96. Chương 96: Mọi chuyện đã ổn

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui

Chương 96: Mọi chuyện đã ổn

Alpha Hàng Đầu Quỵt Tiền Của Tui thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Văn Nghi: "Thứ nhất, trước khi thi đại học, đừng gây chuyện nữa nhé."
Khương Trạm: "Ừ."
Hứa Văn Nghi: "Thứ hai, gọi điện xin lỗi bố đi."
Mối quan hệ giữa hai cha con nhà họ Khương căng như dây đàn. Lần gặp trước, vì Khương Trạm "không có chí học hành" nên hai người cãi nhau tứ tung, mãi đến khi bố Khương Trạm quay về đơn vị vẫn chưa dịu xuống.
Khương Luật suốt ngày bận rộn, cả năm chỉ ở nhà được vài hôm. Mỗi lần về, hai cha con lại cãi nhau đến quên ăn quên ngủ.
Khương Trạm nhíu mày, miễn cưỡng đáp, "Biết rồi."
Hứa Văn Nghi nhìn anh, "Nếu con cảm thấy gượng ép thì thôi, gọi mà hai người lại cãi nhau nữa."
Khương Trạm điều chỉnh thái độ, nghiêm túc nói, "Không gượng ép, vốn dĩ... vốn dĩ là lỗi của con, con nên xin lỗi."
Thấy con trai lần đầu chủ động nhận lỗi—và còn vì một omega—Hứa Văn Nghi vừa giận vừa thấy buồn cười. Thằng bé suốt đời chưa bao giờ tự nhận lỗi, giờ lại vì người khác.
Càng thế, bà càng lo lắng, sợ hai đứa sẽ vượt quá giới hạn.
"Thứ ba, nếu bố của đứa nhỏ đó đồng ý cho nó chuyển ra ngoài ở, để nó về nhà. Công việc của mẹ đã xong, mẹ muốn tự mình chăm sóc hai đứa."
Hứa Văn Nghi không giấu nổi lo lắng.
Khương Trạm lập tức lắc đầu, "Không được."
Thái độ của anh khiến Hứa Văn Nghi hơi ngạc nhiên. Khác với tính nóng nảy của hai cha con họ Khương, bà luôn biết lắng nghe.
Hứa Văn Nghi nhẹ nhàng hỏi, "Sao lại không?"
Khương Trạm: "Không cần lý do, cứ để cậu ấy ở căn hộ trên phố Giang Hoài. Con đảm bảo sẽ không làm gì cả."
"Không phải mẹ không tin con, nhưng mẹ biết rõ sinh lý của một omega—đặc biệt khi hai đứa đang ở độ tuổi hormone như thế này."
Hứa Văn Nghi dạy dỗ ân cần, "Mẹ không chỉ lo cho con, mẹ còn lo cho đứa nhỏ đó. Hiện tại tuyến thể và khoang sinh sản của nó còn chưa phát triển hoàn thiện, quan hệ sớm sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của cậu nhóc."
"Chẳng may có thai thì ước mơ và cuộc sống sinh viên của nó sẽ tan tành. Con sẽ hủy hoại cuộc đời của một omega, dù có tình sâu nghĩa nặng cũng chẳng thể bù đắp."
"Con biết. Cho nên khi cậu ấy chưa sẵn sàng, con sẽ không đánh dấu vĩnh viễn." Khương Trạm nói chắc như đá.
Dù có khao khát đến đâu, anh cũng sẽ kiềm chế.
Hứa Văn Nghi càng thêm băn khoăn, "Vậy sao con không để cậu ấy sống cùng? Ở bên nhau suốt ngày không tốt hơn sao?"
Khương Trạm mím môi, cân nhắc từng lời, "Vì cậu ấy không quen."
Hứa Văn Nghi ngờ ngợ nhìn con trai.
Anh như đang lựa lời, từng câu từng chữ đều thận trọng, "Con muốn để cậu ấy sống cùng, nhưng cậu ấy đã chịu quá nhiều tổn thương. Ở một nơi xa lạ, cậu ấy sẽ chẳng cảm thấy an toàn."
