Trò Chơi Sự Thật Và Lời Tiết Lộ Bất Ngờ

Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa

Trò Chơi Sự Thật Và Lời Tiết Lộ Bất Ngờ

Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Câu nói lười nhác, bất cần của Phó Lận Chinh vừa dứt, Dung Vi Nguyệt lập tức rụt tay lại như bị bỏng. Vừa xấu hổ, cô lại vừa choáng váng trước sự tự phụ của người này.
Trời ơi, cô chỉ vô tình quên buông tay anh ra, mà anh có thể tự biên tự diễn thành cô muốn lợi dụng anh...
Da mặt anh ta mà mỏng chỗ nào chứ, phải nói là dày đến mức đạn bắn không thủng thì có.
Lúc này, anh em nhà họ Hạ và Ân Lục đi chụp ảnh phía trước đã quay lại, "Hai người sao đi chậm thế, bọn tớ ngại chả dám làm phiền."
"A Chinh leo núi lúc nào cũng đi đầu, hiếm khi thấy tụt lại cuối hàng thế này. Vừa nãy bọn tôi thấy rồi đấy nhé, nắm tay nhau thắm thiết nhỉ."
Gò má Dung Vi Nguyệt nóng bừng, giải thích: "Không có, là vừa rồi tớ suýt ngã, anh ấy chỉ đỡ tớ một chút thôi."
Người đàn ông nghe vậy cười khẽ một tiếng, lười nhác hùa theo một câu: "Đúng vậy, tôi xưa nay vẫn luôn thích giúp đỡ người khác như thế."
Dung Vi Nguyệt: "..."
Ba người kia nhịn cười, nhìn thấu nhưng không nói ra, tiếp tục đi về phía trước đến quầy bán vé cáp treo, ngồi đợi mấy người bạn khác ở sảnh chờ dành cho du khách.
Rất nhanh, một giọng nam chất phác mang theo tiếng cười vang lên:
"Mọi người ở đây à, tôi tới rồi đây!"
Giọng nói này hơi quen tai, Dung Vi Nguyệt quay đầu lại, nhìn thấy là bạn học cùng lớp năm lớp mười hai, Hồ An.
Hồ An là một thủ khoa khối tự nhiên, hồi cấp ba cao lớn, mập mạp, mọi người đặt biệt danh là Anh Hạt Dẻ, tính tình thật thà, dễ mến. Cậu ấy cũng là anh em tốt với nhóm Phó Lận Chinh. Da cậu ấy trắng trẻo, khi cười lộ hàm răng trắng bóc trông khá ngố tàu, nhìn qua thì tưởng đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển, nhưng thực tế lại rất thông minh, thường xuyên cùng Dung Vi Nguyệt đi thi Olympic Toán, thành tích ngang ngửa nhau.
Ân Lục kinh ngạc vỗ tay Dung Vi Nguyệt: "Hồ An gầy đi nhiều quá! Con trai 18 lột xác, không nhận ra luôn!"
Hồ An bây giờ như lột xác, cao gầy dong dỏng, đeo balo leo núi mặc áo nỉ quần thể thao, trên người có vài đường nét cơ bắp. Hồ An chào hỏi Dung Vi Nguyệt, lại nhìn về phía Ân Lục, nở nụ cười hơi ngượng ngùng:
"Ân Lục, lâu rồi không gặp."
Ân Lục mỉm cười chào hỏi cậu ấy: "Anh Hạt Dẻ, bây giờ cậu càng ngày càng đẹp trai nha. Ấy xin lỗi tớ quen mồm gọi biệt danh cậu..."
Hồ An cười: "Không sao, vẫn có thể gọi tớ như vậy."
Hạ Thiên Đường chia cam cho cậu ấy: "Còn tưởng anh bị giữ lại công ty tăng ca, tối nay mới đến được chứ."
Hồ An nhận lấy, ngồi xuống cạnh Phó Lận Chinh: "Viết code xong cái là anh chuồn luôn."
Hạ Tư Lễ trêu chọc: "Hôm nay dù có dầu sôi lửa bỏng nó cũng phải chạy tới, gặp bạn học cũ quan trọng lắm đấy."
Mặt Hồ An nóng lên, Ân Lục nói: "Vào Tết Dương lịch năm lớp mười hai, Phó Lận Chinh tổ chức cho chúng ta đi leo núi. Anh Hạt Dẻ thế mà lần đầu tiên trốn lớp luyện thi tiếng Anh cấp tốc, leo núi suốt dọc đường còn học từ vựng, sau đó vở còn bị rơi xuống dưới nữa chứ, hahaha."
