Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui
Chương 38: Nào phải Vệ Tiểu Trì, là thầy Vệ cơ!
Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sợ hãi trước uy thế của Khương Trạm, Vệ Tiểu Trì không dám tố giác anh, chỉ biết ậm ừ rồi chui vào phòng tắm.
Thích chiều chuộng người khác nhưng lại không nói thẳng, thậm chí còn đổ hết tội lỗi lên đầu người khác.
Vệ Tiểu Trì thở dài, may mà con mèo kia không biết nói, nếu nó biết nói chắc đã mắng cho một trận.
Con mèo tội nghiệp quá.
-
Lần nữa bước ra khỏi phòng tắm, Khương Trạm không còn bế con mèo cam trên tay nữa.
Vệ Tiểu Trì lén nhìn quanh, không thấy bóng dáng con mèo cam đâu. Chắc là vì xấu hổ mà bị "đuổi" ra ngoài rồi.
Bất chợt bắt gặp ánh mắt giận dữ của Khương Trạm, Vệ Tiểu Trì rùng mình, ngoan ngoãn trèo lên giường nằm đúng vị trí như đêm qua.
Lúc này nét mặt Khương Trạm mới dịu đi đôi chút. Anh đứng dậy định đi về phía phòng tắm, nhưng vừa mới đi được nửa đường thì đột ngột quay lại, lớn tiếng nói với Vệ Tiểu Trì: "Nó cứ quấn lấy tôi, thấy nó đáng thương nên tôi mới miễn cưỡng nhận nuôi thôi."
Chưa kịp để Vệ Tiểu Trì phản ứng, anh đã ngẩng cao đầu, ngạo mạn rời đi.
Vệ Tiểu Trì ngơ ngác nhìn bóng lưng Khương Trạm, choáng váng trước sự trơ trẽn của anh.
Ai ngờ Khương Trạm lại quay đầu thêm lần nữa. Đôi mắt đen láy sắc bén như thú săn mồi vừa phát hiện mùi máu, lập tức khóa chặt Vệ Tiểu Trì.
Vệ Tiểu Trì lạnh sống lưng, không kịp suy nghĩ đã vội kéo chăn che kín đầu.
Lúc này cậu không dám có chút ý định muốn chọc tức Khương Trạm nữa.
-
Đêm hôm đó, hai người nằm yên vị trí của mình. Khi Vệ Tiểu Trì tỉnh dậy vẫn ngoan ngoãn nằm đúng chỗ như đêm qua, không xảy ra cảnh lúng túng như sáng trước, nhưng chiếc gối ôm ở giữa lại nằm chỏng chơ dưới đất.
Sáng hôm sau dậy sớm, có thời gian rảnh nên Vệ Tiểu Trì ăn sáng tại nhà họ Khương.
Khương Trạm vẫn chưa vui, dù đã tỉnh dậy nhưng cũng không xuống ăn.
"Đừng để ý đến nó, đói thì tự khắc sẽ xuống ăn thôi." Thím Châu đặt quả trứng ốp la vừa chiên xong vào đĩa của Vệ Tiểu Trì.
Người nhà họ Khương thích ăn trứng lòng đào, thấy Vệ Tiểu Trì không quen nên thím Châu đã chiên lại cho cậu.
Vệ Tiểu Trì cảm động nhưng sợ phiền, "Làm phiền thím quá."
Thím Châu nhìn cậu bằng ánh mắt trìu mến, "Có gì mà phiền chứ? Ăn gì cứ nói thím. Đừng khách sáo, con đến đây nhiều thì đã cảm ơn thím rồi đấy."
"Ông bà chủ bận việc nên ít khi ở nhà, con đến ăn cơm cho vui cửa vui nhà."
"Tính tình anh chủ thất thường nhưng lòng dạ không xấu, cũng rất ngây thơ. Con là người đầu tiên mà nó dẫn về nhà đấy." Thím Châu trêu chọc.
Vệ Tiểu Trì ngượng ngùng, vội nói, "Bọn con không có quan hệ đó, thím đừng hiểu lầm, và thêm... yêu sớm không tốt đâu ạ."
Thím Châu thấy cậu còn ngây thơ hơn cả Khương Trạm, không khỏi trêu cậu, "Sao yêu sớm lại không tốt?"
"Ảnh hưởng đến việc học ạ." Cũng ảnh hưởng đến việc kiếm tiền.