"Mọi người đừng chú tâm quá vào cậu ấy, làm vậy chỉ khiến cậu ấy sợ hãi. Con sẽ không làm những chuyện người ta nghĩ đâu, chỉ không muốn cậu ấy cảm thấy bị gò bó."
Đôi mắt Khương Trạm tràn ngập thương cảm. Lúc này, Hứa Văn Nghi mới nhận ra con trai mình đã trưởng thành.
Trước đây, cứ thích thứ gì là tìm cách mang về. Bây giờ, anh biết nghĩ cho người khác, sẵn lòng nhượng bộ.
Với Hứa Văn Nghi, như vậy là đủ rồi. Dù xuất thân của đứa nhỏ thế nào, trong mắt bà giờ đây không còn là vấn đề.
Vì con trai bà đã lớn. Bà tin vào cái nhìn của anh, đứa nhỏ đó hẳn phải xuất chúng lắm mới khiến Khương Trạm trưởng thành và chín chắn như vậy.
-
Chuông tan học đã vang từ lâu, học sinh lục tục ra về, sân trường dần vắng lặng.
Vệ Tiểu Trì ngồi một mình trong phòng khách, ánh hoàng hôn chiếu qua cửa sổ phủ lên người cậu. Cậu cúi đầu, đôi mắt bị mái tóc che khuất.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, cánh cửa phòng khách bị mở ra.
Vệ Tiểu Trì chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy Khương Trạm, hốc mắt cậu cay xè như có thứ gì vỡ oà trào ra.
Vành mắt cậu ráo hoảnh, thứ đó không rơi xuống, chỉ khiến tầm nhìn nhòa đi.
Khương Trạm đóng cửa, bước vào định ôm Vệ Tiểu Trì nhưng nhớ lại lời hứa trong phòng hiệu trưởng nên thôi. Anh ngồi xổm bên cạnh.
Vệ Tiểu Trì lo lắng nắm chặt tay, "Hôm nay xin lỗi nhé. Tớ không biết bố cậu sẽ gọi mẹ cậu đến."
Khương Trạm không thích nhìn cậu như vậy, nhìn thẳng vào mắt Vệ Tiểu Trì, "Không phải lỗi của cậu."
Vệ Tiểu Trì nuốt nước bọt, vội hỏi, "Vậy mẹ cậu có giận không?"
"Không có." Đôi mắt Khương Trạm phản chiếu ánh sáng dịu dàng, "Mẹ muốn cậu chuyển đến ở cùng, nhưng anh đã từ chối. Anh biết cậu không quen."
Vệ Tiểu Trì ngạc nhiên nhìn Khương Trạm, "Cũng... cũng không hẳn là không quen."
Khương Trạm không muốn ép buộc, "Mẹ và chị anh dễ tính lắm, đợi mọi người thân quen rồi hẵng tính. Cậu cứ ở căn hộ hai phòng đó trước đã."
Vệ Tiểu Trì: "Ừ."
-
Khương Trạm tiếp, "Chị anh đang nói chuyện với bố cậu."
Lòng Vệ Tiểu Trì căng thẳng, "Nói chuyện gì vậy?"
Khương Trạm đứng lên, ngồi cạnh Vệ Tiểu Trì, "Về chuyện cậu chuyển đến ở cùng. Mẹ anh nghĩ cần sự đồng thuận của bố cậu."
Dù Vệ Đông Kiến có đồng ý hay không, Khương Trạm cũng sẽ không để Vệ Tiểu Trì quay về.
Người đó là của anh, nơi nào có anh, Vệ Tiểu Trì không cần đi đâu cả.
Vệ Tiểu Trì cúi đầu, nhìn chằm chằm vào vân gỗ trên ghế sofa, vã mồ hôi vì cuộc đàm phán giữa Khương Đường và Vệ Đông Kiến.
Cậu rất hiểu tính khí của bố mình: cứng đầu, gia trưởng. Vệ Tiểu Trì sợ ông sẽ cãi nhau với Khương Đường.
