Chương 9: Tranh chấp

Alpha Của Tôi Là Đỉnh Lưu Trùng Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Hành được bao bọc bởi mùi hương cam quýt ngọt ngào và cái ôm mềm mại, ấm áp nên đã có một giấc ngủ ngon lành suốt cả đêm.
Sáng hôm sau, hắn bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức đã đặt sẵn trên điện thoại. Mở đôi mắt mơ màng, ánh mắt chạm vào những vật dụng xa lạ đang lờ mờ hiện ra qua khung cửa sổ. Trong giây lát, hắn vẫn chưa hoàn hồn.
Mãi cho đến khi tiếng chuông cửa vang lên, Khương Hành mới khẽ cựa mình, bình thản tắt chuông báo thức mà hắn vẫn đặt mỗi ngày rồi đi ra mở cửa.
Lạc Dương đứng ở cửa, thấy Khương Hành, hắn ngước đôi mắt đờ đẫn nhìn hắn, nở một nụ cười ngây ngô: "Hành ca, chào buổi sáng..."
Bộ dạng này trông không phải là không ngủ được mà giống như bị yêu tinh nào đó hút cạn sinh lực thì đúng hơn.
Khương Hành không khỏi liếc nhìn quầng thâm dưới mắt hắn, nhắc nhở: "Người trẻ tuổi vẫn phải biết tiết chế. Giờ phóng đãng, về già sẽ hối hận. Dù thế nào cũng không thể hủy hoại thân thể mình."
Lạc Dương bỗng dưng cảm thấy như thể bị một người cha dạy dỗ một cách khó hiểu: "..."
Lạc Dương muốn khóc không ra nước mắt: "Đại ca à, em cũng cảm thấy người trẻ tuổi nên biết điều tiết sinh hoạt, đặc biệt là người làm sếp càng phải biết điều tiết, nên thông cảm hơn với nhân viên trẻ. Nửa đêm không hiểu sao lại giao nhiệm vụ kỳ quái cho nhân viên, yêu cầu nộp vào sáng sớm. Kiểu này dễ dẫn đến đột tử và ảnh hưởng đến uy tín công ty lắm đó sếp, anh nói có đúng không?"
Hắn chân thành hỏi.
Ồ, hóa ra là làm công việc mà hắn giao tối qua.
Hắn gần như quên mất rằng Lạc Dương trước mặt mình bây giờ mới ngoài hai mươi, chứ không phải là Lạc Dương của hơn mười năm sau, người đã trở về sau khi ký hợp đồng hơn một tỷ đô la ở nước ngoài và vẫn có thể tham gia cuộc họp hội đồng quản trị suốt đêm.
Khương Hành nghiêm túc nói: "Thật ra, tôi nghĩ người trẻ tuổi nên chăm chỉ rèn luyện bản thân. Hạnh phúc của ông chủ đều nằm trong tay các cậu. Cậu có cảm thấy rất có động lực không? Gấp đôi động lực để làm việc chứ?"
"Vâng vâng vâng." Lạc Dương rưng rưng nước mắt đáp lời: "Cho nên sếp à, đơn từ chức của công ty mình phải nộp trước bao lâu mới hợp lệ vậy? Em cảm thấy cần phải làm quen trước với quy trình xin nghỉ việc."
Khương Hành: "Tháng này sẽ thưởng lương gấp đôi cho cậu."
Lạc Dương rưng rưng nước mắt, liền cúi đầu vái ba cái: "Sếp thật anh minh!"
Khương Hành cho Lạc Dương vào nhà. Trong lúc hắn vệ sinh cá nhân, hắn bảo Lạc Dương đọc tin tức cho mình nghe.
"Ngô Đồng, Omega nam, năm nay 22 tuổi, là người nổi tiếng trên mạng và là nghệ sĩ của Giải trí Phong Hỏa. Tuy nói cậu ta là một nghệ sĩ nhưng dưới danh nghĩa lại không có bất kỳ tác phẩm nào, một số phim truyền hình và chương trình tạp kỹ mà cậu ta tham gia đều chỉ đóng vai nền..."
Khương Hành vừa súc miệng, vừa ngắt lời hắn: "Bỏ qua chỗ này, cứ nói chuyện xảy ra gần đây đi."
