Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 209: Phúc tới chùa lớn – Ô vàng và tiền vàng 2
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 209 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Nếu bạn không thấy nội dung hình ảnh, hãy bật chế độ hiển thị hình ảnh của trình duyệt.*
Nước nhỏ tí tách chảy từ ống nước ở góc tường, gió xuân thổi nhẹ qua cửa cuốn, bóng đèn sợi đốt kêu lách tách, thanh niên thức trắng chơi game ầm ĩ, người đi xe máy về nhà ban đêm, tiếng ồn khẽ vang lên lấp đầy những khoảng trống dài dằng dặc… Hai người muốn cách xa nhau một chút để tránh thu hết tiếng bước chân, nhưng tiếng bước chân vẫn lọt vào, không thể kéo ra khoảng cách giữa người với người, nên họ phải bước thật nhẹ nhàng, chậm rãi. Chiếc micro thu âm như đuôi cáo được giơ lên cao, hướng về phía Sao Kim sau khi mây đen tan đi, quay vòng vòng.
Bình thường La Ái Diệu hiếm khi chạm vào thiết bị của Thi Sương Cảnh; khi giao cho hắn, chỉ để mượn một chút linh cảm vừa thông minh vừa mới mẻ. Đối với La Ái Diệu, Thi Sương Cảnh không chỉ yên tâm mà trong sự tin tưởng ấy còn có phần sùng bái.
Thi Sương Cảnh lại nghịch ngợm hơn nhiều. Y chụp ảnh flash những ngóc ngách không một bóng người, trông như bằng chứng. Nước trong những bức ảnh ấy hoá thành thủy ngân, màu đen thành nhiễu ảnh li ti, thực thể bị bóp méo, màu sắc phóng đại: xanh đậm thành xanh sáng, vàng xỉn thành vàng nghệ, xanh khói thành xanh lạnh. Hai người bước đi, nhưng thực ra là ba người, vì Thi Sương Cảnh đã quen bị kẹp giữa nhân thân và pháp thân của La Ái Diệu. Thi Sương Cảnh ngoảnh đầu lại, chính “Thi Sương Cảnh” dù dùng máy ảnh hay máy quay cũng không thể ghi lại được; cảnh vị thần đi đêm là khái niệm cốt lõi của album này, tiếc là ngay cả bóng cũng không thể tái hiện lại.
Hai người đi từ đầu phố này sang đầu phố kia, Thi Sương Cảnh dựa vào ký ức để tìm tiểu khu cũ từng sinh sống, bảo vệ ban đêm sẽ rất để mắt tới những kẻ nhàn hạ lang thang này. La Ái Diệu dù sao cũng là La Ái Diệu, hắn chỉ cần trò chuyện vài câu là có thể đưa y vào tiểu khu. Những tòa nhà cũ nay đã thành vườn hoa trung tâm của tiểu khu, xung quanh là các tòa cao tầng. Thi Sương Cảnh và La Ái Diệu hoán đổi thiết bị trong tay, rồi Thi Sương Cảnh giơ micro lên cao, ghi lại âm thanh của màn đêm.
"Chúng ta đi tìm u linh nhé."
U linh ở đâu? Nó đã trốn rồi ư? Thi Sương Cảnh và La Ái Diệu ở trong thành phố tới khi trời hửng sáng, ăn sáng ven phố rồi mới về khách sạn. Thi Sương Cảnh chợp mắt ba tiếng, La Ái Diệu tỉnh dậy, áp vào bụng y, lắng nghe âm thanh của Đậu Đậu. Thi Sương Cảnh đeo tai nghe, dùng máy tính xử lý âm thanh, cắt ra một đoạn không có nội dung gì, cố gắng nắm bắt âm thanh ấn tượng về "màn đêm" và "bóng ma".
Lần này La Ái Diệu nghe tiếng thai nhi trong một khoảng thời gian dài, Thi Sương Cảnh đặt máy tính xuống, tháo tai nghe ra, hỏi hắn: "Đậu Đậu làm sao à?"
