiếp đi.