Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 190: Vòng tuần hoàn tình yêu – 1
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 190 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 190: Vòng tuần hoàn tình yêu – 1
Sửa chùa cũ thành chùa mới phải bắt đầu từ đâu? Thi Sương Cảnh hoàn toàn mù tịt. Nhưng xây một biệt thự trong khu nghỉ dưỡng thì lại là chuyện dễ như trở bàn tay.
Dù sao y cũng đã nghỉ việc, ở nhà rảnh rỗi chẳng biết làm gì. Nghĩ một hồi, ngoài việc ôn thi lấy chứng chỉ CPA thì chỉ còn niềm đam mê xem bản vẽ biệt thự. Ở nhà ăn bám La Ái Diệu, xem như là kỳ nghỉ dài hạn, phần thưởng cho cả quãng thời gian vừa đi làm, vừa học hành, vừa công tác vất vả. Mỗi ngày chỉ ngủ năm tiếng mà vẫn phải học, phải thi, cuộc sống ngày ấy thật sự quá đắng cay. Không thể cứ đối xử với bản thân như vậy mãi được. Cuối cùng, Thi Sương Cảnh quyết định dồn tâm sức vào việc thiết kế căn biệt thự, tích cực tham gia trao đổi ý tưởng, đặc biệt là phòng thu âm riêng của mình. Hãy cứ mơ đi, mơ thật lớn.
Căn nhà ba phòng mà hai người đang ở hiện chỉ có một phòng ngủ. Hai phòng còn lại đã được cải tạo thành thư phòng riêng cho Thi Sương Cảnh và La Ái Diệu. Riêng phòng của Thi Sương Cảnh còn được cách âm kỹ lưỡng để tiện chơi guitar mỗi khi tan làm về. Y in bản vẽ ra, trải trên sàn thư phòng, ghi chú từng chi tiết mình mong muốn: đây là phòng thu, kia là phòng luyện tập, chỗ này cần diện tích rộng để đặt thiết bị âm thanh, chỗ kia cần một phòng nghỉ nhỏ để tiện chợp mắt…
Thích một thứ là một chuyện. Nhưng biến thứ mình thích thành chuyên môn, rồi thành sự nghiệp, lại là chuyện hoàn toàn khác.
Những ngày tháng chỉ cần một chiếc điện thoại, một chiếc tai nghe có dây là có thể hát hò thâu đêm đã lùi xa vào dĩ vãng. Những đam mê từng níu giữ cũng dần phải buông xuống. Lâu lắm rồi Thi Sương Cảnh chẳng còn đăng nhập tài khoản karaoke của mình. Dường như tin nhắn cuối cùng trong nhóm karaoke là vào dịp Tết, khi y gửi lì xì chúc mừng năm mới. Tuổi tác tăng dần, những điều từng nhất quyết không buông cũng buộc phải buông. Thứ duy nhất còn đọng lại là những tia chớp rực rỡ – cả tốt lẫn xấu – vẫn ánh lên trong ký ức.
Thi Sương Cảnh kiệm lời. Kể từ khi mất đi chú mèo con, trong nhà dường như cũng mất luôn những âm thanh nhỏ nhẹ quen thuộc. Y làm việc riêng trong phòng hoặc ở phòng khách, La Ái Diệu cũng vậy. Đôi lúc cả hai cùng ở chung một không gian; có khi La Ái Diệu bước ra từ thư phòng riêng, thấy Thi Sương Cảnh bất chợt thiếp đi, liền đỡ lấy. Thi Sương Cảnh muốn La Ái Diệu “ở cạnh mình”, thực ra chẳng cần đối phương làm gì cả. Chỉ cần cùng hiện diện trong cùng một không gian, biết rằng cả hai đang ở đây, là đủ rồi. Đâu phải sống với ai cũng giống nhau? Người bạn đời là một cấu trúc ghép nối, nhờ cùng nhau mài giũa mà mới trở thành như hôm nay.
