Chương 180 – Đại trí giả ngu, Giết Phật chứng yêu

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử

Chương 180 – Đại trí giả ngu, Giết Phật chứng yêu

Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*
Chương 180: Đại trí giả ngu • Giết Phật chứng yêu
La Ái Diệu vẫn nhớ ngày mình phát hiện thanh kiếm gãy trong ngăn tủ ở nhà Thi Sương Cảnh. Tình cảm của họ lúc ấy còn mơ hồ, hắn không giải thích gì thêm, chỉ bảo Thi Sương Cảnh giữ thanh kiếm gãy bên mình. Kể từ ngày ấy, La Ái Diệu cảm nhận được thanh kiếm sẽ sớm được rút ra. Từ chày kim cang tới kiếm Văn Thù, Văn Thù Bồ Tát luôn hiện hữu một cách mơ hồ, khiến hắn không thể bỏ qua nhưng cũng không thể chắc chắn.
Mấy mũi tên được lắp lên cung, nhắm vào con sư tử đang định cản trở hành động của Thi Sương Cảnh. La Ái Diệu không biết Thi Sương Cảnh có thể xuyên thấu khe hở cánh sen để quan sát hắn, nên mũi tên kim cang vừa bắn đã xóa bỏ nhân quả do Thi Sương Cảnh gây ra khi sư tử xanh bị thương – "phàm nhân không thể làm hại thần thú, nếu làm sẽ mang tội."
La Ái Diệu hiểu rằng trong quan niệm Phật quốc truyền thống, thứ bậc là rạch ròi: cấp thấp không thể giết cấp cao, chỉ cấp cao mới có thể giết cấp thấp. Tuy nhiên, các vị Phật không dùng chữ "giết" mà coi mọi sinh mệnh phiền nhiễu là ma; phá ma sẽ làm thiên hạ sạch sẽ, giết người là loại bỏ chướng của mình. Nếu người đó không phải chướng, sao mình lại giết?
Hiện tại, công dụng của cung tên đã thay đổi. Không còn để triệt tiêu nhân quả do Thi Sương Cảnh gây ra, mà là La Ái Diệu chủ động kiểm soát sự hung dữ của sư tử. Mắt Phật bắn, nhìn kỹ nhiều lớp không gian, khóa chặt sư tử xanh, bắn liên tiếp bảy mũi tên. Con sư tử không kịp tránh, như bị đoạt mạng trong hư không, hoảng sợ chạy trốn, một mũi tên xuyên qua mắt trái, ghim vào cột trụ, hai chân trước chói lòi. Tiếp đó sáu mũi tên lần lượt trúng cổ, lưng, bụng và ngực.
Mũi tên cuối cùng xẹt qua trước mắt Thi Sương Cảnh với tốc độ nhanh như ánh sáng, nhưng cậu vẫn đọc được dòng chữ nhỏ trên thân mũi tên – lời nhắn của La Ái Diệu:
"Giết búp sen ấy đi."
Thi Sương Cảnh đã từng bị đủ loại tin giả lừa gạt, nên không chắc tin nào là thật. Cậu liều bạo tiến tới trước con sư tử đang giãy giụa, đoán rằng trên sáu mũi tên còn lại cũng có tin nhắn.
Quả nhiên, mỗi mũi tên đều chứa lời nhắn của La Ái Diệu, ghép lại thành đoạn sau:
"Đây là thử thách chung của Văn Thù Bồ Tát dành cho cả tôi và em.
Văn Thù mượn mệnh cách của em để hiển linh, nên em cũng có thể sử dụng kiếm Văn Thù.
Đừng tranh đấu với sư tử xanh, nó đang cố phá giới của em; con người không thể gây thương tổn cho thần thú.
Kiếm của em hẳn phải dùng với tôi.
Trong búp sen mà em đang ôm là một ‘tướng’ khác chưa hoàn thành của tôi.
Văn Thù cầm kiếm đâm Phật
[1]
de nghiệm pháp, em cũng nên cầm kiếm giết tôi để nghiệm tướng.
Giết búp sen ấy đi."
La Ái Diệu ngẫm lại, càng đồng tình với cách xoay chuyển của Địa Tạng Bồ Tát. Hắn ăn người, lấy nhân quả của tế phẩm trước rồi đưa người đó vào luân hồi – một hành động có thể xem là "giết người" và sẽ gánh chịu hậu quả. Tuy vậy, hắn không bao giờ phủ nhận mà vẫn tự nguyện ở lại thế gian hữu tình để tu hành. Đối với Phật, giết người không đền mạng mà chỉ kéo dài vô hạn dây dưa với nhân gian. Họ sợ phiền nhiễu, nhấn mạnh rằng mỗi người có nghiệp báo riêng, có lẽ chỉ để không làm bẩn tay mình.
