Chương 116: Tết Mùa Xuân – Sớm Sớm, Chiều Chiều (phần 2)

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử

Chương 116: Tết Mùa Xuân – Sớm Sớm, Chiều Chiều (phần 2)

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thầy La hôm nay thật là tốt. Hắn tặng lì xì cho toàn bộ đám trẻ, cả trẻ nhỏ lẫn trẻ lớn. Ban đầu Hà Hiểu Đống kiên quyết không nhận, cho rằng mình không quen biết, sao có thể nhận lì xì bừa bãi của người lạ, như mắc nợ ân tình vậy.
Thi Sương Cảnh bảo: “Cứ nhận đi, lỡ sau này cần tiền gấp thì sao.”
Hà Hiểu Đống nhận lấy, nói với La Ái Diệu vài câu chúc Tết sáo rỗng. Cậu siết chặt bao lì xì rồi hỏi Thi Sương Cảnh: “Anh có lì xì không?”
“Có chứ.” Thi Sương Cảnh lộ một góc lì xì trong túi cho Hà Hiểu Đống thấy.
Hà Hiểu Đống muốn hỏi: Nếu anh là em, em bảo anh nhận lì xì của một người đàn ông trẻ tuổi xa lạ để sau này dùng khi cấp bách, thì anh có nhận không? Anh không biết câu trả lời của Thi Sương Cảnh. Tiền rất quan trọng, không có tiền thì không thể diện. Bây giờ bàn chuyện thể diện có vẻ hơi buồn cười, nhưng Thi Sương Cảnh nói thật, hơn nữa bọn họ đều cần tiền.
Hà Hiểu Đống càng muốn hỏi: Tại sao anh có thể thoải mái nhận tiền? Dù mọi người thường đùa trên mạng “Có phú bà nào ngó ngàng đến tôi không”, nhưng Thi Sương Cảnh, đã lâu không gặp, anh quen biết “Thầy La” ở đâu? Anh ta là ai? Chưa từng thấy anh đối xử với ai giống như vậy.
Hà Hiểu Đống cảm giác mình giống người họ hàng nghèo khó của Thi Sương Cảnh, người thân của mình sống tốt thì đáng mừng, nhưng trong lòng vẫn không khỏi ghen tị. Khi nhận lì xì rất vui, nhưng quay lưng lại lại oán trách bản thân vô dụng. Anh còn cảm giác mình giống một nhân vật khác, nhưng hiện giờ chưa nghĩ ra.
Thi Sương Cảnh thì không suy nghĩ nhiều tới chuyện đó. Anh đã quên mình từng thận trọng trước 1.000 tệ của La Ái Diệu, thậm chí còn muốn tính 2 tệ một bài hát để bù lại khoản vay, hiện tại chỉ nhớ mình đã quẫn bách tới mức nào khi không có tiền cứu mèo.
La Ái Diệu âm thầm lắng nghe. Hắn không phải thần của Jesus Christ để tự phán đoán ai có tội, ai vô tội. Phật vốn có sự lạnh nhạt đối với thất tình lục dục, luôn dùng góc nhìn từ trên cao – “Ta biết hết, nhưng ta không can thiệp, ta khuyên ngươi thành không.” Chỉ có góc nhìn của con người mới thích hợp nhất; các ngươi đều có lý, đây chính là trưởng thành, nhận lấy, mất đi, hồ đồ sống hết một đời, các ngươi không cần dừng lại, dù sao cái mới cũng sẽ lấn át cái cũ, quan trọng là để thời gian chảy trôi.
(Thành không: tức đạt đến tính “Không”, dẹp bỏ mọi ham muốn, không bị ràng buộc bởi bất cứ thứ gì.)
Mỗi trẻ nhỏ được lì xì 500 tệ, mỗi trẻ lớn 2.000 tệ, đối xử bình đẳng, Thi Sương Cảnh không nhận được nhiều hơn Hà Hiểu Đống. Bất ngờ là, Thi Sương Cảnh cũng chuẩn bị tiền lì xì cho bọn trẻ, mỗi đứa 500 tệ.
“Mấy đứa phải giữ tiền cẩn thận, đừng tiêu lung tung nhé!” Ông Cao thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà. Thấy bọn nhỏ mang tiền ra vò, lộn qua lộn lại, ông nhắc nhở.