Hồ An cười: "Lần này là do lâu quá không gặp cậu và Vi Nguyệt rồi. Anh Chinh hai hôm trước nửa đêm còn gọi điện thoại bảo với tớ là Vi Nguyệt đang sống cùng cậu ấy, tớ còn định hỏi bao giờ qua đó chơi đây."
Dung Vi Nguyệt: ?
Phó Lận Chinh: "..."
Phó Lận Chinh ho khan, lạnh lùng liếc xéo Hồ An: "Nửa đêm nửa hôm cậu mơ màng cái gì thế? Ai nói với cậu?"
Hồ An: ???
Rõ ràng là cậu nói mà!
Cậu ấy đang định mở lịch sử trò chuyện ra, một giọng nữ ngọt ngào vang lên: "Anh, qua đây, anh Lận Chinh bọn họ ở đây này!"
Một thiếu nữ buộc tóc hai bên chạy đến, Hạ Tư Lễ nhìn thấy cô bé: "Tiểu Doanh, sao em cũng tới đây? Hôm nay em không đi học à?"
"Thôi đi anh Tư Lễ, hôm nay là thứ bảy mà. Anh trai em bảo tổ chức sinh nhật cho anh, hơn nữa anh Lận Chinh cũng ở đây, đương nhiên em phải đến rồi."
Phó Tiêu Doanh nhìn thấy Phó Lận Chinh, cười tít mắt sán lại gần anh: "Anh Lận Chinh, lâu lắm không gặp, nhớ anh quá đi mất, anh thấy em có vui không?"
Phó Lận Chinh dựa lưng vào ghế, vẻ mặt cạn lời, anh dịch sang bên cạnh, "Em nhìn xem anh có giống đang vui không?"
Dung Vi Nguyệt nhìn cảnh này hơi ngẩn người. Một người đàn ông trẻ tuổi đi tới, Hạ Tư Lễ giới thiệu hai người này: "Đây là Phó Tắc Thừa, bạn nối khố của tớ và A Chinh, bác sĩ nội khoa rất tài giỏi. Đây là em gái cậu ấy, Phó Tiêu Doanh, cô nhóc đang học lớp mười một."
Phó Tắc Thừa làm việc ở bệnh viện hạng 3A, tuổi còn trẻ mà y thuật lại cao siêu, dáng người cao ráo, sống mũi đeo kính gọng đen, gương mặt nhã nhặn, quý phái. Nhìn thấy Dung Vi Nguyệt, anh ta nhướng mày đầy hàm ý: "Đây chính là Dung Vi Nguyệt sao?"
Dung Vi Nguyệt chào hỏi anh ta, Phó Tắc Thừa nhìn cô, nụ cười càng sâu hơn: "Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, cuối cùng tớ cũng hiểu tại sao một kẻ cuồng nhan sắc đỉnh cấp lại có thể sa ngã trong nháy mắt rồi."
"Hả? Cái gì với cái gì thế?"
Phó Tắc Thừa nhận được ánh mắt sắc lẹm như dao của ai đó, cười cười không nói tiếp. Phó Tiêu Doanh nhiệt tình cười với Dung Vi Nguyệt: "Chị gái xinh đẹp quá, chào chị nha."
Dung Vi Nguyệt ngượng ngùng mỉm cười chào lại cô bé. Phó Lận Chinh lười nhác tháo tai nghe xuống, đứng dậy: "Đủ người rồi thì đi thôi."
Đoàn tám người rầm rộ đi xếp hàng lên cáp treo. Cáp treo quy định sáu người một cabin, Dung Vi Nguyệt đi bên cạnh Ân Lục, sắp đến lượt bọn họ thì đột nhiên Phó Lận Chinh gọi cô:
"Dây giày em bị tuột rồi."
Những người khác đi về phía trước, Dung Vi Nguyệt vội vàng ngồi xổm xuống buộc dây giày. Phó Lận Chinh đút tay túi quần, ung dung đứng bên cạnh cô.
Phía trước, anh em nhà họ Hạ cùng Ân Lục, Hồ An lên xe. Hạ Tư Lễ thấy Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt tụt lại cuối cùng, lập tức gọi hai anh em nhà họ Phó:
"Hai người lên đây, chúng ta sáu người một xe, A Chinh cậu và Vi Nguyệt không đủ chỗ, đi chuyến sau nhé!!"
