Âm Hôn Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung
Chương 13: Nụ hôn bị ép buộc
Âm Hôn Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này pháo hoa đã tắt, không còn ánh sáng lóe lên nữa, chiếc xe chìm trong bóng tối. Chỉ có đôi mắt của Chung Tần Hoài vẫn đen thẫm bất thường, nhưng lại sáng rực một cách kỳ lạ.
Liễu Tương Nghi không thể đoán được cảm xúc trong ánh mắt ấy, chỉ cảm thấy như lớp sương lạnh từ đáy hồ sâu đang lan tỏa, quấn lấy toàn thân mình.
Dù không có tiếp xúc, cậu vẫn rùng mình vì bị ánh mắt ấy khóa chặt, không thể thoát ra.
Liễu Tương Nghi mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, không hiểu tại sao hôm nay tên này lại như bị tà khí xâm nhập.
Chung Tần Hoài không nói lời nào, cậu cũng im lặng theo dõi.
Sợ rằng nói sai sẽ chọc tức tên này.
Hai người im lặng, bầu không khí trong xe trở nên kỳ lạ đến khó tả.
Đến khi ánh mắt ấy khiến da đầu cậu tê đi, Liễu Tương Nghi mới khẽ ho một tiếng, lúng túng ngồi dậy định rời xe.
Nhưng cửa xe không mở ra.
Liễu Tương Nghi: “…?”
Cậu thử hết mọi cửa trước sau, trái phải đều không thể mở. Thật kỳ quái!
Cậu lấy điện thoại định gọi cứu viện, nhưng máy cũng tắt ngóm!
Liễu Tương Nghi: “…??”
Bị nhốt trong xe, cậu biết chắc đây là trò của Chung Tần Hoài.
Cậu quay phắt đầu lại, đôi mắt phượng thoáng lộ vẻ tức giận: “Chung Tần Hoài, anh đang làm trò gì thế?”
Chung Tần Hoài không nói gì, chỉ chậm rãi giơ tay lên.
Trong khoang xe ánh sáng mờ nhạt, bàn tay ấy trắng đến lóa mắt, như được ánh trăng bao phủ, vừa trắng lại vừa thon dài mạnh mẽ.
Liễu Tương Nghi đã từng nếm mùi rồi—bị bàn tay này giữ chặt, ép vào cửa kính, dù có giãy giụa cũng không thể thoát.
Bình thường cậu rất thích ngắm nghía bàn tay đẹp như thế này, nhưng bây giờ thì không.
Vì bàn tay ấy đang giơ lên, từ từ vuốt nhẹ theo khóe môi cậu.
Lúc đầu Liễu Tương Nghi chưa biết tên này định làm gì, đến khi nhìn qua gương chiếu hậu mới thấy vệt máu trên môi mình đang bị vuốt dọc theo đường viền như thể muốn bôi máu khắp đôi môi.
Liễu Tương Nghi: “…?”
Thật quá đáng!
Cậu nghiêm giọng: “Chung—”
Chưa kịp nói xong, đầu ngón tay vừa vuốt trên môi đã thò vào trong.
Liễu Tương Nghi: “!”
Ngón tay lạnh ngắt như băng ngâm trong hồ sâu, luồn vào miệng cậu, cố tình trêu đùa đầu lưỡi.
Tên này đúng là điên!
Liễu Tương Nghi hít sâu một hơi, không khách khí cắn mạnh một cái.
Không ngờ Chung Tần Hoài chẳng nhíu mày lấy một cái.
Chỉ khi nhìn thấy đầu lưỡi đỏ thắm trong miệng cậu mơ hồ ẩn hiện, anh như chợt nhớ điều gì, hô hấp khựng lại một thoáng.
Rồi, anh rút tay ra.
Người ghé sát lại gần, hơi thở hai người hòa quyện, đôi mắt anh nóng rực nhìn thẳng vào cậu:
“Tiếp tục không?”
Liễu Tương Nghi: “…?”
Chung Tần Hoài vẫn dán mắt vào đôi môi cậu.
Hiện tại môi cậu loang đầy máu anh, đỏ rực yêu mị, như trái cấm độc trong vườn Eden, phát ra thứ mê lực khiến người ta không thể cưỡng lại.
Anh nhìn chằm chằm, như không nhịn nổi nữa, lại cúi sát thêm một chút, gần đến mức hai người gần như chung một hơi thở.
