Chương 157: Kẻ trí giả lẩn thẩn • Gặp ma – Phần 1

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử

Chương 157: Kẻ trí giả lẩn thẩn • Gặp ma – Phần 1

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
**Chương 157: Kẻ trí giả lẩn thẩn • Gặp ma – Phần 1**
Thi Sương Cảnh đứng bật dậy, vẻ mặt hồn nhiên vừa tan biến. Cậu không có chút ấn tượng nào về Hứa Yến Chi, nhưng lại nhớ rõ nước da và giọng nói của kẻ này. La Ái Diệu nhắc khẽ: Anh ta là tín đồ của tôi, từng gặp ở hội đấu giá rồi, đúng là cái người gốc Phúc Kiến suốt buổi tán dóc với chúng ta ấy.
Thi Sương Cảnh sực nhớ ra. Lần trước gặp Hứa Yến Chi, hắn ăn mặc chững chạc, cử chỉ cũng đứng đắn. Việc nhảy dựng lên vừa rồi đã phá vỡ hình tượng của cậu, hơn nữa cậu còn đang mặc đồng phục học sinh, đúng là khác hẳn hồi ở hội đấu giá.
Đoàn từ thiện gồm sáu người, chia làm hai xe. Ngoài hai nhân viên phụ trách công tác xã hội và phúc lợi trẻ em, còn có một nhân viên thẩm định tài chính, trưởng đoàn kiêm nhân viên thẩm định quản lý dự án, tài xế, và đặc biệt là Hứa Yến Chi lạc lõng theo đoàn.
La Ái Diệu: Em đi hỏi hắn xem tại sao lại tới cô nhi viện.
Thi Sương Cảnh nhận lệnh, lấy lại bình tĩnh bước tới hỏi: "Hứa tiên sinh, anh đến đây làm gì? Phật Tử có dặn dò anh à?"
"Tôi đến chơi với cậu thôi. Cậu thông minh hơn tôi nhiều, tôi xem cậu như em trai có sao đâu?" Hứa Yến Chi vẫy tay, "Đùa thôi. Đầu tháng trước, cụ nhà tôi mấy đêm liền nằm mơ thấy chuyện lạ nên rất lo lắng cho Phật Tử. Năm nay nhiều trưởng bối trong gia tộc phải đến khách sạn F thờ phụng thangka của Phật Tử, tôi đến trước để thay họ chuẩn bị, tiện thể ghé thăm cậu một chút."
Hứa Yến Chi chẳng nhắc tới "cậu" của Thi Sương Cảnh. Hắn nhận ra người cậu này, cũng nhớ rõ lời giới thiệu của hắn trước đó. Đối với sự nhiệt tình của người cậu này, Hứa Yến Chi không dám hỏi nhiều. Là tín đồ của Phật Tử, hắn luôn cảm thấy ngượng nghịu trước những người như Trác Dật Luân, nếu tỏ ra quá thân thiết thì e như phản bội Phật Tử, nên giữ khoảng cách cho an toàn.
Lưu Thiến lộ vẻ hoang mang. Sao người của tổ chức từ thiện lại quen biết Tiểu Cảnh? La Ái Diệu liếc qua Thi Sương Cảnh và Hứa Yến Chi đang nói chuyện, rồi đến bên Lưu Thiến – người mà Lưu Thiến mời tới cứu viện. Lưu Thiến hạ giọng hỏi: "Tôi tạm thời giấu tượng Quỷ Tử Mẫu Thần đi rồi, bà ấy không tức giận chứ?"
"Bà ấy có thể di chuyển được tức là bà ấy không tức giận rồi."
Thi Sương Cảnh định nói gì đó thì thấy La Ái Diệu và Lưu Thiến dẫn mấy nhân viên trong đoàn vào sân cô nhi viện, chẳng còn quan tâm đến cậu nữa. Cậu định đuổi theo thì bị Hứa Yến Chi ngăn lại: "Thi tiên sinh, cậu nói thật cho tôi biết đi, Phật Tử vẫn ổn chứ?"
"Sao anh lại hỏi thế?"
