2. Chương 2: Tốn tiền vì kẻ khác, nợ càng thêm nặng

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui

Chương 2: Tốn tiền vì kẻ khác, nợ càng thêm nặng

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vệ Tiểu Trì ngủ gà ngủ gật trở về lớp, ngồi phịch xuống ghế của mình.
Trương Minh Dương quay sang nhìn người bạn cùng bàn đang mặt mày tái mét, nghe cậu ta hét lên rồi đập đầu xuống bàn học.
Vệ Tiểu Trì cứ thế úp mặt xuống bàn, miệng lẩm bẩm mấy câu không đầu không cuối: "Hết sạch rồi, hết sạch rồi"...
Một lồng bánh bao tám tệ, một thanh chocolate Dove bảy tệ rưỡi, tổng cộng mười lăm tệ rưỡi.
Mười lăm tệ rưỡi ấy là tiền ăn sáng của cậu suốt mấy ngày trời!
Sau khi đập đầu vài cái, Vệ Tiểu Trì ngừng lại, nghiến chặt răng như nuốt hận, gương mặt dần trở nên dữ tợn.
Trương Minh Dương không chịu nổi nữa, quát lên rằng Vệ Tiểu Trì mất trí rồi, rồi vẽ một đường ranh giới 38 trên bàn, bảo cậu không được vượt qua, tránh làm phiền mình học bài.
(Đường ranh giới 38 còn gọi là Đường đình chiến, là biên giới trên đất liền giữa Triều Tiên và Hàn Quốc.)
Vệ Tiểu Trì đang gặm góc sách toán để trút giận, nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên.
Đó là một gương mặt bình thường chẳng có gì nổi bật, đứng giữa đám đông cũng chẳng ai để mắt tới.
Cặp kính đen quê mùa, tóc dài phủ kín trán, vẻ mặt lúc nào cũng buồn bã chán chường, như một cây nấm mọc nơi ẩm thấp chẳng ai thèm ngó.
Nhìn Trương Minh Dương, Vệ Tiểu Trì cảm thấy như nhìn chính mình trong gương, toàn thân toát ra khí chất của một "mọt sách".
Không chỉ diện mạo nhạt nhòa, ngay cả tên của hai người cũng chẳng có gì đặc biệt.
Vệ Tiểu Trì, Trương Minh Dương, nghe qua đã biết là những cái tên phổ biến đến mức ngoài đường gặp ai cũng được, đặt trong tiểu thuyết cũng chỉ làm nhân vật quần chúng A B C để nam chính vả cho thỏa giận.
May mà Vệ Tiểu Trì biết thân biết phận, cam tâm tình nguyện làm một nhân vật quần chúng đúng nghĩa.
Nhưng so với cậu, không hiểu Trương Minh Dương lấy đâu ra tự tin mà luôn cảm thấy có kẻ muốn hãm hại mình.
Và theo cậu ta, Vệ Tiểu Trì chính là kẻ có khả năng hại mình nhất.
Lớp A1 của họ là nơi tụ tập toàn những học sinh giỏi, lớp trưởng năm nào cũng đứng đầu toàn khối, bỏ xa người thứ hai không thể đuổi kịp.
Người hạng hai và hạng ba thì điểm số gần như nhau, lúc nào cũng bám sát nhau không rời.
Vệ Tiểu Trì và Trương Minh Dương vĩnh viễn không thể vượt lên hạng nhất, suốt ngày đánh nhau để giành lấy hạng hai, hạng ba.
Hai người họ không ưa nhau từ lâu, ấy thế mà lại là bạn cùng bàn.
Nếu hai người có nhan sắc hơn một chút, chắc đã theo mô típ "ghét của nào trời trao của đó" trong phim thần tượng, nhưng tiếc thay nhan sắc không cho phép, mấy cô gái cũng chẳng thể ship nổi.
Hai tên bốn mắt lòng dạ nhỏ nhen như nhau, ánh mắt giao nhau tóe lửa rồi hừ lạnh, ngoảnh mặt làm ngơ đối phương.
Sau khi quay mặt đi, Vệ Tiểu Trì lại gục xuống bàn, vẻ mặt ủ rũ như cây cải thảo bị rút hết nước.
Cậu tưởng mình không vào hang cọp sao bắt được cọp con, nào ngờ lại chữa lợn lành thành lợn què, thêm một khoản tiền bị mất trắng.
-
Vệ Tiểu Trì vốn là một mọt sách yếu đuối nhát gan, lại nhịn đói cả buổi sáng khiến khí chất mong manh yếu đuối của cậu tăng lên tột độ.
