Làm sáng tỏ mọi chuyện

Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh

Làm sáng tỏ mọi chuyện

Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"???" Cái gì? Bọn họ đang nói ai cơ?
Nghe thấy cái tên quen thuộc, Khương Thanh Nguyên đang hát với giọng lạc tông đột nhiên cứng đờ, ngẩng đầu lên nhìn về hướng mọi người đang đổ dồn ánh mắt.
Cái tên gồm hai ký tự đơn giản dường như khiến cả con phố ngừng lại, mọi người nhìn theo người đầu tiên đang giơ tay chỉ dẫn, chỉ thấy một thanh niên trẻ tuổi với dáng người cao ráo đứng sau đám đông.
Bốn, năm năm thời gian chỉ khiến hình ảnh cậu bé mười bảy tuổi nhạt dần đi sự non nớt và nhút nhát của mình. Khi mới bước vào ống kính máy quay, cậu hoảng loạn nở một nụ cười rụt rè như thể chưa quen, nhưng giờ đây, khi một lần nữa đứng trước công chúng, khuôn mặt bình tĩnh của cậu không còn vẻ bối rối của năm đó, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hài lòng.
"Ngô Đồng! Thật sự là Ngô Đồng!"
"Cậu ta thật sự xuất hiện kìa!"
"Cậu ta tới đây làm gì, tìm Bì Đản sao?"
____
Đám đông phía trước như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên sóng gió. Những cuộc bàn tán không dứt, dồn dập xoay quanh Ngô Đồng.
Có đủ loại người trên phố: cha mẹ dẫn con cái ra ngoài chơi, bạn bè đi dạo phố cùng nhau, và những người nổi tiếng trên mạng đang phát trực tiếp...
Thấy những người dẫn chương trình cá nhân đã hướng máy quay về phía cậu, một số người liều lĩnh hơn thậm chí còn chen vào đám đông để tiếp cận cậu, cố gắng quay một bức ảnh trực tiếp để tăng độ nổi tiếng cho kênh phát sóng của họ. Ngô Đồng ước tính mức độ ảnh hưởng của sự xuất hiện lần này của mình đối với mọi người, khóe môi đỏ mọng khẽ cong lên một nụ cười hài lòng.
Chỉ là có quá nhiều người, các loại pheromone trộn lẫn vào nhau. Khi nhận ra pheromone Alpha, sắc mặt Ngô Đồng không khỏi hơi tái nhợt.
Dạ dày có chút cồn cào, lồng ngực thắt lại khó chịu. Ngô Đồng hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế sự bất thường trong cơ thể.
"Cậu giết nhiều chó như vậy mà còn dám xuất hiện ở đây?"
"Đừng tưởng cậu là Omega thì tôi không dám đánh! Tôi cũng mua thức ăn cho chó của cậu, may mà chó nhà tôi chưa ăn, chó nhà tôi suýt chút nữa đã bị cậu hại chết!"
"Ngô Đồng, con chó đang hú kia có phải là của cậu không?"
Giữa lúc chất vấn dồn dập như thể đang xét xử tội nhân, Omega thờ ơ vẫy tay gọi Bì Đản đang đứng ngoài rìa đám đông, vẻ mặt nó lộ rõ sự rụt rè.
"Bì Đản lại đây." Giọng nói nhẹ nhàng nhưng trong trẻo dễ nghe rõ ràng lọt vào tai của mọi người có mặt.
Mọi người đều thốt lên: "Đúng thật rồi, kia là Bì Đản! Bài viết mà cậu ta đăng trên mạng nói rằng Bì Đản đã chết là một lời nói dối?"
Tại sao ba mình lại ở đây?
Phát hiện Ngô Đồng thật sự xuất hiện trên phố nổi tiếng trên mạng, Khương Thanh Nguyên tạm thời hóa đá, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi.
Cảm giác này giống hệt lần nó đang học trung học trốn học đến quán Internet bên cạnh để mua cổ phiếu và đầu cơ cổ phiếu rồi bị giáo viên bắt quả tang.
Nhưng bị giáo viên bắt lúc đó còn đỡ hơn nhiều so với việc bị Ngô Đồng bắt gặp bây giờ.