"Haiz, tôi đã kể cho cậu chưa? Lúc thờ phụng tượng Phật Tử, cụ nhà chúng tôi sẽ dùng khăn tay lau sạch bức tượng, màu sắc ra sao sẽ là chỉ thị tương ứng. Dạo này bà cụ lau kiểu gì cũng ra màu đỏ máu bồ câu, trước kia toàn đỏ san hô thôi…… Bà cụ bất an lắm, trong gia phả cũng chẳng ghi chép trường hợp này, tôi đành phải đến hỏi cậu, dù sao cậu cũng là người được Phật Tử lựa chọn mà."
Thi Sương Cảnh nghĩ bụng, haiz, cậu không tiện nói với Hứa Yến Chi rằng Phật Tử bảo mình không thể niết bàn, nguyên nhân đang đứng trước mặt hắn đây. Nhưng chuyện này có liên quan gì đến việc Hứa gia lau tượng ra màu máu bồ câu nhỉ?
La Ái Diệu: Không liên quan đâu.
La Ái Diệu: Dạo này tâm trạng tôi bực bội, chẳng muốn làm việc.
Thi Sương Cảnh: Ôi…… Anh không sao chứ?
La Ái Diệu: Tôi thì sao được?
Thi Sương Cảnh tìm cách lảng tránh Hứa Yến Chi, hắn hỏi gì cậu cũng đáp không biết, giọng điệu lúc nói không biết nghe cứ như biết chút gì đó mà không thể nói ra. Hứa Yến Chi đổi chiến thuật, kiên trì bảo Thi Sương Cảnh cùng vào tham gia khảo sát chấm điểm với đoàn.
Đối với câu hỏi của nhân viên đoàn, Lưu Thiến trả lời phần lớn, chủ yếu về chăm sóc trẻ em, tình hình nhập viện và lịch sử cô nhi viện; La Ái Diệu phụ trách phần nhỏ nhưng chuyên môn sâu. Lưu Thiến nhờ hắn đóng vai tình nguyện viên có kiến thức phong phú. Hắn dặn Lưu Thiến nhớ kỹ tên giả của mình, là Trác Dật Luân chứ không phải thầy La.
Thi Sương Cảnh lặng lẽ quan sát La Ái Diệu, khi giao tiếp bên ngoài hắn vẫn tươi tỉnh sáng láng, chẳng thể nhận ra vẻ lười biếng nhàn rỗi ở nhà. Một mình La Ái Diệu có thể trả lời câu hỏi của bốn người, Lưu Thiến nghe mà ngơ ngác, không biết có phải mình đã mời một viện trưởng hay không. Cách nói chuyện chuẩn chỉnh của hắn khiến đoàn nhân viên cũng shock, buổi khảo sát buộc phải chuyển sang vấn đề giấy tờ. Họ nhờ Lưu Thiến dẫn đi xem xét tình hình chi tiêu thu nhập của cô nhi viện mấy năm gần đây – chuyện quan trọng bậc nhất, bởi họ mang tiền đến đây mà.
Thi Sương Cảnh: La Ái Diệu, bình thường anh ở nhà bức bối lắm đúng không?
La Ái Diệu: ……
Thi Sương Cảnh: Khu công nghiệp này nhỏ xíu, chẳng náo nhiệt gì, anh cũng chẳng có bạn bè ở đây……
La Ái Diệu: Nửa phần trước thì tôi đồng ý, nhưng nửa phần sau —— Tôi vốn chẳng cần bạn bè, dù ở thành phố cũng thế.
Thi Sương Cảnh: ……
La Ái Diệu: ……
Thi Sương Cảnh: Thảo nào lúc em nói "Em muốn làm bạn của anh", anh lại từ chối ngay. Hình như anh chẳng bao giờ dùng từ "bạn trai" với em.
La Ái Diệu: Nhân duyên của tôi phải giữ ở mức đơn giản, trực tiếp, rõ ràng. Mối quan hệ "bạn bè" quá mơ hồ, đại diện cho tình cảm nhu cầu, không thể định nghĩa rõ ràng. Tình cảm của em đối với tôi, và của tôi đối với em đều dễ định nghĩa, không cần phải làm bạn.
