1. Bước Khởi Đầu

Alpha Đỉnh Cấp Lại Vểnh Môi Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 01
Vào giờ khắc cuối cùng của đời mình, Tô Nặc mới nhận ra rằng người từng nghĩ suốt đời sẽ không quên, hóa ra chỉ còn lại những ký ức mờ nhạt, đến hận thù cũng trở nên xa vời.
Lúc đó, Tô Nặc tưởng tượng sẽ gặp lại Viên Giản Ý, nhất định sẽ mắng cho anh ta một trận thậm tệ. Thế nhưng, khi cận kề cái chết, nghe giọng nói quen thuộc của Viên Giản Ý, lòng cậu chẳng hề rung động.
Lúc ấy, Tô Nặc gặp Viên Giản Ý khi mười sáu tuổi, khi được đưa đến nhà họ Viên.
Lúc đó, Viên Giản Ý là đứa con trai Omega được Tinh Chủ cưng chiều nhất, là ánh trăng sáng trong mắt các Alpha của đế quốc. Còn Tô Nặc chỉ là một người hầu của nhà họ Viên, một Beta bình thường, chất phác.
Giữa họ, vốn chẳng có chút giao thoa nào.
Cho đến khi Tô Nặc vô tình đụng chạm đến đại thiếu gia nhà họ Viên là Viên Nghiêu, bị vệ sĩ ép quỳ xuống, chính Viên Giản Ý đã lên tiếng cứu cậu.
Từ đó, hai người quen biết nhau, hiểu nhau, rồi đến… yêu nhau?
Có thể gọi là yêu nhau không?
Ít nhất trong suốt thời gian dài, Tô Nặc tin rằng họ thật sự yêu nhau.
Đêm trước khi Viên Giản Ý gặp tai nạn, anh đột nhiên tìm đến, nói rất nhiều chuyện. Cuối cùng hỏi Tô Nặc có muốn rời đi cùng anh đến một hành tinh không có người khác.
Suốt mười mấy năm qua, dù trải qua bao nhiêu biến cố, Tô Nặc chưa từng nghĩ đến việc rời đi, cũng chẳng bao giờ nghĩ mình có thể rời đi.
Lời nói của Viên Giản Ý như chiếc hộp Pandora, mở ra cho cậu một thế giới khác, một thế giới được bao bọc bởi bong bóng, đẹp đẽ và tự do.
Không biết ma quỷ nào thúc đẩy, cậu gật đầu.
Trước khi rời đi, Viên Giản Ý tặng cậu một sợi dây chuyền.
Cậu cẩn thận giữ gìn sợi dây chuyền đó, coi nó như tín vật “định tình” giữa hai người.
Hạnh phúc đến quá đột ngột, tai họa cũng vậy.
Hôm sau, cậu thấy tin tức Viên Giản Ý bị tai nạn xe, trở thành người thực vật.
Chiếc hộp Pandora đột ngột đóng lại, cuốn theo mọi khát vọng. Bong bóng tan vỡ, tự do và tình yêu chưa kịp bắt đầu đã vội kết thúc.
Nếu lúc đó cậu tỉnh táo hơn hoặc ích kỷ hơn, sau khi bác sĩ tuyên bố Viên Giản Ý không thể tỉnh lại, cậu nên rút lui như gia đình họ Viên và vị hôn phu của anh ta.
Nhưng cậu chẳng làm thế.
Có lẽ người bình thường luôn khờ khạo hơn, nhưng cũng chịu đựng giỏi hơn.
Cậu chọn ở lại bên cạnh Viên Giản Ý, chăm sóc anh, nghĩ rằng rồi sẽ thấy được ánh trăng sau mây mù.
Một năm sau, Viên Giản Ý tỉnh lại.
Nhưng ánh trăng sau mây mà cậu mong chờ chẳng bao giờ đến.
Viên Giản Ý sau khi tỉnh lại như trở thành người khác. Ánh mắt nhìn cậu không còn dịu dàng, chỉ còn lại sự bài xích và lạnh lùng.
