Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui
Chương 12: Chẳng ngờ ngày ấy lại đến với em?
Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dáng vẻ người đàn ông cao ráo, lực lưỡng, dù gương mặt đã in hằn dấu vết thời gian nhưng vẫn không thể che lấp được vẻ điển trai như tượng đá.
Ông cầm cây gậy golf, thỉnh thoảng vung một cú, thản nhiên trò chuyện với Vệ Tiểu Trì.
Vệ Tiểu Trì vốn không phải là người khéo ăn nói, đối phương hỏi gì cậu cũng chỉ trả lời ngắn gọn.
Thực ra, khách đến chơi golf thường để bàn chuyện công việc hoặc gặp gỡ bạn bè cũ, hiếm khi trò chuyện với người caddie.
May mắn thay, những câu hỏi của ông không quá khó, chủ yếu là những câu chuyện thường ngày. Tuy nhiên, phong thái của người đàn ông quá mạnh khiến Vệ Tiểu Trì cảm thấy căng thẳng, lòng bàn tay không ngừng đổ mồ hôi.
Chỉ chơi golf khoảng nửa tiếng, ông đã bỏ gậy vào túi và nói với Vệ Tiểu Trì: "Về thôi."
"Dạ." Vệ Tiểu Trì vội vàng bước lên định vác túi, nhưng ông đã nhanh hơn, tự xách túi golf và bước đi.
Vệ Tiểu Trì lăng xăng chạy theo, mấy lần định mở miệng xin được xách túi nhưng lại lần lữa mãi không dám.
Cậu lái xe điện đưa ông về khu vực khách VIP, chưa đến nơi nghỉ ngơi đã thấy quản lý Dương đứng chờ sẵn trước cửa.
Alpha bước xuống xe điện, quay lại nhìn Vệ Tiểu Trì, nói: "Làm tốt lắm."
Câu nói chứa đựng sự quan tâm của người trưởng bối khiến Vệ Tiểu Trì nao lòng, vô thức gật đầu.
"Tôi đã pha sẵn trà cho anh trong phòng nghỉ, nhưng không biết có hợp khẩu vị của anh không." Quản lý Dương mỉm cười bước xuống bậc thềm đón ông.
Người đàn ông thờ ơ đáp: "Không cần trà. Chiều nay tôi có việc bận phải đi rồi."
Quản lý Dương là người khôn khéo, nghe vậy không khuyên thêm mà chỉ nói: "Để tôi tiễn anh ra ngoài."
Vệ Tiểu Trì chuẩn bị lái xe điện về, bỗng nhìn thấy chiếc hộp nhung đỏ trên ghế sau, vội vàng lấy lên và chạy theo hỏi: "Cái này của ngài đánh rơi ạ?"
Người đàn ông: "Tặng cậu đó."
Vệ Tiểu Trì hoảng sợ nhìn thoáng qua quản lý Dương, khách sáo nói: "Cảm ơn ngài, nhưng chỗ chúng tôi có quy định không nhận quà và tiền boa."
Người đàn ông điềm tĩnh nói: "Nhận đi."
Quản lý Dương liếc nhìn Vệ Tiểu Trì kín đáo: "Người ta bảo nhận thì cứ nhận đi. Quy định là chết, người là sống."
Vệ Tiểu Trì bối rối cầm lấy hộp quà.
Quản lý Dương cười: "Tôi tiễn anh ra ngoài."
---
Sân golf có cơm miễn phí cho nhân viên, nhưng nếu ăn ở căng tin thì sẽ không được nhận phụ cấp bữa ăn.
Tháng đầu, bọn Vệ Tiểu Trì tự mang cơm đến, nhưng đồ ăn ở đây cũng khá ngon nên từ tháng này, họ chuyển sang ăn ở căng tin.
Vệ Tiểu Trì và Khương Trạm không cùng đường golf nên chỉ có thể gặp nhau ở căng tin vào buổi trưa.
Cơm nhân viên theo hình thức buffet. Sau khi lấy đồ ăn, Vệ Tiểu Trì và Khương Trạm bưng khay tìm chỗ ngồi. Vệ Tiểu Trì lấy hộp quà trong túi ra và đẩy sang phía Khương Trạm.
"Sáng nay có người tặng tớ cái này." Vệ Tiểu Trì mặt mày ủ rũ, "Phải làm sao đây?"
Khương Trạm vẫn bình thản: "Không sao đâu, người đó là ba tôi."