Mật tông bén rễ tại nhân gian, thực hiện những nguyện vọng tầm thường của phàm nhân, từ đó ngộ ra đại nguyện của chính mình. Tuy nhiên, so với nguyện của đại tiểu thừa, nguyện của Mật tông chỉ là một chiếc chìa khóa. Như La Ái Diệu nhận ra, hắn sẽ làm vị Phật cầm chìa khóa chứ không phải vị Phật ngồi chờ sau cửa. Sống là trao chìa khóa, chết cũng là trao chìa khóa; hệ thống giáo hoá rõ ràng, Mật Phật là người thầy, không lên núi Tu Di mà hướng mắt về phía nhân gian hữu tình.
La Ái Diệu từng cho rằng đây là việc dơ bẩn, nhưng giờ thấy lấy nhiễm để chứng không nhiễm là vô cùng hợp lý, phù hợp với nhu cầu của hắn. Hắn có thể vẫn làm Phật Tử, dù sao cũng là vô địch thiên hạ; cũng có thể đạt Niết Bàn rồi quay trở lại, hiển hiện trước mắt con người bằng Bồ Tát tướng, Minh Vương tướng, hoặc tự tìm cách riêng, làm Mật Phật trở lại thế gian. Niết Bàn vẫn tốt hơn, vì dù vô địch thiên hạ, vẫn có núi cao hơn núi cao, không ngang cấp với Phật, nên vẫn bất tiện.
Nói đi nói lại, "việc dơ bẩn", "phiền toái", "lãng phí thời gian"… Kẻ như La Ái Diệu có rất nhiều thời gian; nếu không lãng phí thì cảm giác trống rỗng. Có người tạo ra tri thức, có người vận dụng tri thức, còn có người như La Ái Diệu, vừa sáng tạo kinh văn vừa thực hành kinh văn.
Bảo Thi Sương Cảnh cầm kiếm giết hắn chỉ là bí quá hoá liều, vì kiếm Văn Thù thực sự có thể giết Phật. Kiếm Văn Thù chưa từng thực sự đâm vào Phật Tổ; Phật Tổ luận pháp để ngăn kiếm Văn Thù, hai vị Phật kết hợp diễn một màn khổ nhục kế, dạy năm trăm Bồ Tát nguôi ngoai tội lỗi mình từng phạm. Do đó, đây là thanh kiếm đầy uy lực nhưng chưa từng rút ra khỏi vỏ.
La Ái Diệu không tranh biện với Văn Thù. Nếu thanh kiếm này nhất định phải rút ra, thì để hắn làm vị Phật Tử đầu tiên thử pháp. Nếu tất cả chỉ là ảo ảnh, khởi niệm rồi chuyển nhiệm, phá chấp, tại sao năm trăm Bồ Tát lại sợ kiếm đâm vào người mình? Phật Đà cũng sợ kiếm đâm vào người mình ư?
---
Thi Sương Cảnh phân tích tin nhắn của La Ái Diệu giữa tiếng kêu đau đớn của sư tử xanh. Cậu nghĩ, đời này mình mãi không hiểu vòng vo của Phật, nói là từ bi mà thực tế lại sinh sát.
"Phải giết búp sen. Giết kiểu gì? Đâm kiếm vào hả?" Thi Sương Cảnh nhìn chằm chằm vào khe hở giữa các cánh sen. La Ái Diệu đang ở một đầu khác của không gian, cung kim cang trên tay hắn đã hóa thành bụi vàng; những vết bỏng trên người hắn nhuộm màu vàng đồng, như lá vàng rơi. La Ái Diệu tiến về khe hở, Thi Sương Cảnh vô thức lùi lại nhưng vẫn ôm búp sen… Phải làm sao? Trên bàn thờ có một bông sen, vừa mới lấy xuống, có lẽ nên trả về.