Chung Tần Hoài khẽ nhướng mày:
“Không phải cậu nói à? Lần sau muốn hôn phải báo trước.”
Nói xong, giọng anh hơi khàn, mang theo tia khẩn cầu bị đè nén, đầy khát khao:
“Giờ đã báo rồi, có thể tiếp tục chưa?”
Liễu Tương Nghi: “!”
Cậu muốn nhanh chóng hút đủ âm khí, nhưng không phải trong không khí kỳ lạ và khiến người ta hoảng loạn như thế này.
Cậu dứt khoát từ chối:
“Chung Tổng, trận đấu hôm nay đã kết thúc rồi.”
Đôi mắt Chung Tần Hoài vẫn không rời khỏi đôi môi đỏ loang máu của cậu.
“Nhưng tôi vẫn muốn tiếp tục.”
Anh nói với giọng hờ hững, nhưng trong ánh mắt kia lại lộ ra sự cố chấp đáng sợ.
Như một con quái vật bẩm sinh ngây ngô, lần đầu nếm máu tươi, liền nghiện đến không thể dừng lại, nếu không được thêm, sẽ cắn chết con mồi ngay lập tức.
Dù Liễu Tương Nghi không muốn thừa nhận, nhưng dục vọng trong ánh mắt ấy quá rõ ràng, không hề che giấu, khiến cậu lạnh sống lưng.
Đến nước này rồi, cậu chỉ có thể trách bản thân tự chuốc lấy họa, ai bảo cứ đòi “tỉ thí” với tên này để hút âm khí cơ chứ.
Giờ thì hay rồi, Chung Tổng cao lãnh ngày nào, từng bị đám người theo đuổi đồn đoán là bất lực, giờ thì sao?
Được nếm mùi dục vọng rồi thì đâm nghiện mất rồi!
Liễu Tương Nghi còn biết làm sao?
Bây giờ cậu bị nhốt trong xe.
Đánh thì không đánh lại.
Cậu chỉ còn cách nghiến răng nghiến lợi mỉm cười với con ma trước mặt:
“Nếu Chung Tổng ngài tỉ thí cho đến khi hài lòng, có thể thả tôi ra không?”
Khóe môi Chung Tần Hoài khẽ nhếch, như đang cười, nụ cười ấy khiến người ta nghiến răng nghiến lợi, đầy vẻ đắc ý như thể anh đã nắm chắc cậu phải nhượng bộ.
Liễu Tương Nghi giận đến bốc khói, lao lên, hung hăng cắn vào môi anh.
Bị cắn, Chung Tần Hoài vẫn không chau mày, ngược lại còn lộ ra vẻ thỏa mãn đến quỷ dị.
Là cảm giác hài lòng khi hai đôi môi cuối cùng lại dính sát vào nhau.
Anh điêu luyện tiến vào, ngậm lấy đầu lưỡi Liễu Tương Nghi, hai đầu lưỡi quấn lấy nhau, cảm giác tê dại lan ra từng đợt, khiến anh không thể cưỡng lại, tim đập rối loạn.
Hồi còn đi học, anh từng thấy một cặp đôi trốn ra vườn sau trường để hôn trộm, lúc đó anh chỉ liếc mắt rồi thản nhiên bước qua.
Trao đổi nước bọt? Gớm chết được.
Cũng từng bị người theo đuổi táo bạo cưỡng hôn, anh càng tránh xa như tránh rắn, nhấc chân đạp bay đối phương.
Sao bây giờ lại hôn mãi không chán?
Cảm thấy vẫn chưa đủ.
Còn muốn nhiều hơn nữa.
Nụ hôn kéo dài khiến Liễu Tương Nghi gần như bỏ chạy khỏi ghế phụ, vất vả lắm mới trườn được ra hàng ghế sau, nhưng cổ vẫn bị bàn tay thon dài mạnh mẽ kia giữ chặt.
Không còn đường lui, chỉ có thể ngửa đầu dựa vào ghế sau, bị ép buộc chấp nhận nụ hôn dài lạnh lẽo ấy.
Đôi mắt phượng của cậu, nơi khóe mắt đều bị hôn đến đỏ bừng.
Chung Tần Hoài hôn đến mức phải thở dài một tiếng thật sâu.
Trước đây sao anh lại thấy hôn môi là chuyện bẩn thỉu?
Hóa ra… hôn lại ngọt đến vậy.
Ngọt điên người!