Khương Hành đều biết tất cả những tin tức cá nhân này của Ngô Đồng, không ai biết rõ về cậu hơn hắn. Cái hắn quan tâm chính là những sự việc đang gây xôn xao dư luận gần đây của cậu.
Trước đây, khi Khương Hành gặp Ngô Đồng, chuyện này đã được Ngô Đồng giải quyết triệt để. Khương Hành chỉ có hiểu biết chung về nguyên nhân và kết quả của sự việc, chi tiết cũng không thể điều tra kỹ lưỡng vì sự việc đã được giải quyết xong từ lâu lắm rồi.
Hắn chỉ biết Ngô Đồng cũng là nạn nhân trong chuyện này, hung thủ là người khác. Ngô Đồng yếu ớt đã giằng co với hung thủ từ lâu, mặc dù Ngô Đồng cuối cùng cũng chứng minh được mình vô tội, nhưng vì không kịp thời khống chế được sự hỗn loạn của dư luận, nên mọi người đều biết rằng sau này chuyện này vẫn trở thành thứ để bôi đen Ngô Đồng, thỉnh thoảng bị những kẻ có tâm địa xấu lôi ra phóng đại.
Khương Hành bây giờ phải tìm hiểu rõ ràng nội dung sự việc và tìm ra điểm mấu chốt để cậu có thể công bố sự thật càng sớm càng tốt, giảm thiểu tác động của vấn đề đối với Ngô Đồng.
"Ò." Lạc Dương điên cuồng lướt tài liệu trên máy tính bảng trong tay. Khương Hành nghi ngờ hắn đã điều tra cả lai lịch tổ tiên của Ngô Đồng rồi nhét hết vào trong tài liệu.
Bàn tay nhỏ bé đang vất vả lướt màn hình cuối cùng cũng dừng lại.
"Tìm được rồi." Lạc Dương nói tiếp: "Ngô Đồng đã mờ nhạt từ lâu rồi, trong giới giải trí không có người như vậy, nhưng cậu ta dường như có địa vị nhất định trong số các blogger thú cưng trên nền tảng Tỏa Vân."
Ngô Đồng là một trong những blogger đầu tiên trên ứng dụng video ngắn Tỏa Vân khi nó mới ra mắt. Cậu chủ yếu quay chụp ảnh mèo và chó của mình, có rất nhiều video trong những ngày đầu đăng tải, với số lượt xem trung bình mỗi video đạt 10 triệu và hàng chục triệu lượt thích.
Một trong những video thu hút nhiều sự quan tâm nhất là video cậu ta lộ mặt trong buổi phát sóng trực tiếp. Video này được người hâm mộ và các tài khoản tiếp thị ghi lại màn hình rồi điên cuồng chia sẻ trên mạng. Sau đó, cậu liền được Giải trí Phong Hỏa ký hợp đồng, cho nên Ngô Đồng đã bước chân vào ngành giải trí nhờ khuôn mặt của mình.
Nhưng sau khi ký hợp đồng với công ty, Ngô Đồng im lặng trong một thời gian dài, không nhận được thông báo cũng như không tiếp tục quay video nào. Người hâm mộ nghi ngờ rằng blogger của cậu đã biến mất, nhưng một năm sau, tài khoản blogger thú cưng của Ngô Đồng "Bì Đản Vị Tuyết Đoàn*" lại tiếp tục cập nhật.
*Quả cầu tuyết có vị trứng muối bắc thảo
Tuy nhiên, lần này Ngô Đồng trở về và đột nhiên bắt đầu bán một lượng lớn hàng hóa sau một vài video bình thường. Chủ yếu là quảng cáo chèn vào video, hầu hết mọi video đều có quảng cáo. Số lượng lớn người hâm mộ của Ngô Đồng đã bỏ đi do chất lượng video giảm mạnh.
Vụ việc này có liên quan đến việc Ngô Đồng bán hàng.
Nguyên nhân chính là do một số người hâm mộ đã cầu cứu trên các nền tảng xã hội, nói rằng thú cưng của họ đã chết đột ngột sau khi ăn thức ăn cho chó do Ngô Đồng bán.
Đồng thời, một số cư dân mạng phát hiện ra thức ăn cho chó do Ngô Đồng bán không có bất kỳ giấy phép nào, đây là một công ty ma, họ thậm chí không thể tìm thấy giấy phép kinh doanh.
