100. Chương 100: Chẳng giống yêu đương chút nào

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui

Chương 100: Chẳng giống yêu đương chút nào

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sân trường vắng vẻ, chỉ còn vài học sinh lững thững rời khỏi giảng đường.
Khương Trạm đứng ngược sáng trước khu giảng đường. Tóc cắt ngắn cũn, đôi lông mày sắc sảo đang nhíu lại vì sốt ruột. Dáng vẻ nghiêm nghị khiến người khác không khỏi e dè.
Mãi đến khi thấy bóng người vội vã tiến về phía mình, vẻ mặt Khương Trạm mới dịu đi đôi chút, nhưng vẫn còn thoáng chút tức giận.
Khương Trạm nhìn Vệ Tiểu Trì, bước đến giật lấy chiếc cặp của cậu, "Sao giờ mới ra?"
Vệ Tiểu Trì chợt giật mình, kéo vạt áo, "Tôi có chút việc thôi."
Khương Trạm không hỏi thêm, nhấc chiếc cặp lên thử trọng lượng, "Nặng thế?"
Vệ Tiểu Trì định giật lại, "Toàn sách ôn tập, để tôi xách."
Khương Trạm không nói gì, tránh tay Vệ Tiểu Trì rồi đeo cặp lên vai, "Đi thôi, bán ve chai xong còn về học."
Vệ Tiểu Trì đẩy gọng kính, cảm giác mãn nguyện bỗng tràn ngập trong lòng.
Giờ họ đã có mục đích chung, và Khương Trạm đang cùng cậu phấn đấu vì điều đó. Cảm giác ấy khiến Vệ Tiểu Trì vô cùng thích thú.
Lúc đầu cậu định nói rõ với Khương Trạm, nhưng giờ lại cảm thấy không cần thiết. Ai thích trước chẳng quan trọng, quan trọng là hiện tại họ đang bên nhau, cùng hướng về tương lai.
Với Vệ Tiểu Trì, như vậy là đủ rồi.
-
Để giúp Khương Trạm tiến bộ trong kỳ thi cuối kỳ, cuối tuần Vệ Tiểu Trì nghỉ làm thêm, dành cả hai ngày phụ đạo cho anh.
Thứ hai vào lớp, chỗ ngồi của Hứa Dương trống không. Hầu hết bạn bè đều ngạc nhiên vì chưa biết cậu đã đi du học. Giáo viên chủ nhiệm lên lớp thông báo tin tức này.
Hứa Dương vốn được lòng lớp, tin tức đột ngột khiến mọi người bàng hoàng. Cậu chưa bao giờ hé lộ ý định này.
"Sao nó lại đi luôn vậy? Chẳng báo trước chút gì, đứa nào biết nó định đi du học không?"
"Tao không biết."
"Tao cũng chưa nghe nó nhắc tới."
"Thật không hiểu, nó quá bất ngờ. Đi du học cũng nên nói với bọn mình một tiếng chứ."
"Đúng, nếu biết nó không đến trường nữa thì thứ sáu tuần trước bọn mình đã tổ chức tiệc chia tay rồi."
"Thật sự, sao lại im lặng bỏ đi. Có coi bọn mình là bạn không vậy?"
Hành động của Hứa Dương cũng nằm ngoài dự đoán của Lý Tùy Lâm. Cô tưởng chí ít gì cậu ta cũng tham gia kỳ thi cuối kỳ, không ngờ tuần này đã nghỉ luôn.
Hứa Dương không nói với bạn học về chuyện du học, điều đó có nghĩa sau này cậu ta sẽ không giữ liên lạc với họ. Điều này rất phù hợp với tính cách quyết đoán của Hứa Dương.
Trí quá cao sẽ thành lạnh lùng.
Hứa Dương đúng là kiểu người như vậy – bề ngoài dễ gần, nhưng bản chất lạnh lùng, cô độc. Cậu ta chưa bao giờ coi những người xung quanh là bạn bè thật sự, có thể rời bỏ bất cứ lúc nào mà không chút lưu luyến.
Phải chăng những xốc nổi của tuổi trẻ cậu ta chỉ dành trọn cho một người? Lý Tùy Lâm quay mắt nhìn Vệ Tiểu Trì đang ngồi ở hàng thứ hai.
Bạn học xung quanh bàn tán về Hứa Dương, thậm chí bạn cùng bàn cũng không hề hay biết. Sáng nay người đó thấy chỗ ngồi trống mới ngỡ ngàng.