*
Năm đó, La Ái Diệu thành công niết bàn trở về, Thi Sương Cảnh như bay trên mây, tràn đầy năng lượng không bao giờ cạn. Y dẫn La Ái Diệu đi xem căn nhà mới mình đã chọn, dọn dẹp, chuyển nhà, vào ở, rồi suốt mấy ngày liền cùng nhau đi dạo làm quen, đi mua sắm đủ thứ – hữu dụng hay không cũng mua về đầy nhà. Chỉ tiếc là vừa thấy La Ái Diệu trở về, y chẳng còn tâm trí nào để thi bằng lái nữa. Mãi đến giữa mùa đông năm ấy, y mới lấy được bằng, phải thi lại phần đường trường tận ba lần mới đậu.
Trường đại học khai giảng đúng lịch. Thi Sương Cảnh thuê nhà ngay cạnh trường nên không đăng ký ở ký túc xá. Vì là trai đẹp, ít nói, khó gần, lại không có mối quan hệ tập thể trong ký túc, nên y mang vẻ bí ẩn, khiến bạn học tò mò. Chưa đầy một tháng sau lễ khai giảng, cả khoa đã biết Thi Sương Cảnh là người đồng tính. Có người từng đón y về nhà, thi thoảng còn đưa đi vào sáng sớm. Mỗi lần như vậy, Thi Sương Cảnh tháo mũ bảo hiểm trước cổng trường, trả lại bạn trai rồi chạy vội vào trong – dù sao trường cũng cấm xe máy ngoài vào khuôn viên.
Học sinh mồ côi khi nhập học phải làm một số thủ tục đặc biệt. Người hướng dẫn tò mò về hoàn cảnh sống hiện tại của Thi Sương Cảnh. Y nói mình đủ tiền, nhưng người hướng dẫn vẫn lo lắng, sợ trai đẹp dễ bị lừa tình. Thi Sương Cảnh đau đầu quá, đành bịa ra: “Thực ra em có một người cậu rất giàu. Năm lớp 12, cậu đã nhận em làm con nuôi theo tục quy tông, thầy cô cấp ba của em đều biết. Căn nhà hiện tại cũng do cậu trả tiền. Người yêu em chỉ ở ké nhà em thôi.”
Số dư ví WeChat của Thi Sương Cảnh ít hơn nhiều so với tài khoản ngân hàng – chỉ dùng cho chi tiêu hằng ngày. Lúc ấy trong ví còn khoảng năm, sáu chục ngàn. Y mở luôn ví cho người hướng dẫn xem. Nhìn thấy có tiền, dù không phải quá giàu, người hướng dẫn thở phào: thì ra vẫn có người thân lo cho. Vào đại học, Thi Sương Cảnh không nhận trợ cấp cho trẻ mồ côi nữa – nhường lại cho những người cần hơn thì tốt hơn.
La Ái Diệu thích tự đặt mình vào những tình huống hài hước mang màu sắc luân lý, Thi Sương Cảnh cũng học theo. Thế là những truyền thuyết về Thi Sương Cảnh trong lớp luôn xoay quanh hai nhân vật: một ông cậu giàu có, một người yêu ăn bám. Có lần y đi chơi với bạn học, hát karaoke đến khuya, hiếm hoi mới uống vài ly rồi say khướt, gục ngay ở sảnh quán. Một người đàn ông liên lạc qua WeChat của Thi Sương Cảnh, dặn các bạn chờ một chút, hắn sẽ đến đón ngay.
Thấy người đến đón mặc áo khoác sang trọng, lái xe hơi đắt tiền, các bạn học không khỏi tò mò: “Anh là gì của Thi Sương Cảnh?”
La Ái Diệu chẳng suy nghĩ nhiều. Nói bạn bè thì nghe không trang trọng, hắn liền đáp: “Tôi là cậu của nó.” Từ đó, ai cũng biết Thi Sương Cảnh có một người cậu lái xe đắt tiền, và một người yêu đi xe máy.
Trai đẹp tụ tập, theo đuổi chủ nghĩa đẹp trai, mà Thi Sương Cảnh lại học kế toán – rõ ràng là vì có tiền cần quản lý.
