Chương 39: Xáo trộn

Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi chuyên gia trang điểm tạo hình xong, Ngô Đồng vô thức nhìn Khương Thanh Nguyên, đối phương cũng ngẩng đầu lên nhìn cậu.
Khi vẫn còn ở bên ngoài trường quay, Khương Thanh Nguyên từ xa đi ngược chiều ánh đèn, Ngô Đồng chỉ cảm thấy đối phương như ngọc, khí chất hơn người, ngoại hình cũng cực kỳ bắt mắt, toát lên vẻ ngôi sao hơn cả một ngôi sao thực thụ.
Lúc này, Khương Thanh Nguyên ngồi xổm nghiêng người trước mặt cậu, sau khi nghe chuyên gia trang điểm nói vậy, Ngô Đồng cẩn thận quan sát kỹ gương mặt của trợ lý mới.
Và rồi, cậu vô cùng bất ngờ.
Các đặc điểm trên khuôn mặt của Alpha dường như được sao chép và dán lại, mỗi đường nét đều giống nhau đến kinh ngạc.
Đặc biệt, đôi mắt hoa đào giống hệt cậu, tròn xoe và lấp lánh, khi cười sẽ cong thành hình trăng khuyết. Thế nhưng, đôi mắt và thậm chí cả lông mày của cậu thanh niên lại có vẻ mềm mại, như một loài động vật ăn cỏ hiền lành. Trong ánh mắt Alpha kia lại ẩn chứa chút nổi loạn, điều này khiến toàn thân cậu toát lên khí chất anh hùng sắc sảo.
Sự khác biệt lớn nhất giữa ngoại hình của họ... Đó có lẽ là hình dạng khuôn mặt của Alpha, với các góc cạnh, đường viền hàm sắc nét, một vẻ đẹp toát ra từ cốt cách.
Đôi mắt Ngô Đồng kinh ngạc mở to, nuốt vội miếng thịt dính sốt trong miệng, vội vàng hỏi: "Tiểu Khương, năm nay em bao nhiêu tuổi?"
Ngay cả bản thân cậu cũng có chút nghi ngờ đây là người em trai thất lạc bấy lâu của mình, nếu không làm sao có thể giống mình như vậy?!
Hơn nữa, ánh mắt Ngô Đồng chợt trầm xuống, nhớ lại những chuyện mẹ cậu đã làm khi đó... Cậu đột nhiên có một người em trai ruột cũng không phải là chuyện không thể.
Ánh đèn trên cao rọi vào người cậu, hai đôi mắt sáng ngời, tò mò nhìn chằm chằm vào người đối diện, Khương Thanh Nguyên có cảm giác mình như vừa làm chuyện gì sai trái hoặc có điều gì đang che giấu, toát mồ hôi lạnh ở khóe trán.
"Em mười..." Khương Thanh Nguyên cắn vào lưỡi, nó suýt chút nữa đã buột miệng nói mười sáu tuổi, nhưng nó nhớ ra mấy ngày trước chú Lạc đã đưa nó đi làm giấy tờ tùy thân, trên chứng minh thư không ghi đúng tuổi thật của nó.
Nó vội vàng đổi lời: "Em mười chín tuổi."
"Nhỏ như vậy sao?" Ngô Đồng nhíu mày, nhận ra sự nghiêm túc đột ngột của mình khiến giọng điệu có phần cứng nhắc, điều này khiến trợ lý có chút e dè. Cậu cầm lấy chiếc nĩa trong tay Khương Thanh Nguyên, xiên một miếng thịt rồi cho vào miệng, trong khi để chuyên gia trang điểm tiếp tục dặm phấn lên mặt.
Giả vờ thản nhiên hỏi: "Tại sao còn trẻ vậy mà lại ra ngoài làm trợ lý mà không tiếp tục đi học, gia đình em không phản đối sao?"
Nhìn trang phục của Khương Thanh Nguyên, hình như gia đình không phải không có điều kiện cho cậu đi học.
Khương Thanh Nguyên cười khổ, nó đang yên đang lành học cấp ba, chẳng phải đã bị xe tải đâm rồi xuyên không đến đây sao, ở đây thì còn đi học được gì nữa?