Vệ Tiểu Trì trợn mắt: "Ba cậu ư?"
Khương Trạm mở hộp ra, nhìn thấy một cặp đồng hồ, không khỏi chậc lưỡi: "Cái gu kiểu này đúng là chị tôi chọn."
Khương Trạm rút một chiếc đồng hồ trong hộp ra, đeo vào cổ tay Vệ Tiểu Trì. Đó là chiếc đồng hồ cơ Tourbillon phức tạp, mặt đính 38 viên kim cương.
(Tourbillon chỉ bộ phận của đồng hồ có cơ chế tự động quay.)
Kim cương và thiết kế bổ trợ lẫn nhau tạo nên vẻ sang trọng tinh tế.
Vệ Tiểu Trì vẫn chưa hết ngạc nhiên: "Thật sự là ba cậu ư? Sao chú đến?"
Dù đã tiếp đón ông hơn nửa tiếng, cậu không dám nhìn khách hàng chòng chọc nên chẳng nhận ra đó là cha của Khương Trạm.
Cậu chuyển đến khu chung cư của Khương Trạm được một năm, Tết Trung thu và Tết Nguyên đán đều không về nhà mà đón lễ cùng gia đình Khương Trạm.
Trong khoảng thời gian đó, cha của Khương Trạm - Khương Luật chưa từng về nhà lần nào. Có lẽ Khương Trạm và Hứa Văn Nghi đã quen với điều đó nên Vệ Tiểu Trì cũng không tò mò.
Khương Trạm từng kể rằng cha anh là một quân nhân bình thường, đơn vị của ông có thỏa thuận bảo mật nên không tiết lộ nhiều.
Khương Trạm: "Ba tôi đó. Sáng nay mẹ tôi gọi điện bảo ông đã rời khỏi đơn vị, nhưng tối nay phải đi lại."
Vệ Tiểu Trì sợ đến mức tim như nhảy lên họng: "Vậy lần này chú đến... chỉ để tặng đồng hồ thôi sao?"
"Tặng đồng hồ gì chứ?" Khương Trạm mắt lấp lánh, "Ông ấy biết chúng ta đang hẹn hò, sau này còn phải... này nọ nên tranh thủ về gặp cậu đó."
Tai Vệ Tiểu Trì nóng ran. Cậu cúi đầu xúc cơm, nhớ lại cách cư xử vụng về của mình sáng nay thì ngẩng phắt lên.
"Tớ không biết đó là ba cậu, nhiều câu hỏi tớ trả lời qua loa lắm."
Lúc đầu, Vệ Tiểu Trì cảm thấy người đàn ông ấy kỳ kỳ, hỏi hết cái này đến cái khác nên sinh ra đề phòng. Bây giờ biết đó là cha Khương Trạm, cậu lại lo lắng không yên.
Khương Trạm nhíu mày: "Ông ấy hỏi cậu cái gì?"
"Chỉ là tuổi tác, công việc có mệt không, đã quen chưa, điểm thi đại học thế nào... Tớ toàn trả lời cho có, điểm thi đại học bao nhiêu cũng không nói rõ với chú."
Điểm số là thứ mà Vệ Tiểu Trì có thể tự hào nhất, biết thế cậu đã trả lời đàng hoàng.
"Hôm nay ông có thể đến gặp cậu chứng minh rằng ông đã chấp nhận chuyện của chúng ta rồi." Khóe môi Khương Trạm không khỏi cong lên, ngón tay cào nhẹ mép bàn, "Tôi đã nói với mẹ tôi rồi, lên đại học chúng ta sẽ ra ngoài ở riêng. Mẹ tôi không phản đối."
Vệ Tiểu Trì nắm tóc, cúi đầu lắp bắp: "Ồ... à."
Khương Trạm: "Thế khi nào chúng ta đi xem nhà?"
Vệ Tiểu Trì: "...Chắc phải đợi xem lịch làm tuần này rồi đi."
"Tìm nhà thế nào?" Khương Trạm ngượng nghịu, "Tôi nhớ hồi trước cậu bảo tôi muốn tìm căn một phòng khách một phòng ngủ. Là cậu nói thế đúng không?"
Vệ Tiểu Trì nghẹn họng, ngẩng đầu lên chạm phải ánh mắt sáng quắc của anh, bỗng cảm thấy bất lực.
Khóe miệng Vệ Tiểu Trì giật giật: "Cậu nói sao thì là vậy."
Khương Trạm khẽ "ừm": "Là cậu nói đó."