Dung Vi Nguyệt: Ơ?
Hạ Tư Lễ nhướng mày với Phó Lận Chinh, ý bảo tớ chỉ giúp được đến đây thôi. Ai ngờ Phó Tiêu Doanh kéo tay Phó Tắc Thừa đang định lên xe lại, cười vẫy tay với Hạ Tư Lễ: "Không sao đâu, hai anh em em đi cùng xe với anh Lận Chinh chị Vi Nguyệt, không để họ phải cô đơn đâu. Mọi người đi trước đi, hẹn gặp trên đỉnh núi!"
Hạ Tư Lễ: "..."
Phó Tắc Thừa: "..."
Phó Lận Chinh: "..."
Phó Lận Chinh nhìn Phó Tắc Thừa, bật cười vì tức: "Em gái cậu giỏi thật đấy."
Phó Tắc Thừa nín cười, cái này cũng không trách anh được mà...
Cabin kế tiếp tới, Dung Vi Nguyệt bước nhanh lên xe, Phó Lận Chinh bước theo, ngồi xuống bên cạnh cô. Hai anh em nhà họ Phó ngồi đối diện, còn có hai người lạ nữa.
Cáp treo từ từ leo lên cao, bên ngoài núi non trùng điệp, xanh ngát. Phó Tiêu Doanh trầm trồ khen đẹp mắt, Dung Vi Nguyệt nhìn qua cửa kính ra ngoài, cảm giác như đang treo lơ lửng giữa không trung, sống lưng toát mồ hôi lạnh toát.
Đừng nói là cáp treo cao thế này, hồi đó Phó Lận Chinh đưa cô đi hẹn hò ngồi vòng đu quay, cô sợ đến mức không dám mở mắt, giống hệt một chú thỏ con. Phó Lận Chinh thấy cô đáng yêu quá chừng, ôm người vào lòng, giọng nói trầm ấm, khàn khàn đầy từ tính:
"Vậy thì hôn môi, không nhìn phong cảnh là không sợ độ cao nữa."
Lúc đó quả thật cô không sợ nữa, nhưng nửa tiếng sau đi xuống môi sưng tấy cả lên, xấu hổ đến mức giận anh rất lâu, không thèm để ý đến anh.
Lúc này sắc mặt Dung Vi Nguyệt hơi tái đi, cúi đầu nhìn chằm chằm vào túi xách của mình. Hai giây sau giọng nói của Phó Lận Chinh truyền đến: "Dung Vi Nguyệt."
Cô hơi ngẩn người, quay đầu lại, anh nhìn vẻ mặt lo lắng của cô, lười nhác nói: "Đổi chỗ, tôi muốn ngắm cảnh."
Anh đứng dậy, cô đành phải lập tức dịch vào giữa cabin.
Phó Lận Chinh đứng chắn bên ngoài, như thể đang bảo vệ cô ở giữa, bàn tay với những khớp xương rõ ràng đưa cho cô một chai nước: "Vừa hay mua dư."
Cô nhìn thấy là loại nước có ga vị chanh quất mà cô thích nhất.
Cô sững sờ một lát, "Cảm ơn."
Cô uống nước, cảm giác khó chịu dần tan biến. Phó Tiêu Doanh ngồi đối diện mắt sáng bừng lên: "Anh Lận Chinh, còn không em cũng muốn uống."
Phó Lận Chinh dang rộng đôi chân dài, "Hết tiền rồi, tôi chỉ mua dư một chai thôi."
"..."
Mười phút sau, bốn người xuống cáp treo. Đi bộ ra ngoài, có một điểm chụp ảnh miễn phí của khu du lịch, chụp xong, xuống cổng ra ở tầng dưới có thể lấy ảnh ngay tại chỗ.
Phó Tiêu Doanh cười tít mắt hỏi Phó Lận Chinh: "Anh Lận Chinh, chúng ta chụp chung một tấm nhé?"
Phó Lận Chinh: "Không."
Phó Tiêu Doanh bất lực cũng chụp xong, đến lượt Dung Vi Nguyệt, cô đi tới trước tấm bia đá, Phó Lận Chinh đi theo sau. Người thợ chụp ảnh hỏi: "Hai người quen nhau à?"
Dung Vi Nguyệt ngây người: "Quen..."
