Một buổi chiều oan nghiệt, sau cú sốc nấm độc suýt đoạt mạng, tôi bàng hoàng nhận ra mình đã "xuyên không" vào một cuốn tiểu thuyết thuộc thể loại NP (đa phu), vô tam quan, với lời cảnh báo rành rọt: "Cân nhắc trước khi nhảy hố!" Thân phận của tôi? Nữ chính – cô giúp việc nhỏ bé, lạc giữa dinh thự xa hoa của một thái tử gia quyền lực bậc nhất thủ đô. Tỉnh dậy trên giường bệnh, mắt tôi hoa lên đếm đi đếm lại: sáu... chỉ vỏn vẹn sáu nam chính? Một nỗi thất vọng không hề nhỏ dâng trào. Tôi thốt lên đầy nghi vấn: “Sao mới có sáu người thế này? Chủ nhật là được nghỉ phép à?” Tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía Thái tử gia, hắn nhếch mép: “Sớm biết em có sức sống mãnh liệt đến vậy, tôi đã chẳng cần phải ‘thương hương tiếc ngọc’ làm gì rồi.” Nhưng khi đầu óc hoàn toàn tỉnh táo, nhận ra sự thật phũ phàng... tôi chỉ còn biết bật khóc nức nở: “Chồng ơi, em sai rồi, huhu...” Thái tử gia ung dung tháo cà vạt, ánh mắt thâm sâu khóa chặt lấy tôi: “Yên tâm, chủ nhật không nghỉ. Tất cả chúng ta sẽ cùng nhau ‘sống’ đúng theo tiết tấu trong cái cuốn ‘tiểu thuyết rác rưởi’ mà em hằng mong ước ấy.”