Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử
Quỷ Tử Mẫu Thần – Mắt qua mày lại với phản diện
Ẩn Thần Tân Thê - Sa Kim Lưu Chử thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đàm Hồng Tín chạy phăm phăm, áo jacket tung bay phất phơ, không rảnh cảm thán cảnh tượng mấy ngàn người quỳ lạy này rốt cuộc rùng rợn cỡ nào. Rùng rợn thì đúng là rùng rợn thật, nhưng anh từng qua cục ảnh sát thành phố khác học hỏi công tác giữ gìn trật tự trong tháng ăn chay, cho nên anh biết hoạt động tôn giáo thường như thế này: người quỳ đông như kiến, tiếng xướng kinh niệm pháp vang lên tạo cảm giác an toàn. Người Trung Quốc nào cũng được cha mẹ dẫn đi chùa miếu để cầu nguyện may mắn, âm thanh ấy vốn là phúc lành. Đàm Hồng Tín vẫn còn dư âm về chuyện chết tiệt vừa trải qua.
Lâm Minh nhăn mặt khâu lại thi thể, Lang Phóng không chịu đợi nên đề nghị đi tìm viện trưởng Bạch của cô nhi viện và hỏi Đàm Hồng Tín có muốn đi cùng không. Lâm Minh dùng đao mổ uy hiếp Đàm Hồng Tín, nói nếu anh đồng hành với Lang Phóng thì từ nay hai người sẽ từ bạn bè biến thành thù địch; nếu việc này có thể thuận lợi qua đi, sau này trong cục cứ coi như không quen biết nhau. Đàm Hồng Tín không tin tưởng Lang Phóng lắm, cảm thấy người làm nghề huyền học không đáng tin, lại có Lâm Minh níu giữ nên chắc chắn anh sẽ không dễ dàng chạy theo Lang Phóng. Nhưng Lang Phóng lo một mình mình không giải quyết được, anh có dự cảm không lành, cô nhi viện vẫn còn trẻ con, nhất định phải có hai người đi; nếu có chuyện xảy ra, hai người có thể phối hợp.
Nghĩ tới nghĩ lui, Lang Phóng quyết định: “Tôi để Niệm Lang ở lại đây, không thích hợp để con bé đi theo tôi vào nghi lễ của Phật Tử. Có một con rồng ở đây rồi, anh đừng sợ quá nhé.”
Rồng? Thật sao? Lang Phóng vừa dứt lời, Lâm Minh đột nhiên cảm thấy cánh tay phải mình căng lên, liên tưởng tới một con rắn quấn vòng quanh tay, vảy ở phần bụng cực kỳ rõ ràng, còn có… móng vuốt nhỏ, da hơi đau nhói, cảm giác như râu tóc vừa sắc nhọn vừa mềm mại. Thậm chí còn cảm nhận được chuyển động nhẹ nhàng của đầu, như con bé đang tìm chỗ thoải mái để đặt hàm rồng.
Sinh vật quấn lên cánh tay làm cảm xúc của Lâm Minh bùng nổ. Anh mặc áo len dài tay, trên tay còn đeo găng để khâu thi thể nên không thể vén áo lên xem. Biết trên cánh tay có một sinh vật, thậm chí là sinh vật thần thoại, mà không thể xem được, Lâm Minh nhộn nhạo vô cùng, quên mất lời uy hiếp Đàm Hồng Tín vừa nói.
Anh xác nhận lại với Lang Phóng: “Đây là rồng thật à? Không phải rắn hả? Tôi khám nghiệm xong có thể sờ nó không?”
“Anh có thể hỏi ý nó xem.”
Đàm Hồng Tín bị Lang Phóng dẫn ra khỏi nhà trệt, hai người khởi động chiếc minivan. Đàm Hồng Tín chưa nghĩ gì, “Gì thế này, cứ thế mà bán đứng anh ta à? Mới nãy còn xem anh ta như cứu tinh, như thể Đàm Hồng Tín đi là Lâm Minh sẽ không sống nổi. Vì một con rồng mà bán đứng mình ư? Đáng ghét!”