Lúc này quầng thâm dưới mắt lộ rõ, đôi môi nhợt nhạt nom chẳng khác gì quỷ đói dật dờ trên thế gian.
Vệ Tiểu Trì cố gắng chống đỡ đến giờ tan học buổi sáng, lảo đảo bước đến căng tin.
Buổi trưa ở nhà chẳng ai nấu cơm cho nên cậu vẫn ăn ở căng tin trường.
Giờ này căng tin đã đông nghịt học sinh, chỉ có vài kẻ không mặc đồng phục nổi bật giữa đám đông.
Cái tên alpha mặc áo sơ mi in hoa lẳng lơ kia như hạc giữa đàn gà, cộng thêm gương mặt họa thủy khiến vô số ánh mắt đổ dồn về.
Vệ Tiểu Trì chính là kẻ trắng trợn nhất trong số đó, cậu nhìn chòng chọc Khương Trạm như muốn xuyên qua lớp da thịt để nhìn thấu tấm lòng của anh.
Cậu muốn biết rốt cuộc lòng dạ người này đục hay trong, có định trả tiền hay không?
Alpha bị theo dõi gẩy thức ăn trong khay, giữa hai hàng lông mày vương đầy sự cáu kỉnh, cả người như tỏa ra luồng khí áp thấp, nhìn đã biết đang chán đời.
Những người xung quanh sợ chọc giận kẻ có máu mặt này, ai nấy đều tránh xa, chỉ có Vệ Tiểu Trì chậm rãi tiến lại gần, rón rén từng bước một như quỷ rình mồi.
Bước chân ma quỷ lén lút này cuối cùng cũng đưa Vệ Tiểu Trì đến gần Khương Trạm.
"Sao vậy anh Trạm?" Hàn Tử Ương đặt đũa xuống, "Đồ ăn ở căng tin không ngon à? Hay hôm nay chúng ta ra ngoài ăn nhé?"
Vừa nghe Khương Trạm muốn ra ngoài ăn, Vệ Tiểu Trì không thể chờ đợi được nữa, định mở miệng thì nghe Khương Trạm lên tiếng.
Khương Trạm quay lưng về phía Vệ Tiểu Trì nên cậu không nhìn thấy biểu cảm của anh, nhưng nghe ra được giọng điệu u ám trong lời nói của anh...
"Không có hứng ăn, sáng nay ăn mấy cái bánh bao, đến giờ bụng dạ vẫn thấy khó chịu."
Vệ Tiểu Trì: !!!
Hàn Tử Ương lập tức nổi giận, "Đồ không tươi mà cũng dám bán? Anh Trạm, anh mua bánh bao ở tiệm nào đấy, khiếu nại nó đi!"
Khương Trạm xoa xoa bụng, sắc mặt không vui, "Không biết nữa, người khác đưa."
Đáy mắt Hàn Tử Ương liếc thấy Vệ Tiểu Trì đang nghe lén trong góc, nhếch cằm, giọng điệu ngang ngược, "Mày nhìn cái gì mà nhìn?"
Khương Trạm cũng quay người lại nhìn theo ánh mắt Hàn Tử Ương.
Đôi con ngươi đen láy ẩn chứa luồng áp lực vô cùng lớn, tựa như loài dã thú hung hãn, đáp xuống người Vệ Tiểu Trì.
Vệ Tiểu Trì dựng hết tóc gáy, hoảng loạn cúi đầu, bưng khay cơm lủi vội, chọn đại một chỗ gần đó ngồi xuống rồi vùi đầu ăn cơm.
Đầu Vệ Tiểu Trì cúi thấp đến mức gần như úp cả mặt vào khay, xúc từng thìa một vào miệng như cái máy đút cơm không chút cảm xúc.
Sợ Khương Trạm nhận ra, Vệ Tiểu Trì không dám ngẩng đầu dù chỉ một lần.
Cách đó không xa truyền đến tiếng cười khẩy của Hàn Tử Ương, Vệ Tiểu Trì lập tức co rúm người lại như nàng dâu nhỏ, rụt cổ tiếp tục làm máy đút cơm.
Trước mặt đám học sinh hư, những mọt sách như bọn họ trước giờ đều biết điều, không dám hé răng nửa lời.
Cũng may Khương Trạm chỉ nhìn thoáng qua cậu rồi thu hồi tầm mắt, dường như không nhận ra Vệ Tiểu Trì chính là người đã đưa bánh bao cho anh lúc sáng.