Đậu Tương hỏi Thi Sương Cảnh có thể mua một chiếc điện thoại không? Thi Sương Cảnh đáp rằng em còn nhỏ lắm, bây giờ dùng điện thoại vẫn quá sớm. Chẳng bao lâu nữa lũ trẻ sẽ lên tiểu học, hoặc đã học lớp 1 rồi. Vài đứa không biết giữ tiền, vài đứa thì quá tằn tiện, nhưng dù sao cũng cho chúng một chút hi vọng – Lưu Thiến ở đây, hàng năm bà cũng lì xì mỗi đứa 50 tệ. Giờ chúng vẫn chưa có khái niệm về 50 và 500, nhưng chẳng mấy chốc chúng sẽ biết.
Rất vui, nhưng mệt chết đi được.
Đây là suy nghĩ của Thi Sương Cảnh về Tết năm nay.
Làm việc nhiều thì cơ thể mệt mỏi, tâm lý không nhẹ nhõm. Thi Sương Cảnh cứ luôn suy nghĩ vu vơ. Trước kia cậu chỉ nhìn thấy chính mình và cuộc sống của mình, bây giờ cậu dư thừa sức lực, muốn chăm lo cho người khác, nhưng áp lực về đạo đức và giáo dục lại khiến cậu khó lòng làm ngơ.
Làm người lớn khó quá. Nghĩ ngợi nhiều mà chỉ làm được rất ít. Chỉ có thể ấp ủ hi vọng, mong mọi người có thể đi tới nơi tốt đẹp hơn.
Nhân lúc không ai chú ý, cậu lén hỏi La Ái Diệu: “Anh phát lì xì cho lũ trẻ, bọn nó sẽ không nợ gì anh chứ?”
“Em lật lì xì lại xem tôi viết gì.”
Thi Sương Cảnh lấy bao lì xì của mình ra, phát hiện La Ái Diệu viết: “Người tặng quà: Nhà Thi Sương Cảnh kính chúc”.
“Ồ, thế này thành ra em tặng hai lần à.” Thi Sương Cảnh thở dài.
“Muốn tặng thì tặng thôi.” La Ái Diệu đáp điềm nhiên.
Ăn tối xong, mọi người tập trung trong phòng sinh hoạt xem Xuân Vãn. Trong tủ lạnh có vỏ sủi cảo làm sẵn, Thi Sương Cảnh trộn nhân, gói xong ăn luôn. Trong khoảng nghỉ ngắn ngủi, cậu gọi điện cho Lưu Thiến, muốn báo cho bà biết tình hình lũ trẻ, rằng cậu chăm sóc chúng rất tốt, bà không cần lo.
Cuộc gọi đầu tiên, thời gian chờ qua đi mà chẳng ai bắt máy.
Có lẽ Lưu Thiến đang bận hoặc không cầm điện thoại? 20 phút sau, Thi Sương Cảnh lại gọi lần nữa, lần này bà bắt máy, nhưng chỉ đáp liến thoắng “không tiện nghe máy, lát nữa sẽ gọi lại”. Thi Sương Cảnh nắm chặt điện thoại, lần đầu tiên nghe giọng bà Lưu như vậy, vừa chán ghét vừa hoảng loạn. Bà bị sao thế?
Bên phía La Ái Diệu cũng không yên, Thi Sương Cảnh thấy hắn ra ngoài nghe điện thoại. Hành lang cô nhi viện buổi đêm như một dải cát màu vàng sẫm, có thể tan biến bất cứ lúc nào; La Ái Diệu nói chuyện, hơi thở trắng mờ nhòe cùng ánh đèn tạo thành bão cát và sương trắng trong bức tranh cát. Âm thanh trong TV vang ầm, trong khu công nghiệp cấm bắn pháo hoa, trong phòng và ngoài phòng, huyên náo và tĩnh lặng không có ranh giới rõ ràng, sự vật cứ như hòa trộn bừa bãi, như chạm vào chuyển giao giữa cỏ mùa đông và cỏ mùa xuân.
9 giờ, Thi Sương Cảnh mang nguyên liệu và nhân sủi cảo tới, dọn sạch chiếc bàn lớn trong phòng sinh hoạt, dạy đám nhóc cùng nhau làm sủi cảo. Hà Hiểu Đống không muốn tham gia nên lên lầu nghỉ ngơi. Khi Thi Sương Cảnh đang dạy bọn nó cách nặn vỏ sủi cảo, Lưu Thiến đã gọi lại, lần này là video.
Cậu phủi bột trên tay rồi nhận máy. Ở bên kia, Lưu Thiến che một bên mặt, phía sau là bức tường trắng xóa, bà bảo: “Bà đang ở cục cảnh sát… Tiểu Cảnh à, trong cô nhi viện vẫn ổn chứ?”
