Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Chương 219: Phúc tới chùa lớn • Câu chuyện về cái tên mới (Hoàn chính văn)
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 219 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đó là một hang đá bình dị đến mức chẳng ai để ý.
Dưới chân núi có ngôi mộ bạch mã và mộ tăng nhân, những bậc thang dài men theo sườn núi, dựng đứng, hoang sơ và tĩnh lặng, ẩn sâu trong lòng dãy núi trùng điệp. Dù dùng thần thông, cưỡi mây đạp gió mà quan sát cũng khó lòng nhận ra ngọn núi bí ẩn này ngay lập tức, huống chi là người thường. Khi hoàng hôn buông xuống, dơi đêm bay đầy trời, cũng là lúc những điều huyền ảo bắt đầu nảy sinh. Gió thổi rì rào, và nhân vật chính của ta — một người, hai người, ba người… đến sáu người — bước đi thành hàng, cỏ xanh sắc như gai, sương sớm lấp lánh tựa chất độc trên nanh rắn...
“Chúng ta”? Chúng ta đã đứng ngoài cửa hang dõi theo câu chuyện huyền thoại ấy quá lâu rồi. Giờ đây, chúng ta bước vào một hang động rộng lớn, mang theo tiếng cười, nước mắt, gieo vào bóng tối sâu thẳm, như những con người thời tiền văn minh cúi đầu nhìn đống lửa, lắng nghe người lữ khách phương xa kể về một sự tồn tại chắc thật. Chúng ta đều biết trước kết cục. Tình yêu sẽ làm nên tất cả — nhưng cũng không thể xem nhẹ những nỗ lực đã bỏ ra. Chúng ta lắng nghe đi lắng nghe lại, như si như say. Chúng ta hiểu rằng, những con người sống động ấy không thể chỉ gói gọn trong hai từ “câu chuyện”. Họ tồn tại, sống động như thể vừa bước ra từ ngọn lửa xanh. Thời gian của chúng ta đã trôi chậm hơn rất nhiều so với thời gian mà nhân vật chính từng sống động.
Thi nhân đưa tin rằng, nghi thức đã xong. Nếu bạn cảm nhận được họ, nghĩa là họ cho rằng bạn có duyên. Thi nhân nói: duyên là cốt lõi. Họ dùng chính trải nghiệm của mình để dạy người khác cách nắm bắt mối duyên ấy. Họ đã chứng minh rõ ràng — tin vào mối liên kết vận mệnh này, còn hạnh phúc hơn là chẳng tin vào điều gì cả.
Nhân vật chính. Đúng vậy, nhân vật chính. Biết bao ngày đêm trôi qua, vẫn là tổ đội sáu người quen thuộc: một vị ứng thân của Phật Mật tông đang hiện diện nơi cõi đời, hành tẩu thiên hạ dưới cái tên La Ái Diệu; Thi Sương Cảnh — người tình vĩnh hằng của Phật Mật tông, nhân vật trung tâm tuyệt đối trong truyền thuyết; cùng bốn hậu duệ của họ — hai nam, hai nữ, hay nói theo cách gọi của người yêu, chính là con cái — Nguyện bồ đề dưới cây bồ đề, quả vô ưu trên cây vô ưu.
Thi Sương Cảnh xuất hiện như một con người duy nhất. Truyền thuyết buộc phải viết như thế: từ nhỏ bé vươn lên xuất chúng, như bắc thang mây lên trời. Phía trước có người dẫn lối, phía sau có người bảo vệ, người ở giữa bịt mắt bằng dải lụa xanh dài. Sáu người mặc pháp y rực rỡ, áo dài quét đất, bước lên những bậc thang, như ngược dòng về nơi thiên thủy giao nhau, dần mờ ảo giữa mây mù, bóng cây, ranh giới giữa ngày và đêm. Cặp song sinh cuối hàng nâng một chuông lớn và một chuông nhỏ, ngân vang hồi âm Phạn ngữ — một tĩnh, một động — chú ngôn chìm nổi trong đó, ba lời chú chính là quá khứ, hiện tại và tương lai.