Có lần Khương Thanh Nguyên đang ở nhà, ở bàn trà phòng khách chỉnh sửa lại đề thi vừa làm xong. Sau khi sửa xong liền ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại thì đã thấy Khương Hành đang đứng bên cạnh.
Cha nó đang cầm tờ kiểm tra toán của kỳ thi trung học, nó làm được 33 điểm, khuôn mặt cha nó tối sầm lại.
Khi bị cha bắt gặp, trái tim Khương Thanh Nguyên sắp nhảy ra ngoài. Nó bất an nhìn Khương Hành đang không nói một lời đọc đi đọc lại bài thi của nó. Đứng mỏi, liền ngồi xuống ghế sofa đối diện, tiếp tục lật xem.
Cha nó, người đã tốt nghiệp Khoa Tài chính của Đại học Thanh Hoa, sau đó còn sang Harvard học tiếp ba năm, cuối cùng đã trả lại giấy kiểm tra cho nó với vẻ mặt không nói nên lời.
Khương Thanh Nguyên nhận lấy nó với tâm trạng thấp thỏm, nhưng nó cảm thấy mình không thể chịu thua dễ dàng, vì vậy nó nhanh chóng tính toán trong lòng xem sẽ đáp lại như thế nào nếu Khương Hành mở miệng mắng nó.
Nhưng Khương Hành lại nghiêm mặt, dù đã ngoài bốn mươi nhưng trông vẫn như chỉ ngoài hai mươi, đứng dậy không nói một lời, đi lên lầu. Không lâu sau, nó nghe thấy tiếng đóng cửa phòng ngủ chính trên đó.
Tự kỷ rồi sao?
____
Khương Thanh Nguyên ngượng ngùng quay mặt đi, cảm thấy nếu nói như vậy thì quá mất mặt. Nhưng vì Ngô Đồng hỏi, nó đành phải nói thật.
"Điểm học của em quá kém, cha em yêu cầu em tạm thời ngừng học."
Khương Hành đưa cho nó một ánh mắt rồi mới đi lên lầu. Dựa vào sự hiểu biết ít ỏi của nó về cha mình, Khương Thanh Nguyên nhanh chóng phân tích ý nghĩa của ánh mắt kia...
Nếu thật sự không được, người làm cha như ta cũng không phải là người cứng đầu, chúng ta đừng miễn cưỡng nhau nữa.
Haizz...
"Ồ..." Ngô Đồng đột nhiên gật đầu.
Hóa ra là như vậy, vì thành tích kém nên tạm thời dừng học. Thế này đối với đứa trẻ mà nói có lẽ là lựa chọn tốt nhất, hơn là cứ ép nó ở mãi trong trường.
Cho dù là thiếu thông minh bẩm sinh hay là thiếu nỗ lực, hoặc là cả hai, thì làm việc bán thời gian để trải nghiệm những vấp váp của xã hội có thể mang lại cho nó những nhận thức khác biệt.
Có vẻ như cha cậu nhóc là một người có tư tưởng rất cởi mở.
Mà Ngô Đồng đã thu được một thông tin quan trọng.
Khương Thanh Nguyên có cha.
Cậu hỏi với vẻ mặt tự nhiên: "Còn mẹ em thì sao, bà ấy có đồng ý với cách làm này không?"
Vừa dứt lời, Ngô Đồng phát hiện đôi mắt hoa đào sáng ngời của Khương Thanh Nguyên chợt tối sầm, ngay cả giọng nói cũng hạ xuống.
"Ba em mất không lâu sau khi em chào đời."
Nhưng bây giờ ba về rồi, điều này làm cho Khương Thanh Nguyên, người mà khi nhắc đến chủ đề này luôn không kiềm chế được xúc động, cảm thấy tốt hơn rất nhiều.
"À, là vậy sao, anh xin lỗi." Ngô Đồng ngạc nhiên và vội vàng xin lỗi.
Hóa ra người thân còn lại của Tiểu Khương là ba.