"Vậy chụp chung nhé? Phía sau còn nhiều người xếp hàng lắm."
Cô tưởng Phó Lận Chinh sẽ từ chối, ai ngờ anh đi tới bên cạnh cô. Thợ chụp ảnh nhìn hai người: "Hai vị phiền đứng gần vào chút, cười lên nào."
Người đàn ông bước lại gần một bước, cao đến mức cô chỉ đứng tới vai anh, tim cô đập loạn xạ. Trên đỉnh đầu, giọng nói trêu chọc nhàn nhạt vang lên: "Nhìn ống kính, còn nhìn tôi làm gì?"
Vành tai cô hơi nóng lên, điều chỉnh lại tầm mắt.
Chụp xong đi xuống dưới, Phó Tiêu Doanh bĩu môi: "Anh Lận Chinh, không phải anh bảo không chụp sao?"
Phó Lận Chinh nhướng mày: "Không muốn chụp với em, không được sao?"
"..."
Dung Vi Nguyệt hơi ngẩn người, đi xuống tầng, bốn người kia đang lấy ảnh rồi. Cô nhận được một tấm ảnh màu hai tấc đơn giản, độ phân giải hơi mờ. Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, chiếc váy dài thêu hoa của cô bay bay trong gió, đứng nghiêm chỉnh mỉm cười nhạt với ống kính, Phó Lận Chinh đứng bên cạnh dáng người cao lớn đĩnh đạc, đôi mày sắc bén dường như ẩn chứa nét dịu dàng như có như không.
Bốn người kia nhìn thấy ảnh của họ: "Vãi chưởng, hai người thế mà lại chụp ảnh đôi à?!"
Hả??
Thế là Dung Vi Nguyệt phát hiện những người khác đều là ảnh đơn, ngây người như phỗng. Hạ Tư Lễ cười: "Hai người thế này... trông giống ảnh cưới ra phết đấy."
Mọi người cười ồ lên, Dung Vi Nguyệt xấu hổ đỏ bừng cả mặt, cầm lấy tấm ảnh đi về phía thùng rác, nhưng bị Phó Lận Chinh giữ lại: "Em làm gì thế."
"Cái đó... tôi thấy không đẹp, hay là vứt đi thôi."
Phó Lận Chinh cười khẩy, giật lấy tấm ảnh trong tay cô: "Tôi nổi tiếng thế này, nhỡ tấm ảnh này bị người khác nhặt được mà nhận ra tôi, đến lúc đó hai ta truyền ra scandal, tôi giải thích với bên ngoài thế nào đây?"
"..." Sự trong sạch của anh lại bị cô làm vấy bẩn rồi sao?
Người đàn ông đút tấm ảnh vào túi: "Tôi tự xử lý."
Cô không quản nữa, thôi bỏ đi, chắc về nhà anh sẽ xé nó đi thôi.
Buổi tối mọi người đến sơn trang, cất hành lý xong xuôi thì đến nhà hàng dùng bữa.
Trong phòng bao là một cái bàn tròn, Dung Vi Nguyệt ngồi cạnh Ân Lục. Phó Lận Chinh vào muộn nhất, chỉ còn lại vài chỗ trống và chỗ cạnh Dung Vi Nguyệt.
"A Chinh, cậu ngồi chỗ tớ không?" Hồ An hỏi.
Phó Lận Chinh ngước mắt nhìn Dung Vi Nguyệt, cô hơi nhìn sang chỗ khác, khóe mắt lại thấy anh đi tới, kéo ghế ngồi xuống cạnh cô, lười nhác nói: "Không cần, bên này gần cửa sổ, không khí trong lành."
Hạ Tư Lễ trêu chọc: "Đâu chỉ thế, không khí còn ngọt ngào nữa chứ."
"..."
Ân Lục và Hạ Thiên Đường đều cười. Thực đơn được mang lên, Hạ Tư Lễ nhận lấy: "Phó Lận Chinh, bữa tối nay có phải cậu bao không? Tôi gọi thoải mái đấy nhé."
Phó Lận Chinh: "Tùy, cậu dọn sạch cái quán này cũng không thành vấn đề."
"Tại sao lại để A Chinh bao?" Phó Tắc Thừa hỏi.
Hạ Tư Lễ cười: "Tôi đây là ăn sinh nhật sớm theo lịch âm, A Chinh nói đây là sinh nhật độc quyền của tôi, năm nào cũng sẽ tặng tôi một phần quà hậu hĩnh, đúng không?"