“Sao bà lại ở cục cảnh sát?!” Thi Sương Cảnh hoảng, “Sao bà che mặt thế? Mặt bà bị sao vậy?”
Lưu Thiến dịch tay ra, toàn bộ mặt dưới bên trái sưng tấy, khóe miệng rách da, vết thương mới chưa kịp chuyển sang màu đen, chỗ sưng nóng ran.
“Bà mua vé tàu sáng mai rồi, ngày mai bà sẽ về cô nhi viện.” Lưu Thiến vừa nói vừa vén lọn tóc rối bù, nghẹn ngào ứa lệ, không muốn nói nhiều, cứ dụi mắt.
Khi nhìn tay Lưu Thiến qua video, Thi Sương Cảnh mới nhận ra bà đã già lắm rồi, vẫn phải chịu đòn. Cậu cố nén nước mắt, bảo bây giờ bọn trẻ chuẩn bị làm sủi cảo, rồi cho bà xem bọn trẻ. Camera chuyển sang phía sau, cậu bảo mấy đứa nói “Chúc mừng năm mới” với bà. Cậu giới thiệu nhân sủi cảo có cải thảo, nấm hương, thịt heo, rau hẹ và trứng gà; chương trình Xuân Vãn đang phát tiết mục múa truyền thống, các cô gái yểu điệu thướt tha, đứng thẳng xoạc chân tựa những cây trâm ngọc; camera còn quay cả quần áo mới, giày mới, đồ chơi mới của bọn trẻ.
Lưu Thiến bảo cậu bật loa ngoài, bà nói: “Ngày mai bà về nha, các con phải nghe lời anh Tiểu Cảnh đấy, ngoan ngoãn đi ngủ, buổi tối đừng chạy lung tung, cẩn thận bị Niên Thú bắt mất… Các con phải cảm ơn anh Tiểu Cảnh nghe chưa?”
(Niên Thú là quái thú trong truyền thuyết Trung Hoa, xuất hiện vào giao thừa năm mới để ăn thịt người và gia súc; vì vậy người dân trong dịp đầu năm thường đốt pháo, thắp nến, mặc đồ và treo giấy đỏ để xua đuổi Niên Thú.)
Thi Sương Cảnh định tìm một góc tiếp tục trò chuyện với Lưu Thiến, nhưng bà bảo đang ở cục cảnh sát nên không tiện nói nhiều, rồi bỗng trong loa có tiếng đàn ông chửi rủ, Lưu Thiến nhắm mắt bịt tai, sau đó tắt video.
Thi Sương Cảnh ngồi thừ trên ghế gỗ, như bị rút mất một nửa sức lực. Khi vào cửa, La Ái Diệu đã tắt điện thoại, sắc mặt hắn cũng khó coi. Hai người chạm mắt nhau, Thi Sương Cảnh đứng lên, giục La Ái Diệu ra ngoài.
“Bà Lưu bị đánh.”
“Vậy à – Đúng là một khởi đầu tồi tệ cho năm mới.”
“Em cứ tưởng bọn em đã cùng nhau trải qua những chuyện….” Thi Sương Cảnh dừng một thoáng, cân nhắc lời, “…thì bà ấy sẽ được che chở. Nhưng vì sao bà ấy vẫn phải chịu khổ?”
“Chúng sinh đều đang chịu khổ, đây là điều không thể tránh khỏi.” La Ái Diệu nói, “Em nhắc tới ‘che chở’, lẽ nào em không biết mọi thứ đều có cái giá của nó? Cái giá phải trả và công lao của bà ấy trước kia không đủ để xóa bỏ mọi đau khổ mà bà ấy phải chịu trong đời này.”
La Ái Diệu hơi bực mình, nhưng hắn biết đây không phải lỗi của Thi Sương Cảnh; Thi Sương Cảnh chỉ ngây thơ. Thi Sương Cảnh cảm thấy hạnh phúc, nhưng vì có nhiều người đang chịu khổ nên cậu muốn La Ái Diệu can thiệp – vì sao? La Ái Diệu không tới để bảo vệ công lý cho nhân gian. Con người có pháp tắc riêng, ngay cả việc hắn “dây dưa” với Thi Sương Cảnh cũng xuất phát từ sự tất yếu huyền diệu nào đó, còn những kẻ khác tại sao lại tìm tới hắn chứ.
Lòng Thi Sương Cảnh rối bời, cậu muốn đổi chủ đề, “Vừa nãy ai gọi cho anh? Sao anh lại tắt máy?”