Dù vậy, Vệ Tiểu Trì cũng không dám buông lỏng cảnh giác, toàn thân căng như dây đàn, luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Mãi đến khi Khương Trạm rời khỏi căng tin, Vệ Tiểu Trì mới xụi lơ người, thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi kiếp nạn.
Nhưng ngay sau đó cơn ấm ức lại ập tới, cậu đã ăn ở tiệm bánh bao này mấy năm rồi, chưa từng bị đau bụng bao giờ, sao Khương Trạm ăn thì lại khó chịu?
-
Buổi chiều, Vệ Tiểu Trì không thể nào tập trung nghe giảng được, đầu óc cứ mãi quanh quẩn nghĩ về Khương Trạm.
Không biết bụng của anh đã đỡ hơn chưa, có khi nào lại lấy cớ này để quỵt tiền không? Hay còn đòi cậu tiền thuốc men ngược lại?
Bồn chồn suốt hai tiết học, cuối cùng Vệ Tiểu Trì cũng không thể ngồi yên được nữa, nhân lúc nghỉ giải lao mười phút giữa giờ, chạy đến lớp A7 của Khương Trạm để xem tình hình thế nào.
Vệ Tiểu Trì nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc ngoài hành lang, kích động gọi người đó lại, "Bạn ơi."
Chu Việt nhíu mày nhìn Vệ Tiểu Trì, "Cậu là ai? Nhận nhầm người rồi à."
"Cậu là học sinh lớp A7, ngồi bên trái Khương Trạm đúng không?" Hôm qua Vệ Tiểu Trì đến lớp A7 tìm Khương Trạm, Chu Việt cũng có mặt trong lớp, hơn nữa còn ngồi ở bàn học bên trái Khương Trạm.
Chu Việt đầu óc mơ hồ, "Đúng vậy, sao thế?"
Vệ Tiểu Trì dáo dác nhìn quanh một lượt, hạ giọng hỏi, "Tâm trạng của Khương Trạm chiều nay thế nào? Trong giờ học có chạy ra ngoài đi vệ sinh không? Bụng của cậu ấy không sao chứ?"
Chu Việt:...
"Cậu bị hâm à?" Chu Việt mắng Vệ Tiểu Trì một câu, đẩy cậu ra rồi bước vào phòng học lớp A7.
Vệ Tiểu Trì thộn mặt, không hiểu tại sao Chu Việt lại mắng mình.
Không dò hỏi được tin tức gì, Vệ Tiểu Trì đành phải lân la đến cửa lớp A7, len lén nhìn vào trong.
Khương Trạm vẫn ngủ gục trên bàn giống như lần trước, không nhìn thấy mặt anh, Vệ Tiểu Trì cũng chẳng biết anh có đỡ hơn chút nào không, liệu đã mua thuốc chưa.
Hàn Tử Ương là bạn cùng bàn của Khương Trạm, thấy anh nằm rạp cả buổi chiều thì không khỏi lo lắng, "Anh Trạm, dạ dày anh vẫn khó chịu à? Có cần em đi mua ít thuốc không?"
Vệ Tiểu Trì vểnh tai lên, lờ mờ nghe thấy Hàn Tử Ương định mua thuốc cho Khương Trạm thì cảm động không thôi.
Hàn Tử Ương lại nói gì đó với Khương Trạm, Vệ Tiểu Trì không nghe rõ lắm, thầm sốt sắng thúc giục Hàn Tử Ương.
Mau đi mua thuốc đi, nhanh cái chân lên, cầu xin cậu mau đi đi.
Thằng nhóc Hàn Tử Ương kia chỉ nói suông chứ không có ý định nhích mông khiến lòng dạ Vệ Tiểu Trì nóng như lửa đốt, hận không thể vác cậu ta đi.
Chuông vào học vang lên không báo trước, Vệ Tiểu Trì hậm hực nhìn Hàn Tử Ương rồi chạy như điên về lớp A1.
Sau khi học xong tiết thứ ba, Vệ Tiểu Trì đến phòng y tế hỏi thăm y tá xem chiều nay có ai đến mua thuốc trị đau bụng không.
Nào ngờ không có.
Chẳng lẽ Khương Trạm không sao thật, hay Hàn Tử Ương chỉ được cái miệng chứ thực ra không hề bận tâm đến anh Trạm của cậu ta chút nào?
Đứng chờ thêm năm phút, vẫn không thấy bóng dáng Hàn Tử Ương đâu, Vệ Tiểu Trì do dự hồi lâu vẫn nuốt nước mắt mua một hộp Smecta cho Khương Trạm, tốn hết của cậu mười sáu tệ tám hào.
(Smecta: được sử dụng để điều trị các triệu chứng rối loạn tiêu hóa.)