Xong rồi, xong thật rồi. Tại sao ba nó lại đột nhiên xuất hiện ở đây? Ba tình cờ trông thấy hay là theo mình đến tận đây?
Làm thế nào để nó giải thích việc hát đường phố với ba mình bây giờ? Liệu ba nó có nghĩ rằng nó đang đi bán nghệ kiếm tiền không? Nhưng nó chưa đến quán cà phê thú cưng đâu á, tiền ở nơi đó kiếm nhanh nhưng nơi đó có khác gì chốn ăn chơi trác táng đâu mà nó đến.
Ba nó sẽ không nghi ngờ gì chứ? Ví dụ như trong thân xác ngốc nghếch của chú husky ngáo này lại ẩn chứa linh hồn của chính con trai mình từ mười tám năm sau? Nếu không, làm thế nào để có thể giải thích rằng chú husky ngáo của mình đột nhiên ra ngoài kiếm tiền?
Nó nên cụp đuôi chạy trốn hay nên liều mình giả vờ ngu ngốc không biết gì đây? Đây là một câu hỏi đáng để suy ngẫm nhiều lần.
Tuy nhiên, thực tế không cho Khương Thanh Nguyên nhiều thời gian để tìm ra vấn đề này với cái đầu bé tí tẹo của nó là mấy. Ngay khi nghe tiếng gọi nhẹ nhàng của Ngô Đồng, nó lập tức chạy đến bên cạnh cậu.
Nghĩ đến đây, nó chỉ là một chú chó nhỏ lén ra ngoài chơi khi chủ vắng nhà, gặp rất nhiều người trên đường, rồi thấy người đánh đàn trên phố nên nó chỉ đứng cạnh hú vài tiếng cho vui thôi.
Một chú husky ngáo thì có thể có ý đồ xấu gì chứ?
Đi đến bên cạnh Ngô Đồng, Khương Thanh Nguyên trìu mến cọ cọ vào bắp chân thẳng tắp của Ngô Đồng: "Gâu!" (Con tới rồi, con tới rồi!)
Hàng chục camera đồng loạt chĩa về cùng một hướng, đám đông lớn tiếng hỏi: "Ngô Đồng, Bì Đản vẫn còn sống, bài viết cậu đăng trên mạng tự nhận mình là nạn nhân giờ đã bị chính cậu làm lộ tẩy rồi, bây giờ cậu định bịa chuyện thế nào để cứu vãn tình hình đây?"
"Có phải cậu vứt bỏ Bì Đản đúng không? Nếu Bì Đản không được tìm thấy trên đường phố, cậu sẽ định tiếp tục nói dối chúng tôi bao lâu?"
"Bì Đản có một người chủ như cậu đúng là khổ nó! Thật quá đáng khi có thể nói dối rằng con chó mà mình nuôi trong nhiều năm đã chết!"
Có một sự hung hăng rõ ràng trong việc thẩm vấn, cuộc vấn binh hỏi tội không ngừng, như thể mọi người muốn dìm chết Ngô Đồng bằng những lời lẽ cay nghiệt.
Nhưng đó là điều Ngô Đồng muốn.
Sự cố thức ăn chó bị ngộ độc đã trở thành đề tài nóng hổi (hot search) kể từ khi nó bùng nổ, một phần vì ảnh hưởng từ tài khoản của Ngô Đồng. Mặc dù sức ảnh hưởng đã giảm dần trong hai năm qua, nhưng dù sao đi nữa, "Bì Đản Vị Tuyết Đoàn" vẫn là một blogger có lượng fan lên đến hàng chục triệu người.
Fan hâm mộ của Ngô Đồng cũng là những người hâm mộ bị lừa dối, và họ phản ứng dữ dội vì cảm thấy bị lừa gạt. Cùng với số lượng fan là nạn nhân và những tiếng nói trên mạng ngày càng tăng lên, cuộc thảo luận về vấn đề này đã tăng cao.
Cách đây vài ngày, tài khoản kia đã công bố "cái chết" và "nguyên nhân cái chết" của Bì Đản, điều này đã giành được làn sóng đồng cảm. Nhưng chẳng được bao lâu thì Bì Đản lại xuất hiện trên phố với vẻ vênh váo, chuyện này cũng nhanh chóng leo lên top tìm kiếm.