Bậc thang hôm nay vừa dài vô tận, vừa gần trong gang tấc. Hoàng hôn trải dài bất tận. Thi Sương Cảnh quay đầu nhìn về phía mặt trời lặn sau núi, đôi mắt bị che bởi dải lụa xanh, nhưng y đang nhìn thế gian bằng tâm. Y cố gắng tính toán thời gian: từ lúc y và La Ái Diệu quen nhau, yêu nhau, đến khi cuộc phiêu lưu kết thúc rồi lại tiếp diễn, đan xen với cuộc sống gia đình như mộng như ảo. Hai mươi năm? Bốn mươi năm? Hai trăm năm? Bốn trăm năm? Trong núi, thời gian vẫn như xưa. Y và La Ái Diệu vẫn trẻ trung. Các con cũng vẫn trẻ. Mãi mãi ở độ thanh xuân.
Rất lâu về trước, La Ái Diệu trở lại hiện thế, tìm được bốn vị hộ pháp, tu thành ba tướng: bản tướng, Minh Vương tướng, Bồ Tát tướng. Sau đó, Thi Sương Cảnh và La Ái Diệu sinh được bốn đứa con. “Bốn” là con số đặc biệt với gia đình họ — dù có ẩn ý sâu xa hay không, La Ái Diệu vẫn phải nghiên cứu. Các con lớn lên, rời nhà, rồi trở về, tuần hoàn như vậy, đi tìm cơ duyên riêng để ngộ pháp. Nhưng giống như Thi Sương Cảnh luôn là trung tâm của mạng lưới gia đình, giờ đây đã đến khoảnh khắc thắt chặt, bao bọc trọn vẹn. Thời gian thấm thoát thoi đưa, tuổi thơ lại trôi chậm rãi. Giá mà có thể, Thi Sương Cảnh thà mình chẳng cần hộ pháp, để đổi lấy cho các con được tận hưởng tuổi thơ lâu hơn. Ở khía cạnh này, thời gian lại vô cùng công bằng. Con người và con Phật đều lớn lên từ không tuổi đến trưởng thành với cùng một tốc độ.
Thi Sương Cảnh không hề căng thẳng. Chỉ là y quá xúc động nên mới miên man suy nghĩ trên dãy bậc thang dài vô tận. Cũng vì mọi người đều nghiêm túc, đều im lặng. Liệu ngày La Ái Diệu niết bàn cũng thế này chăng? Hắn dẫn các hộ pháp bước từng bậc, đi sâu vào lòng ngọn núi nơi mình được sinh ra. Vách đá nhuộm đỏ thẫm, nghe nói ngày La Ái Diệu rời núi, hang đá thấm đẫm máu — điềm báo khiến các tăng nhân kéo đến phong ấn Phật, nói rằng La Ái Diệu mang cả thiện lẫn ác, mang tướng địa ngục.
Tới cửa hang, bên trong bỗng sáng bừng, mở rộng vòng tay đón chào. Nhưng hướng ánh sáng lại rất lạ. Thi Nghi Ngọc cầm đuốc soi lên những kinh chú đà la ni phủ đầy vách đá. Các khe đá lõm đính đầy trân bảo ngọc thạch, mạch đá trông tựa bảo thạch. La Ái Diệu nắm tay Thi Sương Cảnh, bước sâu hơn, sâu mãi, phía sau đã không còn ánh sáng. Đoàn người bước đi không tiếng động, chậm rãi như phù du.
Càng vào sâu, sắc đỏ càng khiến trời đất chấn động.