Mà người sinh ra cậu là mẹ, cho nên Tiểu Khương không thể là kết quả của một mối tình ngoài luồng do mẹ cậu gây ra, cho nên Tiểu Khương cũng không phải là em trai của cậu.
Thật trùng hợp khi họ trông giống nhau, dù sao trên thế giới này cũng có những người xa lạ trông giống nhau, có lẽ là do Tiểu Khương đã được định sẵn là giống mình.
Khương Thanh Nguyên nói nhỏ không sao, đặt đĩa sườn sốt mà Ngô Đồng vừa ăn xong lên chiếc bàn nhỏ phía sau, mang thêm một đĩa gan ngỗng áp chảo nữa, tiếp tục đút cho cậu ăn.
Ngô Đồng vừa ăn vừa trang điểm, thỉnh thoảng có thể nghe thấy những tiếng trò chuyện khe khẽ trên bàn ăn.
Một số thành viên của nhóm nhiếp ảnh đang nhắc đến cậu.
"Tôi đã đói từ 9 giờ sáng đến giờ rồi, đói lả cả người."
"Tôi đã ở trong ngành nhiều năm như vậy, dù đã gặp nhiều ngôi sao từng mời cả đoàn phim ăn trong quá trình quay, cũng không phải chưa từng được ăn những món ngon hơn, nhưng tôi thật sự hiếm thấy ai quá đáng như Bạch Thanh Phong."
"Tôi cũng vậy, Bạch Thanh Phong để chúng ta chờ lâu như vậy, mặc dù không có nghĩa vụ mời chúng ta ăn nhưng chúng ta phục vụ cậu ta khi bụng đói meo, mà cậu ta vẫn chẳng có động thái gì. Cậu ta có đầy thời gian mà lại không cho chúng ta ăn bữa trưa mà chúng ta tự đặt. Nếu không phải tôi không đủ tiền mua đèn mới trong kho, thì tôi đã phang cái đèn này lên đầu cậu ta rồi!"
"Bạch Thanh Phong và Ngô Đồng, người khiến người ta tức hơn!"
"Nói thật tôi thật sự rất thích Ngô Đồng, cậu ấy đẹp hơn Bạch Thanh Phong, ngay cả trợ lý của cậu ấy cũng đẹp trai hơn Bạch Thanh Phong. Nói đến cậu ta tôi thật sự muốn xem xem fan của cậu ta khi biết tính cách này của cậu ta sẽ phản ứng như nào."
"Cậu không được so sánh Bạch Thanh Phong với Ngô Đồng, cậu ta không xứng xách giày cho Tiểu Đồng của chúng tôi!"
"Sao cậu lại nhận là 'Tiểu Đồng của chúng tôi' nhanh vậy?"
"Thật ra, tôi là fan của cậu ấy từ lâu rồi, hehe... Trai xinh gái đẹp chính là Omega Ngô Đồng, mọi người hiểu chứ?"
"Chưa nói đến chuyện khác, chỉ với bữa ăn này, ấn tượng tốt của tôi về Ngô Đồng đã tăng vọt."
"Bữa ăn này thực sự rất đúng lúc, giống như khi tôi mắc tiểu, ai đó liền đưa nhà vệ sinh tới cho tôi vậy."
"Đang ăn mà nói cái gì đấy!"
"Dương Dương, cậu thật đểu!"
___
Họ nói nhỏ nhưng không thể che lấp trong căn phòng thay đồ yên tĩnh, những lời này đã được Ngô Đồng lắng nghe từng chữ một.
Nghe vậy, trái tim cậu có chút run lên, vành tai đỏ bừng.
Dù sao những thứ này cũng không phải do cậu mua, mà là thầy Khương mua cho cậu ăn. Cậu vô tình mượn hoa hiến Phật, nhưng không ngờ lại nhận được thiện cảm của nhân viên.
Cậu lại nợ thầy Khương một ân huệ nữa rồi.
Ngô Đồng nhìn Khương Thanh Nguyên: "Tiểu Khương, lấy điện thoại giúp anh mang qua đây."