Bì Đản cũng thỉnh thoảng chạy ra đường hát nên ngày nào cũng bị treo lên mạng. Khu vực bình luận của tài khoản cũng chưa từng lắng xuống. Ngô Đồng không biết liệu mình có cảm thấy tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát và trở nên hỗn loạn không, cậu cũng không hề chính thức làm rõ bất cứ điều gì về những nghi vấn và việc Bì Đản xuất hiện trên đường phố.
Vì họ không chịu làm rõ, Ngô Đồng quyết định đích thân ra mặt.
Lần thứ hai cậu nhìn thấy Bì Đản hát trên đường phố qua mạng, cậu bắt đầu lặng lẽ chờ đợi gần nhà. Cậu đã ngạc nhiên khi thấy Bì Đản khéo léo mở cửa, niềm nở chào hỏi những người trên đường, rồi tự mình đi qua vài con phố để đến khu phố nổi tiếng trên mạng, nơi nó xuất hiện lần đầu.
Ngày thường, khu phố nổi tiếng trên mạng vốn yên ắng và vắng người.
Mãi đến cuối tuần, khi thấy Bì Đản đeo chiếc túi nhỏ ngang hông bước ra khỏi nhà đúng như dự đoán, Ngô Đồng biết rằng cơ hội của mình đã đến.
Đối mặt với những lời chất vấn dồn dập như tra tấn tội phạm, Ngô Đồng vẫn giữ vẻ mặt tao nhã và thờ ơ không đổi. Cậu lướt mắt qua hàng loạt máy ảnh đang chĩa về phía mình, thậm chí có người đã chuẩn bị sẵn mic và thiết bị ghi hình. Cậu cúi xuống vuốt ve bộ lông mềm mại trên đầu Bì Đản, rồi cất giọng bình tĩnh nói:
"Mọi người đã sẵn sàng ghi âm, phát sóng trực tiếp và quay phim chưa? Nếu đã sẵn sàng, tôi xin phép được bắt đầu."
"Trong những lời sắp nói dưới đây, tôi sẽ chịu trách nhiệm về từng câu chữ. Hoan nghênh tất cả mọi người có mặt, cũng như cộng đồng mạng kiểm chứng và phán xét. Nếu phát hiện bất kỳ câu hay từ nào không đúng sự thật, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm trước pháp luật."
"Kể từ ngày 22 tháng 4 của ba năm trước, người quản lý tài khoản 'Bì Đản Vị Tuyết Đoàn' đã thay đổi từ tôi sang bên mua, tức là công ty Giải Trí Phong Hỏa. Và bây giờ tài khoản được điều hành bởi đội ngũ chuyên nghiệp của công ty, bao gồm việc quay video, chỉnh sửa, đăng tải và tất cả các hoạt động hợp tác kinh doanh.
Do đó, kể từ ngày 22 tháng 4 ba năm trước, mọi hoạt động trên tài khoản này đều không phải do tôi thực hiện!
Về việc thức ăn cho chó bị ngộ độc thực phẩm, tôi vô cùng lấy làm tiếc cho những người hâm mộ đã bị tổn hại."
"Trong thỏa thuận được ký kết giữa công ty và tôi, có một điều khoản nói rằng cả hai bên tham gia giao dịch không được phép thông báo thực tế là tài khoản đã đổi chủ. Vào thời điểm đó, tôi vẫn còn trẻ người non dạ, không hiểu hết hàm ý sâu xa của bản hợp đồng này. Nhưng bây giờ nhìn lại, công ty thực sự không muốn chịu bất kỳ tổn thất nào. Tiền thì công ty thu về, còn tôi lại là người phải gánh chịu mọi tội danh."
Có người hỏi: "Vậy tại sao cậu vẫn đứng lên giải thích?"
Ngô Đồng sững sờ, đôi lông mày và ánh mắt xinh đẹp của cậu lộ rõ vẻ mỉa mai, châm biếm: "Một đội ngũ ngang nhiên lừa đảo dưới danh nghĩa của tôi, vì ham muốn lợi nhuận mà làm tổn thương những sinh mạng vô tội thì còn cần thiết phải tồn tại làm gì?"