“Ờm, anh Lang, lát nữa tôi cũng ngắm con rồng nhỏ đó được chứ?” Đàm Hồng Tín ngồi ghế phụ, dè dặt hỏi.
“Các anh đang làm cảnh sát hả? Chẳng thà đi làm nhân viên chăm sóc động vật cho rồi.” Lang Phóng xoay vô lăng, bật đèn lên, lái xe về hướng cô nhi viện Lệ Quang.
Có xe thì chuyện gì cũng dễ. Lang Phóng lần theo làn khói thuốc vừa rồi để tìm viện trưởng Bạch, gần đến ngã rẽ, anh phát hiện khói không chỉ về phía cô nhi viện mà còn quay về con đường dẫn tới hang miếu Quỷ Mẫu. Lang Phóng nhủ thầm không ổn rồi, nhưng vẫn cẩn thận nhấn ga. Trên phố và đường tối tăm như cõi chết, không có đèn đường cũng chẳng có ánh đèn trong nhà, chỉ có đèn pha ô tô, tầm nhìn kém nên không thể chạy quá nhanh. Quả nhiên, sau vài trăm mét, Lang Phóng và Đàm Hồng Tín đều nghe thấy tiếng người – tiếng khóc thảm thiết của lũ trẻ, tiếng người lớn mắng nhiếc tục tĩu, thật không khác gì nồi áp suất phát nổ.
Có lẽ viện trưởng Bạch cũng không ngờ trong hoàn cảnh quái dị này vẫn có người lái xe đuổi tới. Phải chăng vẫn có người khác cũng đặc biệt như ông ta? Lang Phóng dừng xe giữa đường, viện trưởng Bạch dẫn bảy đứa trẻ trong cô nhi viện sang bên, sắp đến chân núi miếu Quỷ Mẫu. Hai người xuống xe, thấy bọn trẻ không muốn đi theo viện trưởng Bạch nữa, cũng sợ những người lái xe tới, nhất là chiếc minivan này. Bầu trời tối mịt, con đường tít tắp, những đứa trẻ không có nhà dù đưa tới đâu cũng chỉ được nuôi nấng tạm thời. Nuôi rồi, sau đó thì sao?
“Cảnh sát Đàm?” Viện trưởng Bạch nhìn một lúc mới nhận ra người đến, “Anh… A, các anh là người bên ngoài, tôi hiểu rồi… Cho nên các anh không cần đi ăn cỗ!”
“Ông dẫn bọn trẻ này đi đâu?” Đàm Hồng Tín nghiêm túc hỏi.
“Có đi đâu đâu, chỉ tìm một nơi an toàn để lánh tạm thôi mà. Anh cũng biết đấy, hiện giờ trong khu công nghiệp không an toàn, ha ha.”
“Nơi an toàn? Trong núi? Trong hang núi?” Đàm Hồng Tín nheo mắt, cực kỳ cảnh giác.
“Tôi đã bảo anh rằng Lưu Thiến đang hoạt động tà giáo, bà ta là thủ lĩnh tà giáo, mà các anh không tin. Haiz, nói thật không điêu, tôi cũng bị dồn ép đến mức phát điên rồi. Dạo này ngày nào tôi cũng nằm mơ, trong mơ… Tôi lang thang khắp khu công nghiệp, có lúc còn lang thang trở về cô nhi viện, suốt đêm tôi không ngủ được, tôi nhìn thấy lũ quái vật tìm đến những đứa trẻ này… Tôi biết ngay Lưu Thiến đang lợi dụng bọn trẻ để làm chuyện xấu. Mà tụi nó cũng chẳng ngoan ngoãn gì cho cam! Nhìn cái tướng mặt ủ mày chau, miệng méo mắt lác của chúng nó đi!”