Vệ Tiểu Trì nghe bạn bè bàn luận, chợt nhớ ra hình như Hứa Dương chỉ nói chuyện chuyển trường với mình.
Nhớ lại cuộc trò chuyện trước cửa lớp hôm thứ sáu tuần trước, Vệ Tiểu Trì bỗng ngưng lại.
Lúc đó cậu sợ Khương Trạm nhìn thấy mình và Hứa Dương đứng gần nhau, vội vàng bỏ đi mà không kịp suy ngẫm lời cậu ta nói.
Giờ nghĩ lại, hóa ra hôm đó Hứa Dương đang từ biệt cậu, và chỉ từ biệt với mình.
Hơn nữa, dáng vẻ của Hứa Dương lúc đó có vẻ còn muốn nói điều gì đó. Nhưng Vệ Tiểu Trì đã vội đi, không cho cậu ta cơ hội.
Vệ Tiểu Trì cảm thấy mình có chút bất lịch sự, nhưng nghĩ lại như thế cũng tốt cho cả hai.
Dạo gần đây thái độ của Hứa Dương với Vệ Tiểu Trì khá mập mờ, hình như có chút tình cảm.
Nếu không có Khương Trạm, Vệ Tiểu Trì đã không yêu đương suốt những năm cấp ba. Dẫu Hứa Dương không đi du học, ở lại tỏ tình cậu cũng sẽ không chấp nhận.
Không thích thì đừng gieo hy vọng cho người ta. Cách cư xử của cậu tối thứ sáu tuần trước chẳng khác nào từ chối gián tiếp Hứa Dương.
Nghĩ vậy, cảm giác áy náy cũng tan biến. Vệ Tiểu Trì tiếp tục sắp xếp lại những bài kiểm tra cũ.
Trương Minh Dương thấy Vệ Tiểu Trì bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, cậu đang dán từng tờ đề hóa lại với nhau.
Chuyện Hứa Dương rời đi dường như không gây chút xúc động nào trong lòng Vệ Tiểu Trì. Cậu vẫn thờ ơ như thường lệ, không quan tâm đến ai.
Vệ Tiểu Trì phết hồ vài lần ở góc trên bài kiểm tra, định dán lại thì bỗng nhiên bàn bị ai đó đạp mạnh.
Tay cậu run lên, hai bài kiểm tra bị dán chệch. Vệ Tiểu Trì cau mày, quay sang hỏi Trương Minh Dương, "Cậu làm gì thế?"
Rõ ràng Trương Minh Dương chủ động gây chuyện, nhưng mặt cậu lại ủ rũ như thể bị Vệ Tiểu Trì chọc giận.
Trương Minh Dương lờ đi, đứng dậy rời khỏi lớp.
Vệ Tiểu Trì không hiểu nổi người này. Tranh thủ keo chưa khô, cậu vội tách hai bài thi ra, chỉnh lại cho ngay ngắn rồi dán lại.
Đến khi vào lớp, Trương Minh Dương mới quay lại. Người này vốn không đẹp trai, giờ lại làm mặt hằm hằm như thể ai nợ cậu ta nghìn tỷ.
Vệ Tiểu Trì quan sát vài lần, không khỏi nghi ngờ: lẽ nào beta cũng có giai đoạn đặc biệt sao?
Chứ không thì sao bỗng nhiên Trương Minh Dương lại nổi giận dữ dội, trưng cái mặt hậm hằm ra cho Vệ Tiểu Trì xem.
Trương Minh Dương ngẩng đầu nhìn bục giảng, chăm chú nghe giảng, chẳng thèm ngó ngàng Vệ Tiểu Trì.
Vệ Tiểu Trì nghĩ: Cậu không thèm để ý đến tôi, tôi cũng chẳng muốn quan tâm đến cậu!
Hai tiết học sáng hôm ấy, Vệ Tiểu Trì và Trương Minh Dương chẳng nói với nhau câu nào, thậm chí không hề nhìn nhau.
Trương Minh Dương không nhìn thẳng nhưng lại liếc sang bên phải, nhất quyết không chịu nhìn về phía Vệ Tiểu Trì, rõ là đang hờn dỗi.
Vệ Tiểu Trì mặc kệ, chẳng thèm quan tâm. Trong giờ học nhìn lên bục giảng, hết tiết lại sắp xếp bài kiểm tra, khoanh vùng những câu hỏi trọng tâm cho Khương Trạm.