Phó Lận Chinh nhếch môi ừ một tiếng.
Gọi món xong lẩu được bưng lên, gia vị để tự pha chế. Dung Vi Nguyệt múc nửa bát ớt hiểm, Phó Lận Chinh cười khẩy: "Nhiều thế này có ăn nổi không?"
"Được chứ, bây giờ tôi ăn cay giỏi lắm."
Anh cười: "Đắc ý cái gì, cũng không xem là ai đào tạo, lúc đầu lỡ cắn phải miếng ớt thì mặt đỏ bừng cả lên."
"..."
Trước kia cô không biết ăn cay, là Phó Lận Chinh dẫn dắt cô thích ăn, sau này không cay không vui.
Anh múc gần đầy một bát ớt hiểm, cô nhìn thấy phát hiện mình vẫn chưa 'ghê gớm' bằng anh. Đồ ăn được bưng lên, Phó Lận Chinh đưa nước uống cho cô: "Uống chút đi, không lát nữa đau bụng lại khóc nhè."
"..." Nghĩ đến chuyện hôm đó, cô không muốn để ý đến anh. Phó Lận Chinh xoay bàn xoay, Dung Vi Nguyệt ngẩng đầu lên thường xuyên thấy thịt bò, sách bò cô thích ăn đều ở trước mặt, anh thong thả gắp, cô cũng gắp theo.
Phó Tắc Thừa nhúng thịt, hỏi Phó Lận Chinh: "Lâu rồi không gặp em gái cậu, con bé dạo này thế nào?"
Phó Lận Chinh có một cô em gái tên là Nghê Âm, anh thản nhiên nói: "Dạo này con bé bận đóng phim, đang ở đoàn phim."
Hạ Tư Lễ nói đã gọi điện thoại, nhưng Nghê Âm bận quá nên không đến được: "Phó Tắc Thừa cậu đừng tưởng tớ không biết tâm tư của cậu, đừng có mà dòm ngó em gái A Chinh, người ta bây giờ bạn trai là siêu sao đấy."
"Hahaha ai dòm ngó chứ! Tớ chỉ quan tâm một chút thôi."
Hạ Tư Lễ nói Nghê Âm biết Dung Vi Nguyệt ở đây, rất muốn qua gặp cô, hồi cấp ba quan hệ của hai người cũng khá tốt. Dung Vi Nguyệt cũng cảm thấy tiếc nuối, nói mong lần sau gặp mặt. Hồ An hỏi: "Thế còn A Dữ? Cậu ấy về nước rồi mà, sao hôm nay không đến?"
Hạ Tư Lễ trêu chọc: "Cậu trông mong Hạ Hành Dữ bây giờ có thể tham dự hoạt động kiểu này của chúng ta á? Người ta mới về nước, trăm công nghìn việc."
"Cậu gọi điện hỏi thử xem, biết đâu cậu ấy ở gần đây thì sao."
Hạ Tư Lễ đành phải gọi cho Hạ Hành Dữ. Đầu dây bên kia bắt máy, Hạ Tư Lễ nói sinh nhật mình, có muốn đến ăn cơm không, giọng nói trầm ổn, quý phái của người đàn ông truyền đến: "Có những ai ở đó."
Hạ Tư Lễ báo tên một lượt, Hạ Hành Dữ: "Phó Lận Chinh đi một mình sao?"
Phó Lận Chinh: ?
Hạ Tư Lễ cười: "Đúng rồi, nhà cậu ấy có mỗi mình cậu ấy thôi."
"Tôi không rảnh, bây giờ đang họp," Giọng Hạ Hành Dữ lạnh nhạt, xa cách, "Sinh nhật vui vẻ."
Tút, cúp máy luôn.
Hạ Tư Lễ: "..."
Nghê Âm không ở đây là cậu ta như thế đó sao?! Đứa nào cũng trọng sắc khinh bạn!
Phó Lận Chinh nhướng mày: "Nó có ý gì? Quan tâm tôi đến thế sao?"
Hạ Tư Lễ nhịn cười, quan tâm cái búa, "Không có, người ta có thể là đặc biệt muốn xem cậu có dẫn bạn gái đến không thôi."
Phó Tiêu Doanh thở dài: "Trong số các anh, lạnh lùng nhất là anh Lận Chinh và anh Hành Dữ, em chưa thấy anh Hành Dữ cười bao giờ. Còn anh Lận Chinh nữa, em kết bạn Wechat với anh cả năm rồi, sao anh chẳng đồng ý?"
