18. Chương 18: Khương Trạm lên tiếng

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui

Chương 18: Khương Trạm lên tiếng

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau vụ việc ở sân bóng rổ, Vệ Tiểu Trì nhận ra Khương Trạm càng ngày càng khó ưa hơn.
Tối hôm đó, khi cậu phụ đạo cho bộ tứ đội sổ, Khương Trạm lúc nào cũng tỏ vẻ khó chịu, lạnh lùng đến mức chẳng ai dám lại gần, đặc biệt là khi nhìn thấy Vệ Tiểu Trì.
Hàn Tử Ương không theo kịp tiến độ học, Vệ Tiểu Trì đành phải kèm riêng. Thế nhưng Khương Trạm ngồi bên cạnh lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Vệ Tiểu Trì không nhịn được nhìn anh, nhưng Khương Trạm quay mặt đi ngay, thái độ ghét bỏ rõ như ban ngày.
Thật trớ trêu, chính Khương Trạm đã ép cậu nằm xuống và ngửi lung tung, suýt nữa còn hôn cậu, thế mà giờ đây anh lại tỏ ra như thể cậu là kẻ đã quấy nhiễu anh vậy?
Vệ Tiểu Trì nào dám chọc tức trùm trường vô lễ này, đành phải giữ khoảng cách tối đa.
Sở Giáo dục thành phố sắp đến Nhị Trung thanh tra. Ban giám hiệu yêu cầu toàn trường tăng cường quản lý, nên hội học sinh hôm nay họp để chuẩn bị.
Lý Tùy Lâm tan họp về nhà. Do chân bị thương, anh đi thong thả, đến lúc về thì đã 7 giờ 10 phút.
Theo yêu cầu của Lý Tùy Lâm, Vệ Tiểu Trì dành mười phút đầu tiên để kiểm tra bài cũ, sau đó giảng một tiếng, phần còn lại là tự làm bài.
Lý Tùy Lâm vừa đẩy cửa phòng học thì thấy bộ tứ đội sổ đang học bài.
Hàn Tử Ương mỗi lần viết một câu đều phải ngẩng đầu suy nghĩ, rồi lại nhăn nhó vùi đầu xuống giải bài. Tưởng Duệ thì vò đầu bứt tóc, làm xong lại xóa, xóa rồi lại làm. Triệu Tử Phong là người ngoan ngoãn nhất, cắm đầu làm bài, khiến người khác yên tâm.
Lý Tùy Lâm nhìn qua từng người, khá hài lòng với thái độ học tập của họ. Dù sao thì bọn họ cũng chịu khó học hành tử tế.
Nhưng khi nhìn đến Khương Trạm, anh đột nhiên đứng khựng lại…
Không có chút biểu cảm trên gương mặt alpha, nhưng đuôi mày hơi cụp xuống, trông đầy áp lực. Vừa làm bài, bàn tay cầm bút cứ như chọc thẳng vào vở, chân thì liên tục rung lắc.
Vẻ mặt như muốn nổi giận nhưng lại cố nhẫn nhịn, không muốn để ai nhìn ra.
Chậc.
Lý Tùy Lâm liếc sang Vệ Tiểu Trì đang ngồi một góc chăm chú làm bài, khóe môi hơi cong, bước tới.
Một bóng đen đổ xuống vở bài tập, Vệ Tiểu Trì ngẩng đầu, "Lớp trưởng."
"Đang làm toán à?" Lý Tùy Lâm cúi xuống, cổ áo mở rộng hơn, lộ ra xương quai xanh, "Lát nữa cho tôi chép với nhé?"
Vệ Tiểu Trì sửng sốt, mặt đầy vẻ không tin. Hạng nhất toàn khối lại muốn chép bài của hạng hai hạng ba, chẳng phải ngược đời lắm sao?
Lý Tùy Lâm vẫn nghiêm túc, "Hôm nay mệt quá, không muốn làm bài. Ngoài ra nghe nói cậu có thể giả mạo nhiều loại chữ để làm bài hộ người khác đúng không?"
Vệ Tiểu Trì toát mồ hôi lạnh. Thần đồng toàn năng này đâu phải chỉ muốn chép bài của cậu, rõ ràng là biết cậu từng làm bài hộ Hứa Dương nên mới đến đây bắt quả tang đây mà.
Vệ Tiểu Trì định chống chế, nhưng khi nhìn vào đôi mắt đầy ý cười của Lý Tùy Lâm, cậu nghẹn họng không nói nên lời, cuối cùng vẫn thẳng thắn nhận lỗi.
Lúc đó Lý Tùy Lâm không có mặt, cậu nào dám không làm hộ cho Hứa Dương. Dĩ nhiên sau đó cậu cũng từng định kiếm tiền bằng cách làm bài tập hộ người khác, nhưng may mà bị ngăn chặn ngay từ trong trứng nước.