"Vâng." Khương Thanh Nguyên nhìn điện thoại, sau khi gửi cho Khương Hành hàng trăm biểu tượng cảm xúc, sau khi nhận cuộc gọi thứ hai mươi ba từ Khương Hành, nghe điện xong nó liền lạnh lùng chặn số của lão cha. Sau đó, nó tìm điện thoại của Ngô Đồng trên bàn trang điểm rồi đưa cho cậu.
Ngô Đồng nghĩ đến chuyện này, cậu vẫn muốn đích thân bày tỏ lòng biết ơn của mình. Cậu tìm thấy tên Khương Hành trong danh bạ rồi nhấn nút ghi âm lời nói.
"Thầy Khương, hôm nay cảm ơn sự quan tâm của anh rất nhiều. Tôi muốn tìm cơ hội mời anh một bữa cơm, cảm ơn anh đã chăm sóc tôi suốt thời gian qua. Không biết anh có thời gian không?"
Khương Thanh Nguyên chán nản nghịch điện thoại của mình: "???"
Sao lại là Khương Hành nữa?
Cái người này sao cứ như âm hồn bất tán vậy?
Ba còn muốn mời Khương Hành ăn cơm???
Mình còn đang canh chừng ở đây, tại sao ba vẫn bị Khương Hành cướp mất chứ?
Ngô Đồng dừng lại, nghĩ rằng nói ra điều này có thể hơi quá đà. Hàm răng trắng đều của cậu khẽ chạm vào đôi môi đỏ mọng.
Cậu nói thêm: "Tôi hoàn toàn không có ý gì khác đâu, tôi chỉ muốn cảm ơn anh đã chăm sóc tôi trong thời gian qua, giúp tôi sắp xếp mọi thứ. Tôi rất biết ơn, tôi muốn báo đáp nhưng cảm thấy thầy Khương dường như không thiếu thốn gì, vì vậy tôi muốn mời anh ăn một bữa, tôi sẽ tự tay nấu. Không biết anh có thể đến được hay không..."
Lọc lại trong đầu để xác nhận đoạn tin nhắn không có gì sai sót trước khi gửi đi, lo lắng chờ đợi hồi âm từ Khương Hành.
Vừa ngẩng đầu lên nhìn liền phát hiện Khương Thanh Nguyên đang thở hổn hển, nghiến răng ken két. Trên đôi môi hồng hào cong đẹp có một mảng da đỏ ửng.
Ngô Đồng: "?"
Không phải Tiểu Khương đang nghịch điện thoại sao, chẳng lẽ trong điện thoại có chuyện gì khiến thằng bé bực tức?
Ngô Đồng sẽ không đối xử hà khắc với trợ lý của mình. Cậu chỉ cần nhân viên của mình có mặt khi cậu cần, hoàn thành nhiệm vụ do cậu giao một cách hiệu quả, sẽ không có những hạn chế khác về thời gian.
Nhưng cậu sợ Khương Thanh Nguyên cứ tiếp tục như vậy, nên không thể không nhắc nhở cậu bé.
"Tiểu Khương, chú ý dừng lại đúng lúc... Nếu em cảm thấy những gì mình nhìn thấy có khả năng gây khó chịu cho thị giác của mình thì không cần nhìn nữa."
Khương Thanh Nguyên tức giận đến mức vẻ mặt méo xệch, răng nghiến ken két như muốn vỡ ra.
"Vâng."
Thấy khoảng cách giữa Khương Hành và ba càng ngày càng gần, nó khó chịu đến mức các giác quan cũng trở nên cực kỳ khó chịu.
Nhưng nó không thể không xem.
Nếu không, Khương Hành sẽ thật sự thắng mất thôi TvT.
Cảm thấy biểu cảm của Tiểu Khương vẫn còn kỳ quái, nhưng Ngô Đồng không có thời gian để lo lắng cho nó, bởi vì điện thoại rung lên, Khương Hành trả lời cậu.
[Thầy Khương: Được, tôi có thời gian]
Trong đoàn phim, Khương Hành ngồi bên cạnh đạo diễn lơ đãng nhìn các diễn viên đang nghỉ ngơi, trò chuyện với nhau ở trường quay.