"Những khoản bồi thường do vi phạm hợp đồng không phải là điều đáng sợ. Điều đáng sợ nhất chính là để những kẻ gây hại cho sinh mạng vô tội mà không phải chịu bất kỳ trừng phạt nào, để chúng tiếp tục làm càn thì thật không đáng."
"Nếu tôi không ra mặt vào lúc này, nhóm người vô nhân tính kia sẽ ung dung thoát tội. Vậy thì fan và những chú chó bị hại, cũng như tất cả những người quan tâm đến vấn đề này, bao giờ họ mới có thể chờ đợi được ngày sự thật được phơi bày?"
Hiện trường trở nên náo động.
"Từ ba năm trước, người đăng video và chia sẻ tin tức không còn là Ngô Đồng nữa?"
"Cảm giác cứ giả dối thế nào ấy? Để minh oan cho bản thân mà bây giờ lời gì cũng có thể nói ra được sao?"
"Vậy theo lời cậu nói, nhóm quản lý tài khoản vì kiếm tiền mà có thể làm ra bất cứ chuyện gì sao?"
"Tôi cảm thấy những gì Ngô Đồng nói đều là sự thật. Bì Đản vẫn còn đứng đây hoạt bát khỏe mạnh, đó chẳng phải là bằng chứng mạnh nhất của cậu ấy sao?"
Lượng người xem đông đúc và chật kín đã thu hút sự chú ý của nhân viên an ninh khu phố thương mại. Họ lo ngại sẽ có chuyện xảy ra khi đám đông tụ tập quá nhiều, nên vội vàng giải tán.
Đám đông dày đặc dần dần tiêu tán. Khương Thanh Nguyên ngồi xổm bên cạnh với vẻ mặt ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ngẩng đầu lên, nó thấy Ngô Đồng run rẩy, sắc mặt tái nhợt, suýt chút nữa ngã quỵ.
Khương Thanh Nguyên hoảng sợ đứng thẳng dậy muốn đỡ Ngô Đồng nhưng thân hình của chú husky này lại kéo lê chân nó, suýt chút nữa đã đẩy Ngô Đồng ngã. May mắn thay, một nhân viên bảo vệ đã kịp thời lao đến đỡ cậu.
Bất ngờ được đỡ, Ngô Đồng theo bản năng muốn đẩy người đó ra, nhưng ngay lập tức nhận ra đối phương là một Beta nên vội vàng thu tay lại.
Nhân viên bảo vệ đỡ cậu ngồi xuống băng ghế, Ngô Đồng nhẹ nhàng cảm ơn hắn. Người bảo vệ kia vội vã nhập vào đội ngũ của mình để tiếp tục tuần tra.
Đám người được sơ tán, hơi thở pheromone hỗn loạn dần tan biến theo gió. Ngô Đồng hít sâu vài hơi, sắc mặt đã hồng hào hơn rất nhiều.
Sau khi thoải mái một chút, ánh mắt của cậu rơi vào Bì Đản đang lo lắng nhìn chằm chằm vào mình.
Một dự cảm chẳng lành đột nhiên dấy lên trong lòng nó, hai chân trước của Khương Thanh Nguyên theo bản năng co rúm lại.
"Gâu?" (Ba, sao ba lại nhìn con như thế?)
Ngô Đồng giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại của Bì Đản: "Bì Đản, lần này con đã lập công lớn, về nhà ta sẽ hấp cho con một con gà."
Không biết tại sao mình lại đột nhiên trở thành công thần, nhưng Khương Thanh Nguyên vẫn rất vui mừng khi nghe thấy có gà ăn: "Gâu!" (Lại có chuyện tốt như thế sao?)
Ngô Đồng nhẹ giọng hỏi: "Nhưng mà Bì Đản, con có thể cho ta biết tại sao con đột nhiên học được cách mở cửa nhà khi ta vắng mặt, rồi chạy ra con phố này để hát, sau đó lại vội vàng về nhà trước khi ta về để ngăn ta phát hiện ra không?"
"Ta nhớ trước đây con... ít nhất là cho đến khi con bị bệnh và phải đến bệnh viện lần cuối, con sẽ không làm những hành động như thế này chứ?"
Lời vừa rơi xuống, Ngô Đồng thấy Bì Đản thè lưỡi, nụ cười ngớ ngẩn đang nở trên môi nó dần dần cứng lại.