-
Giờ giải lao, Khương Trạm cầm hộp cơm và một quyển sách bài tập toán xuất hiện trước cửa lớp A1. Ngụy Dân Chinh cũng vô tư bám theo sau.
Hai người bước vào lớp, một trước một sau.
Vẻ uy nghi của trùm trường và giám thị khiến mọi người vội lùi lại nhường đường.
Nhìn họ tiến đến gần, lòng bàn tay Vệ Tiểu Trì đổ mồ hôi. Cậu thấp thỏm, nắm chặt cây bút.
Khương Trạm đi ngang qua bục giảng, thuận tay xách chiếc ghế. Anh để ngay lối đi cạnh bàn Vệ Tiểu Trì rồi ngồi xuống.
Vệ Tiểu Trì cảm nhận được sát khí trong mắt Ngụy Dân Chinh, tim như nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Các cậu làm gì đó?" Mặt Ngụy Dân Chinh bặm trợn, quát to, "Ngay trước mặt tôi mà còn dám..."
Hai chữ "hẹn hò" còn chưa thành lời thì Khương Trạm đã mở sách bài tập, dùng bút chỉ vào một câu, nói với Vệ Tiểu Trì, "Bài này không biết làm."
Thấy Khương Trạm chơi chiêu ngay trước mặt mình, gân xanh trên trán Ngụy Dân Chinh nhảy thình thịch vì tức giận.
Vệ Tiểu Trì chịu đựng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của thầy giám thị, vội cúi đầu nhìn sơ qua đề bài rồi lấy giấy nháp giải thích.
Đợi Vệ Tiểu Trì giảng xong, Khương Trạm cúi đầu điền đáp án và các bước giải vào chỗ trống.
Khương Trạm đẩy sách bài tập sang, "Đúng chưa?"
Vệ Tiểu Trì kiểm tra cẩn thận, thấp thỏm gật đầu, "Đúng rồi."
Khương Trạm đẩy hộp cơm về phía Vệ Tiểu Trì, "Canh bí đỏ táo tàu, mẹ tôi hầm đó."
Biết đó là mẹ Khương Trạm nấu, Vệ Tiểu Trì chợt bừng tỉnh. Trong lòng cậu, có thứ gì đó tan chảy, mềm mại và ấm áp.
Mẹ Khương Trạm nấu canh cho cậu, chứng tỏ bà đã chấp nhận cậu rồi nhỉ?
Niềm vui của Vệ Tiểu Trì chưa kịp lan tỏa, Ngụy Dân Chinh đã ngửi thấy mùi mập mờ giữa hai người, ông cầm thước gỗ đập xuống bàn kêu bộp bộp.
"Gì đây? Các cậu muốn làm trò gì trước mặt tôi, định tán tỉnh nhau à?"
Dòng suy nghĩ rối bời của Vệ Tiểu Trì bị tiếng thước cắt ngang, vai cậu run bắn lên vì giật mình.
Khương Trạm bình tĩnh hơn hẳn người thường. Anh vẫn có thể thản nhiên trước tiếng quát của Ngụy Dân Chinh, lật trang làm bài.
Vệ Tiểu Trì không kiên cường như anh, ôm hộp cơm ngồi như phỗng.
Khương Trạm gõ ngón tay lên bàn, "Ăn đi."
Ngụy Dân Chinh không nghe rõ, dùng thước gõ cạnh tay Khương Trạm, "Nói gì đó? Hai cậu lại thì thầm gì nữa?"
"Không có ạ." Khương Trạm làm xong một câu trắc nghiệm, đưa sách bài tập cho Ngụy Dân Chinh, nói: "Thầy xem câu này em làm đúng chưa ạ."
"Cậu thôi cái trò đó đi. Mấy chiêu này của cậu tôi còn lạ gì?" Ngụy Dân Chinh kẹp thước vào nách, nhận sách bài tập. Ông vừa xem vừa không quên răn đe, "Cảnh cáo hai cậu đừng có mà động chân động tay trong trường, mắt tôi sẽ luôn dõi theo."
Ngụy Dân Chinh xem đi xem lại câu hỏi, sờ mũi.
Kiến thức là thứ không thể qua mặt, Ngụy Dân Chinh đã lâu không đứng lớp, sớm quên nhẵn công thức, định luật.
Đám học sinh tụm lại hóng hớt, người các lớp khác chen chúc trước cửa lớp A1. Ngụy Dân Chinh liếc nhìn họ, cảm thấy khó xử.