Thành tích học tập của Thi Sương Cảnh ở đại học chỉ ở mức trung bình, nhưng y chưa từng trượt môn nào. Mỗi lần thi chứng chỉ hay thi cuối kỳ, y đều cắm mặt trong thư viện. Vì thế, y liên tục xuất hiện trên trang tỏ tình của trường. Năm hai, Thi Sương Cảnh bắt đầu lập ban nhạc cùng bạn học: y chơi guitar và hát chính. Đến lúc ấy y mới bắt đầu bổ sung kiến thức nhạc lý – khi nhận một bản nhạc, không chỉ đọc hiểu mà còn phải chỉnh sửa cho phù hợp. Có những ban nhạc đại học rất chuyên nghiệp, tiếc rằng ban nhạc của Thi Sương Cảnh chỉ như gánh hát rong, phải thúc giục mãi mới động đậy. Suốt ba năm, nhóm chỉ được biểu diễn một tiết mục nhỏ trong trường. Thi Sương Cảnh hồi hộp đến mức nổi nhiệt miệng. Thế mà ngày biểu diễn, tay trống đánh loạn nhịp, một tay guitar khác gảy sai phách, ai cũng vội vàng không rõ vì sao, cả buổi biểu diễn rối như ong vỡ tổ, tàu hoả sơn xanh biến thành tàu cao tốc, cuối cùng chỉ biết chơi cho xong.
Chiến thần trên trang tỏ tình, nam thần drama tình cảm của khoa kế toán, tay guitar kiêm giọng ca chính của ban nhạc “ong vỡ tổ”, ông hoàng karaoke cổ trang bị lộ tài khoản nhạc cover… Thi Sương Cảnh chẳng bận tâm mấy chuyện bên ngoài. Trong thời đại giải trí phát triển, trở thành tâm điểm cũng là một loại bản lĩnh. May là bên cạnh y có một hòn đá tảng – La Ái Diệu, chỉ việc chi tiền để y chơi cái gì cũng chuyên nghiệp hơn một chút. Thời đại học, Thi Sương Cảnh từng vào phòng thu nhiều lần. Sau khi thức tỉnh khỏi giấc mơ ban nhạc học đường, y nhận ra mọi chuyện cuối cùng vẫn phải dựa vào bản thân. Thế là y đi học piano căn bản, tự mày mò chơi nhạc.
Về đời sống gia đình: suốt một thời gian dài, Thi Sương Cảnh không cảm thấy La Ái Diệu trước và sau khi niết bàn có gì khác biệt. Vẫn phóng khoáng, vẫn khó đoán, vẫn đứng ngoài quan sát, vẫn thích xem kịch đời người. Hóa ra niết bàn hay không niết bàn cũng chẳng thay đổi tính cách một con người… tính cách của một vị Phật.
La Ái Diệu từng ậm ờ nói, sau khi thành Phật, hắn… thu được nhiều hơn từ đồ cúng dường của tín đồ. Thi Sương Cảnh cũng hạ giọng, như thể đang trốn tránh ai đó – có lẽ là lương tâm – hỏi: “Làm vậy thật sự không sao à? Em tưởng hồi trước anh thu phí vì anh là Phật tử, chưa chính thức nhập biên chế…”
La Ái Diệu bắt chước dáng vẻ của y, cũng khẽ giọng đáp: “……Sao ở bên tôi lâu như vậy mà em vẫn còn ảo tưởng về Phật thế? Những vị Phật có danh hiệu kia… khi chuyển thế làm người, phần lớn đều là vương tử hoặc cao tăng, chẳng phải lo cơm áo. Sau khi niết bàn, họ không thu phí vì chẳng cần tiền. Em tưởng Văn Thù Bồ Tát không lấy tiền ư? Một phần lớn tài sản được tích lũy theo cách khác, nếu họ nhập thế thì có thể quy đổi. Tôi là trường hợp đặc biệt vì lưu lại nhân thế lâu dài. Nhưng tiền của tôi không thể đầu tư sinh lời, chỉ dùng cho chi tiêu cá nhân và phát triển tông phái, kinh luận. Số tiền này mang tính từ thiện, không thể tích lũy thành tài sản riêng… Tôi từng nói điều này rồi chứ?”