Cảm thấy điện thoại rung lên trong chốc lát, hắn cho rằng thằng con nghịch tử vừa mới chặn số điện thoại và wechat của hắn, lại còn dùng thẻ của hắn để mua cổ phiếu, chắc đang cầu khấn cho trúng lớn.
Hắn cúi đầu với cảm giác như nhồi máu cơ tim, nhưng hắn không nhìn thấy lịch sử chi tiêu của Khương Thanh Nguyên, mà là tin nhắn thoại của Ngô Đồng.
Ngô Đồng hỏi hắn có thời gian không, muốn mời hắn ăn tối.
Khương Hành trả lời đơn giản.
Bởi vì Ngô Đồng muốn mời mình ăn cơm, hắn làm sao có thể không có thời gian?
Ngay cả khi hắn không có thời gian, hắn cũng phải vắt kiệt thời gian để sắp xếp lại lịch hẹn.
Nhưng Ngô Đồng lại nói hoàn toàn không có ý gì khác, chỉ muốn mời hắn ăn cơm, điều này lại khiến Khương Hành có chút thất vọng.
[Ngô Đồng: Nếu đã như vậy thì tốt quá rồi. Khi nào thầy Khương rảnh anh hãy báo trước cho tôi biết, tôi sẽ đi chợ mua nguyên liệu trước rồi về nhà chuẩn bị]
[Thầy Khương: Được, cứ đến Hạc Tê Loan đi. Mấy ngày nữa tôi sẽ có thời gian về nhà]
[Ngô Đồng: Được!]
Ngô Đồng vừa định cất điện thoại đi, nhưng tin nhắn mới của Khương Hành lại hiện lên.
[Thầy Khương: Còn một chuyện nữa, giúp tôi nói với Khương Thanh Nguyên, bảo nó bỏ tôi ra khỏi danh sách đen, tôi có chuyện muốn nói]
Ngô Đồng: "?"
Khương Thanh Nguyên đang ăn dở, tự dưng bị gọi giật mình đến mức nhảy dựng lên ngay tại chỗ.
Nghe thấy ba gọi mình, Khương Thanh Nguyên một giây sau đã trở lại bình thường, chớp chớp đôi mắt hoa đào trong veo giống như Ngô Đồng: "Ba, có chuyện gì sao, ba nói đi."
Ngô Đồng suy đi nghĩ lại lời Khương Hành nói mấy lần, trước khi chắc chắn rằng khả năng hiểu của mình không sai, nhưng cậu vẫn do dự nói: "Thầy Khương nói bảo em bỏ anh ấy ra khỏi danh sách đen đi, anh ấy có chuyện muốn nói với em."
Khương Thanh Nguyên: "..."
Khương Hành có phải là Alpha không đấy, tại sao còn nói ra loại chuyện này trước mặt ba mình để ba mình đến nói với nó?
Hừ, tôi khinh ông!
Ngô Đồng không nhịn được lại hỏi: "Em.... Em thật sự chặn thầy Khương à?"
"...." Khương Thanh Nguyên nói: "Vâng."
Ngô Đồng đã từng nhìn thấy trẻ con không sợ cọp, nhưng đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một cấp dưới táo tợn chặn số sếp mình như vậy.
Nhưng nhìn cách ăn mặc và dáng vóc của cậu nhóc, có lẽ bối cảnh gia đình cũng không kém cạnh là bao. Địa vị của những người lớn trong gia đình, hoặc bạn bè của gia đình có thể ngang tầm với Khương Hành, vì vậy cậu nhóc không coi Khương Hành ra gì lắm.
Sự giống nhau giữa ngoại hình khiến Ngô Đồng cảm thấy có phần thân thiết với Khương Thanh Nguyên, cộng với việc cậu hiếm khi không bài xích pheromone Alpha của Khương Thanh Nguyên, và với thân phận là chủ của Khương Thanh Nguyên, Ngô Đồng cảm thấy rằng mình vẫn cần phải nhắc nhở đứa trẻ vừa mới bước chân vào xã hội này.