Nghe đến đây, mọi chuyện trở nên rất phức tạp, chẳng trách Ngô Đồng phải mất nhiều năm mới giải quyết xong. Lông mày Khương Hành nhíu chặt lại: "Chuyện bây giờ đã nghiêm trọng đến mức độ nào rồi?"
"Bây giờ... Náo loạn đến mức khá lớn." Lạc Dương do dự một giây rồi nói: "Sáng nay, một cư dân mạng có ID là "Blogger tim đen, trả lại cho tôi mười con chó khỏe mạnh" đã đăng bài, tự xưng là chủ của mười con chó. Sau khi chó của anh ta ăn một sản phẩm chăm sóc sức khỏe nào đó của Ngô Đồng, hai trong số đó đã chết. Những con còn lại bị nôn mửa, tiêu chảy, sùi bọt mép, hiện đang phải nhập viện. Hai trong số đó bị bệnh nặng, thời gian nằm viện có khả năng kéo dài tới hai năm, tiêu tốn hàng trăm ngàn."
Sau khi báo cáo xong, Lạc Dương cất máy tính bảng đi và nói: "Hành ca, tên Ngô Đồng này động chạm vào anh ở chỗ nào rồi, chó của người thân anh cũng bị ngộ độc sao? Có cần em làm gì không? Hành ca cứ yên tâm, em mà ra tay, đảm bảo cậu ta sẽ biến mất khỏi giới giải trí này!"
Khương Hành lạnh lùng liếc hắn: "Nếu cậu còn nói những lời như vậy, việc duy nhất cậu cần làm chính là thu dọn đồ đạc rồi cút ra ngoài."
Lạc Dương cho rằng mình trung thành với Khương Hành, không ai hiểu Khương Hành hơn mình cả. "What???" Hắn vỗ mông ngựa sai chỗ rồi ư???
Khương Thanh Nguyên ăn xong bữa ăn tình yêu mà Ngô Đồng làm cho nó từ sáng sớm, liếm mép vẫn không thỏa mãn. Nó lẻn vào phòng ngủ của cậu trong lúc Ngô Đồng không để ý, định ngủ tiếp.
Hả, mèo con?
Ánh mắt Khương Thanh Nguyên sáng lên, nhảy lên giường, đi đến bên cạnh Tuyết Đoàn, dùng mũi hích hích vào cái bụng mềm mại của nó.
Tuyết Đoàn, đừng ngủ nữa, dậy chơi đi!
Tuy nhiên, Tuyết Đoàn chỉ mở mắt ra liếc nhìn nó, sau đó lật người ngủ tiếp, để lại cho nó tấm lưng lạnh nhạt.
Chỉ là dáng vẻ lạnh lùng, luôn phớt lờ và cái nhìn khinh miệt kiểu "Mày còn nghịch nữa là tao tát cho vêu mỏ" này vẫn là Tuyết Đoàn trong ký ức của nó.
Khương Thanh Nguyên cảm thấy thoải mái, nằm xuống bên cạnh Tuyết Đoàn, định ngủ một lát.
Nhưng nó liền sợ hãi trước những tiếng mắng chửi giận dữ đột ngột từ bên ngoài phòng, nó gần như nhảy ra khỏi giường.
Ngô Đồng cuối cùng cũng đã liên lạc được với Vương Lị, người đại diện đã mất tích từ lâu.
"Chuyện gì?" Người phụ nữ ở đầu bên kia cảm thấy phiền phức, cất giọng hỏi một cách khó chịu: "Nói ngắn gọn thôi, hiện giờ tôi đang bận."
"Bận chuyện Nữ Oa vá trời à?" Ngô Đồng giễu cợt đáp.
Người phụ nữ im lặng một chút, liếc nhìn tên người gọi: "Ngô Đồng?"
"Là tôi." Giọng nói của Omega hiển nhiên mang giọng điệu nhẹ nhàng đặc trưng của vùng Giang Nam, nhưng lúc này lại trở nên vô cùng lạnh lùng và tức giận vì bị phớt lờ, bỏ qua nhiều ngày.
Ngô Đồng hít sâu một hơi, giọng điệu cũng không quá hung hăng: "Chị Vương, vụ thức ăn cho chó bị ngộ độc là sao?"