"Kỳ diệu lắm. Tôi cảm nhận được Đậu Đậu đang hát."
"Thật không! Tiếng gì thế! Em cũng muốn nghe!"
"Em sẽ không nghe được đâu. Tần số khác biệt mà." La Ái Diệu nói như thể hắn và Đậu Đậu là cá heo hay cá voi, tai người không thể nhận biết tần số mà chúng hát, chỉ có đồng loại mới nghe được.
Thi Sương Cảnh thất vọng tràn trề. La Ái Diệu nghe đủ rồi thì bèn ra ngoài lấy đồ ăn; họ dùng bữa trong khách sạn, sau đó lái xe đến một địa điểm khác mà Thi Sương Cảnh quyết định. Y muốn tới châu Lương Sơn, có thể vào núi, ra đồng hoặc vào làng để lấy mẫu. Thi Sương Cảnh không biết bố mình đến từ đâu, chưa từng thấy thẻ căn cước của bố; những giấc mơ về quê nội quá mơ hồ, góc nhìn quá tập trung, không thể nhận biết hoàn cảnh.
Lần này vào châu Lương Sơn, y dự định đi qua nhiều huyện để tiếp xúc sâu với văn hoá của người Di Lương Sơn. Tất nhiên y không dỗ dẫm tuyên bố muốn làm một album đậm chất địa phương, dân tộc; y biết nếu nhạc pop mang quá nhiều sứ mệnh sẽ trở nên nhàm chán. Y chỉ tới thu thập mẫu, lấy một ít âm thanh hiệu quả mà trong thành phố không có, tạo ra vài soundtrack… Chỉ vậy thôi. Tự mình làm hết thì vẫn hơn.
Ông chủ Bố Ước của live house, từng ký hợp đồng biểu diễn với ban nhạc Vịnh Mãnh Truy, cũng là người Lương Sơn; ông làm cầu nối trung gian, cho Thi Sương Cảnh cách thức liên lạc để giúp y thu thập mẫu âm thanh. Ông chủ Bố Ước nói bây giờ không phải dịp lễ, Thi Sương Cảnh có thể coi chuyến đi lần này như khảo sát địa điểm; lần sau đến hội đốt đuốc chắc chắn sẽ có nhiều tư liệu hơn. Y cũng hiểu điều đó, nhưng hội đốt đuốc quá sát ngày dự sinh Đậu Đậu, làm sao y đi được?
Hai người tiến vào từ mạn Tây Bắc của châu Lương Sơn, ngày đầu tiên đến huyện M. Thi Sương Cảnh không ngủ đủ giấc, say xe, vừa vào khách sạn đã ngủ li bì. La Ái Diệu để pháp thân ở lại khách sạn cùng y, rồi tự cầm micro ra ngoài thu âm. Thi Sương Cảnh hiểu rõ La Ái Diệu, một người bắn phát nào cũng trúng hồng tâm điểm 10; khi đã làm việc nghiêm túc thì gió mặc gió, mưa mặc mưa, không thể thất bại.
Ngày thứ hai quang đãng hiếm thấy, Thi Sương Cảnh ăn sáng xong đi tản bộ cùng La Ái Diệu. La Ái Diệu kể cho y biết hôm qua hắn đã đi đâu, âm thanh y nghe thấy có thể là gì. Ông chủ Bố Ước để một sinh viên về quê làm hướng dẫn viên cho họ; Thi Sương Cảnh hỏi kỹ về những thứ mang tính nghi thức, y kể cho hướng dẫn viên nghe về trang phục, đạo cụ, đội hình mà mình đã thấy trong mơ; hướng dẫn viên bảo đó có lẽ là nghi thức của tất ma, thảo nào họ lại chọn nơi này làm đích đến đầu tiên.