Lang Phóng bước ra, chen vào giữa viện trưởng Bạch và đứa trẻ gần nhất, tách ông ra khỏi bọn trẻ, “Nói vào vấn đề chính đi. Ông định dẫn bọn nó đi làm gì?”
“Tôi biết Lưu Thiến đang tin theo yêu bà ở nơi này, chính là ngôi miếu đổ nát trên núi kia. Tôi cũng biết trước đây dân nơi này làm gì với ngôi miếu, họ dùng con nít… Ha ha.” Nói đến đây, viện trưởng Bạch tự ép mình ngậm miệng, biết người trước mắt là cảnh sát, không thể nói thẳng suy nghĩ trong lòng, đáng tiếc ông ta xạo sự cũng chẳng nên hồn, “Đằng nào trong khu công nghiệp cũng không an toàn, đi vào hang núi cũng là dễ hiểu thôi mà, đúng không? Chờ sóng gió qua đi lại dẫn bọn nó về cô nhi viện.”
“Viện trưởng bảo sẽ đi du xuân!” Một đứa bé reo lên ngắt lời.
Du xuân? Đang giữa mùa đông mà du xuân cái gì?
Đứa bé lại nói: “Đã nói từ trước rồi! Nói từ tuần trước! Tuần này bọn cháu sẽ đi du xuân, trong ba lô còn có đồ ăn vặt nè.”
Viện trưởng Bạch bất ngờ đối diện với ánh mắt của Đàm Hồng Tín, đứa nhóc trốn phía sau người lớn, không biết những lời này đã vạch trần âm mưu của viện trưởng Bạch. Bất kể viện trưởng Bạch định làm gì, chắc chắn ông ta có ý đồ bất chính.
Tình thế vẫn chưa đủ khiến viện trưởng Bạch tháo chạy té đái như lúc sau, vì Lang Phóng mạnh tiến lên khống chế viện trưởng Bạch, nhét gì đó vào miệng ông. Viện trưởng Bạch bị ép nuốt xuống, chất lỏng tanh hôi bùng nổ trong miệng, lời thật lòng vô thức bật ra: “Quỷ Mẫu muốn trẻ con, tôi dâng trẻ con cho bà ta… Quỷ Mẫu là thần, dù là tôn giáo gì, cứ phù hộ tôi phát tài, con cháu thăng tiến thì chính là tôn giáo tốt. Tôi cũng có con, con tôi mắc bệnh tâm lý, trầm cảm, lo âu… Miếu Quỷ Mẫu linh nghiệm sẽ giúp thằng bé khá hơn, sang năm nó còn phải thi lên cấp ba nữa. Quỷ Mẫu quả đúng là thần, tôi dâng trẻ con cho bà ta chơi đùa, chỉ cần không khiến chúng chết thì sao cũng được. Tôi cũng nghe người già kể, miếu Quỷ Mẫu phù hộ trẻ con nhất. Bà ta sẽ không làm gì bọn trẻ đâu, đúng không? Bà ta cũng sẽ phù hộ con tôi, đúng không? Hơn nữa Quỷ Mẫu còn mang tới tiền tài, gia đình êm ấm thì mọi sự hưng thịnh, dĩ nhiên sẽ phát tài… Tại sao lại là Lưu Thiến! Tôi không tốt hơn bà ta ư? Dù có là tà giáo đi chăng nữa! Tại sao không phải là tôi!”
Ông ta nói càng lúc càng nhanh, những lời thật lòng thầm kín cứ tuôn ra như suối. Rồi viện trưởng Bạch đột nhiên hét lên, giằng ra khỏi sự khống chế của Lang Phóng, hớt hải chạy đi. Đàm Hồng Tín ngay lập tức cất bước đuổi theo.