Hứa Yến Chi vỗ tay bốp, Thi Sương Cảnh lại ngẩn người. Cậu nói xin lỗi, mặt không hề biểu lộ cảm xúc. Hứa Yến Chi vuốt cằm hỏi: "Chiều nay cậu có về trường không? Giờ không còn sớm, hay chúng ta tìm chỗ ăn trưa đi? Cậu là dân bản địa, dẫn đường nhé?"
Thi Sương Cảnh nhận nhiệm vụ. Cậu biết trong khu công nghiệp có quán đồ xào ngon, nếu mọi người không ngại thì trưa nay có thể tới đó. Trong đoàn từ thiện, ngoài tài xế ra thì tất cả đều là nữ, họ dễ làm thân với Lưu Thiến, dù sao cũng là người làm công tác xã hội, đi công tác là chuyện thường. Họ chẳng quá kén chọn trong chuyện ăn uống.
Mọi người vừa ngồi xuống quán, Thi Sương Cảnh vừa gọi món xong thì Lưu Thiến nhận điện thoại của ông Cao. Nghe xong, sắc mặt Lưu Thiến biến sắc. La Ái Diệu nhạy bén nhận ra bà đang run rẩy, chẳng may cậu đang bị Hứa Yến Chi bám sát, liền đứng dậy bảo hắn và cô Lưu về cô nhi viện trước, mọi người cứ ăn.
La Ái Diệu: Em ở lại đây, không cần đi theo. Tôi vẫn ở trong khu công nghiệp, không đi xa đâu.
Thi Sương Cảnh bất an nhưng cố kiềm chế. Cậu nghe nói đoàn mang mấy triệu tệ tới đây trợ cấp giai đoạn đầu, trên bàn không thể thiếu người cô nhi viện.
*
Lưu Thiến nhìn thấy người đàn ông từ xa. Tâm trạng bà vô cùng phức tạp, nhưng bị tìm tới tận nơi rồi, còn chạy đi đâu được?
Người đàn ông trung niên, mặc thường phục giản dị, trông khá giả. Ông Cao không cho gã vào cô nhi viện vì trẻ đang nghỉ trưa, nguy hiểm. Gã ngồi chờ ở bồn hoa ngoài cổng, cũng nhìn thấy Lưu Thiến liền đứng bật dậy kêu: "Mẹ!"
La Ái Diệu lặng lẽ theo sát, giữa mùa xuân mà hắn tỏa ra vẻ nghiêm nghị, u ám.
"Sao con tìm được tới đây? Chúng ta ra chỗ khác nói chuyện đi, đừng ở nơi làm việc của mẹ……"
"Mẹ, Hiểu Lỵ và Ngưu Ngưu cũng tới, con đưa hai mẹ con họ tới thành phố D chơi, tiện thể thăm mẹ một chút."
"La…… Thầy Trác, thầy cứ về với Tiểu Cảnh và mọi người đi, nó là con trai tôi, không sao đâu. Chồng cũ của tôi không đi cùng là tốt rồi."
La Ái Diệu lặng lẽ bỏ chiếc chày kim cang – vật dụng thường ngày của Thi Sương Cảnh – vào túi áo khoác. Hắn muốn xác minh một chuyện, bèn nói: "Đừng lo, tôi cũng đến rồi, nếu Tiểu Cảnh đi với bà thì nhất định em ấy cũng sẽ đi theo đến cùng. Tôi chỉ qua đây thay em ấy mà thôi."
Gã đàn ông trung niên liếc nhìn La Ái Diệu, ánh mắt khiến người khó chịu, nhưng gã lập tức che giấu, giả vờ chẳng nghĩ ngợi gì. Lưu Thiến giới thiệu Cao Phong là con trai mình, rồi giới thiệu Cao Phong về La Ái Diệu – tình nguyện viên cô nhi viện.
Cao Phong nói vợ và con trai gã đang ở trong xe, muốn mời mẹ qua gặp, nhưng chẳng hề nhắc nửa lời về chuyện hồi Tết. Lưu Thiến lau mồ hôi trán, bất đắc dĩ dẫn con dâu và cháu trai đi. La Ái Diệu đứng trước cổng cô nhi viện, cách nhà khoảng 300m. Cao Phong tưởng La Ái Diệu không nghe thấy, liền vào thẳng vấn đề.