Lúc đó, cậu vẫn ôm hy vọng, cho đến một đêm khi cậu kéo chăn cho anh, lại bị anh xem như kẻ có ý đồ bất chính.
Viên Giản Ý siết chặt cổ tay cậu, như nắm một cọng rơm vô dụng.
“Tô Nặc, tránh xa tôi ra. Không có Omega nào thích một Beta vừa gầy yếu vừa thấp bé như cậu đâu.”
Phải rồi.
Không có Omega nào thích một Beta như cậu.
Hy vọng nhỏ nhoi trong lòng cậu vỡ vụn ngay lúc đó, buộc cậu phải đối mặt với sự thật.
Viên Giản Ý chẳng hề thích cậu.
Tất cả chỉ là ảo tưởng của riêng cậu.
Kết cục của tình yêu đơn phương còn thê thảm hơn cậu tưởng rất nhiều. Chẳng lâu sau, gia đình họ Viên lấy cớ cậu vô lễ, đánh gãy chân cậu và đuổi ra ngoài.
Khi cậu bị người hầu lôi ra khỏi cổng lớn, hai chân gãy để lại hai vệt máu dài trên đất, Viên Giản Ý đứng ở cửa sổ tầng hai nhìn cậu, vẻ mặt mơ hồ.
**
Quá khứ ở nhà họ Viên lướt qua trong đầu Tô Nặc như đèn kéo quân.
Ý thức cậu rơi không ngừng trong bóng tối vô tận.
Đây chính là cảm giác sắp chết sao?
Cơ thể và trái tim đều trống rỗng…
Tiếng gọi bên tai vang lên không ngừng, như muốn lấp đầy khoảng trống đó, nhưng chỉ khiến cậu thêm phiền muộn.
“Tô Nặc… Tô Nặc…”
Tại sao vẫn luôn là giọng của Viên Giản Ý?
Cậu rõ ràng chẳng muốn nghe giọng anh ta nữa.
**
Sau khi mất đôi chân, cậu sống ở khu hạ thành.
Cuộc sống bình lặng mà vô vọng.
Người phá vỡ cuộc sống ấy chính là Lục Ngộ, người được cậu cứu ra từ đống đổ nát trong tình trạng bị thương nặng và hôn mê.
Ngay khi tỉnh lại, Lục Ngộ bước vào thời kỳ nhạy cảm mãnh liệt. Dưới sự thúc đẩy của bản năng, anh ôm chặt lấy người không thể cử động đôi chân là cậu vào lòng, gọi tên cậu, rồi cúi đầu tìm đến gáy cậu.
Tuyến thể phát triển không hoàn chỉnh bị cắn đến đau nhức, một cảm giác kỳ lạ lan khắp cơ thể từ phía sau gáy.
Tô Nặc trong cơn mê man thẫn thờ nghĩ, sao Lục Ngộ lại biết tên mình?
Hai người vốn chẳng quen nhau, chỉ từng gặp mặt một lần tại một buổi tiệc, thậm chí chưa từng nói chuyện.
Nếu phải nói có liên quan, thì chính là trước kia, nhà họ Viên từng định để Viên Giản Ý và Lục Ngộ kết hôn. Không rõ vì lý do gì mà kế hoạch ấy không thành, sau đó nhà họ Viên lại chọn đối tượng khác cho Viên Giản Ý.
**
Tô Nặc luôn nghĩ rằng lần gặp lại này cùng với việc bị đánh dấu tạm thời chỉ là một tai nạn. Vì vậy khi nghe Lục Ngộ nói muốn chịu trách nhiệm, cậu theo phản xạ lập tức từ chối.
Cuộc đời cậu đã mất đi sự thú vị, nhiều thứ trở nên vô nghĩa.
Không cần người khác chịu trách nhiệm.
Hơn nữa, cậu biết rõ bản thân mình là ai, ngay cả Omega còn chẳng thích cậu, làm sao một Alpha lại thích cậu được?