Tất ma là thầy tế của dân tộc Di; Thi Sương Cảnh cũng từng thắc mắc không biết bố mình có xuất thân đặc biệt hay không, chẳng hạn như con cái hay truyền nhân của tất ma. Nhưng hòa mình vào hoàn cảnh này cả ngày rồi mà y chẳng có chút cảm ứng nào, tất cả đều trống rỗng. Buổi tối, hai người lại ra ngoài, đi lang thang trên phố như hồn ma. Thi Sương Cảnh chụp ảnh, còn La Ái Diệu tiếp tục thu thập mẫu âm thanh. "Kệ đi! Đằng nào cũng đến rồi! Cứ làm theo quy trình, kiểu gì cũng ra sản phẩm thôi!"
Mỗi khi ghé qua một nơi, y lại tạo ra một soundtrack khoảng mười phút. Khi cả hai đến huyện P, Thi Sương Cảnh đã có một soundtrack tổng hợp dài một tiếng. Đáng lưu ý, một bài hát dài ba bốn phút chỉ cắt ra âm thanh tối đa mấy chục giây để làm nhạc nền, không cần dài thế. Ý nghĩa gì? Ngày đầu tiên của chuyến du lịch vô cùng hạnh phúc; ngày thứ hai nghỉ ngơi giữa chừng; ngày thứ ba vui vẻ tìm tòi… Hôm nay là ngày thứ bảy, y bắt đầu nghi ngờ sự cần thiết của chuyến du lịch này. Rõ ràng Thi Sương Cảnh ra ngoài làm việc, nhưng có La Ái Diệu ghép cặp đi cùng thì lại nổi hứng chơi bời.
Về việc này, La Ái Diệu bày tỏ: "Album của em cũng gần hoàn thiện rồi, giờ chỉ còn tìm chút gia vị để thành 101% thôi, điều ấy vốn chỉ có thể gặp mà không thể cầu. Đi chơi với tôi mới là quan trọng!"
Thi Sương Cảnh nhìn xung quanh, đã bao lâu rồi y chưa sống trong kiểu nhà cũ có kiến trúc như thế này? "Bao lâu"? Y từng sống trong đó ư? Tiện ích trong nhà rất đơn sơ; vào ngày cuối cùng, họ không ở khách sạn mà tới nhà của hướng dẫn viên, chỉ một căn phòng cho khách là đủ. Thi Sương Cảnh vừa tựa lên tường liền tróc ra, chắc hồi xưa chưa có loại sơn xịn; nhà này xây theo kiểu kết hợp gỗ lẫn xi măng, hướng dẫn viên bưng chậu than vào giúp khách đỡ lạnh. La Ái Diệu vẫn nhắc mãi chuyện "đi chơi với hắn", Thi Sương Cảnh mở vali, lấy loa di động ra, kết nối với máy tính. Bấy giờ, người thực sự muốn chơi với họ lại xuất hiện. Hai cô bé bám vào khung cửa nhìn lén khách, Thi Sương Cảnh liếc sang thì hai đứa bèn trốn đi, mấy phút sau lại tới nhìn lén, khách không đuổi thì bọn nó cũng mặt dày hơn.
Gia đình hướng dẫn viên đang chuẩn bị bữa tối; lần này Thi Sương Cảnh không chọn hướng dẫn viên chuyên nghiệp nhất hay hiện đại nhất, mà chọn một hướng dẫn viên trung niên biết nói tiếng Di và viết chữ Di. Anh thất nghiệp về quê, khá xa lạ với công việc hướng dẫn viên, nên đăng lên ứng dụng hỏi cách làm hướng dẫn viên; Thi Sương Cảnh tình cờ thấy bài đăng nên sẵn lòng làm vật thí nghiệm.
Có lẽ vì sắp sinh con gái, Thi Sương Cảnh rất chú ý quan sát mấy cô bé này, muốn xem thật sự con gái và con trai có khác nhau nhiều không. Y thầm hỏi La Ái Diệu có thể cho hai đứa vào phòng chơi được không. La Ái Diệu dặn y mở cửa, tránh cho người ta hiểu lầm.