Phó Lận Chinh: "Không có việc gì thì kết bạn làm gì."
"Em gái à em đừng hy vọng nữa, A Dữ hiếm khi kết bạn với con gái lắm, bao nhiêu người xin số cậu ấy đều không cho." Hạ Thiên Đường cười.
Ân Lục: "Nhưng mà buổi hòa nhạc mùa hè năm lớp mười hai ấy, Phó Lận Chinh phơi mã QR Wechat của mình ra, một đêm bao nhiêu người thêm bạn đó."
Hồ An giải thích giúp: "Lúc đó A Chinh có đồng ý ai đâu."
Hạ Tư Lễ trêu chọc: "Quả báo nhãn tiền, sau đó cậu ấy trăm phương ngàn kế muốn kết bạn với một cô gái, người ta nhất quyết không đồng ý, A Chinh vì thế mà còn nhuộm tóc hồng suốt một tuần đấy."
Phó Tiêu Doanh trời sập: "Anh Lận Chinh còn có lúc chủ động kết bạn với con gái sao, ai thế?!"
Mấy người xung quanh không hẹn mà cùng lén lút liếc nhìn về một hướng.
Đương sự chẳng phải đang ngồi ngay đây đó sao?
Trong lòng Dung Vi Nguyệt dâng lên những gợn sóng, nhớ lại hồi lớp mười hai Phó Lận Chinh và cô quen biết chưa được bao lâu, anh đã thông qua nhóm chat lớp mà kết bạn với cô. Cô nói không có việc gì thì không kết bạn với người lạ. Một tuần sau, Phó Lận Chinh nhuộm quả đầu hồng xuất hiện ở trường, toàn trường bùng nổ, có người hỏi anh, anh lười nhác cười: "Không kết bạn được với người ta, thua cuộc thì đành thôi."
Toàn trường chấn động, đến bây giờ bức ảnh đó thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trên diễn đàn trường Lan Cao, rất nhiều người gọi anh là "Anh Hồng".
Dung Vi Nguyệt biết anh vì vụ cá cược, càng không muốn để ý đến anh. Mãi cho đến vài ngày sau cô bị côn đồ quấy rối bên ngoài trường, Phó Lận Chinh trực tiếp đánh cho bọn chúng một trận, đáy mắt anh u ám: "Muốn chết sao, xin lỗi cô ấy ngay."
Hôm đó mặt anh bị thương mấy chỗ, Dung Vi Nguyệt sợ hãi lấy cồn i-ốt cho anh, anh thản nhiên hỏi ngược lại: "Dung Vi Nguyệt, ông đây vì em mà bị thương rồi, em không nên thể hiện chút gì sao?"
Cô ngơ ngác, anh cúi người nhìn cô, giọng nói trầm thấp đầy từ tính: "Đồng ý kết bạn với tôi đi, không đùa em đâu, tôi thật sự muốn kết bạn với em."
Anh đường hoàng nói sau này có chuyện của lớp cần hỏi cô. Dung Vi Nguyệt quay đầu bỏ đi, đến lớp bồi dưỡng thi Olympic Toán của trường. Ai ngờ Phó Lận Chinh đi ngang qua gõ cửa, chẳng thèm để ý đến những người khác trong lớp, mặc áo sơ mi trắng, quần đồng phục, khóe môi nhếch lên nụ cười phong lưu nhìn về phía cô: "Nhớ xem điện thoại nhé."
Trong điện thoại nằm một lời mời kết bạn mới do anh gửi đến.
Mặt cô đỏ bừng cả lên, chưa từng thấy ai mặt dày mày dạn đến thế.
Phó Tiêu Doanh hỏi: "Vậy cuối cùng cô gái đó có đồng ý không?"
Phó Lận Chinh nhìn vào mắt Dung Vi Nguyệt, thong thả mở miệng: "Không nhớ nữa, phải hỏi đương sự thôi."
Vành tai Dung Vi Nguyệt hơi nóng, không nhìn anh, mọi người xung quanh cười mà không nói gì. Phó Tắc Thừa gắp thức ăn cho Phó Tiêu Doanh: "Thôi đi cô nương, đừng bát quái nữa, mau ăn đi..."
Bữa cơm diễn ra náo nhiệt, ăn xong mấy người đi dạo quanh sơn trang.