Thím Châu bật cười, xoa đầu Vệ Tiểu Trì rồi nói giọng tâm tình, "Nhìn con là biết có tố chất học hành rồi. Học hành chăm chỉ, thi đậu một trường đại học danh giá là chuyện tốt."
"Nếu anh chủ mà chịu khó như con thì sao có thể bị ông chủ mắng suốt như vậy cơ chứ?" Thím Châu khẽ thở dài, "Mong là nó có thể dần học hỏi từ con."
Vệ Tiểu Trì không đáp lời.
Cậu biết rõ bản thân không có khả năng quản lý Khương Trạm, nhưng chỉ cần đối phương chịu học hành đàng hoàng, chắc chắn cậu sẽ dốc sức dạy dỗ tử tế.
Thím Châu cười hỏi, "Hôm nay tan học con có đến nữa không? Nếu đến thím sẽ làm bánh bao hấp cho ăn."
Đối diện với ánh mắt mong chờ của thím Châu, Vệ Tiểu Trì lúng túng cúi đầu, "Cái này... còn phải xem tình trạng dị ứng của Khương Trạm đã hết chưa ạ."
Cậu không thể cứ ăn chực ở nhà người ta mãi được, dù người nhà họ Khương đối xử với cậu vô cùng tốt, tốt đến mức quá đáng.
Thím Châu: "Dù tình trạng dị ứng của nó có hết hay chưa thì con vẫn có thể tới mà, hình như sáng nay nó phải đến bệnh viện tái khám đấy."
Vệ Tiểu Trì gật đầu, quyết định đợi kết quả tái khám rồi tính sau.
-
Chiếc xe nhà Khương Trạm quá nổi bật nên Vệ Tiểu Trì nhờ tài xế dừng ở nơi vắng vẻ rồi mới xuống xe.
Nhưng đời cũng trớ trêu, càng muốn giấu càng bị lộ.
Vệ Tiểu Trì vừa xuống xe, đi được hai bước thì phía sau vang lên giọng nói oang oang của Hàn Tử Ương.
"Đệt mịa đệt mịa đệt mịa! Vệ Tiểu Trì, sao cậu lại bước xuống từ xe anh Trạm thế?"
Vệ Tiểu Trì bị tiếng nói này làm cho sẩy chân, quay đầu lại thì thấy Hàn Tử Ương đang cưỡi chiếc xe đạp địa hình, bên cạnh còn có ba thành viên trong đội bóng rổ.
Tưởng Duệ muốn khóc, "Cuộc đời quá tàn nhẫn với bọn chó độc thân như chúng ta. Tao chưa có bạn gái, người ta đã vợ con đề huề, giường ấm chăn êm rồi."
Một đồng đội khác phụ họa, "Đúng là nhân tình thế thái, lòng người khó lường. Ai mà ngờ anh Trạm lại là người thoát ế trước."
Hàn Tử Ương cảm thấy vô cùng bất ngờ, tưởng rằng anh em cùng hội cùng thuyền sẽ ế bền vững, nào ngờ anh Trạm lại đi đầu phong trào thoát ế.
Nhưng cậu ta càng sốc hơn khi Vệ Tiểu Trì hoàn toàn chinh phục được Khương Trạm. Người này không giỏi xã giao, nhưng khả năng thu hút con trai đúng là tột đỉnh.
Quả là tột đỉnh.
Vệ Tiểu Trì yếu ớt phản bác, "Không phải như các cậu nghĩ đâu... chuyện này hỏi Khương Trạm là biết ngay."
"Không cần bận tâm đến cảm xúc của tôi, tôi có thể chấp nhận rằng anh ấy đã thuộc về cậu là chuyện đã rồi." Hàn Tử Ương ngước mắt lên trời một góc ba mươi chín độ, để lại cho Vệ Tiểu Trì một góc nhìn buồn bã.
"Ui ui ui!"
Cả nhóm nháo nhào.
Tưởng Duệ, "Anh Hàn biết dùng từ chuyện đã rồi cơ, học sinh ba tốt đây mà."
Hàn Tử Ương đắc ý, "Đương nhiên rồi, dù sao lần thi thử này tao cũng qua hết các môn đấy nhé."
Tưởng Duệ, "Ai mà chả thế."
Hai thành viên khác, "Nói như thể bọn tao khác mày ấy."