Dòng suối đỏ cổ xưa đã bị rút cạn, nhưng hồ nước vẫn chưa khô. Đi chưa bao lâu, La Ái Diệu nói đã đến nơi, nhường chỗ để Thi Sương Cảnh bước lên. Nước suối đầy ắp, nhưng không hoàn toàn tĩnh lặng. Cành cây đỏ đang độ tươi tốt, ngâm mình trong nước, phần trên vươn lên lởm chởm. La Ái Diệu nói đó là cây san hô — nhưng không phải san hô tự nhiên, chỉ là hóa thân theo khái niệm và hình dạng của san hô mà thôi. Thi Sương Cảnh không còn nhớ san hô là gì, La Ái Diệu nhắc: đó chính là san hô máu thịt được sinh ra cùng với Thi Nghi Ngọc, Thi Nghi Thục, Thi Nghi Kiều và Thi Nghi Mạch.
Hóa ra sau khi La Ái Diệu thu được nó, đã cố chấp mang về trồng trong hang đá của mình. Trăm năm trôi qua, cây san hô trưởng thành, các con cũng mỗi người một sở trường, hai bên tương trợ lẫn nhau. La Ái Diệu nói hắn không biết dòng suối này từ đâu đến, có thể là dòng suối mới thay thế dòng cũ.
Đọc kệ rửa tay, nước suối bỗng trong vắt, phản chiếu hình ảnh san hô đỏ rực.
(Kệ rửa tay là bài thơ đọc khi rửa tay để thực hành chánh niệm trong các hoạt động thường nhật.)
Lập đàn tràng dưới nước, thế giới hiện thế và pháp giới của La Ái Diệu chồng lên nhau. Đàn tràng của hắn nổi giữa thế giới cây san hô khổng lồ. La Ái Diệu nói các tăng nhân đã hiểu lầm “tướng địa ngục” — không phải nghiệp hỏa địa ngục, chỉ là san hô mà thôi. Trên trời là sắc lam lưu ly, dưới đất là sắc đỏ cây báu. Lại tiến vào đàn tràng, lại thấy bảo điện. Lần này, Thi Sương Cảnh mặc đầy đủ pháp y, chậm rãi bước vào.
Thi Sương Cảnh hỏi: “Để em chuẩn bị tâm lý đã, rốt cuộc em phải làm nghi thức gì? Minh Phi ư? Phật mẫu ư? Phật mới ư? Em chẳng hiểu quy củ Phật môn, em chỉ là người ngoài… Vậy là em cũng phải niết bàn sao?”
“Đều không phải. Tôi nhớ đây không phải lần đầu tôi mời em tới nhỉ? Hôm nay chỉ là thử nghiệm thôi.”
“Mất công hoảng loạn vậy chỉ để… thử nghiệm?” La Ái Diệu tháo dải lụa xanh khỏi mắt Thi Sương Cảnh, để y nhìn thấy đàn hộ pháp ở giữa bảo điện: bốn tượng Phật tử, Phật nữ hộ pháp đặt ở bốn hướng Đông, Nam, Tây, Bắc.
*
Trong kênh giao lưu tâm linh giữa hai người:
La Ái Diệu: “Việc này lạ lắm sao? Tôi đâu phải toàn trí toàn năng. Huống chi, Phật quốc trên trời cũng chưa chắc đã là nơi tuyệt đối tốt. Qua rất nhiều việc của em, tôi đã nhận ra giới hạn của mình.”
Thi Sương Cảnh: “Em chỉ hỏi vậy cho bớt căng thẳng thôi. Em sẵn sàng thử mà. Mọi người cũng đừng căng thẳng nhé.”
La Ái Diệu: “Tôi không căng thẳng.”
Thi Sương Cảnh: “Còn bọn trẻ thì sao?”
La Ái Diệu: “Căng thẳng cũng không sao. Một ngày nào đó chúng sẽ ngồi vào chính giữa. Lúc ấy mới thật sự căng thẳng.”
Thi Sương Cảnh: “Vậy là hồi đó anh cũng căng thẳng lắm đúng không? Nhưng anh chỉ đi có mấy ngày thôi mà.”
La Ái Diệu: “Hồi đó em không căng thẳng à?”
