108. Chương 108: Alpha tự xây tổ

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui

Chương 108: Alpha tự xây tổ

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiễn Vệ Tiểu Trì ra tận cổng, Khương Trạm lủi thủi về nhà với vẻ mặt buồn rầu.
Đèn hành lang tầng hai vẫn sáng, Hứa Văn Nghi mặc bộ đồ ngủ lụa đứng ngay đầu cầu thang. Khương Trạm bước qua cửa, thoáng thấy bà liền cứng cả người.
Hứa Văn Nghi quay nhìn, sắc mặt bình thản không lộ chút vui buồn.
Khương Trạm gặng mặt nói: "Cậu ấy lo lắng nên đến thăm con thôi, bọn con không làm gì cả."
"Mẹ biết." Hứa Văn Nghi hơi miễn cưỡng, giọng vốn dĩ ung dung nay lại pha chút dịu dàng, "Con đỡ hơn chưa?"
Khương Trạm: "Không sao rồi ạ."
"Ngủ sớm nhé." Hứa Văn Nghi dặn dò vài câu rồi quay về phòng.
Khương Trạm như vừa thoát khỏi cơn ác mộng, đôi vai căng cứng bỗng thả lỏng.
Về đến phòng, Khương Trạm không nhịn được tò mò mở chiếc balo Vệ Tiểu Trì đưa cho.
Bên trong là vài bộ quần áo được xếp gọn gàng. Khương Trạm lấy chiếc áo phông đưa lên mũi ngửi, vẫn còn vương mùi pheromone của Vệ Tiểu Trì.
Cả balo quần áo trải khắp giường. Khương Trạm nằm lên đó, như đang ngâm mình trong suối nước ấm. Cảm giác mệt mỏi và nôn nao trên người dần tan biến, lỗ chân lông thư thái giãn nở, mạch máu lưu thông dễ dàng.
Anh dùng quần áo của Vệ Tiểu Trì để tự xây tổ, tách biệt khỏi mùi hỗn tạp bên ngoài, an nhiên tự tại nép mình trong hang động đầy hương thơm của omega.
Khương Trạm dụi mặt vào lớp vải mềm. Anh như con thú hung dữ giấu đi nanh vuốt, từ từ nhắm mắt lại.
-
Alpha trong kỳ mẫn cảm có thói quen xây tổ. Sau khi Vệ Tiểu Trì lục được tài liệu trên mạng, mới bày kế đưa cả balo quần áo lén vào "phòng riêng" của Khương Lam Lam lúc nửa đêm.
Đáng tiếc cậu không có dòng máu tội phạm nên kế hoạch dang dở giữa chừng. May mà quần áo vẫn đến được tay Khương Trạm.
Tâm trạng của alpha sau khi xây tổ đã khá hơn hẳn, chỉ cần nhìn thái độ của anh sáng hôm sau là rõ.
Sáng hôm sau, Khương Trạm vẫn ở lì trong phòng nhưng không còn uể oải như hôm qua, nằm trên giường tám chuyện với Vệ Tiểu Trì suốt buổi.
Trước đây, Vệ Tiểu Trì vẫn nghĩ mình và Khương Trạm thuộc hai thế giới khác biệt. Hoàn cảnh, sở thích và trải nghiệm trái ngược, làm sao có cùng chủ đề trò chuyện?
Nhưng thực tế chứng tỏ, có những người dù xa cách vẫn có thể nói chuyện hợp nhịp với nhau.
Cả buổi sáng họ tám chuyện hơn hai tiếng, nội dung chẳng có gì quan trọng. Thậm chí tán gẫu xong Vệ Tiểu Trì chẳng nhớ nổi đã nói gì, nhưng kỳ lạ là vẫn có thể nói mãi không chán.
Thật kỳ lạ.
Chiều hôm đó, Hứa Văn Nghi gỡ bỏ lệnh hạn chế đi lại của Khương Trạm, anh hối hả đến tìm Vệ Tiểu Trì.