"Nhìn gì mà nhìn, ai làm việc người đó đi."
Ngụy Dân Chinh quát tháo giải tán đám đông rồi đập sách bài tập xuống trước mặt Vệ Tiểu Trì, mặt đanh nói, "Em... em xem cho nó đi."
Vệ Tiểu Trì chỉ có thể nghe theo, vội nhìn thoáng qua câu hỏi và đáp án rồi nói với Khương Trạm, "Sai rồi."
Ngụy Dân Chinh khoanh tay, ban đầu chỉ ghé tai lắng nghe nhưng dần cúi đầu thấp hơn. Ông nhìn Vệ Tiểu Trì chép công thức ra giấy nháp cho Khương Trạm, biểu cảm bừng tỉnh.
À đúng rồi, ông nhớ ra rồi, bài này phải giải như vậy.
Suốt giờ giải lao, Ngụy Dân Chinh đứng sừng sững trong lớp A1 giám sát từng hành động của Vệ Tiểu Trì và Khương Trạm, chỉ cần hai người họ có hành vi vượt quá quan hệ bạn học là sẽ xử lý theo nội quy.
Tiếc là cả hai luôn giữ khoảng cách, không có hành vi nào đi quá giới hạn.
Vệ Tiểu Trì ôm hộp cơm ăn, Khương Trạm cặm cụi làm bài, chỉ khi gặp chỗ bí mới trao đổi với Vệ Tiểu Trì.
Ngoài canh bí đỏ táo tàu còn có há cảo trong veo và bánh kem việt quất.
Vệ Tiểu Trì húp canh, lén để một miếng bánh kem việt quất trước mặt Khương Trạm.
Khương Trạm làm xong, thản nhiên cầm bánh kem cho vào miệng.
Cả quá trình, hai người không giao tiếp bằng lời. Ngụy Dân Chinh muốn bắt lỗi cũng không được. Vệ Tiểu Trì còn định hối lộ ông, hỏi ông có muốn ăn bánh kem không.
Ngụy Dân Chinh từ chối thẳng thừng, "Không ăn."
Vệ Tiểu Trì bị lườm không dám nói thêm, ngoan ngoãn ăn bữa phụ.
Ngụy Dân Chinh không túm được chứng cứ, trơ mắt nhìn Khương Trạm rời khỏi lớp A1 quay về lớp mình. Ông nghiến răng ken két, đành quay lại văn phòng.
-
Nhiều ngày liền, ngày nào Khương Trạm cũng đến tìm Vệ Tiểu Trì trong giờ ra chơi. Ngụy Dân Chinh không yên tâm nên bữa nào cũng đến canh chừng.
Nhưng chỉ được thưởng thức buổi mukbang miễn phí, cảnh tượng trùm trường ngoan ngoãn học hành bên cạnh Vệ Tiểu Trì. Chẳng còn chút hy vọng nào.
Rõ ràng hai đứa đang yêu sớm, nhưng ở trường chẳng làm gì. Khương Trạm nói được làm được, thực sự cải tà quy chính.
Dạo gần đây Khương Trạm ngoan ngoãn hết sức, tuân thủ mọi nội quy của trường như đã hứa. Không những mặc đồng phục, cắt tóc, không đánh nhau, không ngủ trong giờ học mà còn chăm chú nghe giảng.
Các giáo viên đều ghi nhận sự nỗ lực của Khương Trạm trong tuần này. Không những tự giác học hành mà còn chủ động giữ trật tự trong lớp, tiến bộ trông thấy.
Ngụy Dân Chinh vừa mừng vừa lo. Khương Trạm thay đổi nhờ động lực, nếu không có Vệ Tiểu Trì thì anh có thể khá hơn được không?
Bọn họ đang yêu sớm, nhưng chẳng giống yêu sớm chút nào.
Ít nhất là không có những thói hư tật xấu của yêu sớm. Nhà trường không muốn học sinh yêu đương vì sợ chúng phân tán tư tưởng, ảnh hưởng đến việc học.
Cặp đôi này không những không sa sút mà còn giúp đỡ lẫn nhau – đứa học dở thì tích cực hơn, đứa học giỏi thì dần trở nên cởi mở.
Lần đầu tiên Ngụy Dân Chinh gặp phải kiểu yêu sớm thế này. Bắt hai người thì vô lý quá, mà không bắt thì càng không ổn.
Mẹ nó nhức hết cả trứng.