Thi Sương Cảnh leo lên bệ, đặt búp sen về chỗ cũ, rồi ngó lại vào khe hở. La Ái Diệu đã lên đài cao, sau một khoảnh khắc bị bóng tối che lấp, mắt cậu trống rỗng, không còn tìm thấy La Ái Diệu qua khe hở. Ánh mắt xuyên thấu, chỉ thấy khoảng sân giữa mây sương tựa thiên cung, sương dày lên. Đột nhiên, trong màn sương thấp thoáng hiện ra pháp tướng trong hang bảo thạch lưu ly khổng lồ của La Ái Diệu, ánh sáng bi thương lóe lên xa xăm. Như phải dùng hết sức lực để dằn xuống xao động nội tâm, lưu ly bảy màu không còn ánh sáng; chỉ còn một tàn Phật đáng thương. Phật môn có vô vàn vị Phật khôn khéo, chỉ có một vị Phật nội tâm đầy gai nhọn, tự tìm đường đi, không có chỗ dung thân. Hắn đi trên con đường của mình, cẩn thận bước xuống nhân gian, mặc cho bao điều không biết, bao điều ngăn cách.
---
La Ái Diệu thu hồi pho tượng Mật tông đầy trói buộc trên đài, thay bằng thân thể của chính mình; cơn mưa màu đồng trở thành vàng đúc nên hắn, đây là tức thân thành Phật. Tuy nhiên, tức thân thành Phật cũng đồng nghĩa với một chữ "chết". Chẳng qua là muốn giữ thân thể tại hiện thế, ở gần người mình yêu, sao lại khó khăn đến vậy? La Ái Diệu chỉ có thể gửi hy vọng vào Thi Sương Cảnh. Dù hắn đã dùng bảy mũi tên truyền tin, tất cả chỉ là suy đoán. Hắn không dám chắc Thi Sương Cảnh sẽ làm theo lời mình, vì cậu chính là kiểu người như vậy; La Ái Diệu tin mình không bằng tin Thi Sương Cảnh. Phật Tử có chấp của chính mình, không thể độ chấp của mình.
(Tức thân thành Phật: đạt tới cảnh giới thành Phật ngay trong thân thể đang sống.)
---
Thi Sương Cảnh chỉ còn nỗi thương tâm, không hiểu sao đời này buộc một người bình thường cầm kiếm đâm Phật, còn ép đôi tình nhân chém giết nhau. Cậu nhìn quanh, con sư tử bị ghim vào cột trụ kêu oán như đang khóc, Văn Thù thử thách họ mà còn làm liên lụy tọa kỵ của mình, trong khi chân thân lại trốn tránh. Thật quá vô lý. Từ khi quen La Ái Diệu, mọi vị Phật khác chỉ tồn tại trong lời kể, bích họa, tưởng tượng, khiến người ta không tin được.
Không còn ý tưởng nào khác.
Thi Sương Cảnh không giết nổi ai. Làm hại thần thú là phá giới, làm hại người yêu là phá tình yêu và đạo đức trong tâm mình. Cậu nuốt nước bọt đắng ngắt, ôm búp sen, nắm lấy thanh kiếm Văn Thù, hai tay cầm chuôi kiếm, ánh mắt u ám nhưng kiên định. Cậu nhủ thầm, nếu đây là thử thách chung dành cho La Ái Diệu và mình, thì cùng nhau gánh đi.
Kiếm Văn Thù sắc bén cực kỳ, chém sắt như chém bùn, xuyên thủng qua búp sen trong nháy mắt, mũi kiếm chạm vào cơ thể. Thi Sương Cảnh cố ý không ghìm lực, trường kiếm đâm vào dưới ngực, chọc thủng phổi, ra máu. Máu ngấm vào khe hở cánh sen, Thi Sương Cảnh đau đớn, nhưng hôm nay chỉ là một ngày bình thường, cậu nhận thông báo trúng tuyển, đi chia sẻ với bố mẹ nơi chín suối… rồi chịu chết. Cậu oán hận, La Ái Diệu nhất định không muốn giống như "bọn họ". Không biết "bọn họ" là ai, nhưng La Ái Diệu không muốn trở thành họ.
---
Trái tim La Ái Diệu chợt đau nhói, cơn đau tăng dần như gánh chịu toàn bộ khổ đau địa ngục, dữ dội nhưng không cô đơn. Máu nóng tràn vào kim thân trống của hắn, Thi Sương Cảnh thật là ngốc. Máu thịt bốc lên mà La Ái Diệu không cảm thấy bẩn, ngược lại, hắn cho đây là sự tái tạo định mệnh.
Giữa sáng tối chồng chéo, dường như thấy Thi Sương Cảnh ôm La Ái Diệu, một thanh kiếm khóa chặt hai người – La Ái Diệu hơi ngẩng đầu, họ đều là người mới, người và Phật kiếp đầu tiên, mọi lần gặp gỡ đều liên quan tới túc mệnh trí. Dù giờ chết và tiến vào luân hồi, mai này hai người sẽ mãi dính dáng nhau. La Ái Diệu không sợ, Thi Sương Cảnh cũng không sợ.