Vệ Tiểu Trì: ...
Thôi vậy.
---
Hôm được nghỉ, Vệ Tiểu Trì và Khương Trạm hẹn bên môi giới đi xem nhà.
Dạo này môi giới lung tung nhiều. Họ đã nói rõ qua điện thoại chỉ muốn thuê căn một phòng ngủ một phòng khách. Thế nhưng người môi giới chỉ dẫn họ đi xem ba căn phù hợp yêu cầu, còn lại toàn dẫn đi xem mấy căn hai phòng ngủ.
"Ba căn một phòng ngủ đó chưa được trang bị nội thất đầy đủ, hơn nữa giá thuê căn một phòng ngủ và hai phòng ngủ cũng không chênh lệch đáng kể, mỗi tháng chỉ hơn năm sáu trăm tệ (~2 triệu) thôi."
"Nhìn không gian những căn này rộng rãi nhường nào. Giới trẻ các cậu nhiều bạn bè, lỡ có ai đến ở nhờ thì sao?"
Dù môi giới ba hoa, Vệ Tiểu Trì vẫn không động lòng. Năm sáu trăm tệ mỗi tháng, một năm hơn sáu bảy ngàn, bốn năm hơn hai chục ngàn (~70 triệu).
Hiện giờ số tiền tiết kiệm của Vệ Tiểu Trì chỉ nhỉnh hơn ba mươi ngàn (~100 triệu).
Thái độ của Khương Trạm càng kiên quyết: "Chỉ cần một phòng ngủ một phòng khách thôi, không thích không gian lớn!"
Người môi giới tiu nghỉu. Khương Trạm cảm thấy người này thiếu chuyên nghiệp, thẳng thừng đá đít anh ta và tìm bên môi giới khác.
Khương Đường biết chuyện, gọi điện cho Khương Trạm.
"Đừng tìm nhà nữa. Ngày hai đứa nhận được giấy báo trúng tuyển, mẹ đã mua cho hai đứa một căn gần trường. Chị đang thuê người sửa sang và thi công nội thất lại cho hai đứa, vài hôm nữa có thể dọn vào ở được rồi."
Khương Trạm hỏi ngay: "Rộng chừng nào?"
"Một căn hai phòng ngủ, hai đứa ở với nhau thì không cần rộng quá đâu." Khương Đường nhướng mày, "Hỏi chi vậy?"
Khương Trạm nghe hai phòng ngủ thì chau mày: "Không cần hai người lo."
"Mặc dù là hai phòng ngủ nhưng chị đã cải tạo một phòng thành phòng làm việc rồi." Khương Đường nói giọng điềm tĩnh, "Nhưng em đã nói không cần mẹ với chị lo thì đành thôi vậy."
Khương Trạm được cưng chiều từ nhỏ đến lớn, không tránh khỏi có vài thói quen của thiếu gia. Căn giá rẻ thì điều kiện quá kém, góc tường còn có nấm mốc, nhưng căn được trang bị đầy đủ nội thất thì vừa mắc vừa rộng, xét tới xét lui cuối cùng không chọn được căn nào.
Giờ gia đình đã chuẩn bị cho hai đứa nơi ở sạch sẽ và ổn định, đương nhiên Khương Trạm vui không thể tả.
"Em nghĩ lại rồi." Khương Trạm nói một cách gượng gạo, "Coi như em mượn tiền của hai người, bao giờ đi làm sẽ trả lại."
Khương Đường che điện thoại, khom người cười một lúc rồi hắng giọng, vờ nghiêm túc: "Thế sao được? Em và Tiểu Trì vừa học vừa làm là chuyện tốt. Mẹ với chị lại mua nhà sửa sang, chẳng phải đang cản đường em hử?"
Khương Trạm bị Khương Đường làm nghẹn họng, một lúc lâu mới nói: "Em đã nghĩ lại rồi, người một nhà cả mà... cản đường thì cứ cản đường đi."
Khương Đường không nhịn được cười phá lên: "Khương Lam Lam à, không ngờ em cũng có ngày hôm nay?"
Phỏng theo tính cách trước kia của Khương Trạm, nếu Khương Đường nói thế, kiểu gì anh cũng sẽ tức giận cho coi. Giờ có gánh nặng gia đình nên không còn "kiêu kỳ" như trước nữa.
Gân xanh trên trán Khương Trạm giật giật: "Đừng gọi em là Khương Lam Lam, đặc biệt là trước mặt cậu ấy."