"Em có quyền ghét ai đó, nhưng em không nhất thiết phải dùng cách này để thể hiện sự không hài lòng với người đó, điều này có thể dẫn đến những rắc rối không cần thiết."
Nếu Khương Hành nói ra lời này với nó, Khương Thanh Nguyên đã xù lông từ lâu rồi, nó nhất định phải cãi lại hắn một cách hùng hồn.
Tôi sẽ chặn ông, tôi sẽ chặn ông, tôi sẽ chặn ông, ông làm gì được tôi?
Ngắn gọn, xúc tích!
Sau đó, thẻ của nó sẽ bị cha nó khóa lại, và nó lại phải đến gặp chú Lạc hoặc dì Dao Dao.
Nhưng câu này là do Ngô Đồng nói, Khương Thanh Nguyên cảm thấy nghe vào lại rất dễ chịu.
Thừa nhận sai lầm của mình một cách chân thành.
Và kiên quyết không thay đổi.
Nhưng lần này, nó vẫn phải được thay đổi dưới sự chứng kiến của Ngô Đồng.
Khương Thanh Nguyên bỏ Khương Hành ra khỏi danh sách đen trước mặt Ngô Đồng, sau đó đi đến góc tường gọi điện thoại.
"Có chuyện gì?" Khương Thanh Nguyên hỏi luôn.
Vốn dĩ nó vốn tưởng Khương Hành sẽ chất vấn nó lần thứ 888 về chuyện chặn số, nhưng nó không ngờ Khương Hành lại nói nó không được mua cổ phiếu lung tung nữa, nếu muốn đầu tư thì bảo hắn, hắn biết xu hướng chứng khoán trong mười tám năm tới.
Khương Thanh Nguyên: "Ồ..."
Khương Thanh Nguyên dừng một chút: "Vậy tại sao cha không giúp con mua, đặt mục tiêu nhỏ thôi, kiếm cho con một tỷ đi!"
Khương Hành xoa xoa thái dương: "Được, chỉ cần con không mua, ta sẽ kiếm cho con bao nhiêu tùy thích."
Buổi chụp hôm nay diễn ra tốt đẹp.
Sau khi trang điểm xong, thầy Hoàng, người đã kiểm tra xong thiết bị, đi vòng quanh Ngô Đồng vài lần rồi đưa ra quyết định.
Ngô Đồng hợp tác rất tốt, hành động và trạng thái mà thầy Hoàng muốn cậu làm gần như có thể tái hiện y hệt mười phần mười ý đồ của thầy Hoàng.
Hôm nay bị Bạch Thanh Phong trì hoãn hơn nửa tiếng đồng hồ mới vào phòng thu, nhưng cậu đã hoàn thành công việc sớm hơn một tiếng.
Xong việc, thầy Hoàng, người mà theo lời nhân viên là có tính cách kỳ lạ, bày tỏ ý muốn có cơ hội sẽ lại hợp tác với Ngô Đồng một lần nữa vì công việc diễn ra suôn sẻ đáng ngạc nhiên trong nửa ngày sau và ấn tượng tốt của ông về mẫu ảnh. Ngô Đồng được khen ngợi, liền vui vẻ đồng ý.
Trên đường trở về, vẫn chỉ có ba người: Ngô Đồng, Điền Điềm và tài xế.
Khương Thanh Nguyên, thiếu gia trẻ tuổi ra ngoài trải nghiệm cuộc sống này, đã được tài xế riêng đón đi bằng chiếc McLaren trước họ một bước.
Trong xe, Điền Điềm cầm máy tính bảng trong tay. Sau một ngày làm việc, cô và Ngô Đồng cùng nhau ngồi trên ghế, vừa tận hưởng sự thoải mái của chiếc ghế massage trong xe, vừa nhìn chiếc máy tính bảng trong tay.
Trên máy tính bảng là thông tin cá nhân của Ngô Đồng.
Điền Điềm chợt nhớ ra điều gì đó, liền quay đầu hỏi Ngô Đồng.
"Tiểu Đồng, cậu có quen phú hào số một trong phòng phát sóng trực tiếp của cậu không?"