Ở đây tiện ích gì cũng có, mọi người đề nghị đi hát karaoke. Trong phòng bao, cocktail cũng được mang lên, mọi người hát hò một lúc, Hạ Tư Lễ nói chỉ uống rượu hát hò chán lắm, phải chơi trò chơi gì đó.
Phó Tắc Thừa đề nghị: "Trò kinh điển nhất đi, gõ 7?"
Gặp bội số của 7 hoặc số có chứa 7 thì dùng tiếng gõ thay thế việc đọc số, người thua phải uống rượu phạt, sau đó người đối diện bốc một lá bài, bắt người thua hoàn thành nhiệm vụ trên đó.
Hạ Thiên Đường nói mình có mang bài Truth or Dare (Thật hay Thách), Ân Lục phấn khích: "Cậu chuẩn bị cũng chu đáo quá đi!"
"Đương nhiên rồi, tớ là nữ hoàng trò chơi mà!"
Thế là cuộc chơi bắt đầu, mọi người lần lượt báo số, tốc độ tăng nhanh. Hạ Thiên Đường hô 21, mọi người cười lớn: "Hạ Thiên Đường cậu rốt cuộc có chơi được không vậy!"
"Tớ là người khuấy động không khí mà!" Hạ Thiên Đường nhận phạt uống rượu, trả lời một câu hỏi thật lòng.
Lại tiếp tục, vòng này kẹt ở chỗ Ân Lục, cô ấy hô 63, cô ấy ngoan ngoãn uống rượu. Hồ An đối diện bốc bài, đọc lên: "Gửi một câu 'Em yêu anh/Anh yêu em' cho khung chat khác giới đầu tiên trên Wechat."
Mọi người nhao nhao lên, Ân Lục thao tác xong đưa cho họ xem: "Đầu tiên chính là ghim bạn trai tớ, muỗi thôi."
"Ái chà chà, rắc cơm chó rồi!"
Hồ An rũ mắt cũng uống một ngụm rượu, nhếch khóe môi: "Đến đây, đến đây, tiếp tục nào."
Cuộc chơi tiếp tục, mọi người ít nhiều đều mắc lỗi.
Duy chỉ có hai người chưa từng sai.
Hạ Tư Lễ rất khó chịu: "Vi Nguyệt là học bá thì thôi đi, Phó Lận Chinh cậu dựa vào đâu mà không sai hả?"
Người đàn ông nhếch môi: "Trò chơi đơn giản thế này mà cũng thua được sao?"
"Không được, bọn mình tăng tốc độ lên nữa, nhất định phải bắt họ thua!"
Tuy nhiên Dung Vi Nguyệt sơ suất, hô 84.
"7 x 12 = 84!!"
Dung Vi Nguyệt bất lực cười nhạt, "Tớ uống."
Người đối diện là Phó Lận Chinh, anh rút một lá bài, nhìn thấy nội dung ánh mắt hơi khựng lại, ngước mắt nhìn cô, thản nhiên hỏi:
"Ngoài người nhà ra, người khác giới em liên lạc thường xuyên nhất là ai?"
Hạ Tư Lễ và những người khác nhìn sang.
Câu hỏi này cũng quá...
Bạn khác giới của Dung Vi Nguyệt không nhiều, đại học càng ít tiếp xúc với con trai, cô nghĩ nghĩ rồi nói: "Bành Thanh Thời đi."
Chỉ nhìn tần suất thì Bành Thanh Thời thường xuyên liên lạc với cô nhất, hai người trước đó còn cùng ở CLB gốm sứ, cho nên thường xuyên cùng mấy người bạn đi chơi.
Phòng bao bỗng nhiên yên tĩnh đi vài phần.
Phó Lận Chinh mân mê ly rượu.
Đôi mắt rũ xuống, đen kịt như mực.
Vài giây sau, người đàn ông ném lá bài lên bàn, dựa vào ghế, đuôi mắt rũ xuống: "Bỏ qua, tiếp tục."
Mấy người bạn nhìn nhau, trong lòng Dung Vi Nguyệt khẽ động, cũng rũ mắt xuống.
Trò chơi tiếp tục, rất nhanh Dung Vi Nguyệt lại hô sai, mọi người cười cô bắt đầu 'lật kèo' rồi. Phó Lận Chinh theo lệ lại bốc bài: "Nếu em gặp chuyện cần tìm người giúp đỡ, người đầu tiên em tìm trong số những người ở đây là ai?"