Lý Tùy Lâm không nói gì, cười hiền từ như một lớp trưởng A1 đích thực… nếu đã nhận lỗi thì sẽ không truy cứu.
Thấy mình được tha, Vệ Tiểu Trì thở phào nhẹ nhõm, may mà không bị phạt mười tệ vào quỹ lớp.
Lý Tùy Lâm thấy sau gáy Vệ Tiểu Trì có một mảng đỏ, nhíu mày, "Cổ cậu bị sao vậy?"
Vệ Tiểu Trì cử động cổ, "Cột sống hơi cứng."
Cả buổi chiều, cổ cậu thỉnh thoảng lại nhức nhối, không nhịn được nên cứ dùng tay ấn vào chỗ đau nhất.
"Trong thư phòng có ghế massage…"
Lý Tùy Lâm chưa nói xong, Khương Trạm đã đập mạnh vở bài tập xuống bàn, mặt không chút biểu cảm, nói: "Xong rồi!"
Vệ Tiểu Trì giật mình, chưa đầy năm phút mà hắn đã làm xong hai mươi bài rồi ư?
Vệ Tiểu Trì định đứng dậy kiểm tra thì Lý Tùy Lâm lên tiếng, "Để tôi kiểm tra cho cậu ấy. Cậu vào thư phòng massage một chút đi, mười phút là đỡ ngay. Ba tôi cũng có vấn đề về cột sống cổ."
Nghe nói đó là thư phòng của ba Lý Tùy Lâm, Vệ Tiểu Trì vội vàng từ chối, "Một mình tớ sao dám, không cần đâu, cảm ơn lớp trưởng."
Trong thư phòng chắc chắn sẽ có rất nhiều đồ cổ hoặc bí mật công ty, lỡ một mất một còn, dẫu Vệ Tiểu Trì có trăm cái miệng cũng không giải thích xuể.
Hơn nữa, nếu ba Lý Tùy Lâm đột nhiên về, Vệ Tiểu Trì sẽ xấu hổ đến chết mất.
"Cậu bám người quá đấy." Lý Tùy Lâm lộ vẻ "khốn khổ với cậu" nói, "Được rồi, tôi đi với cậu."
Vệ Tiểu Trì hoang mang, chuyện này liên quan gì đến bám người chứ?
Cậu chưa kịp nghĩ thông, Khương Trạm đã đẩy mạnh ghế ra sau, giữa lông mày đầy tức giận, sải bước ra ngoài.
Hàn Tử Ương bị hắn dọa đến giật mình, kinh ngạc ngẩng đầu, "Anh Trạm, anh đi đâu thế?"
Alpha không trả lời, chỉ nghe thấy tiếng "rầm" khi cánh cửa đóng sầm vào khung rồi bật ngược trở ra.
Vệ Tiểu Trì ngơ ngác nhìn theo bóng lưng rời đi của Khương Trạm, yết hầu khẽ động, "Cậu ấy…"
Lý Tùy Lâm cười cười, "Không cần để ý đến cậu ấy."
Vệ Tiểu Trì lơ đãng theo Lý Tùy Lâm vào thư phòng. Thực ra cậu chẳng muốn đến chút nào, cổ cũng chưa đau tới mức không chịu nổi, chỉ hơi khó chịu chút xíu thôi.
Nhưng bầu không khí vừa rồi rất kỳ lạ, Vệ Tiểu Trì không biết tại sao Khương Trạm lại nổi giận, sợ bị vạ lây nên muốn tìm chỗ trốn.
"Ngồi đi." Lý Tùy Lâm chỉ vào ghế massage.
Ghế massage trông rất cao cấp, vỏ ngoài màu xám bạc, thiết kế giống như khoang tàu vũ trụ, đầy phong cách công nghệ.
Vệ Tiểu Trì rón rén ngồi xuống.
Lý Tùy Lâm cầm máy tính bảng bên cạnh, vừa điều chỉnh chế độ vừa trò chuyện với Vệ Tiểu Trì.
Cậu ta ung dung hỏi, "Tính khí của cậu ấy thất thường lắm phải không?"
Vệ Tiểu Trì sợ làm hỏng món đồ cao cấp này nên từ lúc ngồi xuống đã chân tay luống cuống, chợt nghe Lý Tùy Lâm mở miệng, nhất thời không kịp phản ứng vì cậu ta đang nói đến ai.
Lý Tùy Lâm: "Thả lỏng người và tựa lưng vào, như vậy mới có thể massage vùng vai cổ được."
Vệ Tiểu Trì ngoan ngoãn tựa vào, chẳng mấy chốc vai, lưng, eo và bắp chân được massage êm ái mà mạnh mẽ.
Nói thật là hơi kỳ lạ, nhưng cảm giác khá thoải mái.