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra. Khương Đường đứng ngoài ngưỡng cửa, không bước vào mà chỉ nói, "Yên tâm đi, chị đã giải quyết xong rồi."
Vệ Tiểu Trì không ngờ Khương Đường lại thuyết phục được bố mình.
Nhận ánh mắt ngạc nhiên của omega, Khương Đường mỉm cười, "Giới tính của em vẫn chưa sửa phải không? Chị đã nhờ người quen, ngày mai đưa em đi thay đổi, trường cũng sửa hồ sơ rồi."
Vệ Tiểu Trì ngập ngừng, "...Cảm ơn ạ."
Khương Đường cười sâu sắc, "Cảm ơn gì chứ, người một nhà cả mà. Phải không Khương Lam Lam?"
Khương Trạm lập tức biến sắc, chạy ra ngoài xua đuổi Khương Đường, "Đi nhanh đi."
Khương Đường liếc mắt, cười, nói với Vệ Tiểu Trì, "Hôm nào cho em xem ảnh Khương Lam Lam nhà chị."
Vệ Tiểu Trì: "Dạ?"
Khương Trạm mặt méo, móc trong túi áo Vệ Tiểu Trì một viên kẹo ném về phía Khương Đường.
Khương Đường nhanh tay đóng sập cửa, chặn viên kẹo lại.
Vệ Tiểu Trì đứng sững một lúc, thấy Khương Đường đã đi, cậu nhặt viên kẹo bỏ lại túi.
Thấy Khương Trạm cau có, Vệ Tiểu Trì hỏi, "Khương Lam Lam là ai vậy?"
Khương Trạm xấu hổ, "Đừng nghe chị ấy nói bậy, có Khương Lam Lam nào đâu?"
Vệ Tiểu Trì không dám hỏi thêm.
Khương Trạm đứng dậy, "Đi thôi. Về lớp lấy cặp, anh đưa cậu về."
Vệ Tiểu Trì vẫn thấy chuyện hôm nay suôn sẻ quá, như không thật.
Rõ ràng hai người yêu nhau sớm, cậu còn bỏ nhà đi. Bố cậu tìm đến trường, còn khiến mẹ Khương Trạm phải đến đây.
Chuyện rắc rối như vậy, vậy mà giải quyết nhanh gọn?
Thấy Vệ Tiểu Trì không đi, Khương Trạm quay đầu, "Sao không đi?"
Vệ Tiểu Trì liếm môi, "Đi thế này có cần chào hiệu trưởng và mẹ cậu không?"
Khương Trạm: "Không cần."
Vệ Tiểu Trì bước ra cửa, nhìn ngang ngó dọc.
Cậu tưởng bố cậu và Ngụy Dân Chinh đang núp ở đâu đó, sẵn sàng xông ra.
Vẻ lén lút của Vệ Tiểu Trì khiến Khương Trạm nhướng mày, "Cậu nhìn gì đó?"
Vệ Tiểu Trì vội quay mắt, "Không có gì."
-
Hai người quay về lớp A1 lấy cặp của Vệ Tiểu Trì, rồi ghé qua lớp A7. Đến cổng trường, Khương Trạm chợt nhớ ra, lẩm bẩm.
"Phế liệu hôm nay chưa bán."
Vệ Tiểu Trì quên béng, "Giờ còn bán không?"
Khương Trạm: "Tất nhiên phải bán, tiền đấy."
Nghe vậy, Vệ Tiểu Trì dù tâm trạng không vui cũng phải bật cười.
Hai người quay lại, mỗi người xách hai thùng rác ra khỏi cổng.
Đến nơi xa trường, Khương Trạm đột nhiên tới gần, hôn lên môi Vệ Tiểu Trì.
Vệ Tiểu Trì ngơ ngác nhìn anh.
Alpha không chút sợ hãi, "Anh chỉ bảo không thân mật trong trường, chứ ở ngoài không cấm đâu."
Mắt Vệ Tiểu Trì hoảng loạn, đầu ngón tay khẽ co lại. Cậu ngẩng đầu, đáp lại nụ hôn của Khương Trạm.