Huống chi, Alpha này còn là một thượng tướng của quân đội đế quốc.
Vậy nên cậu cần gì phải được đà lấn tới, lấy ơn đền đáp?
Rồi cuối cùng lại rơi vào kết cục tự mình đa tình.
Sau ngày hôm đó, Lục Ngộ mang đến cho cậu một đôi chân giả cơ giới.
Tô Nặc nghĩ đó là “bồi thường” mà đối phương dành cho mình. Mất đi đôi chân khiến cậu sinh ra cảm giác vỡ vụn, thấy bản thân mình không còn thuộc về thế giới này nữa.
Cậu thay chân giả, lại một lần nữa đứng dậy.
Cảnh vật trước mắt dần trở lại đúng vị trí. Đường chân trời lõm xuống, bầu trời trở nên xa rộng, nơi ánh mắt chạm đến cuối cùng cũng không còn là những góc khuất tồi tàn.
Cậu lại một lần nữa kết nối được với thế giới này.
Lục Ngộ hỏi cậu có muốn đi cùng anh hay không, nhưng khi lời nói còn chưa dứt, cậu đã vội tìm lý do để lảng tránh.
Cậu không nghĩ mình có gì hấp dẫn hay giá trị khiến Lục Ngộ phải nhớ đến. Có lẽ trong lòng Lục Ngộ chỉ là gánh nặng đạo đức và trách nhiệm khiến anh muốn chịu trách nhiệm, nhưng cậu không muốn lợi dụng điều đó để trèo cao, càng sợ đây lại là một trò chơi trêu đùa người thường của tầng lớp thượng lưu quyền quý.
Cậu nghĩ: Chỉ cần không nhập cuộc, thì sẽ không “tự mình đa tình”.
Cậu tưởng rằng những lần từ chối liên tục như thế sẽ khiến Lục Ngộ biết khó mà lui, nhưng Lục Ngộ vẫn cách vài ngày lại đến thăm cậu, mỗi lần đều mang theo một vài món đồ chơi nhỏ mới mẻ.
Trong số đó, mang nhiều nhất là các chậu hoa cảnh đủ loại.
Có lẽ anh nghĩ rằng cậu từng là người chăm hoa cho nhà họ Viên nên sẽ thích hoa cỏ cây cảnh.
Chẳng bao lâu, căn phòng cậu ở đã bị lấp đầy bởi muôn vàn loài hoa, hoàn toàn xóa tan màu sắc u ám và tuyệt vọng từng bao phủ.
Cuộc sống từ chán chường vô vọng trở thành chỉ còn sự yên bình.
**
Trước khi Lục Ngộ lên đường đến chiến trường Samuel, anh như thường lệ tranh thủ đến thăm cậu, lại một lần nữa nhắc đến việc đưa cậu đi theo.
Có lẽ sợ cậu lại từ chối như trước, lần này giọng nói của Lục Ngộ hiếm khi mang theo sự thấp thỏm: “Anh biết em có điều lo nghĩ, nhưng vết thương của anh không nghiêm trọng như tin tức nói đâu.”
Vết thương? Vết thương gì chứ?
Tô Nặc rất ít khi xem tin tức, bởi các bản tin luôn đầy rẫy chuyện lớn chuyện nhỏ về nhà họ Viên, mà cậu lại luôn vô thức muốn tránh xa.
Thế nhưng, suốt nửa năm ở bên Lục Ngộ, lớp vỏ cứng nơi đáy lòng cậu đã lặng lẽ nứt ra một khe hở.
Cậu nghĩ, dù là ốc sên thì cũng nên dũng cảm một lần, vươn chiếc râu mềm mại của mình ra với thế giới này.
“Đợi anh trở về từ chiến trường Samuel, em sẽ đi cùng anh.”
Cậu sợ Lục Ngộ sau này sẽ hối hận nên muốn kéo dài thêm thời gian, để anh có thể suy nghĩ thấu đáo hơn. Nếu sau khi trở về từ chiến trường mà anh vẫn kiên định với quyết định ấy, vậy thì cậu sẽ đi cùng anh.