Tiền chưa đòi lại được, mà càng tiêu nhiều hơn.
Lần cuối cùng! Đây là lần cuối cùng cậu tiêu tiền cho Khương Trạm, sau này Khương Trạm đừng hòng vặt thêm một cọng lông của cậu, dù chỉ là một xu.
Đừng hòng!
-
Vệ Tiểu Trì xin một chiếc cốc giấy dùng một lần từ phòng y tế, rót hơn nửa cốc nước ấm rồi mang đến cho Khương Trạm.
Cậu bưng cốc nước, cầm thuốc đến cửa lớp A7 gọi Khương Trạm một tiếng, thanh âm không lớn nhưng lại thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Phần lớn mọt sách đều mắc chứng sợ giao tiếp ở mức độ nào đó, Vệ Tiểu Trì cũng không ngoại lệ, cậu rất ít khi bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, lập tức sượng trân tại chỗ.
Hàn Tử Ương đánh thức Khương Trạm, dùng ngón tay chỉ về phía Vệ Tiểu Trì đang đứng ngoài cửa, nói gì đó với Khương Trạm với vẻ mặt bí ẩn.
Vệ Tiểu Trì biết họ đang bàn tán về mình nhưng không nghe được nội dung, cậu đành đứng ở cửa lớp, chịu đựng ánh mắt nóng bỏng của cả đám học sinh, cảm giác chứng sợ giao tiếp xã hội sắp sửa bùng phát.
Vệ Tiểu Trì không thích trở thành tâm điểm chú ý, cũng không muốn gây sự chú ý.
Cậu chỉ muốn nhanh chóng đòi lại số tiền đã cho mượn, sau đó dứt khoát vạch rõ giới hạn với tên trùm trường sừng sỏ này, cậu mua thuốc và mang đến cho Khương Trạm chẳng qua vì sợ bị đánh mà thôi.
Vệ Tiểu Trì lấy hết dũng khí gọi Khương Trạm lần nữa, bảo anh ra ngoài một lát, có việc cần tìm anh.
Nói xong Vệ Tiểu Trì lui ra hành lang, tìm một góc khuất mà học sinh lớp A7 không nhìn thấy, thấp thỏm chờ đợi Khương Trạm.
Dù Khương Trạm có xấu tính đến đâu, chắc cũng không ngông cuồng đến mức đánh người ngay trước cửa lớp đâu nhỉ?
Vả lại cậu còn đang cầm thuốc, đường đường chính chính đến đây để đòi nợ cơ mà.
Trong quá trình chờ đợi, mỗi một giây đối với Vệ Tiểu Trì đều rất dày vò.
Chẳng bao lâu sau, có một alpha bước ra khỏi lớp... nhưng không phải Khương Trạm mà là Hàn Tử Ương.
Vệ Tiểu Trì ngẩn người, "Tớ đâu có tìm cậu..."
"Mày tưởng mày là ai, bộ muốn gặp anh Trạm là được gặp à?" Hàn Tử Ương khoanh tay, dựa vào khung cửa như một vị thần giữ cổng, cản trở con đường đòi nợ của Vệ Tiểu Trì.
Vệ Tiểu Trì cảm thấy giọng điệu của cậu ta không mấy thân thiện, vừa mở miệng đã "ỷ thế hiếp người".
Tục ngữ nói không ai lại đi đánh người đang cười cả, Vệ Tiểu Trì quyết định để đối phương nhìn thấy thành ý của mình trước, vội vàng lấy thuốc đã mua cho Khương Trạm ra.
"Sáng nay tớ là người đưa..." Vệ Tiểu Trì ngập ngừng, cậu không hiểu quy tắc của đám thiếu niên bất lương này, suy đi nghĩ lại vẫn gọi anh Trạm theo thói quen của họ.
"Tớ là người đã đưa bánh bao cho anh Trạm, nhưng tớ không biết bánh bao không được tươi, đây là thuốc tớ mua để xin lỗi cậu ấy."
Hàn Tử Ương hừ một tiếng, "Hết đưa bánh bao rồi lại mua thuốc, mày cũng lắm chiêu trò quá nhỉ, e là tâm tư của mày không đơn giản như vậy đâu?"
Mắt Vệ Tiểu Trì sáng bừng lên, không sai, cậu để đến đòi tiền đó.
Vệ Tiểu Trì vừa định mở miệng, lại nghe thấy giọng điệu lạnh lùng của Hàn Tử Ương, "Mày không phải là người đầu tiên tìm đến đâu."
Vệ Tiểu Trì: ???