Vương Lị dừng một chút rồi mới nói: "Sự việc này bị lộ ra ngoài chị cũng bất ngờ. Chị biết cậu sẽ đến hỏi, chị lập tức đến công ty tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra. Chỉ là việc lựa chọn sản phẩm trong đội không nghiêm ngặt dẫn đến sản phẩm có vấn đề đã lọt lưới. Bây giờ những người chọn sản phẩm đã bị sa thải, đây cũng coi như một lời giải thích cho công chúng rồi. Đội ngũ cũng đang tích cực liên lạc với những người hâm mộ. Cậu không cần phải lo lắng, chiều nay đến công ty đi, có một chương trình gameshow thực tế mà công ty dự định cho cậu tham gia..."
Ngô Đồng không bị lay động bởi cơ hội xuất hiện trên chương trình mà dùng giọng nói tức giận không thể kiểm soát mà nói: "Chị Vương, tôi nhớ rằng khi tôi bán tài khoản cho công ty, tôi đã viết rõ ràng trong hợp đồng rằng công ty không được phép sử dụng tài khoản vào mục đích không chính đáng. Vậy mà công ty đã vi phạm hợp đồng!"
Khi chị Vương nghe thấy điều này, giọng điệu của cô ta lập tức trầm xuống: "Đây chỉ là một sai sót nhỏ trong việc lựa chọn sản phẩm của đội ngũ, cũng không có ý định chủ quan vi phạm hợp đồng. Sao cậu có thể cho rằng công ty đang sử dụng tài khoản của cậu cho mục đích không chính đáng?"
"Không chỉ có một sai lầm nhỏ đâu. Hai năm trước, một fan hâm mộ khác đã mua sản phẩm chăm sóc sức khỏe thú cưng của các người, đến bây giờ vẫn còn chưa rõ sống chết ra sao."
"Đây là điều không thể tránh khỏi. Cậu muốn kiện công ty?"
Quản lý Vương khinh thường chế nhạo: "Cậu đây là muốn châu chấu đá xe sao? Công ty có một đội ngũ pháp lý chuyên dụng, cậu chỉ là một hot mạng nho nhỏ mà đòi dễ dàng kiện một công ty lớn? Đừng có mà làm trò hề nữa."
Ngô Đồng im lặng.
Quản lý Vương thuyết phục cậu bằng những lời tốt đẹp: "Tài khoản đã bị bán, cậu cũng đừng nghĩ đến chuyện quay lại nữa. Nếu không phải công ty cho cậu một khoản tiền lớn để mua tài khoản của cậu, tiền viện phí của bà cậu có lẽ đã cao gấp mấy lần bây giờ rồi. Bây giờ chuyện đã đến mức này, mặc kệ trên mạng nói gì, chỉ cần lương tâm trong sáng là được rồi. Chị Vương biết cậu sẽ tức giận, chị đã giúp cậu giành được một vị trí trong chương trình kia. Chiều nay đến công ty ký hợp đồng, đạo diễn nói phải ghi hình trước một khoảng thời gian để xem hiệu quả ra sao, nếu hiệu quả tốt thì họ sẽ gia hạn hợp đồng."
Ngô Đồng rất muốn nói cút mẹ cái chương trình rác rưởi đó đi.
Nhưng trước khi cậu kịp nói gì, chị Vương đã cúp điện thoại.
Lúc đó, Ngô Đồng nghĩ đến việc ném điện thoại ra ngoài, nhưng lại nghĩ đến số dư trong thẻ hiện tại không đủ để mua một chiếc điện thoại mới nên cậu đành phải từ bỏ.
Cậu vừa định lên Weibo lần nữa xem mọi thứ đang diễn biến ra sao thì một tin nhắn xuất hiện.
Đó là thông báo hóa đơn của bệnh viện.
Hóa đơn viện phí của bà nội Dương sắp đến hạn thanh toán mới.
"..."
Ngô Đồng nghiến răng, trở về phòng ngủ thay bộ quần áo tươm tất nhất, sau đó bắt taxi đến công ty.
Ưu điểm lớn nhất của cậu với tư cách là một người đàn ông là biết co biết duỗi.
Không hòa hợp với ai cũng được, nhưng không thể không hòa hợp với tiền.