Chỉ là không ngờ lần này, Lục Ngộ đã không thể trở về từ chiến trường nữa.
**
Thẩm Miểu là người bạn duy nhất Tô Nặc kết giao khi còn ở nhà họ Viên, cũng là người duy nhất còn chịu đến khu hạ thành để thăm cậu.
Lần cuối Tô Nặc gặp Lục Ngộ, Thẩm Miểu cũng tình cờ đến.
Thẩm Miểu kể cho cậu biết, khi cậu bị đuổi khỏi nhà họ Viên và ngất xỉu bên đường, chính một chiếc phi thuyền màu đen đã đưa cậu đến bệnh viện.
Chiếc phi thuyền màu đen đó, hoàn toàn giống với chiếc mà Lục Ngộ thường sử dụng.
Thế nhưng Lục Ngộ chưa từng nhắc đến chuyện này trước mặt cậu.
Cậu từng hỏi Lục Ngộ làm sao biết được tên mình, liệu họ có quen nhau từ trước không. Khi ấy Lục Ngộ chỉ cười, lấy cớ lảng tránh.
Cậu không dám hỏi thêm, sợ mình lại tự mình đa tình. Nhưng giờ nghĩ lại, chắc chắn trong khoảng thời gian cậu không hề hay biết, bọn họ đã từng gặp nhau rồi.
Nhưng trí nhớ của cậu chỉ bắt đầu từ đống đổ nát của khu hạ thành.
Thật là bất công.
Sau khi Lục Ngộ chết, Tô Nặc cuối cùng cũng hiểu được “vết thương” mà Lục Ngộ nhắc tới hôm đó chính là vết thương ở tuyến thể mà anh từng bị hai năm trước trên chiến trường.
Bên ngoài đồn rằng tuyến thể của anh bị thương nghiêm trọng, dẫn đến tàn tật, rất có thể không thể kiểm soát pheromone nữa, sẽ không bao giờ kết đôi được với một Omega nào. Từ đó, hàng loạt lời đồn ác ý và gièm pha lan truyền khắp nơi.
Lục Ngộ có phải đến lúc chết vẫn tưởng rằng cậu không chịu đi cùng là vì để ý đến tuyến thể khiếm khuyết đó?
**
Cho đến tận hôm nay, mỗi khi nhớ lại chuyện cũ, Tô Nặc vẫn có cảm giác như có một bàn tay vô hình thò vào lồng ngực cậu, móc hết tim gan ruột phổi ra ngoài.
Gió lạnh xuyên qua ngực, thân thể trống rỗng.
Cậu giống như một người mù sắp chết, bỗng nhiên tạm thời nhìn thấy ánh sáng, và thấy được một hoàng hôn đẹp đến không gì sánh bằng.
Nhưng còn chưa kịp kinh ngạc trước vẻ đẹp ấy, mặt trời đã lặn mất rồi.
Thế giới lại một lần nữa chìm vào bóng tối.
Cậu sống trong bóng tối ấy nhiều năm, chỉ còn báo thù là lý do duy nhất để tiếp tục sống.
Đôi chân của cậu và cả mạng sống của Lục Ngộ, tất cả đều có liên quan đến nhà họ Viên. Cậu lập ra liên minh phản loạn, chống lại nhà họ Viên, hy vọng dùng sức lực nhỏ bé như con kiến lay chuyển gốc đại thụ. Và cuối cùng, khi đại thụ bắt đầu rung chuyển, cậu cũng như cánh cung đã giương hết sức, đi đến đoạn kết của cuộc đời.
Mọi ân oán, thù hận, đều tan biến cùng với ý thức.
Chiếc đèn kéo quân tắt đi.
Câu nói vẫn chưa kịp thốt ra, mãi mãi mắc kẹt trong lồng ngực.
“Lục Ngộ, em muốn đi cùng anh.”
Hết chương 01