Lang Phóng nán lại một lúc, bây giờ trên đường tối om, lũ trẻ không thể tự về cô nhi viện, anh đành lựa đứa khá lớn trong số bảy đứa trẻ, dụ bọn nó lên xe, rồi để điện thoại của mình lại, hỏi bọn trẻ có biết chơi điện thoại không. Biết. Tốt lắm, Lang Phóng bật phim hoạt hình, dặn lũ trẻ ngồi trong xe vừa ăn vặt vừa xem hoạt hình, chờ bọn chúng trở về, bọn chúng sẽ về sớm thôi.
*
Thi Sương Cảnh không biết những chuyện đã xảy ra trước đó, vì cậu đứng về phe Phật Tử, chính là phe tà quái nhất. Viện trưởng Bạch chạy về phía cậu, khi đang sợ hãi tột độ con người ta có thể đạt tới tốc độ và khoảng cách không tưởng. Lý trí và cảm xúc đấu tranh, Thi Sương Cảnh tạm thời cho lý trí lên, cố kìm nén ý nghĩ nện một chùy kim cang vào đầu viện trưởng Bạch. Phật Tử không cản cậu, cậu bèn rời khỏi ghế thiền, đúng lúc viện trưởng Bạch đã chạy tới, cậu đẩy ông ta ngã nhào rồi đè lên, vì để ông ta chạy loạn sẽ khiến ông ta tông vào Phật Tử.
Tay viện trưởng Bạch quơ quào loạn xạ, Thi Sương Cảnh lách người né tránh, nhíu mày bảo: “Ông bình tĩnh chút đi, viện trưởng Bạch.”
“A — A — Cảnh sát cũng là tà giáo, còn mày? Sao mày lại ở chỗ này? Thi Sương Cảnh, tao thấy mày ngồi yên ổn quá nhỉ, mày đang làm trò gì? Mày cùng phe với Lưu Thiến à?”
Dẫu đang thở hổn hển, miệng viện trưởng Bạch vẫn buông lời chướng tai. Nghe tiếng bước chân của nhóm Đàm Hồng Tín tiến lại gần, ông ta giãy giụa dữ dội, suýt hất văng Thi Sương Cảnh ra. Không được, Thi Sương Cảnh điên tiết lên, vẫn rất ghét viện trưởng Bạch.
“Thằng cha này định hiến tế lũ trẻ trong cô nhi viện cho Quỷ Mẫu! Vừa nãy… Hộc, vừa nãy bọn tôi tóm được ông ta trên đường, suýt chút nữa ông ta đã dẫn lũ trẻ vào hang núi rồi!” Đàm Hồng Tín giải thích ngắn gọn.
Thi Sương Cảnh xách cổ áo viện trưởng Bạch lên, đấm cho ông ta hai cú khiến má trái và má phải ăn trọn hai nắm đấm đau điếng. Viện trưởng Bạch hộc máu mồm, vừa ho khù khụ vừa liên tục chửi đổng. Thi Sương Cảnh không nghe nổi những lời lẽ bẩn thỉu đó, chỉ muốn nắm đầu ông ta nện xuống đất, nhưng nếu ông ta chạm đất thì cậu sẽ thành tội phạm giết người. Tay cậu dính máu ông ta, còn có cảnh sát ở đây, không được, không thể làm vậy, nếu vì thằng cha này mà ngồi tù thì là oan uổng nhất trần đời.
Đàm Hồng Tín đã chạy liên tục 2 km, mệt không thở ra hơi, nhân lúc Thi Sương Cảnh thay anh ta dạy dỗ tên khốn nạn kia, anh liền chống đầu gối thở hồng hộc. Người không liên quan như anh chỉ nhìn thấy hiện trường nghi thức, chứ không thấy được lưu ly thân rực rỡ của Phật Tử.
Lang Phóng chạy đến ngay sau Đàm Hồng Tín, Thi Sương Cảnh rốt cuộc cũng chạm mặt Lang Phóng. Lang Phóng ngồi xổm xuống, ghìm viện trưởng Bạch lại, sau đó gật đầu với Thi Sương Cảnh, ý bảo cậu có thể buông ra.