Alpha đã khỏe nhưng vẫn dính như keo, chỉ không còn thẳng thắn như lúc bệnh. Rõ là nhớ Vệ Tiểu Trì đến phát điên nhưng cứ nhất định bảo Vệ Tiểu Trì nhớ mình.
Khương Trạm: "Mẹ tôi thấy tôi ổn rồi, sợ cậu nhớ tôi quá nên bảo tôi sang đây."
Vệ Tiểu Trì há miệng, cuối cùng vẫn nhận cái tội này, ngây ngô đáp "ờ".
Khương Trạm dúi chiếc balo của Vệ Tiểu Trì cho cậu, "Quần áo."
Vệ Tiểu Trì đỏ mặt, ôm balo vào phòng ngủ.
Khương Trạm bám theo Vệ Tiểu Trì, như đang kiếm chuyện để nói, "Thông thường kỳ mẫn cảm kéo dài ba ngày. Ngày thứ hai chỉ đỡ hơn chút xíu thôi."
Vệ Tiểu Trì tưởng Khương Trạm đang phổ biến kiến thức cho mình, dù đã biết rồi nhưng vẫn vờ gật gù, "Thế à."
Khương Trạm đơ mặt nhấn mạnh, "Ngày thứ hai vẫn đang trong kỳ mẫn cảm đó."
Vệ Tiểu Trì dừng lại, khó hiểu ngoái nhìn Khương Trạm.
Vừa chạm ánh mắt Vệ Tiểu Trì, Khương Trạm đã quay mặt đi.
Vệ Tiểu Trì chợt tỉnh, hiểu alpha cứ lặp đi lặp lại chuyện ngày thứ hai của kỳ mẫn cảm là còn muốn mượn quần áo của mình để xây tổ.
Đương nhiên không phải quần áo bình thường, mà là quần áo dính pheromone của cậu, không thì đã chẳng được trả lại.
Vệ Tiểu Trì bối rối đằng hắng, "Tối nay cậu... còn cần quần áo nữa không?"
Khương Trạm móc vào ngón tay Vệ Tiểu Trì, chậm rãi tiến lại gần, trán chạm vào gáy cậu, ngượng nghịu nói, "Đêm qua ngủ ngon lắm."
Vệ Tiểu Trì đến tìm anh, anh vui sướng khôn tả.
Vui lắm.
Vệ Tiểu Trì sờ mũi, chẳng phải đây là đang gián tiếp khen pheromone của mình thơm và an thần sao?
"Tớ biết rồi." Dù Khương Trạm không nói thẳng, Vệ Tiểu Trì vẫn hiểu ý anh.
-
Alpha nhà người ta chỉ xây tổ trong kỳ mẫn cảm, riêng Khương Trạm đã qua giai đoạn đặc biệt rồi mà ngày nào cũng mang quần áo của Vệ Tiểu Trì về.
Nhưng nghĩ đến chuyện anh học hành vất vả, mà pheromone có thể xoa dịu anh nên Vệ Tiểu Trì đành chịu.
Nửa tháng nay Khương Trạm cặm cụi học hành, tiến bộ vượt bậc. Trước đây anh không thích học, lúc học phụ đạo không chuyên tâm nhưng thực ra cũng thông minh lắm.
Ngày 1 tháng 8, nhà trường thông báo học sinh khối 12 sẽ tựu trường sớm hơn một tháng.
Cuộc sống lớp 12 vừa nhàm chán vừa lặp đi lặp lại. Hôm nào cũng ôn tập, ôn tập, lại ôn tập, thi cử, thi cử rồi lại thi cử.
Ngụy Dân Chinh vẫn chưa từ bỏ việc theo dõi Vệ Tiểu Trì và Khương Trạm, thỉnh thoảng lại lượn qua trước cửa lớp A1 và lớp A7.
Dù vậy, việc giám sát không kéo dài lâu, vì Khương Trạm dùng điểm số tăng dần trong mỗi bài kiểm tra nhỏ để chứng minh với Ngụy Dân Chinh rằng anh học hành nghiêm túc, không hề nghịch ngợm.
Ngụy Dân Chinh cảm thấy canh chừng cũng vô ích, bèn trao đổi với giáo viên chủ nhiệm của hai người, chỉ cần thành tích sa sút thì báo liền, lúc đó ông sẽ can thiệp.