(Túc mệnh trí: Thông nguyện của Phật cho biết được nhân duyên của mình trong mọi kiếp trước.)
"Tôi dùng chú và pháp để trói chặt tên họ và tính mạng của em. Em dùng máu và tình yêu để tưới đẫm tướng mới của anh."
Cuối cùng, quan hệ của họ như vậy. Dẫu chết cũng không hối tiếc, chỉ hận khi bị chia cách, ép cả hai đưa ra lựa chọn.
Thi Sương Cảnh thở dài, chỉ là đâm kiếm vào cơ thể, nỗi đau này không bằng lần cậu suýt chết vì bệnh. Trong mê man, cậu nhìn thấy một người bước trên không, tiến vào điện, rút ra bảy mũi tên máu. Sư tử xanh hóa thành con mèo lúc trước, lành mạnh, rúc vào lòng chủ nhân. Con người không thể thấy mặt Phật, nhưng lại thấy trời quang sau cơn mưa. Nhát kiếm này đâm xuyên Thi Sương Cảnh, khoảng trống dần khép lại, màu xám trắng lạnh lẽo như bụi phấn biến mất khỏi tầm mắt.
---
Văn Thù nói với La Ái Diệu: "Hiện tại ngươi đã nhìn thấy cậu ta thực sự rồi. Ngươi từ bỏ biện pháp, dùng thân, khẩu, ý và tam thân để nghiệm pháp, khổ luyện tâm thể. Chấp của ngươi đã dùng kiếm phá chấp của ngươi, từ nay tướng và tâm của ngươi sẽ chẳng còn vướng bận. Các ngươi không phải hoan hỉ song Phật, mà là tìm được đường đồng hành. Bồ Tát tướng đã thành, ba tướng của ngươi đều đủ, bi và trí luôn song hành, đã chuẩn bị xong hết toàn bộ rồi."
(Hoan Hỉ Song Phật là Minh Vương và Minh Phi cùng thực hiện pháp môn song tu.)
Bảy ngày sau, gặp nhau tại đàn tràng Niết Bàn.
✿Tác giả muốn nói:
Cục diện này chỉ có kiểu thánh phụ như Tiểu Cảnh mới phá giải được, nhưng sau này cậu không thể làm như thế nữa (lắc ngón tay).
Đây thực sự là lần cuối Tiểu Cảnh tự làm mình bị thương; cảm giác các lần trước giống như luyện tập.
Quá trình học Phật của anh Phật Tử đúng là từ khi sinh ra đã được sắp đặt… May mắn là hắn và Tiểu Cảnh đều si tình. Tuy nhiên, sau này cảnh tượng này sẽ trở thành ác mộng của anh Phật Tử; Niết Bàn của anh Phật Tử chính là để tránh chuyện như thế nữa.
Ủng hộ anh Phật Tử Niết Bàn xong thì đi tìm người tính sổ.
******
★Chú thích:
[1]
Văn Thù cầm kiếm đâm Phật:
Theo điển cố trong Đại Bảo Tích Kinh, có 500 vị Bồ Tát nhờ khổ công tu hành luyện được phép thần thông có thể nhìn thấy quá khứ của mình, họ phát hiện mình từng gây tội nghiệt lớn trong nhiều kiếp trước nên sợ hãi, không thể chuyên tâm tu hành chứng đạo. Văn Thù phát hiện 500 Bồ Tát này động niệm thì đáng lý nên khuyên răn, nhưng ông lại cầm kiếm đâm về phía Phật Tổ ngay trước mắt mọi người.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Phật Tổ đã ngăn Văn Thù lại, bảo ông hãy nghĩ cách đâm được ngài rồi đâm lại cũng chẳng muộn. Sau đó Phật Tổ giảng giải rằng mọi pháp trong thế gian đều như huyễn như hoá, mọi sinh mệnh cũng như vậy, vậy đâm một người sao lại tính là mang tội. (Ý dài hơn nhưng mình tóm lược vậy.)
500 vị Bồ Tát nghe lời ấy thì hiểu rằng tính của tội ác vốn là không, chớ nên mãi sầu khổ vì những tội nghiệt trong quá khứ. Từ đó cho thấy Văn Thù không thực sự định đâm Phật Tổ, mà đó là cách khéo léo để độ chúng sinh.