Viện trưởng Bạch nhận thấy Thi Sương Cảnh hình như cũng có địa vị trong đám người này, không thì sao có thể ngồi ở vị trí chủ tọa cao ngất thế kia. Ông ta lập tức nảy sinh ý nghĩ xấu xa, nhớ tới hai nắm đất không chút do dự của cậu, liền giễu cợt ác ý: “Thằng xăng pha nhớt này được yêu quý quá nhỉ! Còn đeo cả dây chuyền cơ đấy! Tao không biết một đứa học sinh như mày kiếm tiền kiểu gì giữa thời buổi suy thoái kinh tế này… Nhưng tao nghe nói cuối tuần nào mày cũng vào thành phố, sao hả, trong thành phố bán được giá à? …Ồ… Tao biết trong thành phố có nhiều đứa tầm tuổi mày là đồng tính lắm…”
Lang Phóng không chịu nổi lời nói hôi thối này, thằng cha này đã muốn nói là nhất định phải nói, không nói thì sẽ chết. Lang Phóng âm thầm thở dài.
Hai cú đấm vừa rồi của Thi Sương Cảnh còn hơi nương tay, giờ thì cậu hối hận đã không tung hết sức lực. Nhưng viện trưởng Bạch nói trúng phóc rồi. Đúng là cậu đã vào thành phố bán thân, còn bán rất được giá, đến mức rước về một vị đại Phật, đại Phật theo nghĩa đen, gây ra chuyện hoang đường khủng khiếp này.
Bỗng, Lang Phóng ngẩng đầu lên, lập tức buông viện trưởng Bạch ra, dang rộng hai tay kéo Đàm Hồng Tín lùi vội về sau. Bấy giờ Thi Sương Cảnh đã cách khá xa, cậu chứng kiến một chiếc bát đồng từ trên trời giáng xuống, nhốt viện trưởng Bạch vào bên trong.
Lúc ấy viện trưởng Bạch đang ngã quỵ dưới đất, chân duỗi dài ra. Bát đồng rơi xuống đất, đè lên hai chân ông. Tiếng kêu thảm thiết vọng ra từ trong bát, chiếc bát đồng úp chặt bị một bàn tay vô hình đẩy ngang ra giữa ghế thiền và pho tượng Phật lưu ly khổng lồ, quệt ra vệt đỏ như máu muỗi trên nền đất.
“Ngồi về ghế đi.” La Ái Diệu bảo Thi Sương Cảnh, “Cậu đã đứng ở phe tôi rồi, không được mắt qua mày lại với kẻ khác.”
Thi Sương Cảnh: “Đâu có. Anh không được bịa đặt. Tôi không hề mắt qua mày lại với người khác.”
La Ái Diệu: “Không được?”
Thi Sương Cảnh: “Chỉ cho anh nói không được, chứ không cho tôi nói không được à?”
La Ái Diệu: “Cũng đừng có mắt qua mày lại với tôi. Mau cút về đi, nghi thức sắp bắt đầu rồi.”
Thi Sương Cảnh: “……” Đồ điên. Bây giờ La Ái Diệu còn chẳng hiện hình ra, mắt ở chỗ nào, mày ở chỗ nào cơ chứ.
Mà dù thế nào, hình như lại một lần nữa… La Ái Diệu xả giận thay cho Thi Sương Cảnh thì phải. Đúng thế chăng? Thi Sương Cảnh ngồi về ghế thiền. Đúng là thế thật. Có chút sợ mà cũng có chút quen, còn có một chút vui mừng, cùng với một chút sảng khoái. Haiz, hết cứu rồi. Vẫn không nên thấy sảng khoái thì hơn. Dù nhìn thế nào thì chuyện này cũng hơi quá trớn rồi. Ôi! Nhưng đâu ai có thể cãi lý với La Ái Diệu được! Thi Sương Cảnh cực kỳ xoắn xuýt, cảm giác như mình càng ngày càng thích ứng với một thân phận không thể nói rõ.