Không còn bị Ngụy Dân Chinh giám sát nữa nhưng Khương Trạm vẫn giữ lời, ở trường không có bất cứ hành động thân mật nào với Vệ Tiểu Trì.
Trong kỳ thi thử đầu tiên của trường, Khương Trạm đã tiến bộ hơn một trăm hạng toàn khối. Dù vẫn còn xa mục tiêu top hai trăm đã hứa, nhưng mới qua một phần ba học kỳ.
Khoảnh khắc công bố điểm, Vệ Tiểu Trì thở phào nhẹ nhõm. Nỗ lực suốt thời gian qua không uổng phí.
Kỳ thi thử lần này, Vệ Tiểu Trì đứng thứ hai, tổng điểm bỏ xa Trương Minh Dương 15 điểm. Lần đầu tiên khoảng cách giữa hai người vượt ngưỡng mười điểm.
Một phần vì Vệ Tiểu Trì chăm chỉ hơn trước, vừa đảm bảo Khương Trạm tiến bộ, vừa không để bản thân tụt lùi.
Một phần khác nằm ở Trương Minh Dương, cậu ta mất khá nhiều điểm ở môn Toán, sở trường của mình.
Thất bại lần này khiến Trương Minh Dương nóng nảy, sau khi nhận bảng điểm liền mặt nặng mày nhẹ không nói lời nào.
Vệ Tiểu Trì không phải kiểu người thích châm chọc, dù trước đây không ưa gì Trương Minh Dương nhưng nếu không bị khiêu khích, cậu cũng không chủ động gây sự.
Thái độ im lặng của Trương Minh Dương lại là chuyện tốt, ít nhất cũng không quấy nhiễu bên tai Vệ Tiểu Trì.
-
Để ăn mừng sự tiến bộ vượt bậc của Khương Trạm, buổi trưa hai người không ăn ở căng tin. Vệ Tiểu Trì mời Khương Trạm đi ăn đầu vịt khô cay.
Quán đầu vịt lâu năm nổi tiếng. Trước đây, vào sinh nhật Vệ Đông Kiến, ông đưa cả nhà đến đây ăn vì ngại nấu nướng.
Quán này những năm gần đây làm ăn phát đạt, đã mở ba chi nhánh ở thành phố A. Không gian trang trí hiện đại, hợp gu giới trẻ.
Khương Trạm từng ăn vịt quay, canh miến vịt nhưng chưa bao giờ ăn nguyên đầu vịt, ngoan ngoãn đi theo Vệ Tiểu Trì đến quán đầu vịt kia để "mở mang tầm mắt".
Đầu vịt khô cay là món kết hợp. Đầu tiên ăn đầu vịt, gặm xong có thể thêm nước dùng để nhúng lẩu.
Một nồi nhỏ nhất chỉ 129 tệ, được tặng kèm hai phần rau, một phần nấm tươi và một phần mì kéo. Giá cả vô cùng phải chăng.
Nhưng vì alpha thích ăn thịt nên khi nhúng lẩu, cậu gọi thêm hai đĩa thịt nữa. Tổng bill chưa tới 200 tệ.
Vệ Tiểu Trì thấy tiếc, nhưng lần trước sinh nhật Khương Trạm cậu chưa mua quà cho anh, bữa ăn hôm nay coi như bù đắp.
Ăn xong, Vệ Tiểu Trì và Khương Trạm quay về trường. Vừa đến cổng thì bắt gặp Tạ Trì đang khoác vai, cười nói vui vẻ với một cô bạn.
Thấy Vệ Tiểu Trì và Khương Trạm, nụ cười của Tạ Trì càng tươi. Cậu nói gì đó với cô bạn bên cạnh rồi bước tới.
Cô bạn lo lắng kéo Tạ Trì lại, "Cậu đừng gây sự nữa được không?"
"Không gây sự, đứng đây chờ tớ." Tạ Trì gạt tay cô bạn, bất chấp sự ngăn cản đi về phía Vệ Tiểu Trì.