Thi Sương Cảnh: “Em luôn tin tưởng anh mà.”
La Ái Diệu: “Hôm nay em cũng không cần căng thẳng. Cứ tiếp tục tin tưởng tôi.”
*
La Ái Diệu và Thi Sương Cảnh ngồi giữa hàng. Thi Sương Cảnh ngồi trong lòng La Ái Diệu, như hai bức tượng Phật Mật tông ôm nhau. Bốn tượng Phật tử, Phật nữ mang thần thái khác nhau: người bình tĩnh, người thông tuệ, người tự tin, người giảo hoạt. Tiếng chuông gió vang bên tai. La Ái Diệu bảo Thi Sương Cảnh không cần làm gì cả, cứ tùy tâm là được. Thi Sương Cảnh nhắm mắt, hồi tưởng về cảnh tượng rất lâu về trước. Y thậm chí không nhớ họ từng có bức ảnh nào như thế này chưa — Ảnh chụp? Tranh vẽ? Thêu? Hay… phải chăng là thangka?
Thi Nghi Kiều và Thi Nghi Mạch chen vào giữa ngực Thi Nghi Ngọc và Thi Nghi Thục, hai đứa em song sinh hiếu động được anh chị ôm hai bên. Thi Nghi Ngọc hơi khuỵu gối để ngang tầm với Thi Nghi Thục. Thi Sương Cảnh dang tay ôm vai hai người, như thể ôm cả bốn con vào lòng. Y cũng hơi khuỵu gối. Tòa bảo tháp chỉ còn một tầng cuối cùng. La Ái Diệu dang rộng vòng tay ôm Thi Sương Cảnh và bốn đứa con vào phạm vi bảo vệ. Hắn phải đứng thẳng, để bức ảnh gia đình hiện rõ gương mặt tất cả mọi người.
Ba, hai, một.
“Thêm vài bức nữa!”
“Tư thế tiếp theo!”
Bốn đứa con tản ra bốn hướng Đông, Nam, Tây, Bắc, giơ tám cánh tay thành hình bông hoa hướng dương. Cánh tay Thi Nghi Kiều và Thi Nghi Mạch thấp nhất làm cuống hoa, tay Thi Nghi Ngọc và Thi Nghi Thục làm chóp hoa. Chúng quây Thi Sương Cảnh vào giữa, bắt y giơ tay thành đài hoa giống chúng, còn yêu cầu y phải cười. Thi Sương Cảnh hơi ngồi xổm, La Ái Diệu cầm máy ảnh. Tư thế này phải chụp từ trên cao xuống. Tứ chi các con đã tê mỏi, chúng nói dáng này giống hộ pháp quá. Nhà này luôn vậy — chuyện nhỏ cũng phải ví như tiên tri.
Thi Sương Cảnh loay hoay làm theo, bị bọn trẻ đẩy qua đẩy lại. La Ái Diệu dựng vững chân máy, nói: “Chúng còn nhỏ quá, đây là lần đầu làm hộ pháp. Tầng một, tầng hai đã xong. Giờ đến tầng ba.” Giọng nói nghe xa mà gần.
“Tư thế tiếp theo!”
Cặp song sinh được xem là một thể hoàn chỉnh, chúng cùng La Ái Diệu tạo thành “bốn” lần nữa. Thi Sương Cảnh vẫn ở giữa. Lần này, trong tay La Ái Diệu hiện ra sợi tơ hồng. La Ái Diệu đứng hướng Đông, cặp song sinh hướng Tây, Thi Nghi Ngọc hướng Bắc, Thi Nghi Thục hướng Nam. La Ái Diệu nói với Thi Nghi Kiều: “Cha đã dạy con rồi, làm theo như vậy đi.”