Khương Đường "ồ" lên, lờn mặt ghẹo: "Cậu ấy? Cậu ấy là ai cơ, em không nói rõ làm sao chị biết được?"
Khương Trạm: "Không cần chị quan tâm!"
Khương Đường biết Khương Trạm âm thầm gọi nhóc omega là Trì Trì, nhưng vì sĩ diện nên chẳng bao giờ chịu gọi trước mặt cậu. Còn lưu trong danh bạ là "Trì Trì" vì sợ Vệ Tiểu Trì nhận ra.
(Trì nghĩa là cái ao, đồng âm với Trì - chậm trong tên thụ nha.)
Đứa em trai của cô vừa khờ khạo vừa đáng yêu, đến nỗi Khương Đường chỉ muốn trêu chọc anh mãi thôi: "Thật ra chị còn giữ nhiều ảnh hồi bé của em lắm, chị muốn đưa cho Trì Trì coi."
Khương Đường cố tình nhấn nhá cái tên "Trì Trì".
Khương Trạm lập tức nổi đoá, cắn răng gằn từng chữ: "Khương - Đường!"
Khương Đường cười khúc khích.
---
Tối hôm đó, Hứa Văn Nghi gọi điện cho Vệ Tiểu Trì bảo cậu tối nay đến ăn cơm.
Khương Trạm đã kể chuyện Hứa Văn Nghi mua nhà hai phòng ngủ cho Vệ Tiểu Trì nghe rồi. Chắc hẳn bữa cơm này để Hứa Văn Nghi đích thân thông báo với bọn họ, dù sao Khương Trạm cũng nghe từ Khương Đường.
Đây không phải lần đầu tiên Vệ Tiểu Trì đến nhà họ Khương ăn cơm, có hơi thấp thỏm nhưng chẳng còn căng thẳng như lần đầu.
Hôm nay, Hứa Văn Nghi đích thân vào bếp, thím Châu phụ một tay.
Vệ Tiểu Trì ngồi cạnh nhặt đậu ve với thím Châu, anh cao ngồng đứng sau muốn giúp. Mặc dù nhà bếp rộng nhưng chỉ nấu vài món, đến Vệ Tiểu Trì cũng chưa nhặt được mấy cọng.
Anh chán chường ngồi xổm sau lưng Vệ Tiểu Trì, nhìn chằm chặp vào vành tai bị ánh sáng xuyên qua của omega, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ hoặc mân mê nốt ruồi son sau tai Vệ Tiểu Trì.
Thế là Vệ Tiểu Trì và Khương Trạm bị thím Châu đuổi ra khỏi bếp vì cứ vướng tay vướng chân, hai người ngồi nhìn nhau trong phòng khách.
Khương Trạm: "Cậu nhìn gì, có phải tôi đuổi cậu ra đâu."
Người đuổi không phải là Khương Trạm, nhưng nguyên nhân khiến cậu bị đuổi cũng do tên đầu sỏ Khương Trạm mà ra chứ đâu. Đương nhiên là cậu chả dám nói thế. Vệ Tiểu Trì bình tĩnh nhìn sang chỗ khác.
"Cậu nhích qua đây xíu." Khương Trạm bỗng nhiên mở miệng.
Vệ Tiểu Trì nhìn anh: ???
Khương Trạm: "Hình như tôi lại phát hiện ra một nốt ruồi ở chỗ chân tóc sau ót cậu, cậu lại đây tôi xem thử."
Thấy Khương Trạm lại chuẩn bị bắt đầu trò "săn nốt ruồi", Vệ Tiểu Trì ngượng ngùng: "Thôi... thôi mà."
Khương Trạm đơ mặt ra: "Lại đây."
Vệ Tiểu Trì thoáng nhìn vào trong bếp rồi vội vàng thò đầu ra cho Khương Trạm xem: "Nhìn rõ chưa?"
Khương Trạm vén tóc mai của cậu ra, gương mặt nghiêm túc như thể khám phá ra châu lục mới trên bản đồ: "Chỗ này đúng là có một nốt ruồi, cậu đợi tôi chụp lại cho coi."
Vệ Tiểu Trì: ...
Bộ anh chưa từng nhìn thấy nốt ruồi bao giờ hả?
Không lay chuyển được alpha, Vệ Tiểu Trì đành vén tóc lên cho Khương Trạm chụp.
Nếu để người khác nhìn thấy thì phải giải thích kiểu gì đây?