“Liễu Văn Bân cầu xin tôi đi tìm vợ con ông ta, thương gia mua hụt tượng Phật trong hội đấu giá trước đã mò tới nhà ông ta, vợ con ông ta bị kẻ nọ đưa ra ngoài, bấy giờ Liễu Văn Bân mới phát hiện điều bất thường. Thương gia kia muốn bức tượng Phật của tôi, tôi bảo Liễu Văn Bân bán cho kẻ đó nhưng Liễu Văn Bân không chịu.” La Ái Diệu lùi lại, vuốt tóc rủ trên trán, vô cùng phiền muộn, “Tại sao tôi lại khiến con người có ảo giác như thế – Rằng tôi tới để thực hiện nguyện vọng của con người, rằng tôi rất dễ thỏa hiệp. Trong chùa có biết bao kim thân mặt mũi từ bi, cầu xin họ là được rồi, cần gì van nài một Phật Tử Mật giáo chưa niết bàn như tôi?”
“Nhưng người khác đã cầu xin anh giúp đỡ… Nếu anh có thể giúp, nếu bọn họ sẵn sàng trả cái giá đắt, anh cũng có thể giúp họ một lần mà?”
La Ái Diệu như nghe thấy chuyện buồn cười nhất trên đời, hắn lắc đầu, không muốn nói nhiều nữa, nói huỵch toẹt ra thì chắc chắn sẽ gây tổn thương. Thế nhưng Thi Sương Cảnh lại ghé sát, gặng hỏi thêm một lần về đáp án không nên nghe. Cậu đúng là muốn tiến một thước, La Ái Diệu giận tái mặt, hắn biết thanh niên trên lầu đang nghe trộm, bèn hạ giọng: “Em có biết vì sao tôi lại ăn con người không?”
“Người ta luôn xem nhẹ chuyện ‘ước nguyện’. Họ có thể cầu nguyện trước các vị Phật đã hóa thành hư vô, tự an ủi mình hoặc dùng cái giá nhỏ nhoi để đổi lấy bước tiến nhỏ nhoi. Bọn họ tìm tới tôi, tôi là cỗ máy nguyện lực mạnh nhất hiện thế, con người cầu nguyện với tôi, như thề thốt với tôi thì ước nguyện của họ sẽ trở thành ‘nhân’, và tôi sẽ dẫn dắt họ đạt được ‘quả’ – mà điều đó lại cần họ dùng cả đời để trả. Quá nhiều kẻ đạt được ‘quả’ rồi thì quên mất rằng phải dùng cả đời mình để tu hành, giữ nghiêm giới luật của tôi.”
“Những kẻ phá vỡ lời thề, không thể thực hiện lời thề mà vẫn đòi hỏi cưỡng cầu, tôi sẽ lấy đi tính mạng của chúng trước kỳ hạn.”
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức trái tim dán vào trái tim, quan hệ mập mờ, nhưng lời nói như một con dao găm lạnh lẽo xuyên qua gáy Thi Sương Cảnh.
“Em không cần lo về lời thề hay cái giá của em, những điều ấy không áp dụng với em.” La Ái Diệu hỏi, “Chúng ta vẫn về nhà đón Tết chứ?”
“Chắc đêm nay em vẫn phải ở cùng bọn trẻ, ngày mai bà Lưu mới về, em còn phải bàn giao.” Thi Sương Cảnh lùi lại một bước, “Em hiểu ý của anh, cứ xem như em chưa nói mấy lời ban nãy.”
“Sáng mai em qua đây thì cũng vậy thôi mà.”
“Nếu đêm nay em về nhà, chúng ta đừng làm có được không?”
“Ngày đầu tiên của năm mới mà đã ra điều kiện rồi ư?”
Lòng Thi Sương Cảnh vẫn lạnh toát. Cậu thậm chí thống hận bản thân vì sợ La Ái Diệu, nhưng không thể kiểm soát được. Cậu bông đùa gượng gạo: “Anh từ chối giúp tài xế Liễu là để lên giường với em vào giao thừa đấy à.”
“Ừ. Tôi biết em không muốn, cũng biết lòng em hiện tại rất khó chịu, nhưng tôi vẫn phải nói rằng, đúng vậy.” La Ái Diệu đáp, “Đây là điều em đã hứa và tôi đã chấp nhận, nên tôi không muốn em nuốt lời.”
✿Tác giả có lời muốn nói:
Thân phận phi nhân loại của anh Phật Tử… Tiểu Cảnh à, cậu không thể đang nói giữa chừng mà quên mất luôn đấy nhé…