Thi Sương Cảnh có tính toán riêng. Hai cô bé tiến vào, Thi Sương Cảnh kết nối loa, phát những âm thanh vừa ồn vừa dài mà mình đã cắt để làm nhạc nền, trò chuyện. Mẹ của các cô bé rất cảnh giác, Thi Sương Cảnh mời chị vào luôn. Mẹ của các cô bé cũng là người bản xứ, chị yêu anh hướng dẫn viên từ hồi cấp ba, thi đậu cùng một trường và kết hôn với mối tình đầu, hiện tại chị cũng rất ủng hộ công việc của chồng. Những đoạn nhạc nền vang vọng trong phòng tạo cảm giác ma mị khó tả, người mẹ giật mình, chỉ có thể dùng ý chí để ngăn chặn.
Mọi người không có gì làm, liền quây quần nói chuyện phiếm. Thi Sương Cảnh đi thẳng vào vấn đề, y bảo mình sắp có con gái nên muốn học hỏi kinh nghiệm. Người mẹ thấy y là đàn ông, bèn chia sẻ kinh nghiệm làm cha: chỉ có thể tắm cho con gái từ ba đến năm tuổi thôi, sau đó không được tắm nữa; không phải mọi cô con gái đều là cục cưng, con cái phải ngoan ngoãn nghe lời cha mẹ, không vượt quá giới hạn của cha mẹ; con gái khá điệu đà, khi chuyển lên núi sống thì cuộc sống không còn tiện nghi, thu nhập giảm, năm nay vẫn chưa mua được váy mới cho con…
Đang trò chuyện, bọn trẻ bỗng chạy ra ngoài; khi chúng trở về tay cầm chiếc ô vàng cũ kỹ. Người mẹ bảo đây là chính chiếc ô mà các cô gái trẻ sẽ giơ khi tham gia hoạt động tuyển chọn hoa khôi; hồi trước chị cũng giơ ô như thế, nhưng không tìm thấy chiếc ô cũ của chị nữa.
(Trong hội đốt đuốc của người Di, các cô gái sẽ mặc trang phục đẹp đẽ, xếp thành vòng tròn trên bãi cỏ, nắm tay hoặc nắm khăn đội đầu nhau, giơ cao chiếc ô vàng và nhảy múa. Khi họ múa, các bậc cao niên trong làng sẽ chọn ra nàng hoa khôi dựa theo tiêu chuẩn truyền thống của người Di.)
Bọn trẻ dạo bước và tương tác quanh phòng, bung chiếc ô vàng; mẹ chúng mắng rằng che ô trong nhà sẽ không cao lên được. La Ái Diệu trông có vẻ ngơ ngẩn, rồi bỗng lên tiếng: "Xin hãy để bọn trẻ nhảy, cứ cho chúng nhảy múa thỏa thích đi."
(Người Trung Quốc quan niệm con nít che ô trong nhà sẽ không cao được.)
La Ái Diệu kéo sự chú ý của Thi Sương Cảnh trở về, y chăm chú quan sát động tác múa của bọn trẻ. Chẳng mấy chốc y phát hiện điệu múa của chúng có sự phân công, hình như dựa theo vai diễn. Các cô bé không che ô quá lâu; một lúc tương tác xong, chúng tự động thu ô, chiếc ô rơi xuống đất, một trong hai đứa chạy ra khỏi phòng, biến mất không thấy nữa, chỉ xuất hiện lại vào giờ cơm tối.
Thi Sương Cảnh nhặt chiếc ô vàng lên, cảm xúc kích động không thể bình tĩnh. Y thầm hỏi La Ái Diệu: "Bọn trẻ diễn lại chuyện thật đã từng xảy ra à?"
La Ái Diệu trả lời: "Đậu Đậu nói con bé đã biết rồi."
Thi Sương Cảnh hỏi: "Đậu Đậu? Con bé nói với anh như thế nào?"
La Ái Diệu đáp: "Em muốn tôi truyền đạt lại cho em, hay để sau này Đậu Đậu tự nói cho em biết?"