Lý Tùy Lâm tiếp tục chủ đề ban nãy, "Cậu sợ cậu ấy?"
Lần này Vệ Tiểu Trì hiểu Lý Tùy Lâm đang nói đến ai, do dự giây lát rồi thật thà gật đầu.
Không chỉ Khương Trạm, cậu sợ rất nhiều người: Phương Trị Tín, Hứa Dương, Hàn Tử Ương, Tưởng Duệ… hễ ai có tính công kích đều khiến Vệ Tiểu Trì khiếp vía.
Lý Tùy Lâm không ngạc nhiên, cười cười, "Tôi quen Khương Trạm từ rất lâu rồi. Ba cậu ấy vì lý do công việc nên thường xuyên vắng nhà, mẹ cậu ấy là một người rất cởi mở."
Vệ Tiểu Trì không hiểu tại sao Lý Tùy Lâm lại nói mấy chuyện này với mình, nhưng cũng không hỏi nhiều mà yên lặng lắng nghe.
"Cậu ấy còn có một chị gái là omega, rất thương cậu ấy." Lý Tùy Lâm chậc lưỡi đầy sâu xa, "Con người cậu ấy, chậc, nói trắng ra là được nuông chiều đến mức hư hỏng."
"Tôi nhớ lần họp mặt năm đó, một người chú thân quen mang mấy món đồ chơi lạ mắt từ nước ngoài về. Hôm đó có rất nhiều trẻ con đến dự nên không đủ mỗi người một món."
"Khi đó bọn tôi cũng chỉ mới bảy tám tuổi, Hàn Tử Ương ôm chặt lấy chân người ta, cứ gọi chú ơi chú à nên một mình cậu ấy đòi được hai món."
Vệ Tiểu Trì không thể tưởng tượng được cảnh Hàn Tử Ương hồi nhỏ làm nũng như thế nào, cảm thấy hơi kinh dị.
"Khương Trạm không xin xỏ mà chỉ ngồi trên ghế sofa. Khi người ta đến hỏi thì cậu ấy quay mặt đi. Đến khi buổi họp mặt kết thúc, cậu ấy vẫn ngồi im ở đó không nhúc nhích."
Lý Tùy Lâm cười hỏi Vệ Tiểu Trì, "Cậu có biết tại sao không?"
Vệ Tiểu Trì lắc đầu.
Lý Tùy Lâm: "Vì cậu ấy đang đợi người ta chủ động đưa cho mình. Đến khi biết quà đã phát hết rồi, Khương Trạm tức điên lên."
Vệ Tiểu Trì không nói nên lời, một lúc sau mới mở miệng, "Nhưng khi người ta hỏi, chẳng phải cậu ấy đã quay mặt đi rồi sao?"
Như vậy chẳng phải có nghĩa là không cần à?
Lý Tùy Lâm khẽ cười, "Người bình thường đều nghĩ như vậy nên chẳng ai để phần cho cậu ấy cả."
Vệ Tiểu Trì hoàn toàn không hiểu nổi cách suy nghĩ của Khương Trạm, nhưng vẫn tò mò diễn biến tiếp theo, "Vậy sau đó thì sao, làm ầm ĩ lên à?"
Dựa vào tính nết kiêu căng của Khương Trạm, cậu có lý do để nghi ngờ như vậy.
Lý Tùy Lâm lắc đầu, "Không có, cậu ấy chỉ biết âm thầm hờn dỗi thôi."
"May mà chị gái rất hiểu cậu ấy nên đã xin thêm một món, vốn định nhân cơ hội này trị cái tật miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo của cậu ấy, nhưng thấy Khương Trạm thật sự tức giận nên vẫn lấy đồ ra."
"Nhưng Khương Trạm đang nổi cáu nên không chịu nhận, nói đó không phải là phần của mình nên cậu ấy không thèm."
"Chị gái cậu ấy đã nói dối rằng đó chính là đồ mà người ta để dành cho cậu ấy, có điều muốn tạo bất ngờ nên không nói, Khương Trạm mới chịu nhận."
"Con người cậu ấy là như vậy, thật sự muốn một thứ gì đó lại không chủ động nói ra, nhất định phải để người khác dâng đến tận tay, đợi cậu ấy tỏ đủ thái độ thì mới chịu nhận."
"Nên đôi khi cậu thấy có vẻ cậu ấy không thích một thứ gì đó, thậm chí là ghét bỏ nhưng thật ra trong lòng lại thích muốn chết."
Quá trời quá đất.
Vệ Tiểu Trì trợn mắt há hốc mồm, trên đời này sao lại có người ngang ngược như vậy chứ?
"Vậy nên tôi mới nói cậu ấy bị chiều hư, từ trước đến nay chưa từng chịu thiệt, muốn thứ gì là có thứ đó."