La Ái Diệu cầm một đầu tơ hồng, Thi Nghi Kiều cầm đầu kia. Mỗi người tự tay thắt nút, quấn qua quấn lại, đan thành một tấm lưới đỏ vừa kín vừa thưa. Cuối cùng, Thi Nghi Kiều quay lại bên cạnh Thi Nghi Mạch, thu gọn hình dạng tấm lưới. La Ái Diệu bảo Thi Sương Cảnh hãy cầu nguyện.
Cầu nguyện điều gì đây? Lại là cầu nguyện sao?
Thi Sương Cảnh đúng là người chẳng có linh cảm gì.
Vẫn là nguyện vọng ấy — Em hy vọng chúng ta mãi mãi bên nhau. Chúng ta, từ hai người thành sáu người. Chỉ cần thay đổi một điều nhỏ bé như vậy thôi.
Máy ảnh chụp liên tiếp, đèn flash bừng sáng, thêm vài bức nữa. Vầng sáng trắng xé toạc bóng tối vô biên, tựa ánh ban mai sau cơn động đất, rọi vào hang động khiến châu ngọc lấp lánh, nước suối như gương bạc.
Tầng cuối cùng. La Ái Diệu nói: “Bọn trẻ mệt rồi. Chỉ còn chúng ta thôi. Hai chúng ta vẫn tốt hơn. Từ trước tới nay, luôn chỉ có tôi và em.”
Không khí trở nên nghiêm túc, như thể đang chụp ảnh cưới. Nên tạo dáng thế nào cho bớt cứng nhắc? Ánh mắt ra sao mới gói trọn được tình yêu vĩnh hằng? Đứng một trước một sau hay tách hai bên? Có cần ôm nhau không? Anh ôm em hay em ôm anh? Có nên nghiêng người không? Chỉ cần đối diện ống kính là lại ngốc nghếch, chẳng như chụp ảnh cưới mà giống làm giấy đăng ký kết hôn.
Thi Sương Cảnh tất nhiên vẫn căng thẳng. Căng thẳng là y lại nói linh tinh, tuôn tuột mọi thứ, nghĩ gì nói nấy. Khoảnh khắc hạnh phúc càng lớn, lại càng căng thẳng. Cuối cùng, La Ái Diệu ôm lấy Thi Sương Cảnh từ phía sau, cằm tựa vai y, mặt áp mặt, cổ kề cổ, ngực áp lưng.
“Phải cười lên nhé. Đếm ngược nào. Chúng ta thực sự đang chụp bộ ảnh cưới có một không hai. Tôi cam đoan đó.”
Tầng thứ tư hoàn tất.
Đến đây, núi chìm, nhật nguyệt lặn, nước dâng giữa trời đất. Một gia tộc nhỏ bé, vài dị thần như trong thần thoại, và một con người ở trung tâm. Trong các câu chuyện xưa về Phật, Phật là tên gọi mới dành cho người ở giữa. Nếu dị thần đều là Phật, thì có lẽ cần tạo ra một cái tên mới cho người ở trung tâm? Có tên mới, sẽ có câu chuyện mới.
Họ nhẹ nhàng bước ra khỏi hang.
✿ Tác giả có lời muốn nói:
Viết xong phần cuối, bỗng thấy như vậy là tốt nhất, no đủ 90%. “Kết cục chân thực” mà tôi từng nhắc tới trước đó có lẽ hơi phá vỡ nhịp điệu, thực ra cũng không có nội dung gì quá quan trọng — chỉ là một cảnh ân ái mà thôi. Tôi sẽ viết nó vào phần ngoại truyện khi có cơ hội.
Còn nhiều điều muốn nói lắm, để tôi sắp xếp lại rồi sẽ nhắn thêm sau.
Cảm ơn mọi người đã theo dõi đến tận đây! Cảm ơn vì đã yêu thương Phật Tử và Tiểu Cảnh của chúng ta!
Editor: Theo lời tác giả, ở phần cuối, bốn đứa con và các Phật tử đều làm hộ pháp cho em Cảnh, cùng nhau sáng tạo câu chuyện mới và giúp em Cảnh trở thành vị thần sở hữu cái tên mới.