Thi Sương Cảnh gật đầu: “Anh từng nói rồi. Nhưng anh đã kiếm được nhiều hơn mà! Tiền bạc trong xã hội có lượng nhất định, tiền dồn về anh thì phải lưu thông thế nào đây? Nếu tín đồ anh kiếm được tiền, vậy người khác sẽ bị hao hụt… Thôi, em không hiểu nổi quan niệm tiền bạc của mấy người thần bí như anh… Trên đời này có thần tài thật không?”
La Ái Diệu nói như thật: “Lý mà xét, hẳn là có. Nhưng tôi chưa từng gặp. Sau này chắc sẽ gặp, nếu tất yếu phải vậy. Tín đồ của tôi có thể năm nay lãi lớn, năm sau lại lỗ nặng. Vậy phần tôi lấy ra sẽ nhiều hơn sao?”
“Em không biết… Chắc là không. Sao anh niết bàn rồi mà vẫn còn đầy bí ẩn vậy?”
“Có bí ẩn thì mới thú vị chứ.” La Ái Diệu tự nhận, từ khi niết bàn, hắn chẳng đối xử với tín đồ tốt hơn chút nào. Huống hồ còn có tín đồ của những tồn tại thần bí khác nữa – cứ xem như các nguồn sức mạnh thần bí lên xuống, triệt tiêu lẫn nhau.
Hắn dốc toàn tâm toàn ý vào cuộc sống nhân gian, làm hết mình, chơi hết mình – cụ thể là chơi với Thi Sương Cảnh. Đâu phải sống với ai cũng giống nhau? Thi Sương Cảnh chọn ở bên La Ái Diệu, là chọn một cuộc sống luôn phải đối phó với những suy nghĩ kỳ dị.
Vào kỳ nghỉ hè năm hai, Thi Sương Cảnh rảnh rỗi, La Ái Diệu liền rủ y thử vài trò mới lạ. Yêu nhau đến năm thứ ba rồi, cũng cần chút kích thích mới mẻ. La Ái Diệu nhấn mạnh sự cần thiết của “kích thích yêu đương” này, đề nghị: “Em dẫn tôi ra ngoài chơi đi? Em là sinh viên, còn tôi là dân công sở, có thời gian rảnh mà chẳng có niềm vui…”
“La Ái Diệu, đưa điện thoại cho em xem.”
“……”
Thi Sương Cảnh mở lịch sử tìm kiếm của La Ái Diệu – hừ, quả nhiên bị y phát hiện. “Thuê sinh viên đi chơi cùng”, “nam sinh viên làm bạn chơi”, “thuê nam sinh viên cùng leo núi Thái Sơn”… Yêu nhau đến năm thứ ba, sự thấu hiểu của y với La Ái Diệu đã đạt đến mức nhập thần. Chỉ cần La Ái Diệu bắt đầu diễn kịch, y lập tức biết hắn đang bị thứ gì đó khơi gợi hứng thú.
“Ngài La à, trò này xưa rồi, từ kiếp nào mà còn chơi? Không thử cái mới, lại đòi làm trò quê mùa.” Thi Sương Cảnh trả điện thoại lại cho hắn.
Thực ra, câu trả lời như vậy đã ngầm đồng ý một nửa. La Ái Diệu tiếp tục diễn: “Bạn Thi à, đi chơi đi, dẫn tôi đi chơi đi mà.”
Editor: Cập nhật một vài tin bên lề mà tác giả tiết lộ về thời sinh viên của em Cảnh nha.
Ý là cực kỳ dễ thương luôn, tác giả quá tâm lý, vừa viết tiếp truyện vừa “mang bầu” để độc giả không phải chờ lâu, nhưng cũng chẳng bỏ lỡ thời đại học của em Cảnh.
Bài tập nhóm xui xẻo của sinh viên Tiểu Cảnh:
Sự cố say rượu tại quán karaoke của sinh viên Tiểu Cảnh: