Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Quỷ Tử Mẫu Thần Thiên – Thi Sương Cảnh vô dụng
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 37: Quỷ Tử Mẫu Thần thiên • Thi Sương Cảnh là một người vô dụng
Thi Sương Cảnh chưa từng gặp một lối đi hẹp như thế này. Trước mặt là ba hàng bàn cỗ, chiếm hết đường xe và vỉa hè đi bộ; sau lưng là bức tường sát kề vỉa hè, phía sau tường là tiểu khu. Cậu chỉ có thể đi ngang, và ngay lúc này cả người lẫn quỷ đều đang nhìn chằm chằm vào cậu. Giới văn Phật Tử trên người vẫn rực sáng, càng nổi bật hơn dưới bầu trời tối mịt.
Hô hấp của Thi Sương Cảnh bắt đầu gấp gáp. Người trung niên phía trước dồn hết sức lực vươn tay trái về phía cậu, cố gắng túm lấy. Những người chữ vạn dưới gầm bàn lảo đảo, như sắp nổ tung. Cậu thử nhích sang một bên, nhưng lại có ngày càng nhiều người nghiêng người vươn tay ra.
Không còn thời gian suy nghĩ, bản năng sinh tồn của Thi Sương Cảnh bộc phát. Trái phải đều bị chặn, cậu lập tức quay người. Dù tường phía sau có vỡ chai, nhưng có một ô cửa rỗng cho cậu đặt chân. Khi tới chỗ nối giữa hai bức tường, có một cột bê tông, cậu dồn sức nhảy lên, tay chạm tới đỉnh cột rồi dẫm vào ô cửa rỗng để leo lên. Tay của đám người phía sau chạm vào hông và mông cậu, thậm chí có kẻ quơ cào loạn xạ. Thi Sương Cảnh không ngại leo lên, cẩn thận dẫm lên mép đầu tường không có chai, rồi quay người, nhảy xuống ngay tắp lự với động tác linh hoạt. Cậu điều chỉnh lại nhịp thở, ngồi khuỵu gối xuống, suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.
Phật Tử không để ý tới cậu, Thi Sương Cảnh không hiểu vì sao. Cậu cũng không biết những chiếc giới văn khắp người mình có lợi gì. Cậu chỉ biết người trong khu công nghiệp đang bị giam trong đám cỗ, chúng không tự nguyện tham gia; vừa nhìn đã biết lũ người chữ vạn dưới gầm bàn có ý đồ xấu, khiến cậu bất an hơn cả lần ở cô nhi viện – ít nhất lúc đó còn có La Ái Diệu bên cạnh.
Đầu bên kia của tiểu khu là đường cụt; dù ra khỏi tiểu khu cũng buộc phải đi qua đường chính mới về nhà. Chẳng lẽ cậu phải quay lại trường học?
Tiếng ồn vốn chỉ huyên náo bắt đầu vang dội, Thi Sương Cảnh cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi bản năng, nhìn ra đường chính qua ô cửa rỗng, mọi người lại bắt đầu ăn uống, nhưng ngay giây tiếp theo, gương mặt người chữ vạn bất thình lình đập vào mắt cậu. Người chữ vạn chỉ cách một ô cửa bê tông chạm rỗng, hơi thở của nó phả vào mặt cậu, mùi hôi nồng nặc khiến cậu phải lùi lại.
Lũ người chữ vạn bắt chước động tác vừa nãy của Thi Sương Cảnh, leo nhanh lên tường. Cậu tháo chạy, không chỉ một người mà ít nhất bảy, tám người khác cũng đang leo lên; có người thậm chí đã bay qua tường, nhảy vào tiểu khu. Bây giờ trời đã tối mà chưa tới lúc đèn đường bật, cậu chỉ thấy hình ảnh mơ hồ.
Ăn tế phẩm cũng không thể giúp cậu thoát khỏi mối đe dọa. Thi Sương Cảnh chợt nhận ra, tim như lơ lửng giữa không trung, cậu cảm thấy mình đã bị lừa – cậu cứ ngỡ Phật Tử sẽ bảo vệ mình. Phật Tử lợi hại đến thế, nhưng vào thời khắc quan trọng lại không quan tâm tới sinh tử của cậu. Đúng là sống lâu với người ta rồi vô thức tin tưởng họ, ngu xuẩn chết đi được.
Thi Sương Cảnh định chạy về cổng tiểu khu, rời khỏi nơi khép kín, nhưng lũ người chữ vạn quá nhanh. Dường như chúng có trí tuệ, hai, ba con thậm chí đã chờ sẵn ngoài cổng. Chúng nằm rạp dưới đất như nhện khổng lồ, hoặc cong lưng lên như chó dữ vẫy đuôi. Khả năng quan sát trong bóng đêm của cậu không tệ, vẫn thấy loáng thoáng cơ thể người chữ vạn nối liền với ống thịt, như cuống rốn nối với trẻ sơ sinh. Thế là cậu chuyển hướng chạy vào trong tòa nhà, hy vọng chiều dài của đống cuống rốn đó có hạn.
Không còn nghi ngờ gì nữa, những thứ này tồn tại trên "ý nghĩa vật lý": có thực thể, có cấu tạo cơ thể, có chức năng sinh lý. Thi Sương Cảnh có thể chạm vào chúng, chúng cũng có thể chạm vào cậu.
Lầu một, lầu hai, Thi Sương Cảnh tăng tốc chạy lên lầu, lao thẳng tới lầu năm, mới có thời gian ngoảnh lại xem lũ người chữ vạn đã bắt kịp chưa. Vẫn chưa. Khi cậu thở phào, một bóng đen quen thuộc đã leo lên phía ngoài khung lưới bê tông của khoảng nghỉ giữa các cầu thang, đồng thời mặt tường lầu dưới cũng xuất hiện tứ chi. Cậu nuốt nước bọt, tòa này cao nhất chỉ đến lầu tám, cậu thử mở cửa các căn nhà hai bên, mong sao có nhà nào không khóa.
Lầu năm không có. Lầu sáu không có. Đến lầu bảy, Thi Sương Cảnh thở hổn hển, vẫn cố mở cửa hai bên, bỗng cửa căn nhà bên phải bị kéo phăng ra. Cậu thầm nói xin lỗi, xông vào nhà người ta.
Thảm chùi chân ở lối vào nhà này để giày tán loạn. Thi Sương Cảnh nhanh chóng khóa cửa, khom lưng chạy vào, sẵn sàng xin lỗi bất cứ lúc nào, nhưng ngộ nhỡ trong nhà có người thì sao? Trong nhà tối om, rèm khép chặt, cậu không dám bật đèn, chỉ lấy điện thoại chiếu sáng bằng màn hình, thậm chí không bật đèn pin.
Cốc cốc, cốc cốc.
Thi Sương Cảnh nghe thấy âm thanh ấy vọng từ sau cánh cửa sắt, như tiếng khớp xương gõ cửa. Cậu mò mẫm vào phòng khách, tựa vào sô pha ngồi xổm dưới đất.
Hiện tại đổi ý còn kịp không?
Theo cậu thấy thì đây hoàn toàn là tai bay vạ gió – bất kể nhắm vào cậu hay các cư dân khác trong khu công nghiệp. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Đây có phải "kịch hay" mà La Ái Diệu nói? Khi La Ái Diệu nhắc đến mốc thời gian đầu thất này, giọng hắn khó nắm bắt, có chút hóng hớt, hưng phấn, khinh bỉ, và dường như lảng sang chuyện khác, không có sự bất ngờ.
Nhất Kiếm Sương Hàn: Tôi bị bao vây rồi, có hơi nguy hiểm
Nhất Kiếm Sương Hàn: Anh có thể đến giúp không?
Nhất Kiếm Sương Hàn: Tôi đang trốn trong một căn hộ
La Ái Diệu: Đối phương đang nhập nội dung……
Tới rồi, có hồi âm. Thi Sương Cảnh vội vàng dùng hai tay nắm chặt điện thoại.
La Ái Diệu: Ngoan ngoãn đợi đi, chớ chạy lung tung.
Sau hơn 10 giây, 1 phút, 2 phút, hồi âm của La Ái Diệu dừng lại. Thi Sương Cảnh bối rối, ngón tay gõ chữ như bay.
Nhất Kiếm Sương Hàn: Anh đọc được tin nhắn à? Anh đang ở đâu?
Nhất Kiếm Sương Hàn: Những kẻ lần trước chúng ta gặp ở cô nhi viện lại xuất hiện, chúng trốn ngay bên dưới đám cỗ
Nhất Kiếm Sương Hàn: Tại sao bọn chúng lại đuổi theo tôi?
Nhất Kiếm Sương Hàn: Anh biết trước ngày đầu thất sẽ xảy ra chuyện này đúng không?
Nhất Kiếm Sương Hàn: Có phải……
Nhất Kiếm Sương Hàn: Có phải việc này liên quan tới anh không?
Không ai trả lời.
Thi Sương Cảnh không biết gì về Thần Phật, nhưng trải qua chuyện này, dù có trì độn đến mấy, cũng nên hình thành một nhận thức – La Ái Diệu không phải người tốt lành, thậm chí có thể gọi hắn là một vị Phật tồi tệ. So với bà Lưu, La Ái Diệu còn giống kẻ hoạt động tà giáo hơn. Thi Sương Cảnh cho rằng Phật Tử chỉ nhắm vào cậu, không ngờ Phật Tử mới tới khu Lệ Quang một tuần đã gây ra náo động này.
Những giới văn màu vàng trên da tựa như cát chảy thành sông trên mặt đất, dù đang trong căn phòng u ám, Thi Sương Cảnh vẫn thấy giới văn tỏa ra hào quang mờ ảo.
Ngoài cửa sổ vang tiếng đập vào khung sắt, nhà này có lắp rào sắt chống trộm. Thi Sương Cảnh ôm đầu gối, một bên có người chữ vạn dán lên cửa, gõ cửa cốc cốc như trẻ con nghịch ngợm; một bên có người chữ vạn leo lên khung sắt chống trộm, giống lính giám thị tuần tra. Cậu nhớ lại lúc đi qua đám cỗ, mọi người đều quay đầu cầu cứu cậu. Cậu có thể cứu được sao? Phải cứu như thế nào?
*
La Ái Diệu cất điện thoại. Hắn sẽ quan tâm đến an nguy của Thi Sương Cảnh, nhưng vì Thi Sương Cảnh là người vô dụng, La Ái Diệu tạm thời không rảnh đoái hoài đến cậu.
Chỉ cần Thi Sương Cảnh không bị chặn giết giữa chừng là được.
Theo chỉ thị của La Ái Diệu, Tiểu Kha Lợi Đế đã đến đàn tràng dâng hương; bà là nhân vật chính, chờ nghi thức tiến tới giai đoạn tiếp theo. Do chỉ là hiện thân của Quỷ Tử Mẫu Thần, uy lực của Tiểu Kha Lợi Đế không quá mạnh, bà không thể điều khiển pháp hội quy mô vạn người như thế này. Người chủ trì thực sự là La Ái Diệu, cũng chính là Phật Tử.
Mọi chuyện xảy ra trong toàn khu Lệ Quang, tất cả đều lọt vào mắt La Ái Diệu. Giờ hắn sẽ không khinh suất nữa; lần trước Thi Sương Cảnh bị giết ở nhà Dương Linh Linh đã cho hắn một bài học. Không thể vì lơi lỏng mà đánh giá thấp khả năng của toàn bộ con người.
Mấy hôm trước Lang Phóng gặp mặt cảnh sát, La Ái Diệu đã biết. Hôm nay Lang Phóng bảo cảnh sát tìm tới nhà dẫn Thi Sương Cảnh đi, La Ái Diệu cũng biết. Hắn cứ tưởng Thi Sương Cảnh như con chó cỏ thấy người ta vẫy thì lập tức chạy tới, chắc chắn sẽ đi theo cảnh sát. Thế mà Thi Sương Cảnh lại rất ngoan, La Ái Diệu tỏ ra hài lòng với biểu hiện trung thành này, xứng đáng được thưởng nhiều hơn. Các tay cảnh sát này đi theo Lang Phóng đến miếu Quỷ Mẫu trong hang núi, La Ái Diệu vẫn liên tục quan sát, hắn biết những kẻ này định làm gì.
Đơn giản là hy vọng gợi lại chuyện cũ theo pháp lý nhân gian, đưa ra lời giải thích thỏa đáng.
Bất kể công đức trên mặt đất hay nhân quả báo ứng dưới lòng đất, theo sự phát triển của triết học loài người và chế độ văn minh, pháp luật đã trở thành tiền đề cho loại nhân quả này – chẳng hạn một kẻ phạm tội giết người phải ngồi tù ở nhân gian, vậy khi xuống địa phủ, dù bị xét xử bởi tôn giáo nào cũng sẽ so sánh với khi chúng còn sống: chúng có hối cải hay không, đã trả giá đắt chưa, từ đó hình phạt ở địa ngục có thể giảm bớt. Pháp luật chưa hoàn thiện, và những chỗ chưa hoàn thiện sẽ để cho người chấp pháp tiến hành phán quyết lần thứ hai. Dù sao, pháp luật và hình phạt đã là báo ứng ngay trong hiện thế. Kể cả La Ái Diệu, Địa Tạng Vương Bồ Tát, hay những vị trong tín ngưỡng khác như Diêm La Vương của Âm Tào Địa Phủ, Thiên Chúa, tất cả đều không tùy tiện tăng thêm hình phạt.
Cảnh sát cũng là một nghề nghiệp rắc rối. Cảnh sát, quan toà, kiểm sát viên, luật sư… đều là mắt xích cứng cáp trong chuỗi nhân quả hiện thế. Họ là con người, sẽ mắc sai lầm, nhưng sự trừng phạt dành cho tội lỗi của họ sẽ theo logic khác, cách tính cho người bình thường không thích hợp áp dụng lên họ.
La Ái Diệu đi tới cửa hang, bây giờ trời đã tối mịt, trong hang núi lại có tia sáng ẩn hiện, chứng tỏ bên trong có người đang hoạt động. La Ái Diệu bực bội vì Lang Phóng, bực bội vì nhóc rồng con gái Lang Phóng, bực bội vì cảnh sát.
Hắn cũng bực bội vì lũ người chữ vạn mà Tiểu Kha Lợi Đế nuôi dưỡng. Đúng là một lũ nhóc không biết tuân thủ quy tắc. Vừa muốn đồ cúng dường trong "đám cỗ", lại còn nhòm ngó Thi Sương Cảnh. La Ái Diệu vừa đi được hai bước thì trong đầu bỗng hiện ra hình ảnh quỷ đói chảy dãi, miệng nhỏ như lỗ kim phát ra tiếng rầm rì như đang bắt chước động tác nhấm nháp.
“Két”…… Cửa mở.
La Ái Diệu đâm ra phiền não vô cùng. Nếu hắn có huyết áp của loài người, lúc này huyết áp chắc chắn sẽ tăng vọt. Cảm giác linh hồn bị níu lấy, mọi sự chú ý đều bị kéo đi. Nghi thức gì, nhân quả gì, tiến hành bước nào, bày mưu tính kế gì?
*
Thi Sương Cảnh nghe tiếng cửa mở, chính là cửa chính của căn nhà này, cánh cửa mà cậu vừa khóa trái. Cậu lập tức bật đèn pin điện thoại lên, gương mặt dị dạng, dơ bẩn, hôi thối và cơ thể bò rạp dưới đất lộ ra dưới ánh sáng, tiếng nhấm nuốt không khí vang lên, cơn đói trở nên rõ ràng. Khuôn mặt người chữ vạn đột nhiên vặn vẹo như đang nặn nụ cười, nó bò trườn trên mặt đất, chỉ trong chốc lát nữa sẽ bò đến ngay cạnh chân Thi Sương Cảnh, mà cậu cũng vừa nhìn thấy một con thứ hai bò qua cửa chính.
Đáng tiếc Thi Sương Cảnh cao 1m8, làm thêm quanh năm nên sức lực rất khỏe. Nếu tránh không nổi thì không cần tránh nữa. Cậu vớ lấy cái gạt tàn trên bàn trà, nện vào đầu lũ người chữ vạn.
Một cú, hai cú. Xương sọ của người chữ vạn cứng như đá, nó ré lên đau đớn, tứ chi vung vẩy loạn xạ. Thi Sương Cảnh cố nén cơ buồn nôn, giơ một tay bóp lấy gáy người chữ vạn, đè nó xuống đất.
Cậu đánh không lại tượng Phật mạ vàng của La Ái Diệu, nhưng vẫn đập vào đầu tiểu Phật hóa thân của hắn. Bây giờ người chữ vạn này có thực thể, có cơ thể. Biết thế cậu đã chạy vào bếp tìm dao. Thi Sương Cảnh ngó nghiêng xung quanh, thấy một công cụ kim loại bắt mắt nằm trên sàn gạch không xa. Nó trông như một chiếc tạ tinh xảo, phần giữa thuôn mảnh, hai đầu phình to được chạm rỗng tinh mỹ như lồng sắt, phần tay cầm ở giữa trơn nhẵn tựa ngọc quý, hai đầu lại nhọn hoắt, thể hiện tính sát thương.
Thi Sương Cảnh vươn tay nắm chặt công cụ này, ánh mắt lóe lên vẻ kiên quyết.
(Công cụ này là chày kim cang, còn gọi là vajra, một loại vũ khí và pháp khí của Phật giáo.)
(Fanart giới văn của Phật Tử. Artist: Shanlin_山林)