"Phải để cậu ấy nếm mùi thiệt thòi một lần mới nhớ đời được." Lý Tùy Lâm mỉm cười với Vệ Tiểu Trì, khó dò nói: "Cậu thấy đúng không?"
Vệ Tiểu Trì không biết, nhưng dưới ánh mắt chăm chú đầy ý cười của Lý Tùy Lâm, cậu do dự gật đầu.
Kể từ hôm Khương Trạm nổi giận vô cớ, Vệ Tiểu Trì càng không dám chọc tức anh.
Hai người hầu như không hề giao lưu với nhau, dù mỗi ngày tan học cậu đều phụ đạo cho Khương Trạm nhưng cũng chú ý tránh tiếp xúc với anh.
Khương Trạm cũng vậy, như thể Vệ Tiểu Trì mang mầm bệnh trên người, chỉ cần đến gần cậu một mét là anh sẽ trợn mắt, vẻ mặt ghét bỏ "đừng có đến gần ta đây".
Vệ Tiểu Trì không phải kiểu người biết rõ phía trước có hổ mà vẫn cố tình lao đầu vào. Ngược lại, nếu nghe nói phía trước có hổ thì cậu sẽ vác chân lên cổ chạy trốn ngay trong đêm.
Vì cái tên alpha sáng nắng chiều mưa này mà cả tuần nay Vệ Tiểu Trì cứ phải nơm nớp lo sợ trong giờ phụ đạo.
Tối thứ sáu, Châu Vân gọi điện cho Vệ Tiểu Trì muốn cậu đến làm việc ở tiệm trà sữa vào ngày hôm sau.
Châu Vân đã hỏi khắp danh sách bạn bè trên WeChat, không may là thứ bảy này ai nấy đều có việc nên chỉ có thể nhờ đến Vệ Tiểu Trì.
Vệ Tiểu Trì bàn bạc với Lý Tùy Lâm, quyết định thứ bảy sẽ dạy kèm hai tiếng, sáng chủ nhật ba tiếng và chiều ba tiếng.
Như vậy cuối tuần này Vệ Tiểu Trì có thể kiếm thêm được một trăm tệ.
Hôm qua mới vào hè mà trưa nay nhiệt độ đã chạm ngưỡng bốn mươi độ, Vệ Tiểu Trì vẫn phải mặc bộ đồ mascot thú bông dày cộm đứng cả ngày.
Vệ Tiểu Trì không phải là người dễ ra mồ hôi, ấy vậy mà không hiểu sao hôm nay quần áo trên người đều bị ướt đẫm mồ hôi.
Những lần phát tờ rơi giữa hè trước đây cũng chưa từng ra nhiều mồ hôi như vậy, hơn nữa gáy lại bắt đầu khó chịu, nóng ran như lửa đốt.
Châu Vân thấy sắc mặt Vệ Tiểu Trì tái nhợt, sợ cậu đau ốm gì nên đã đưa cho cậu hai viên nang Hoắc Hương Chính Khí rồi cho cậu tan ca sớm hơn một tiếng rưỡi.
(Hoắc Hương Chính Khí: là một bài thuốc Đông y nổi tiếng, có tác dụng giải cảm, trừ thấp, hóa trệ, điều hòa tỳ vị.)
Vệ Tiểu Trì rời khỏi quán trà sữa lúc bốn giờ rưỡi, không về mà đạp xe đến nhà Lý Tùy Lâm.
Theo lời Lý Tùy Lâm, chiều nay bọn họ ghé nhà Hàn Tử Ương chơi, Vệ Tiểu Trì nghĩ nếu đi sớm thì có thể tranh thủ phụ đạo thêm một tiếng.
Nhưng do thể trạng không tốt, cậu đạp xe hơn bốn mươi phút mới tới khu nhà của Hàn Tử Ương.
Dạo gần đây ngày nào cậu cũng đến nên bảo vệ cho qua dễ dàng. Vệ Tiểu Trì dùng mu bàn tay quệt mồ hôi trên trán, vừa định bước vào thì đột nhiên cổ áo bị ai đó nắm chặt từ phía sau.
Vệ Tiểu Trì run lên, cảm giác áp bức quen thuộc này khiến cậu nhớ đến lần ở sân bóng rổ.
Cổ cậu cứng đờ, từ từ quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Khương Trạm.
Ánh mắt alpha sâu thẳm và phức tạp, Vệ Tiểu Trì thấy đôi môi mỏng kia mấp máy nói một câu gì đó.
Từng chữ anh nói Vệ Tiểu Trì đều hiểu, ngặt nỗi khi ghép lại với nhau thì khiến cậu bàng hoàng.
Khương Trạm nói, "Sao, sao cậu lại là omega?"
____________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Cái nết tsundere của Khương Trạm mà gặp phải Tiểu Trì thì đúng là chạm trán đối thủ rồi, hahaha