"Vậy chắc là Lục Lục."
Phó Lận Chinh ngước đôi mắt thâm sâu nhìn cô, nói nội dung không có trên lá bài:
"Khác giới."
Cô ngẩn người, lời nói đến bên miệng xoay chuyển, nhạt giọng đáp: "Tư Lễ đi, vì cậu ấy rất nhiệt tình."
"Thế mà lại là tớ sao?" Hạ Tư Lễ ngẩn người, cười cười, "Vi Nguyệt cậu yên tâm, cậu có việc tìm tớ, tớ chắc chắn sẽ giúp, tớ không giúp thì chắc chắn cũng sẽ có người giúp."
Phó Lận Chinh liếm môi, ném lá bài, "Tiếp tục đi."
Cấp độ khó quá, mọi người nói bắt đầu lại từ đầu. Hồ An hô đến 6, Phó Lận Chinh bên cạnh lạnh nhạt mở miệng: "7."
Mọi người: ???
"Không phải chứ đại ca, 7 cậu hô trực tiếp luôn sao?"
Phó Lận Chinh rũ mắt cầm ly rượu lên, như không quan tâm ngửa đầu uống cạn, ngước mắt nhìn thẳng vào Dung Vi Nguyệt: "Bốc đi."
Cô rút một lá, nhìn thấy nội dung thì ngây người, giọng nói hơi căng thẳng: "Nói ra phẩm chất em muốn học hỏi nhất ở người đối diện."
Ánh mắt Phó Lận Chinh rơi vào cô, vài giây sau, cười như không cười nhếch môi:
"Làm việc quyết đoán, không chút do dự, có tính không?"
Móng tay Dung Vi Nguyệt bấm vào lòng bàn tay hơi đau, Ân Lục vội nói: "Đúng thế, Vi Nguyệt dù sao cũng là bà chủ mà, trong công việc chắc chắn phải rất quyết đoán."
Mọi người tiếp tục, qua mấy vòng lại đến lượt Phó Lận Chinh, anh lại hô sai.
Dung Vi Nguyệt nhìn lá bài, mím môi hỏi:
"Anh hoài niệm khoảng thời gian nào trong quá khứ nhất?"
Phó Lận Chinh dựa vào ghế, vài giây sau nói: "Lớp mười hai."
Hô hấp Dung Vi Nguyệt hơi ngưng trệ, rũ mắt xoa nắn vết sẹo ở hổ khẩu, một nỗi chua xót dâng lên trong lòng.
Bầu không khí trở nên vi diệu, Hạ Tư Lễ giảng hòa: "Đúng đúng đúng, tớ cũng hoài niệm lớp mười hai lắm, hồi đó chúng ta thường xuyên đi chơi được..."
Sau đó cuộc thi tiếp tục, Phó Lận Chinh như cố ý, uống hết ly này đến ly khác, câu hỏi cứ thế nối tiếp nhau.
Dung Vi Nguyệt bốc bài mà tim đập chân run, chỉ sợ lại hỏi trúng câu hỏi kỳ quái gì nữa.
Vòng cuối cùng, Phó Lận Chinh hô 35.
"Người này lại sai rồi!"
"Đến đây, đến đây, hỏi cậu ấy."
Dung Vi Nguyệt rút ra một lá, nhìn thấy câu hỏi, thở phào nhẹ nhõm: "Trong vòng ba tháng gần đây, món đồ đắt nhất anh từng mua là gì? Giá bao nhiêu?"
"Hả? Câu hỏi kỳ quặc gì thế này??"
"A Chinh cậu có phải mở app mua sắm của cậu ra xem không."
"Hahahaha app mua sắm làm gì có, cậu ấy chắc chắn là đi mua xe rồi, có phải chiếc McLaren đầu tháng không?"
Phó Lận Chinh cầm ly rượu, ngửa đầu uống cạn.
Hơi rượu xộc lên cổ họng, lan tỏa vị cay nồng, chát chúa.
Ánh đèn trong phòng bao mờ ảo, sườn mặt lạnh lùng của người đàn ông chìm trong bóng tối, đôi mắt đen rũ xuống, ẩn vào trong ánh sáng và bóng tối, như phủ một lớp tro bụi nhàn nhạt.
Anh mở miệng, giọng nói trầm khàn bị rượu làm cho rất nhạt nhòa:
"2600 vạn, Hòa Thịnh Đình."