Hàn Tử Ương, "Bố mày qua hết tất cả các môn thì sao mà giống bọn mày cho được?"
-
Ánh nắng ban mai chiếu xuống con đường rợp bóng cây. Bốn anh chàng alpha cao lớn, tràn đầy hormone đẩy qua đẩy lại, cười đùa trêu chọc nhau đi theo thiếu niên gầy gò.
Đội bóng rổ trường Nhị Trung rất nổi tiếng, dù ở các trường khác cũng là đề tài bàn tán sôi nổi. Không chỉ vì danh tiếng Khương Trạm mà còn vì đội hình chính toàn alpha.
Alpha đồng nghĩa với cao ráo và đẹp trai.
Bọn Hàn Tử Ương luôn giữ khoảng cách nhất định với Vệ Tiểu Trì, lượn lờ phía sau cậu như bốn vệ sĩ.
Tổ hợp kỳ quặc này vừa bước vào trường đã thu hút vô số ánh nhìn.
Vệ Tiểu Trì thật sự không hợp với bốn người họ. Ban đầu mọi người chỉ nghĩ là tình cờ đi chung đường, cho đến khi cả đám chào tạm biệt cậu.
Tưởng Duệ không học cùng khu giảng đường, là người đầu tiên vẫy tay chào, "Đi đây."
Hàn Tử Ương không khách sáo, "Biến biến biến."
Trước khi rời đi, Tưởng Duệ còn lôi Vệ Tiểu Trì vào, "Đi nhé thầy Vệ."
Vệ Tiểu Trì khó hiểu, nhưng vẫn lịch sự đáp lại.
Trước khi đi hai người còn lại cũng lần lượt chào Vệ Tiểu Trì, "Đi nhé thầy Vệ."
Dạo trước đội bóng bị Khương Trạm làm sợ xanh mặt nên bây giờ thống nhất gọi Vệ Tiểu Trì là thầy Vệ, dù cậu chưa từng làm giáo viên của họ.
Hàn Tử Ương là người cuối cùng chào tạm biệt Vệ Tiểu Trì. Cậu ta chơi trội, để lại câu "Đi nhé lão Vệ" rồi đi thẳng lên tầng ba.
Suốt chặng đường Vệ Tiểu Trì nhận được vô số ánh nhìn dò xét, tò mò hoặc ngỡ ngàng khiến cậu cảm thấy không thoải mái, vội vàng vào lớp.
Người thực sự khiến biệt danh này lan truyền rộng rãi là Lý Tùy Lâm.
Sau tiết đọc buổi sáng, cậu ta bắt trend chào Vệ Tiểu Trì, "Thầy Vệ, bây giờ còn thu bài tập nữa không? Bài tập vật lý của em vẫn chưa nộp."
Vệ Tiểu Trì im bặt.
Cả lớp không hiểu gì, nhưng không ít người bắt đầu gọi Vệ Tiểu Trì là thầy Vệ với thái độ đùa giỡn.
Cả buổi sáng Vệ Tiểu Trì bị ép làm thầy giáo của hơn chục người, độ tồn tại của cậu cao chưa từng thấy.
"Thầy Vệ?" Trương Minh Dương khinh thường nói: "Cậu dựa vào cái gì chứ?"
Vệ Tiểu Trì đang trong trạng thái tức giận vì bị quá nhiều người chú ý, nghe vậy liền lập tức ăn miếng trả miếng, "Bằng việc tôi chưa bao giờ hỏi dựa vào cái gì đấy."
Trương Minh Dương nghẹn họng, "Cậu vênh váo cái gì? Đã xấu còn thích thể hiện."
Vệ Tiểu Trì, "Cậu mới xấu đấy."
Trương Minh Dương đẩy Vệ Tiểu Trì, "Tay cậu vượt qua vạch ba tám rồi, xích qua kia đi."
Vệ Tiểu Trì, "Cậu kẻ vạch phân cách không chuẩn, lệch về phía cậu rồi đây này."
Trương Minh Dương, "Cậu mới kẻ không chuẩn ấy, mắt cậu bị lé hả? Vạch này mà là vạch phân cách à? Lệch đến nhà bà ngoại cậu rồi đấy."
Vệ Tiểu Trì, "Có ngon thì lấy thước ra đo đi!"
Trương Minh Dương, "Đo thì đo!"
___________________________