"Mẹ, dạo này con túng thiếu, hai cửa hàng của con lỗ nặng…… Mẹ xem, Ngưu Ngưu còn nhỏ thế, cần tiền lắm. Mẹ cho con vay ít được không, trong nửa năm con sẽ trả."
"Con muốn vay bao nhiêu?"
"Mẹ ơi, ờm…… 200.000 được không ạ?"
"Con muốn lấy cả tiền mua quan tài của mẹ đấy à?"
"Con sẽ trả lại mà! Mẹ ơi, mẹ là mẹ ruột, mẹ đâu thể trơ mắt nhìn con bị cưỡng chế vì thất tín…… Ngưu Ngưu nhà con còn bé xíu……"
La Ái Diệu nghe xong drama không tưởng. Lưu Thiến kết hôn sinh con năm hai mươi hai tuổi, hai mươi ba tuổi vẫn đang cho con bú mà đi thi đại học, vừa làm sinh viên vừa làm mẹ. Nay Cao Phong đã bốn mươi sáu tuổi, nhìn kiểu gì cũng chẳng phải trẻ con. Đêm giao thừa vừa rồi, chồng cũ của Lưu Thiến bạo hành bà, đánh gãy xương cằm, bà phải chạy về khu Lệ Quang. Vừa tháo nẹp xương xong thì đứa con trai thiếu tiền lại tìm đến đòi nợ. Lưu Thiến ảo não vô cùng nhưng chẳng thể làm ngơ. Càng nghe càng thấy phức tạp, hóa ra vợ con Cao Phong là đời thứ hai, Lưu Thiến bảo bà và Ngưu Ngưu không quen biết nhau, bởi đứa cháu trai bà từng chăm sóc đã lên cấp ba, bà chẳng biết tên họ vợ hai của gã.
Nếu không phải La Ái Diệu ngăn Thi Sương Cảnh, chắc chắn cậu sẽ cảm thấy phải bảo vệ bà Lưu, thậm chí muốn tìm Cao Phong để đòi lời giải thích.
Song hiện tại dường như chưa đến mức xung đột kịch liệt, chày kim cang trong túi áo vẫn tròn trịa, cộm vào sườn La Ái Diệu.
Lưu Thiến cũng chẳng có nhiều tiền đến thế để cho Cao Phong vay, dù có thì bà cũng không muốn đưa. Nhưng bà lo rằng buổi chiều Cao Phong sẽ lại tìm mình, biết đâu gã lại chầu chực quanh đây. Nếu Cao Phong phát hiện đoàn từ thiện mang tiền tới cô nhi viện, việc Lưu Thiến không cho vay sẽ biến thành "lỗi lầm" của bà – rằng bà không có đức làm mẹ, thấy chết không cứu, vi phạm luân thường đạo lý.
La Ái Diệu thay thế vị trí của Thi Sương Cảnh, nhưng chỉ canh chừng từ xa. Hắn chỉ cần đảm bảo Cao Phong không đột nhiên bắt cóc Lưu Thiến vào xe là được.
Nói đi cũng phải nói lại, hồi mới tới khu Lệ Quang, La Ái Diệu đã cảm thấy nhân tình nơi này chẳng ra làm sao. Khu công nghiệp càng phát đạt, quan hệ càng rối rắm. Từ chuyện đã xảy ra có thể thấy từng có không ít sự kiện đổ máu hoặc hỗn loạn, người bản địa lẫn ngoại lai đều mang dao, khát máu. Hay nói cho đúng, xưa nay những sự kiện hỗn loạn kiểu này chẳng hề ít, chỉ là mọi người không biết mà thôi. Trong những sự kiện ấy có bao nhiêu vụ liên quan đến La Ái Diệu, bản thân hắn cũng khó lòng nhớ rõ, trừ phi lật xem sổ công đức hoặc sổ sinh tử. Mà từ trước tới nay, hắn chẳng bao giờ thống kê chuyện đó.
✿Tác giả có lời muốn nói:
Quả nhiên Phật Tử là người hướng ngoại!